Hoa sơn Tái Khởi - Chương 883
Chapter 895. Thà chết còn hơn không thu được gì. (5)
Bạn đang đọc truyện Hoa sơn Tái Khởi chương 883 tại Truyenvip. Nội dung chương được cập nhật liên tục, giúp bạn theo dõi câu chuyện một cách trọn vẹn và nhanh nhất.
Chapter 895. Thà chết còn hơn không thu được gì. (5)
"Hừm."
Thanh Minh thở dài, gãi nhẹ vào má.
".........Ta định ăn chơi và nghỉ ngơi trước đã."
"Đừng có đùa như thế chứ."
"Ta nói thật mà."
"......."
Thấy Bạch Thiên nhìn mình bằng ánh mắt khinh thường khó tả, Thanh Minh khua tay tỏ vẻ khó chịu.
"Sao sư thúc lại nhìn ta bằng ánh mắt đó chứ. Việc đó đâu phải do ta quyết định."
"Hả?"
"Là do lũ khốn kia quyết định mới đúng."5=
Làm gì có ai không biết "lũ khốn kia" mà Thanh Minh nhắc đến là ai.
"......Tứ Bá Liên."
"Phải."
Thanh Minh nhẹ nhàng gật đầu. Bạch Thiên khẽ nói.
"Đúng là vậy, nhưng......."
Nhuận Tông lắc đầu nói.
Nhưng nếu xét theo lời của Hồng Phân Đà Chủ thì rất có khả năng Tứ Bá Liên sẽ không thể tiến quân vì vấn đề nội bộ."
"Không có chuyện đó đâu."
"Hả?"
Thanh Minh nhún vai.
=
"Đúng là có thể chúng sẽ xảy ra xung
đột nội bộ. Nhưng sẽ không có chuyện hắn trì hoãn đại sự lại vì điều đó. Hắn không phải là người dễ bị trói chân bởi những chuyện như vậy."
Tất cả mọi người đồng loạt gật đầu.
Ai cũng biết những kẻ đứng đầu Thần Châu Ngũ Bá không phải là những kẻ tầm thường. Chẳng phải tất cả đã mục sở thị sức mạnh của chúng ở Trường Giang rồi sao?
Cho dù có phải đối đầu với Cửu Phái Nhất Bang, chúng cũng không hề tỏ ra thua kém bọn họ một chút nào. Thậm chí, xét về mặt nào đó thì chúng còn có phần nhỉnh hơn.
Thế nhưng.......
"Liệu chúng có thể cầm chân Trường Nhất Tiếu không?"
Ngay cả khi bị cầm chân, Trường Nhất Tiếu cũng sẽ tự chặt cái chân đó để đi tiếp, không để nó trì hoãn mình.
Nghĩ tới đây, sắc mặt Bạch Thiên bỗng trở nên cứng đờ.
Hắn nghĩ vậy không phải vì hắn coi nhẹ những kẻ đứng đầu Thần Châu Ngũ Bá. Mà bởi vì cảm giác tồn tại của Trường Nhất Tiếu quá áp đảo.
"Chắc chắn nếu là Trường Nhất Tiếu......."
Thanh Minh gật đầu nói một cách nhẹ nhàng.
"Cứ thử nghĩ mà xem. Đến chúng ta, Cái Bang, và Chính Phái đều biết sự thật đó, chẳng lẽ tên khốn Trường Nhất Tiếu đó lại không biết sao?"
"......Tất nhiên là biết rồi".
"Bởi vậy mới nói, chắc chắn hắn cũng đã biết. Và khi đã biết, hắn sẽ có phòng bị. Không lý nào hắn lại không biết điều mà chúng ta cũng đang nghĩ tới."
Bạch Thiên nhìn Thanh Minh với ánh mắt có chút khác lạ.
Hắn biết Thanh Minh ghét Trường Nhất
Tiếu hơn bất cứ ai trên thế gian này. Thế nhưng, sau khi nghe Thanh Minh nói những lời này, Bạch Thiên đã nghĩ người được Thanh Minh công nhận là Thiên Hạ Đệ Nhất Nhân lại chính là Trường Nhất Tiếu.
