
Giới thiệu
Tác giả: Khương Ti Chử Tửu
Thể loại: Xuyên Không, Truyện Nữ Cường, Ngôn Tình, Truyện Sủng, Điền Văn, Đô Thị, Trọng Sinh, Truyện Khác
Giới thiệu:
Năm 1965, Cố Bắc Xuyên nhận được điện báo, nói rằng cô vợ kết hôn năm 5 chạy tới bộ đội muốn ly hôn với anh, khi ấy anh đang chiến đấu với lũ lụt.
Năm 1965, Khương Vẫn xuyên vào người vợ mặc kệ gió mưa muốn ly hôn chồng, lúc ấy nhà nguyên chủ đang gặp nạn.
Theo cốt truyện, sau khi nguyên chủ đi, ba đứa cháu của cô lao đao, lúc cô xuyên tới ba đứa bé đang co rúm ở góc tường.
Khương Vãn thở dài, ôm lấy ba đứa xông vào đêm mưa tới bộ đội tìm Cố Bắc Xuyên.
Cố Bắc Xuyên lúc thấy cô đâm đầu vào dòng nước chảy xiết, anh hoảng sợ vô cùng, vợ gặp nạn mà cũng không muốn gặp anh, có lẽ phải ly hôn thôi.
Khương Vãn cứu sống một cụ già trong dòng nước, cô bơi đến bên bờ chìa tay với chiến sĩ chống lũ (là Cố Bắc Xuyên), “Đồng chí, giúp với…”
Cố Bắc Xuyên ngây ngốc, vợ không nhận ra mình ư?
Anh hỏi: “Cô dẫn theo đứa nhỏ tới bộ đội làm gì?”
Khương Vãn run rẩy: “Trong nhà hết lương thực rồi, tôi tới tìm chồng mình là Cố Bắc Xuyên.”
Sau khi bão qua đi, Khương Vãn tới bộ đội, trông thấy sĩ quan chìa tay cứu cô bỗng kính lễ, “Chào đồng chí Khương Vãn, tôi là Cố Bắc Xuyên.”
Khương Vãn: “… Tôi mất trí nhớ rồi, ly hôn gì chứ, chờ tôi nhớ lại rồi tính sau.”
Cố Bắc Xuyên: Hửm? Vợ lại nói linh tinh nữa! Làm sao đây?
Thể loại: Xuyên Không, Truyện Nữ Cường, Ngôn Tình, Truyện Sủng, Điền Văn, Đô Thị, Trọng Sinh, Truyện Khác
Giới thiệu:
Năm 1965, Cố Bắc Xuyên nhận được điện báo, nói rằng cô vợ kết hôn năm 5 chạy tới bộ đội muốn ly hôn với anh, khi ấy anh đang chiến đấu với lũ lụt.
Năm 1965, Khương Vẫn xuyên vào người vợ mặc kệ gió mưa muốn ly hôn chồng, lúc ấy nhà nguyên chủ đang gặp nạn.
Theo cốt truyện, sau khi nguyên chủ đi, ba đứa cháu của cô lao đao, lúc cô xuyên tới ba đứa bé đang co rúm ở góc tường.
Khương Vãn thở dài, ôm lấy ba đứa xông vào đêm mưa tới bộ đội tìm Cố Bắc Xuyên.
Cố Bắc Xuyên lúc thấy cô đâm đầu vào dòng nước chảy xiết, anh hoảng sợ vô cùng, vợ gặp nạn mà cũng không muốn gặp anh, có lẽ phải ly hôn thôi.
Khương Vãn cứu sống một cụ già trong dòng nước, cô bơi đến bên bờ chìa tay với chiến sĩ chống lũ (là Cố Bắc Xuyên), “Đồng chí, giúp với…”
Cố Bắc Xuyên ngây ngốc, vợ không nhận ra mình ư?
Anh hỏi: “Cô dẫn theo đứa nhỏ tới bộ đội làm gì?”
Khương Vãn run rẩy: “Trong nhà hết lương thực rồi, tôi tới tìm chồng mình là Cố Bắc Xuyên.”
Sau khi bão qua đi, Khương Vãn tới bộ đội, trông thấy sĩ quan chìa tay cứu cô bỗng kính lễ, “Chào đồng chí Khương Vãn, tôi là Cố Bắc Xuyên.”
Khương Vãn: “… Tôi mất trí nhớ rồi, ly hôn gì chứ, chờ tôi nhớ lại rồi tính sau.”
Cố Bắc Xuyên: Hửm? Vợ lại nói linh tinh nữa! Làm sao đây?
Danh sách chương (44)
Chương 1: Sao Anh Có Thể ChếtChương 2: Muốn Đến Tìm AnhChương 3: Không Ai Cản Được!Chương 4: Ai Sợ Ai!Chương 5: Con Muốn Đi Hành QuânChương 6: Chắc Chắn Không Được!Chương 7: Chỉ Đang Thông BáoChương 8: Cô Nằm Mơ ĐiChương 9: Ba Bé Con!Chương 10: Để Cá Cho MẹChương 11: Đến Để Ly Hôn!Chương 12: Tranh ChấpChương 13: Mua Cá Để Ăn!Chương 14: Đàm Phán Mua Đồ!Chương 15: Quyến Rũ AiChương 16: Kiếp Sau Đi NhéChương 17: Đến Bộ Đội Tìm ChồngChương 18: Tự Tin Thái QuáChương 19: Mua Giày Cao SuChương 20: Tiền Tiêu Đi ĐâuChương 21: Gian Díu Với Kẻ KhácChương 22: Sắm Đồ Lên ĐườngChương 23: Mày Cũng Là Kẻ Trộm!Chương 24: Dẫn Theo Hết!Chương 25: Táng Gia Bại SảnChương 26: Ít Đụng Vào ThôiChương 27: Ăn Một Cái ThôiChương 28: Lớn Dọa Bé!Chương 29: Anh Lại Gặp Ác MộngChương 30: Lên Đường Thôi!Chương 31: Anh Đã Rời Đảo ChưaChương 32: Dạy Con Từ Bé!Chương 33: Chị Dâu HaiChương 34: Mẹ Không Cần Con NữaChương 35: Mẹ Tạm BiệtChương 36: Cố Bắc Xuyên!Chương 37: Cô Không Còn ƯChương 38: Gặp Nguy HiểmChương 39: Đổ Oan Cho NhauChương 40: Thiên Vị Ích KỷChương 41: Nghênh Đón Bộ Đội!Chương 42: Chiến Sĩ Bộ Đội!Chương 43: Anh Đến RồiChương 44: Nhảy Xuống Cứu Người