TruyenVip

Hoa sơn Tái Khởi - Chương 1214

Chapter 1207. Bây giờ mới là lúc môn phái tiến thẳng lên này! (2)

Bạn đang đọc truyện Hoa sơn Tái Khởi chương 1214 tại Truyenvip. Nội dung chương được cập nhật liên tục, giúp bạn theo dõi câu chuyện một cách trọn vẹn và nhanh nhất.


Chapter 1207. Bây giờ mới là lúc môn phái tiến thẳng lên này! (2)
Huyền Tông nhìn bóng dáng người đang ngồi trước mặt mình với ánh mắt có phần đau xót.
Khác hẳn với vẻ u sầu hiện rõ trên mặt Huyền Tông, người kia trông vô cùng bình tĩnh, vậy nên Huyền Tông càng thấy nhói lòng hơn.
'Thì ra ta là một người yếu kém đến vậy.'
Nghĩ lại, những lời chỉ trích của Bạch Thiên quả không sai. Huyền Tông đang khổ sở gánh trách nhiệm đối với Bạch Tử Bối và Thanh Tử Bối quá mức, ông ta luôn muốn dùng mọi cách để bảo vệ họ.
Bảo vệ đến ngày họ được hưởng tất cả những thứ mà họ đương nhiên phải được hưởng.
Thế nhưng nếu suy nghĩ kỹ càng, chẳng phải những người mà ông ta thật sự muốn bảo vệ không phải là Bạch Tử Bối hay Thanh Tử Bối mà chính là Vân Tử Bối sao?
Bạch Tử Bối và Thanh Tử Bối đúng là những kẻ đáng thương vì bái nhập Hoa Sơn đúng lúc môn phái đang trên bờ vực suy tàn, thế nhưng Vân Tử Bối lại là những người phải gánh chịu tất thảy sự suy tàn đó.
Thế nên, Huyền Tông cho dù có yêu quý Bạch Tử Bối và Thanh Tử Bối đến mức nào thì tận sâu trong thâm tâm ông ta vẫn xem trọng Vân Tử Bối hơn.
'Ta đúng là thảm hại mà.'
Người vất vả nhất trong gia môn chính là trưởng tử, nhưng kẻ cần phải để mắt nhiều nhất lại là vãn nam trong nhà. Cả khi Huyền Tông nhận ra điều đó, ông ta vẫn là một phụ thân tồi tệ vì không giúp được gì cho trưởng tử của mình.

"Thật sự......."
Huyền Tông ngập ngừng, cổ họng như có gì đó nghèn nghẹn.
"Con thật sự không sao chứ?"
Nghe giọng nói không có chút sinh khí vang lên, Vân Nham ngượng ngùng gãi đầu sồn sột
"Cũng lạ thật nhỉ, Chưởng Môn Nhân. Mà mọi chuyện đã kết thúc rồi đúng không ạ?"
"Ta không rõ đối với con đã kết thúc hay chưa, nhưng với ta thì không."
Huyền Tông thở dài một hơi.
"Này, tiểu tử thối. Ở đâu có chuyện con tự đưa ra quyết định đột ngột như thế mà không bàn bạc một lời nào với Chưởng Môn Nhân ta vậy chứ?"
"Xin Chưởng Môn Nhân thứ lỗi, nhưng tình hình lúc đó mà bàn bạc thì......."
"Dù là thế cũng phải nói cho ta một tiếng chứ."
Vân Nham gãi đầu tựa hồ đang vô cùng bối rối. Huyền Tông lại thở dài lần nữa.
Không phải ông ta thấy khó chịu vì quyết định của Vân Nham. Những lời ông ta nói với Vân Nham hiện giờ không khác gì lời cằn nhằn của một lão già cố chấp cả.
"Con thật là....... vị trí Chưởng Môn Nhân dễ dàng ngồi lên vậy sao?"
"Không phải là thế sao ạ?"
Vân Nham bình tĩnh lên tiếng.
"Vị trí Chưởng Môn Nhân Hoa Sơn phải đi kèm với thực lực và trách nhiệm to lớn. Chỉ người tài giỏi nhất trong môn phái mới có tư cách đảm đương vị trí này."
"................"
"Đó không phải vị trí dành cho con, thưa Chưởng Môn Nhân." "Sao lại không chứ!"

