TruyenVip

Hoa sơn Tái Khởi - Chương 850

Chapter 862. Chỗ trống nhà ngươi để lại là quá lớn. (2)

Bạn đang đọc truyện Hoa sơn Tái Khởi chương 850 tại Truyenvip. Nội dung chương được cập nhật liên tục, giúp bạn theo dõi câu chuyện một cách trọn vẹn và nhanh nhất.


Chapter 862. Chỗ trống nhà ngươi để lại là quá lớn. (2)
"Phù."
"Ôi trời, Thương Đoàn Chủ à. Ngài đừng như vậy mà. Để thuộc hạ cầm cho."
"Không sao. Đường dốc thế tý này, cứ để ta giúp được chút nào hay chút ấy."
"Đây vốn dĩ là việc chúng thuộc hạ phải làm mà?"
"Haha. Cái tên này. Chẳng lẽ ta lại là người nhàn rỗi thế sao ?"
"Thuộc hạ không có ý đó đâu ạ?"
"Được rồi. Phải làm thế này thì trong lòng ta mới thấy thoải mái, các ngươi cứ để ta cầm đi."
"......Nếu ngài đã muốn vậy thì......"
l
Đám phu dịch bất an nhìn Hoàng Tông
Nghĩa. Thế nhưng, Hoàng Tông Nghĩa vẫn bình thản, chẳng mảy may suy nghĩ tiếp tục mang hành lý lặng lẽ bước đi.
'Dốc đứng thật.'
Mặc dù hắn đã leo lên ngọn núi này mấy lần, nhưng mỗi lần leo lên, hắn lại không thể ngăn được mà phát những tiếng thở hồng hộc. Vách núi cao và hiểm trở như muốn ngăn cản những kẻ muốn tiến lên nơi này.
Lần đầu tiên leo lên ngọn núi này, hắn đã không kìm được mà buột miệng bật ra tiếng chửi thề. Tuy nhiên, sau vài lần leo núi, dù sự mệt mỏi chẳng đỡ hơn là bao, nhưng tâm trạng của hắn lại cảm thấy vô cùng thoải mái.
Bởi vì có những người cảm thấy vô cùng vui mừng khi được đứng trên đỉnh núi ấy.
Đáng tiếc, tâm trạng của Hoàng Tông Nghĩa lúc này lại cảm thấy vô cùng nặng nề, hơn cả lần đầu tiên hắn leo lên đây.

'Hoa Sơn.......'
Hắn nhìn chằm chằm về phía đỉnh núi bị che khuất sau màn mây.
Hôm nay, hắn cảm giác nơi đó như xa hơn mọi lần.
"Khừ."
"Tới nơi rồi."
Đám phu dịch thở hổn hển sau khi trèo lên đỉnh núi, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán.
Tuy đã leo lên đây mấy chục lần, nhưng họ vẫn chẳng thể nào thích nghi được.
"Nào nào. Mau đặt xuống rồi ngồi nghỉ một chút đi." "Vâng."
Đám phu dịch thận trọng bỏ hành lý xuống trước sơn môn. Hoàng Tông Nghĩa lặng lẽ quan sát họ.

Tuy nói là phong bế sơn môn, nhưng
bọn họ không thể sống mà không ăn được. Mà ngược lại, vì đã phong bế sơn môn, nên họ càng cần được cung cấp thực phẩm hơn. Bởi nếu không phong bế sơn môn, họ đã có thể ra ngoài ngọn núi rộng lớn này tìm đồ ăn rồi.1
Chính vì vậy nên đều đặn mỗi tháng một lần, Ân Hạ Thương Đoàn sẽ vận chuyển nhu yếu phẩm tới cho Hoa Sơn.
"Phù."
Hoàng Tông Nghĩa cũng đặt hành lý sau lưng xuống.
"Thương Đoàn Chủ, ngài đã vất vả rồi."
"Vốn dĩ ngài đâu cần làm tới mức này, thuộc hạ cảm tạ ngài nhiều lắm."
So với số hàng hóa họ mang lên đây, thì số lượng mà hắn mang cũng không nhiều lắm. Thế nhưng, đám phu dịch lại vô cùng cảm kích khi Thương Đoàn Chủ Ân Hạ Thương Đoàn nổi danh thiên hạ lại đích thân cùng họ mang hành lý lên núi.

Hoàng Tông Nghĩa đặt hành lý xuống, lặng lẽ đứng trước sơn môn của Hoa Sơn.
Sơn môn vẫn luôn mở rộng đón khách đang đóng im ỉm.
Bụi bám đầy trên tấm danh bài vốn luôn được lau chùi sạch sẽ.
Hoàng Tông Nghĩa lặng lẽ ngắm nhìn cảnh tượng ấy một hồi rồi khẽ vươn tay về phía sơn môn. Đầu ngón tay hắn lặng lẽ lau lớp bụi trắng xóa trên đó.
"Lưu tiêu đầu."
"Vâng, thưa Thương Đoàn Chủ."
"Các phu dịch chuyển đồ lên đây chưa từng gặp mặt các đệ tử Hoa Sơn đúng không?"
"Vâng. Theo thuộc hạ nhớ thì đúng là như vậy."
".......Hóa ra là vậy."
Hoàng Tông Nghĩa nở một nụ cười cay đắng.