'Khiến ta cũng có chút bực mình.'
Ai mà ngờ được Trường Nhất Tiếu lại có thể khiến cho tên khốn ấy phải thốt ra những lời như vậy cơ chứ?
"Và có lẽ hắn cũng đã bắt đầu hành động rồi."
"Hả? Đệ nói vậy là sao?"
Thấy Chiêu Kiệt tròn mắt hỏi, Thanh Minh cười khẩy.
"Sư huynh tưởng việc đám Tà Phái xông vào Thiểm Tây lần này chỉ là ngẫu nhiên thôi à?"
".........Không lẽ đó cũng là ý đồ của Trường Nhất Tiếu?" Nhuận Tông lắc đầu.
"Đệ nghĩ quá xa rồi. Ta đã thử hỏi lũ
Giang Tây Thất Sát nhưng Các Thiên Lập không liên quan gì đến Tứ Bá Liên hết. Và ngay từ đầu chúng cũng không phải là những kẻ nghe theo lời của Trường Nhất Tiếu".
Thanh Minh lắc đầu nhìn chằm chằm vào Nhuận Tông.
"Sư huynh."
"Hả?"
"Sư huynh cái gì cũng tốt, mỗi tội lại hiền quá."
".......Đệ đang chửi ta phải không?"
Nếu xét tới việc kẻ vừa nói ra câu đó là ai thì Nhuận Tông có thể chắc chắn, hắn tuyệt đối không có ý khen ngợi gì. Tuyệt đối không.
"Trực tiếp động thủ để mọi chuyện diễn ra theo ý muốn chỉ là cách làm của kẻ thất phu mà thôi. Cao thủ thật sự là kẻ ko cần
đụng tay mà vẫn có thể tạo ra cơ sở để mọi chuyện diễn ra theo cách họ muốn."
Thanh Minh lấy bình rượu mới, uống một ngụm rồi nói tiếp.
"Dù Giang Nam có rộng lớn đến mức nào đi chăng nữa, nhưng nếu Trường Nhất Tiếu quyết tâm thì hắn đã có thể giết chết bọn chúng trước khi tới Giang Bắc rồi. Một kẻ thậm chí còn có thể chiếm được cả Trường Giang như hắn lại để đám Tà Phái ấy chạy mất sao, đúng là kỳ lạ thật đấy."
".......Ý con là Trường Nhất Tiếu đã cố tình để bọn chúng đến Thiểm Tây à?"
"Phải."
"Tại sao chứ?"
Thấy Bạch Thiên hoài nghi hỏi, Thanh Minh nhún vai. "Chuyện đó thì ta cũng không rõ."
"......."
Lời nói đó của hắn khiến mọi người nhíu
mày, tỏ rõ sự khinh miệt. Thanh Minh thấy thế thì nhăn nhó.
"Ta có biết Độc Tâm Thuật đâu? Làm sao ta biết được cái tên điên kia đang nghĩ gì!"
"Kiểu gì đệ chẳng biết."
"Vốn dĩ những kẻ điên thường hiểu nhau mà."
"Tất cả mọi người trên thế gian này có thể không biết nhưng con chắc chắn phải biết rõ."
"......Lũ khốn kiếp này."
Thanh Minh tu rượu ừng ực như thể đang khát nước.
Mặc dù những lời ấy đã trôi đi như một trò đùa, thế nhưng ánh mắt của Thanh Minh lại u ám hơn cả lúc ban đầu. Như thể những lời hắn không thể nói đã chìm sâu vào ánh mắt ấy.
'Trường Nhất Tiếu......'
Thanh Minh đặt chai rượu xuống, lau khóe miệng rồi lại cất lời.
"Chúng ta chỉ cần biết chắc chắn một điều."
"Là gì?"
Thanh Minh gật đầu.
"Hắn đã hành động."
Căn phòng trở nên yên tĩnh.
Đây là sự thật mà ai cũng biết. Chẳng phải chính vì đã lường trước được điều này nên Thanh Minh mới đề ra quá trình tu luyện khó khăn đó sao?