Huyền Tông cuối cùng không giữ nổi bình tĩnh mà nổi giận đùng đùng.
"Con thiếu sót cái gì hả? Con nghĩ mình kém cỏi chỗ nào mà không ngồi vào vị trí đó được chứ? Đó chính là vị trí mà con phải ngồi lên đấy!"
"Chưởng Môn Nhân."
Vân Nham thở dài, vẻ mặt có chút ngượng ngùng.
Vốn dĩ hắn không phải người mềm yếu, nhưng có lẽ do ánh mắt Huyền Tông đang nhìn chằm chằm nên hắn không biết nên làm thế nào.
"Người đừng nên quá xem trọng con." ".... Ý con là sao chứ?"
"Nếu đây là thời bình, hoặc giả là một thời điểm thích hợp con cũng sẽ mang tham vọng được ngồi vào vị trí Chưởng Môn Nhân đó."
"................"
"Thế nhưng bây giờ đâu phải là thời đại như vậy ạ?"
Giọng điệu hắn vẫn bình tĩnh đến lạ. Huyền Tông nói đến mức này chỉ vì cảm thấy luyến tiếc, thế nhưng trông Vân Nham không hề có chút tiếc nuối nào cả.
Vì hắn là đạo sĩ đã thoát tục ư? Không, không đúng. Nếu là một đạo sĩ thoát tục hắn chắc chắn xem vị trí Chưởng Môn Nhân này chẳng có chút giá trị gì cả.
Vân Nham hiện giờ đã thấu hiểu rõ giá trị của vị trí Chưởng Môn Nhân Hoa Sơn, nhưng lại không muốn để tâm đến nó.
Huyền Tông cảm thấy vô cùng tự hào về điều này nhưng tiếc là ông ta không thể thốt nên lời.
"Trong thời kỳ sắp tới, người dẫn dắt Hoa Sơn phải đáng tin cậy hơn bất kỳ ai, phải phán đoán nhanh nhẹn hơn bất cứ kẻ nào."
Vân Nham lắc đầu, gương mặt vẫn còn nguyên nụ cười.


Đọc full truyện Hoa sơn Tái Khởi

827 từ

Xem đầy đủ truyện Hoa sơn Tái Khởi

Danh sách chương

20 chương đầu — xem toàn bộ trên trang truyện.

Truyện cùng thể loại

Truyện được đọc nhiều

Đệ Nhất Kiếm ThầnĐang ra
Đệ Nhất Kiếm Thần

Thanh Phong

Đệ Nhất Kiếm Thần — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

11778 chương6.5
Phong Thần ChâuĐang ra
Phong Thần Châu

Oa Ngưu Cuồng Bôn

Phong Thần Châu — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

10919 chương7.2
Chàng Rể Quyền ThếĐang ra
Chàng Rể Quyền Thế

N-H

Chàng Rể Quyền Thế — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

8001 chương6.6
Thần Y Trở LạiĐang ra
Thần Y Trở Lại

Tiểu Tinh

Thần Y Trở Lại — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

6863 chương6.4
Vạn Cổ Đệ Nhất ThầnĐang ra
Vạn Cổ Đệ Nhất Thần

Phong Thanh Dương

Vạn Cổ Đệ Nhất Thần — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

6037 chương8.4
Xuyên Nhanh: Nữ Phối, Bình Tĩnh Một ChútĐang ra
Xuyên Nhanh: Nữ Phối, Bình Tĩnh Một Chút

Đỗ Liễu Liễu

Xuyên Nhanh: Nữ Phối, Bình Tĩnh Một Chút — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

5818 chương8.6