TruyenVip

Hoa sơn Tái Khởi - Chương 787

Chapter 799. Đẹp mã mà hãm thì cũng chỉ là kẻ thua cuộc thôi. (4)

Bạn đang đọc truyện Hoa sơn Tái Khởi chương 787 tại Truyenvip. Nội dung chương được cập nhật liên tục, giúp bạn theo dõi câu chuyện một cách trọn vẹn và nhanh nhất.


Chapter 799. Đẹp mã mà hãm thì cũng chỉ là kẻ thua cuộc thôi. (4)
"Những con người hiếu chiến đi đâu rồi?"
Chiêu Kiệt nhìn về phía trước với khuôn mặt bối rối.
Hoa Sơn đã tiệc tùng được một lúc rồi nhưng các vị Chưởng Môn Nhân khác tham gia thảo luận với nhau dường như không nghĩ đến việc di chuyển thì phải.
"Sư huynh. Hình như hôm nay bọn họ sẽ không ra trận đâu. Cảnh đẹp quá mà. Chắc là cứ thong dong ngắm cảnh rồi rút lui thôi"
"Tiểu Kiệt"

"Vâng, sư huynh!"
"Im mồm lại đi"
"..."
Chiêu Kiệt ủ rũ cúi đầu xuống, Nhuận Tông khẽ thở dài. Dạo gần đây có vẻ như tên tiểu tử Chiêu Kiệt còn có mặt tệ hại hơn cả tên tiểu tử Thanh Minh thì phải. Làm sao đệ ấy có thể nghĩ ra chuyện như vậy khi nhìn vào các môn phái xuất chúng đằng kia được chứ?
Nhưng lần này Bạch Thiên cũng có cùng suy nghĩ với Chiêu Kiệt.
"Thật sự không có chút động tĩnh nào thì phải"
Bạch Thiên cau mày lẩm bẩm. Dường như bọn họ không hề chuẩn bị gì cả mà cứ tiếp tục trì hoãn thời gian.

Nhuận Tông sau khi xem xét tình hình cất giọng nói.
"Có khi nào việc tấn công vào thung lũng xảy ra vấn đề khó khăn hơn dự tính hay không?"
"Hừm. Cũng có thể là như vậy"
Bạch Thiên gật đầu tán thành. Nhưng Thanh Minh từ nãy đến giờ chỉ lắng nghe đã cười khẩy.
"Không phải như vậy đâu..."
"Hả?"
"Bây giờ bọn chúng đang đánh nhau sứt đầu mẻ trán rồi" "Đánh nhau á?"

Bạch Thiên nhìn về phía trước với đôi mắt
ngập tràn nghi hoặc. Những người đứng đầu của Tứ Đại Môn Phái kia vẫn đang đứng nhìn sang bờ sông phía đối diện.
"Không phải cầm kiếm đánh nhau mà là đang đấu trí hả?"
"Cũng có thể như vậy mà"
"Hắc Long Trại mà có đủ mưu lược để đấu lại những người kia ư?"
"Không. Ta không nói lũ thủy tặc mà là giữa bọn chúng kia"
"Ể?"
Thanh Minh nhìn những người đứng đầu Tứ Đại Môn Phái rồi chế nhạo bọn họ.
"Bây giờ bọn chúng đang cãi nhau nên chẳng để ý gì đến lũ thủy tặc đâu"

"Trông đâu có vẻ như vậy đâu nhỉ?"
"Vốn dĩ những lão già đức cao vọng trọng bên ngoài toan tỏ ra lễ nghĩa những bên trong là một bồ dao găm đấy"
Một chút thảm thương khẽ lướt qua đôi mắt Thanh Minh. Hắn chợt nhớ đến những ngày đã qua.
'Ngày xưa lũ các ngươi cũng đã như vậy'
Vào thời kỳ Ma Giáo lần đầu tiên tiến vào Trung Nguyên, Mà không, đúng ra là vào thời kỳ Ma Giáo biến Tái Ngoại thành một bãi lầy và bắt đầu biến Trung Nguyên thành biển lửa.
Vào thời điểm đó, nếu như toàn bộ Trung Nguyên đoàn kết sức mạnh để chống lại Ma Giáo thì có lẽ tương lai đã khác rất nhiều.
Nhưng cuối cùng, Trung Nguyên đã chẳng thể nào đoàn kết làm một.