Bạch Thiên gật đầu.
"Cho tới trước lúc ấy, chúng ta phải chuẩn bị sẵn đối sách. Để cho dù Trường Nhất Tiếu có làm gì đi chăng nữa thì chúng ta cũng có thể đối phó được với hắn."
"Hả......"
Thanh Minh bật cười ném ánh mắt về phía Bạch Thiên.
"Chẳng phải sư thúc đã sẵn sàng phòng bị tới mức ợ chua rồi hay sao?"
"Đúng rồi đấy."
"........Không phải chua mà là đắng".
"À, ý sư huynh là lúc sư huynh nôn mửa ấy hả?"
"Đệ cũng ói mà, cái tên khốn này!"
Nhuận Tông tung chân đá bay Chiêu Kiệt. Thế nhưng, chẳng biết ba năm tu luyện vừa rồi đã dạy Chiêu Kiệt trưởng thành tới mức nào, mà dù có bị đánh, hắn vẫn cố nói hết những gì mình muốn nói.
"Đệ chỉ ói một chút thôi, ai như sư huynh, đến bữa sáng cũng ói hết cả ra!"
"Ta như thế khi nào hả tên khốn kia!"
Nhuận Tông đỏ bừng mặt phản bác. Thế nhưng, chẳng ai nhắc đến chuyện ấy để đem Nhuận Tông ra làm trò cười. Bởi thực ra,
l
đó chỉ là một sự cố nhỏ tạo nên tiếng
cười trong quá trình tu luyện khắc nghiệt của họ mà thôi.
"Thay vì nói là chuẩn bị, người nên nói là sắp xếp thì đúng hơn."
"Sắp xếp sao?"
"Uhm, sắp xếp."
Thanh Minh khẽ nhếch khóe miệng lên.
"Chúng ta phải sắp xếp lại mọi thứ trước khi nó trở thành một mớ hỗn độn. Bởi điều đó sẽ giúp ta dễ dàng đối phó với tên khốn Trường Nhất Tiếu khi hắn lơ là. Và hơn hết... chúng ta phải làm gì đó với lũ khốn Cửu Phái Nhất Bang trước đã chứ."
Vừa nhắc tới Cửu Phái Nhất Bang, khuôn mặt của Thanh Minh bỗng hiện lên nét phẫn nộ một cách khủng khiếp, khiến Tuệ Nhiên giật mình lén lút nhìn sang hướng khác.
"Vậy nên các ngươi đừng suy nghĩ lung tung nữa." Thanh Minh nói bằng một giọng chắc chắn.
l
"Bởi chẳng bao lâu sau chúng ta sẽ phải chiến đấu đến phát ngán."
Tất cả cùng nghiêm túc gật đầu.
Bầu không khí thoáng chốc trầm xuống, Thanh Minh lắc nhẹ bình rượu trong tay.
"Vậy nên hôm nay cứ uống cho đã đi."
"Ý kiến này không tồi chút nào."
"Thỉnh thoảng đệ cũng nói được vài câu hợp lý đấy chứ."
Bầu không khí nhanh chóng sôi động trở lại. Thanh Minh dựa lưng vào tường, khẽ mỉm cười nhìn các huynh đệ cạn sạch bình rượu như thể đang thách nhau uống.
'Các ngươi có tư cách.'
Nếu là trước đây, Thanh Minh đã chửi mắng xối xả bọn họ chỉ biết chơi đùa, nhậu nhẹt, thế nhưng bây giờ những lời ấy không còn phù hợp với họ nữa. Bởi họ đã cắn
răng khổ luyện suốt ba năm qua mà không phàn nàn bất cứ một lời nào.
Tới cả Thanh Minh trong quá khứ cũng chẳng dễ dàng vượt qua lần tu luyện ấy khi ở độ tuổi còn trẻ như vậy, huống chi là họ. Tất nhiên là hắn đã trải qua, chỉ có điều.......
Ai cơ? Đệ nói ta á? Ta áaaaaaaa?
"Ôi trời, lão già này đúng thật là."
"Hả?"
