TruyenVip

Xuân Về Nắng Ấm - Lục Trúc Thanh Thanh

Chương 14

Mục lục

Hoàng thượng lên ngôi đã hai mươi tám năm, trị vì kém cỏi, không có công lao gì lớn.

Ông ta hỏi ta: "Ngươi đã dám trở về, chắc hẳn là đã chuẩn bị kỹ càng rồi, nói đi, trẫm đang nghe!"

Ta lên tiếng đồng ý.

"Hôm đó trong nhà lao, tiện phụ đã dùng nhan sắc để quyến rũ Tiêu Hành, hắn vì muốn ở bên tiện phụ  nên đã dẫn tiện phụ vượt ngục, bỏ trốn đến Mạc Bắc."

Hoàng thượng không hề ngạc nhiên, có lẽ ông ta đã điều tra rõ ràng rồi.

"Nhưng tiện phụ không ưa gì Tiêu Hành, người thần yêu thương chỉ có Tống đại nhân."

Trên mặt Hoàng thượng lộ rõ vẻ khinh thường.

 

"Tiêu Hành bị trúng độc, có phải là do ngươi làm không?" Hoàng thượng hỏi.

Ta thừa nhận.

"Là Tống Nham chỉ thị ngươi thông đồng với người Man Di?" Hoàng thượng hỏi.

Ta vội vã phủ nhận: "Không, không phải! Không liên quan gì đến Tống đại nhân, đều là tiện phụ tự làm."

Hoàng thượng ném xấp thư từ bị chặn lại vào mặt ta, giận dữ hét: "Ngươi chỉ là một nữ tử đã có chồng, g i ế t Tiêu Hành, thông đồng với người Man Di để làm gì?"

Những bức thư này, tất cả đều là do ta tự mình mang đến trạm bưu chính, bị người ta cướp trên đường là chuyện nằm trong dự tính của ta.

Ta dập đầu xuống, nói năng lộn xộn biện hộ: "Thật sự là do tiện phụ làm, không liên quan gì đến Tống đại nhân, xin Hoàng thượng minh xét."

Ta trông tiều tụy, nước mắt giàn giụa, giống hệt một nữ nhân ngu ngốc đang cố c h ế t thay chồng.

"Câm miệng! Vân Thân thông minh như vậy, sao lại sinh ra đứa con gái ngu xuẩn như ngươi?" Hoàng thượng phẩy tay áo, quát: "Chuyện ngươi thông đồng với người Man Di, Tiêu Hành thật sự không biết gì sao?"

Ta ngạc nhiên nhìn Hoàng thượng.

"Người Man Di muốn tiện phụ g i ế t hắn, tại sao Hoàng thượng lại cho rằng Tiêu Hành thông đồng với người Man Di?"

 

Tội danh khiến Tiêu Hành bị giam cầm, chính là câu kết ngoại bang, b*n n**c cầu vinh.

Người cung cấp chứng cứ chính là phó tướng của hắn.

Tiêu Hành vừa "c h ế t", tất cả mọi tội danh của hắn đều sẽ được gỡ bỏ.

"Ngươi trở về kinh thành để giúp Tống Nham chứng minh trong sạch, ngươi có biết kết cục của mình sẽ ra sao không?"

Ta gật đầu: "Tiện phụ tội đáng muôn c h ế t."

Hoàng thượng chồm người về phía trước, nhìn chằm chằm vào ta: "Hắn đã hứa cho ngươi lợi ích gì, mà khiến ngươi không tiếc ngàn dặm xa xôi trở về c h ế t thay hắn như vậy?"

"Tiện phụ không phải vì hắn, chỉ là muốn nói rõ sự thật mà thôi."

Hoàng thượng cười khẩy: "Chẳng lẽ Tống Nham hứa sẽ giúp ngươi gỡ tội cho nhà họ Vân sao?"

Ta cúi gằm mặt xuống.

"Hắn lấy tự tin ở đâu ra vậy?" Hoàng thượng nói, "Hắn cũng là tù nhân rồi, trẫm muốn ngươi c h ế t, ai cứu được ngươi?"

Ta vẫn cúi đầu, không phản bác, cũng không hoảng loạn.

Hoàng thượng hiểu ra ngay lập tức, sự bình tĩnh của ta không phải đến từ Tống Nham, mà là Thái tử.

Ta không thể nói thẳng ra là Thái tử, giữa ta và hắn không có liên lạc trực tiếp. Việc ta cần làm, là cố c h ế t "bảo vệ" Tống Nham.

Những chuyện còn lại, Hoàng thượng sẽ tự mình tìm ra đáp án.

Hoàng thượng giận dữ, sải bước đến, bóp cổ ta.

Ông ta hoàn toàn mất kiểm soát, gầm lên: "Trẫm hỏi ngươi, thiên hạ này là thiên hạ của ai?"

Ta hoảng hốt, run rẩy đáp: "Là... là của Hoàng thượng và Thái tử."

Người ta lúc sắp c h ế t, lời nói đều là thật lòng!

 

Mục lục

669 từ

Truyện được đọc nhiều

Đệ Nhất Kiếm ThầnĐang ra
Đệ Nhất Kiếm Thần

Thanh Phong

11778 chương6.5
Phong Thần ChâuĐang ra
Phong Thần Châu

Oa Ngưu Cuồng Bôn

10919 chương7.2
Thần Y Trở LạiĐang ra
Thần Y Trở Lại

Tiểu Tinh

6863 chương6.4
Vô Thượng Thần ĐếĐang ra
Vô Thượng Thần Đế

Oa Ngưu Cuồng Bôn

6340 chương7.4
Thiên Đạo Đồ Thư QuánĐang ra
Thiên Đạo Đồ Thư Quán

Hoành Tảo Thiên Nhai

3577 chương7.1