Nhìn bề ngoài thì bọn họ trông có vẻ rất
đồng lòng vì mục tiêu ngăn chặn Ma Giáo. Nhưng sâu bên trong, tất cả bọn họ đều cố gắng giảm thiểu thiệt hại cho bổn môn và thậm chí là dựa vào nỗi đau của đồng minh để có được lợi ích.
"Haha. Năm tháng có trôi qua thì lũ người đó vẫn y hệt như vậy. Hahaha"
Nụ cười dần biến mất trên khuôn mặt của Thanh Minh. "Nghĩ lại thấy bực thật đấy! Mấy tên khốn các ngươi!" Ngọn lửa giận bắt đầu bùng cháy trong mắt hắn.
'Có mỗi việc môn phái nào sẽ xâm nhập vào đại bản doanh quân địch thôi mà cãi nhau mất một ngày một đêm. Mấy cái tên tiểu tử chẳng ra làm sao!!!'
Càng nghĩ hàm răng của Thanh Minh càng nghiến chặt hơn.

Lẽ ra lúc đó hắn không nên quay đầu về
phía sau mà cứ thế đập vỡ đầu tất cả bọn chúng cho rồi! Hắn nào có được hưởng chút vinh hoa phú quý nào đầu mà phải nhìn thấy cái bộ dạng này một lần nữa thế chứ.
Dù Thanh Vấn sư huynh có ngăn cản hay không thì lẽ ra hắn cứ đập hết tất cả là xong rồi.
"Sao con cứ càu nhàu mãi vậy hả?" "Hừm"
Thanh Minh thở dài.
"Sẽ sớm có kết luận thôi"
"Hả? Chuyện gì cơ?"
"Rốt cuộc bên nào sẽ tiên phong đi đầu"

"Chuyện đó quan trọng lắm sao?"
"Quan trọng"
Thanh Minh gật đầu.
"Vị trí tiên phong phải là bên có khả năng tấn công mạnh mẽ nhất, đồng thời cũng phải chấp nhận nhiều rủi ro nhất. Bản thân tự đứng ra thì sẽ cảm thấy ngại ngùng, nhưng để kẻ khác dẫn đầu lại cảm thấy đáng tiếc. Đó là một vị trí phức tạp và khó quyết như vậy đấy"
"Cái tên tiểu tử điên này, con đang nói cái quái gì vậy" "Sư thúc thì biết gì"
"..."
Thanh Minh nhìn bộ dạng ngu ngơ của Bạch Thiên rồi hếch cằm về phía trước.

"Đừng lo. Như ta đã nói rồi đấy, đây là vấn
đề đã được quyết định. Dù có cãi vã thế nào đi nữa thì vị trí tiên phong cũng chỉ có thể là nơi đó mà thôi"
"Thiếu Lâm ư?"
"Là Nam Cung Thế Gia" "
Hả?"
Những người nghe được câu trả lời ngoài dự đoán đều mở to mắt kinh ngạc. Và Chiêu Kiệt đã đại diện cho những con người đang không hiểu gì mà mở lời.
"Ơ.... Nam Cung Thế Gia đúng là Đại Thế Gia dù đi đến đâu cũng không thua kém ai cả...nhưng mà..."
"Còn có cả Thiếu Lâm và Võ Đang ở đây kia mà. Tại sao Nam Cung Thế Gia lại đi tiên phong chứ?"