"...... À không, không có gì đâu". Thanh Minh lặng lẽ nhăn mặt.
Dù sao thì.
Những người đã tự thúc ép bản thân tu luyện tới mức tàn khốc như vậy cần được nghỉ ngơi một cách thỏa đáng với những gì họ
đã trải qua. Và đương nhiên cũng không
phải vì Thanh Minh thèm rượu nên mới lấy trộm rượu trong kho.......
Tiểu tử này, đệ lại làm loạn nữa rồi.
"Ôi trời ơi, cái lão già này!"
"Sao con cứ độc thoại mãi thế?"
"......Không có gì."
Không thể phàn nàn thêm được nữa, Thanh Minh chỉ biết thở dài.
'Quan trọng hơn...'
Ánh mắt Thanh Minh tối sầm lại.
'Rõ ràng là hắn đang có âm mưu gì đó.'
Có vẻ như Trường Nhất Tiếu sẽ không khơi mào trận chiến trên Trường Giang. Bởi Trường Nhất Tiếu là kẻ sẽ dùng mọi thủ đoạn để tạo ra một cuộc chiến có lợi cho hắn, và dẫn dắt cuộc chiến ấy theo ý của mình.
Việc Tứ Bá Liên im hơi lặng tiếng trong
suốt thời gian gần đây chứng tỏ Trường Nhất Tiếu đang chuẩn bị một thứ gì đó. Một thứ giúp hắn giải quyết mâu thuẫn nội bộ trong Tứ Bá Liên và mang tính quyết định giúp hắn giành chiến thắng trong trận chiến với Cửu Phái Nhất Bang.
"...... Hừ, để ta xem xem."
Thanh Minh vén môi khẽ lẩm bẩm.
Cho dù hắn có nghĩ ra chiến lược tuyệt hảo như thế nào đi chăng nữa, nhưng nếu thực lực của hắn không đủ, thì mọi thứ đều sẽ trở nên vô nghĩa. Thanh Minh đã cảm nhận được điều đó thấu tới tận xương tủy khi còn ở Trường Giang.
Bây giờ sẽ đến lượt Thanh Minh....... à không, là Hoa Sơn sẽ cho Trường Nhất Tiếu cảm nhận được điều đó.
"......Sư thúc, sao từ nãy tới giờ nó cứ cười xấu xa quá vậy?"
"Kệ nó đi. Chắc nó lại sắp lên cơn điên thôi. Chỉ có điều, cơn điên của nó càng ngày càng trở nên nghiêm trọng."
"Nếu cứ phát điên thế này, chẳng sớm thì muộn nó sẽ chẳng còn là người mất."
Ầy, nó chỉ đang...... cho mọi người biết nó là Thanh Minh thôi mà.
Ừm.
** *
"Tại hạ đã bồi thường xong."
"Ừm."
"Thi thể của người dân trong ngôi làng đám Tà Phái càn quét đã được thu gom lại để tổ chức tang lễ và chôn cất đàng hoàng, những người may mắn sống sót cũng đã được chuyển đến ngôi làng bên cạnh. Tại hạ đã hứa sẽ hỗ trợ những người gặp nạn dưới tên của Hoa Sơn và Ân Hạ Thương Đoàn, nên họ sẽ không đối xử quá khích với chúng ta đâu."
"Vậy sao."
Đọc full truyện Hoa sơn Tái Khởi
1,988 từ
Xem đầy đủ truyện Hoa sơn Tái Khởi
Danh sách chương
20 chương đầu — xem toàn bộ trên trang truyện.
Truyện cùng thể loại
Truyện được đọc nhiều
Đang raThanh Phong
Đệ Nhất Kiếm Thần — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.
Đang raOa Ngưu Cuồng Bôn
Phong Thần Châu — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.
Đang raN-H
Chàng Rể Quyền Thế — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.
Đang raTiểu Tinh
Thần Y Trở Lại — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.
Đang raPhong Thanh Dương
Vạn Cổ Đệ Nhất Thần — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.
Đang raĐỗ Liễu Liễu
Xuyên Nhanh: Nữ Phối, Bình Tĩnh Một Chút — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.
