Hoa sơn Tái Khởi - Chương 426
Chapter 438. Đã làm thì phải làm cho đàng hoàng vào chứ!(3)
Bạn đang đọc truyện Hoa sơn Tái Khởi chương 426 tại Truyenvip. Nội dung chương được cập nhật liên tục, giúp bạn theo dõi câu chuyện một cách trọn vẹn và nhanh nhất.
Chapter 438. Đã làm thì phải làm cho đàng hoàng vào chứ!(3)
"Rốt cuộc là bọn họ đang làm cái gì vậy?"
"Đúng đó, làm gì vậy ta?"
Đám môn đồ Hoa Sơn ánh mắt tràn đầy nghi hoặc, nhìn về phía căn phòng của Môn chủ Đường Môn. Bọn họ đã tỉnh táo sau cơn say rượu bét nhè nhưng vần không hề có một tiếng động lớn nào phát ra từ phòng của Môn chủ.
"Có nghe được họ nói gì không?"
"Khoảng cách thế này sao mà nghe được."
Chiêu Kiệt thở dài.
Không chỉ bọn họ mà cả gia quyến Đường Môn cũng không được đến gần phòng Môn chủ. Kể cả khi người bề trên có gào thét cỡ nào thì nhiệm vụ của những kẻ bề dưới là phải cố gắng tỏ ra không nghe thấy gì.
Mỗi khi đám môn đồ Hoa Sơn không kiềm được sự tò mò và cố gắng tiến lại gần thì đán thủ hạ Đường Môn sẽ nhìn chằm chằm bọn họ với ánh mắt sắc như dao, như thể chỉ cần bọn họ thò chân ra thêm một chút là châm độc sẽ bay thẳng về phía họ ngay. "Chậc."
Vậy nên đám môn đồ Hoa Sơn không còn cách nào khác ngoài việc duy trì khoảng cách thế này và chỉ nghe được tiếng lạch cạch.
"Bọn họ nói chuyện gì mà kích động quá vậy nhỉ?"
Chỉ nghe âm thanh thôi thì có vẻ đang đánh nhau rồi. Thế nhưng nếu là Đường Quân Nhạc, Mạnh Tiểu và tiểu tử Thanh Minh đó đánh nhau thì làm gì có chuyện phòng Môn chủ vẩn còn nguyên vẹn được chứ
Ngay chính khoảnh khắc mà tất cả mọi sự lo lắng thi nhau lướt qua
Rầm!
Cuối cùng, cánh cửa phòng Môn chủ cũng mớ toang, bóng dáng một nam nhân xuất hiện.
"Haaaaa!"
Người đó là Thanh Minh. Trông hắn chẳng khác gì một bóng ma, miệng thì thở ra
khói trắng, từ từ lê bước ra ngoài.
"Thắng rồi."
Thắng hả? Gì cơ?
Đám người bọn họ ló đầu nhìn vào phòng Môn chủ, Đường Quân Nhạc và Mạnh Tiếu gần như hồn lìa khỏi xác, nằm vắt vẻo trên ghế.
Đám môn đồ Hoa Sơn nghiêng đầu, cẩn thận lại gần chỗ Thanh Minh.
"Rốt cuộc đệ làm cái gì trong đó vậy?"
"Có gì đâu"
Thanh Minh thoáng quay đầu nhìn lại và mỉm cười với vẻ mặt vô cùng mãn nguyện.
"Có thế nói cả hai tên đều vô dụng chẳng làm được gì, nếu có thì cũng chỉ hơi phiền một tí thôi, nhưng kêu ta nhượng bộ thì tuyệt đối không thể được rồi, đúng chứ?."
Bọn họ hoàn toàn không hiểu hắn đang nói gì, nhưng khi nhìn khuôn mặt Thanh Minh thì có vẻ cũng hiểu được đại khái.
'Chắc lại bị đánh rồi.'
"Hừ!"
"Chết tiệt!"
Tiếng Đường Quân Nhạc và Mạnh Tiểu than thở vang lên từ phòng Môn chủ khiến Bạch Thiên phát sầu.
'Bây giờ đến cả Môn chủ Đường Môn và Cung chủ Dã Thú Cung cũng không thế thoát khỏi ma thủ của tiếu tử này."
Rồi giang hồ sẽ ra sao đây.