Hơ, bọn ta phong bế sơn môn có phải vì
đã gây ra tội gì đâu. Bọn ta phong bế sơn môn là để nhiều kẻ phiền phức không tìm tới làm phiền thôi, sao ta lại không thể ra ngoài chứ?
".......Ngài đã dặn chúng thuộc hạ như vậy mà."
Đúng là lạnh lùng thật.
"Bình thường các ngươi cũng để đồ ở đây phải không?"
"Vâng. Vì không có ngoại nhân leo núi nên chúng thuộc hạ có thể thoải mái đặt đồ trước sơn môn rồi quay về."
"Hóa ra là vậy."
"Khi cần một món đồ nào đó, họ sẽ đặt thư trước sơn môn. Như vậy thuộc hạ có thể đem tới cho họ trong lần chuyển đồ tới."
Hoàng Tông Nghĩa gật đầu. Hắn đều biết những điều ấy.

'Dược liệu và mộc kiếm là những thứ cần phải chuẩn bị nhiều nhất.'
Cả hai đều là những thứ khiến người ta lo lắng.
Hoa Sơn cần nhiều dược liệu đồng nghĩa với việc họ có rất nhiều người bị thương, và việc họ cần nhiều mộc kiếm cũng đồng nghĩa với việc họ thậm chí còn không muốn lãng phí thời gian tự đi đốn cây chế tạo mộc kiếm.
Chỉ với hai vật phẩm đó cũng đủ để hắn hiểu điều gì đang diễn ra bên trong sơn môn này.
"Phù."
Hoàng Tông Nghĩa lùi lại một bước, nhìn bức tường ngay sát bên sơn môn của Hoa Sơn.
Phong bế sơn môn là chuyện có chút nực cười.

Bức tường nhỏ này làm sao có thể ngăn
cách một môn phái với thế giới bên ngoài được. Nếu ai đó thực sự quyết tâm, thì họ hoàn toàn có thể trèo qua bức tường này nhảy vào trong.
Thế nhưng đó là điều không thể xảy ra.
Bởi vì vấn đề không nằm ở bức tường đó, mà nằm ở sự tôn trọng đối với một môn phái đã tuyên bố phong bế sơn môn. Người nào trèo qua bức tường ấy, người đó chính là kẻ coi thường ý chí của Hoa Sơn.
Vậy nên đến cả Hoàng Tông Nghĩa cũng chẳng thể trèo qua bức tường đó.
"Ngươi......."
"Vâng, thưa Thương Đoàn Chủ."
"Ngươi có mang theo tấm vải nào để lau chùi không?"

"Vải ư? Cái đó...... thuộc hạ không có
mang theo. Nhưng vải để gói đồ thì có đấy ạ."
"Đưa cho ta."
"Vâng."
Đám thuộc hạ ai nấy tràn ngập nghi hoặc, tuy nhiên, chẳng có ai hỏi ngược lại Hoàng Tông Nghĩa. Bởi địa vị của hắn quá cao để bọn họ dám lỗ mãng hỏi hắn về điều ấy.
"Đây ạ, thưa Thương Đoàn Chủ."
Một gã phu dịch vội vàng cầm vải chạy tới. Hoàng Tông Nghĩa nhận lấy rồi gật đầu.
"Cảm ơn ngươi."
Hoàng Tông Nghĩa gấp vải lại rồi bắt đầu lau chùi đại môn của Hoa Sơn. Lớp bụi trắng xóa được lau đi, sơn môn lộ ra dáng vẻ ban đầu.

"Thương, Thương Đoàn Chủ. Để chúng
thuộc hạ làm cho. Ngài đưa cho thuộc hạ đi ạ."
"Không sao."
Hoàng Tông Nghĩa lắc đầu.
"Đây là việc ta phải làm, các ngươi không cần bận tâm đâu."
"Ôi trời. Thương Đoàn Chủ ơi. Một người cao quý như ngài làm việc này........"
"Ta không phải kẻ cao quý nào cả."
Hoàng Tông Nghĩa bật cười nói.
"Và trên đời này làm gì có ai lại đi dọn nhà cho bằng hữu. Chỉ là chuyện này khiến ta cảm thấy thoải mái, nên cứ để mặc ta đi nhé."
".......Vâng. Thưa Thương Đoàn Chủ."
Phải tới lúc ấy đám thuộc hạ mới bắt đầu lùi ra sau.


Đọc full truyện Hoa sơn Tái Khởi

1,209 từ

Xem đầy đủ truyện Hoa sơn Tái Khởi

Danh sách chương

20 chương đầu — xem toàn bộ trên trang truyện.

Truyện cùng thể loại

Truyện được đọc nhiều

Đệ Nhất Kiếm ThầnĐang ra
Đệ Nhất Kiếm Thần

Thanh Phong

Đệ Nhất Kiếm Thần — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

11778 chương6.5
Phong Thần ChâuĐang ra
Phong Thần Châu

Oa Ngưu Cuồng Bôn

Phong Thần Châu — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

10919 chương7.2
Chàng Rể Quyền ThếĐang ra
Chàng Rể Quyền Thế

N-H

Chàng Rể Quyền Thế — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

8001 chương6.6
Thần Y Trở LạiĐang ra
Thần Y Trở Lại

Tiểu Tinh

Thần Y Trở Lại — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

6863 chương6.4
Vạn Cổ Đệ Nhất ThầnĐang ra
Vạn Cổ Đệ Nhất Thần

Phong Thanh Dương

Vạn Cổ Đệ Nhất Thần — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

6037 chương8.4
Xuyên Nhanh: Nữ Phối, Bình Tĩnh Một ChútĐang ra
Xuyên Nhanh: Nữ Phối, Bình Tĩnh Một Chút

Đỗ Liễu Liễu

Xuyên Nhanh: Nữ Phối, Bình Tĩnh Một Chút — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

5818 chương8.6