"Ừm"
Khi mọi người đang ôm một bụng đầy nghi vấn, Thanh Minh cười khẩy rồi giải thích.
"Nếu như tại nơi này chỉ có Thiếu Lâm hoặc Võ Đang thì Nam Cung Thế Gia không thể đứng ở vị trí tiên phong được. Nhưng vì cả hai đều ở đây nên vị trí đó sẽ thuộc về Nam Cung Thế Gia. Ở đó còn có cả Thanh Thành, chính vì vậy ngoài Nam Cung Thế Gia ra thì không một bên nào có thể đứng ở vị trí tiên phong cả"
"Đệ lại nói linh tinh cái gì nữa vậy?"
Chiêu Kiệt dù đã vắt óc suy nghĩ rồi nhưng hắn vẫn không thể nào hiểu được lời nói của Thanh Minh.
Vậy nhưng dường như Bạch Thiên đã lờ mờ đoán ra được. Hắn khẽ cau mày và nói.

"Hay là nếu để một trong Cửu Phái Nhất
Bang đứng ở vị trí tiên phong thì thà rằng để Ngũ Đại Thế Gia đứng ở vị trí đó còn hơn?"
"Ồ, Đồng Long nhà ta đã biết dùng cái đầu rồi kia đấy"
Bạch Thiên cạn ngôn ho khụ khụ. Nhưng Nhuận Tông vẫn chưa thể hiểu được tình hình.
"Nhưng chẳng phải Thiếu Lâm, Võ Đang, Thanh Thành đều thuộc Cửu Phái Nhất Bang hay sao? Tất nhiên là bọn họ cũng có giao tình với Ngũ Đại Thế Gia nhưng làm sao so sánh với một môn phái cùng ở trong Cửu Phái Nhất Bang được chứ. Tại sao bọn họ lại có thể đưa ra kết luận như vậy được?"
Thanh Minh nhìn Nhuận Tông đầy cảm thán.
"Chà, quả nhiên là sư huynh của ta! Hiền lành và ngây thơ quá!"
"Thanh Minh à, cứ mạnh dạn chửi đi"
"Nhưng hình như sư huynh không biết rồi. Vốn dĩ con người là giống loài có chết cũng cực kỳ căm ghét việc nhìn thấy người khác trở nên tốt đẹp. Thà nhìn một kẻ xa lạ trở nên tốt đẹp còn hơn nhìn người huynh đệ, bằng hữu của mình trở nên thành danh phải không nào?"
"Đâu phải ai cũng nhìn thế gian này giống như đệ đâu?" "Vậy thì cứ đợi đó mà xem"
Thanh Minh lại hếch cằm về phía trước.
"Liệu ta có nói sai hay không"
"..."
Nhuận Tông đưa ánh nhìn tràn ngập sự nghi ngờ nhìn về phía Thanh Minh chỉ điểm.


Đọc full truyện Hoa sơn Tái Khởi

1,350 từ

Xem đầy đủ truyện Hoa sơn Tái Khởi

Danh sách chương

20 chương đầu — xem toàn bộ trên trang truyện.

Truyện cùng thể loại

Truyện được đọc nhiều

Đệ Nhất Kiếm ThầnĐang ra
Đệ Nhất Kiếm Thần

Thanh Phong

Đệ Nhất Kiếm Thần — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

11778 chương6.5
Phong Thần ChâuĐang ra
Phong Thần Châu

Oa Ngưu Cuồng Bôn

Phong Thần Châu — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

10919 chương7.2
Chàng Rể Quyền ThếĐang ra
Chàng Rể Quyền Thế

N-H

Chàng Rể Quyền Thế — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

8001 chương6.6
Thần Y Trở LạiĐang ra
Thần Y Trở Lại

Tiểu Tinh

Thần Y Trở Lại — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

6863 chương6.4
Vạn Cổ Đệ Nhất ThầnĐang ra
Vạn Cổ Đệ Nhất Thần

Phong Thanh Dương

Vạn Cổ Đệ Nhất Thần — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

6037 chương8.4
Xuyên Nhanh: Nữ Phối, Bình Tĩnh Một ChútĐang ra
Xuyên Nhanh: Nữ Phối, Bình Tĩnh Một Chút

Đỗ Liễu Liễu

Xuyên Nhanh: Nữ Phối, Bình Tĩnh Một Chút — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

5818 chương8.6