Hầy.
Tuy nhiên, Thanh Minh, người vừa làm ra mấy chuyện kinh thiên động địa kia, chỉ đang tỏ vẻ sung sướng như một chú cún vừa được ăn no.
"Mọi người đã chất hành lý chưa?"
"Vần chưa. Họ nói hôm nay sẽ sửa lại xe kéo cho chúng ta."
"Hả? Xe kéo? Cái mà chúng ta mang theo á hả?"
"Đúng vậy."
"Ta đã bảo bán cái đó đi rồi còn gì. Sao còn sửa nữa? Mọi người định kéo cái xe nặng trịch đó nữa à?"
"Lúc đó ta cũng định bán rồi nhưng mà"
"Hể?"
"Nghĩ kĩ thì có vẻ như chúng ta không nên làm việc này một mình."
"Gì cơ?"
Lúc này, Chiêu Kiệt đứng đằng sau hai mắt sáng quắc lên, gật đầu lia lịa.
"Làm thử rồi thì thấy nó cũng tốt đó chứ. Không có phương pháp huấn luyện nào khác tốt hơn đế rèn luyện hạ thế cả. Chúng ta không thế làm việc này một mình được! Ta sẽ kéo nó về Hoa Sơn và giới thiệu cách thức tu luyện này cho các huynh đệ."
"Vậy phái kéo cái này về lại Hoa Sơn sao?"
"Phải chịu thôi."
"Vì các huynh đệ, chúng ta chịu thiệt một chút vậy"
Khuôn mặt Thanh Minh trong chốc lát trở nên trắng bệch.
Vậy cũng được hả?
Mấy tiếu tử này làm vậy ốn không trời?
Nghĩ kĩ thì Bạch Thiên và các môn đồ Hoa Sơn đều đang sở hữu một nhân cách mà trong quá khứ, lúc Hoa Sơn vẫn còn đang bất ổn bọn họ chưa từng có. Đó là điều vô cùng mới mẻ mà cho đến bây giờ Thanh Minh mới nhận ra được.
"Dù sao xe kéo cũng sẽ được sửa xong trong tối nay nên sớm nhất là sáng mai chúng ta xuất phát."
"Vậy sao?"
Thanh Minh hừ một tiếng, chăm chú nhìn bọn họ với ánh mắt tràn đầy ý tứ. Chiêu Kiệt phỏng đoán được hàm ý bên trong liền hét toáng lên.
"Đừng có nói đệ quyết định đi ngay đó chứ? Rõ ràng chính miệng đệ đã nói rồi kia mà! Ta còn phải về gia môn một chuyến đó, tiếu tử khốn kiếp này!"
"Có ai nói gì đâu?"
Thanh Minh vừa lạnh lùng đáp lại vừa tặc lưỡi ra vẻ tiếc nuối.
'Những lúc như thế này thì phải động não đi chứ.'
Nhưng dù sao lời hứa cũng là lời hứa.
"Biết rồi biết rồi. Vậy hôm nay chúng ta nghỉ ngơi, sáng mai xuất phát."
Lúc này Chiêu Kiệt mới thở phào nhẹ nhõm.
"Ta phái về gia môn ngay thôi... Thiên địa ơi, đến Tứ Xuyên rồi mà tới giờ mới có thể ghé về gia môn được..."
Có bị mắng là bất hiếu thì cũng không thể biện minh được.
Chiêu Kiệt quay lại, nói với Nhuận Tông.
Đọc full truyện Hoa sơn Tái Khởi
963 từ
Xem đầy đủ truyện Hoa sơn Tái Khởi
Danh sách chương
20 chương đầu — xem toàn bộ trên trang truyện.
Truyện cùng thể loại
Truyện được đọc nhiều
Đang raThanh Phong
Đệ Nhất Kiếm Thần — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.
Đang raOa Ngưu Cuồng Bôn
Phong Thần Châu — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.
Đang raN-H
Chàng Rể Quyền Thế — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.
Đang raTiểu Tinh
Thần Y Trở Lại — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.
Đang raPhong Thanh Dương
Vạn Cổ Đệ Nhất Thần — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.
Đang raĐỗ Liễu Liễu
Xuyên Nhanh: Nữ Phối, Bình Tĩnh Một Chút — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.
