TruyenVip

Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang

Chương 121

Mục lục

Kim Phi quay lại và nói: "Từ Kiêu, ra lệnh cho phương trận đưa các tù nhân ra và chuẩn bị".  

"Tuân lệnh!"  

Từ Kiêu quay người bỏ đi.  

"Trung Ngũ, ngươi đi thông báo cho Trương Khải Uy kêu hắn lập tức mang người chuẩn bị đi tiếp nhận Hán nô".  

Advertisement

Kim Phi nói tiếp: "Bảo hắn mang nhiều người một chút. Mọi Hán nô đều phải được xác định cẩn thận. Một khi có chỗ lạ, sẽ bị giết ngay!"  

"Vâng!"  

Advertisement

Chung Ngũ cũng nhanh chóng chạy ra khỏi lều.  

"Tại sao ta lại không nghĩ ra cách đem tù binh đối phó nhỉ?"  

Ông Triệu xoa xoa lòng bàn tay, cười nói: "Vẫn là tiên sinh nhanh trí".  

Đừng nhìn những gì ông ta nói, kỳ thật thứ ông ta quan tâm nhất là danh tiếng.  

Để ông ta mang tiếng đồ tể còn khó chịu hơn là giết ông ta.  

Vừa rồi ông ta chỉ là chuộng người tài, muốn bảo vệ Kim Phi thôi.  

"Ông Triệu, đi thôi, xem bên đối phương còn có thủ đoạn gì nữa".  

Kim Phi mỉm cười, đưa ông Triệu lên cao điểm.  

Vào lúc này, Từ Kiêu đã mang theo vài chiếc phương trận và đứng ở giữa hẻm núi, chờ đợi địch.  

Ở phía nam của hẻm núi, Trương Khải Uy cũng đến với 2.000 Đức Ninh Quân và một cuộn dây gai dầu, sẵn sàng đón nhận.  

Nửa giờ sau, người Đảng Hạng ép Hán nô xuất hiện ở phần phía bắc của hẻm núi.  

Là một người xuyên không, Kim Phi không quen giết người, trước đây y đã giết kỵ binh của người Đảng Hạng, nhưng đó là do hoàn cảnh chứ không phải ý định ban đầu của y.  

Tuy nhiên, lúc này Kim Phi đã nổi cơn thịnh nộ và sát khí.  

Những Hán nô này thật quá thảm.  

Không phân biệt giới tính, tuổi tác, họ đều không có quần áo, gầy như que củi.  

Từng người một, tất cả đều giống như những xác chết biết đi, đôi mắt vô hồn, lờ đờ di chuyển về phía trước.  

Kim Phi thấy ở giữa đám người có một ông già bị vấp chân, loạng choạng, ngã xuống đất.  

Kỵ binh của người Đảng Hạng lập tức phóng ngựa về phía trước và quất cho ông già một roi.  

Ngay cả ở khoảng cách này, Kim Phi cũng có thể nhìn thấy rõ ràng một vết máu trên lưng lão nhân!  

Ông lão vừa đói vừa mệt nên vùng vẫy mấy lần nhưng cuối cùng vẫn không thể đứng lên nữa.  

Một nụ cười dữ tợn thoáng qua khuôn mặt kỵ binh của đối phương, rồi gã điều khiển hai chân trước của con ngựa chiến giơ lên, dùng một chân giẫm lên đầu ông già.  

Choẹt!  

Đầu của lão già, giống như quả dưa hấu, trực tiếp bị giẫm nát.  

Những kỵ binh xung quanh cười thích thú, hai người trong số họ có vẻ quá phấn khích, thậm chí còn lao vào nhóm Hán nô và dùng dao chém tới tấp. 

Mục lục

520 từ

Truyện được đọc nhiều

Đệ Nhất Kiếm ThầnĐang ra
Đệ Nhất Kiếm Thần

Thanh Phong

11778 chương6.5
Phong Thần ChâuĐang ra
Phong Thần Châu

Oa Ngưu Cuồng Bôn

10919 chương7.2
Vô Thượng Thần ĐếĐang ra
Vô Thượng Thần Đế

Oa Ngưu Cuồng Bôn

6340 chương7.4
Thần Y Trở LạiĐang ra
Thần Y Trở Lại

Tiểu Tinh

6863 chương6.4
Thiên Đạo Đồ Thư QuánĐang ra
Thiên Đạo Đồ Thư Quán

Hoành Tảo Thiên Nhai

3577 chương7.1