Hoa sơn Tái Khởi - Chương 1132
Chapter 1144. Ngươi có mang theo thứ kia đến chứ? (3)
Bạn đang đọc truyện Hoa sơn Tái Khởi chương 1132 tại Truyenvip. Nội dung chương được cập nhật liên tục, giúp bạn theo dõi câu chuyện một cách trọn vẹn và nhanh nhất.
Chapter 1144. Ngươi có mang theo thứ kia đến chứ? (3)
"Hôm qua ngươi có nhìn thấy không?"
"Cái gì?"
"Đằng kia......chỗ trang viên nơi các vị Thiên Hữu Minh ấy"
"À, chuyện đó hả? Có gì mới mẻ đâu nhỉ? Chuyện đó đã trở thành đặc sản của Cửu Giang từ đời nào rồi!"
Kẻ nghe thấy lời nói đó lập tức bật cười. Đúng như hắn ta nói, trang viên nơi Hoa Sơn ở đã trở nên rất nổi tiếng tại Cửu Giang.
"Nhắc đến mới nhớ. Lão Trương bệnh nằm liệt giường rồi" "Nữa à?"
"Chứ làm sao nữa? Ta đã bảo trước với lão già đó là tìm thêm người rồi mà hắn không chịu nghe!"
"Cái con người này, làm gì có chuyện đó. Lão ấy tìm người rồi. Nhưng mà người mới không chịu nổi 3 ngày đã bỏ chạy còn đâu!"
"À, đúng rồi!"
"Ôi trời ơi. Lão già đó lại nằm thẳng cẳng nữa rồi. Thế này có mà quét tiền bằng cào à?" "Ơ hơ, vấn đề là tiền sao? Trước tiên phải sống cái đã"
"Khư khư khư. Nếu có thể kiếm được ngần ấy tiền thì có chết ta cũng cam lòng"
Lão Trương mà bọn họ nhắc đến là là ông chủ tiệm bán nguyên liệu thức ăn lớn nhất Cửu Giang. Hoa Sơn đã yêu cầu ông ta cung cấp nguyên liệu thức ăn và từ đó phước lành cũng tìm đến với ông ta.
"Nhưng mà, rốt cuộc là tại sao bọn họ lại ăn nhiều như vậy chứ?"
"Bọn họ là võ giả mà. Đương nhiên lượng thức ăn sẽ khác người thường rồi"
"Cho dù là vậy thì lượng thức ăn đó còn hơn cả toàn thể Cửu Giang này cộng lại đấy. Nhưng mà ở đó đâu có nhiều người như vậy đâu nhỉ......"
"Không biết được. Chúng ta làm sao biết được các võ giả giang hồ sống như thế nào?"
Không nhất thiết phải làm gì đó bên ngoài. Chỉ với lượng thịt và ngũ cốc khổng lồ được đưa vào thì cũng đủ khiến trang viên nơi Hoa Sơn đang ở trở thành một danh vật tại Cửu Giang.
"Mà lão Lưu cũng ốm liệt giường rồi"
"Lão Lưu bị làm sao? Lão có liên quan gì đến nguyên liệu thức ăn đâu?"
"Ầy, cái con người này kém thật. Công việc của lão Lưu là gì? Chẳng phải là cắt cỏ hay sao?"
"Đúng rồi?"
"Nghe nói bên trong trang viên đó đầy rẫy dã thú đến từ Vân Nam. Lượng cỏ mà bọn chúng ăn hàng ngày không phải dạng vừa đâu"
"À à. Vì vậy mà lần trước lão Lưu đã tuyển rất nhiều người phụ giúp......Nhưng mà, khoan đã? Lúc đó lão cũng tuyển khoảng 20 người rồi mà vẫn ốm liệt giường ư?"
"Hai mươi người? Ít nhất cũng hơn 30 người đó. Một nửa trong số đó cũng nằm gục cả rồi. Bọn họ cắt cỏ liên tục không phân biệt ngày đêm. Vì vậy mà chẳng bao lâu nữa các ngọn núi quanh đây sẽ không còn cỏ và trở thành núi trọc mất thôi"
"Hơ......hơ hơ. Thật tình mà"
Những người lắng nghe câu chuyện cứ lắc đầu liên tục. Bởi vì càng nghe càng cảm thấy kỳ kỳ quái quái.
"Mà mỗi lần đi qua, ta lại thấy dáng vẻ của bọn họ ngày càng thê thảm. Làm ta cứ tưởng rằng Thiên Hữu Minh gia nhập Cái Bang rồi kia đấy"
"Hư hahah. Đúng vậy, đúng vậy. Nghe bảo bọn họ còn tu luyện dữ dội hơn cả ăn nữa mà" Một kẻ nghe thấy vậy thì lắc đầu.
"Ta luôn ngưỡng mộ những người thuộc Danh Môn Chính Phái luôn cao cao tại thượng nhưng khi chứng kiến cảnh tượng bọn họ tu luyện, ta đã không còn cảm thấy ghen tị nữa"
"Ghen tị cái gì chứ?! Dù có được nhập môn miễn phí thì ta cũng sẽ bỏ chạy. Trên đời này có ai lại hành động như bọn họ không?"
"Thế mới nói!"
Các đại môn phái trên giang hồ cho dù muốn thân thiết với dân chúng đi chăng nữa thì việc đó cũng không hề dễ dàng. Bởi vì dân thường vẫn luôn có cảm giác không thoải mái đối với những kẻ mang đao kiếm bên mình đi đi lại lại khắp mọi nơi.
Dù trong đầu bọn họ có hiểu rằng đó là những người tốt đi chăng nữa, nhưng nỗi sợ rằng bất cứ khi nào nhân sĩ võ lâm cũng có thể chém đứt người họ bằng đao kiếm khiến cho dân thường luôn có cảm giác xa cách và sợ hãi.
Vậy nhưng bây giờ Thiên Hữu Minh đang thu hẹp được khoảng cách với lương dân theo cách mà ngay cả chính bọn họ cũng không thể ngờ tới.
"Nghe bảo lần này lão ta đã thuê thêm một số lượng lớn người làm nữa à?"
"Ừm. Số người mới được thuê là 30. Ngoài bọn họ ra còn phải tìm người quản lý trang viên và chăm sóc cho lũ dã thú nữa"
"Hơ hơ. Thật tình mà?"
"Ta thấy may mắn đó chứ. Vì lũ thủy tặc kia mà rất nhiều người đã không thể đi bắt cá và trở thành ăn xin đấy. Tất cả những người đó bây giờ toàn vào trang viên làm việc hết rồi. Nhờ vậy mà Cửu Giang có thể thở phào nhẹ nhõm"
"Nhưng mà......Thiên Hữu Minh có nhiều tiền vậy à? Lương thực, cỏ khô và nhân công tốn nhiều tiền lắm mà?"
Đọc full truyện Hoa sơn Tái Khởi
908 từ
Xem đầy đủ truyện Hoa sơn Tái Khởi
Danh sách chương
20 chương đầu — xem toàn bộ trên trang truyện.
Truyện cùng thể loại
Truyện được đọc nhiều
Đang raThanh Phong
Đệ Nhất Kiếm Thần — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.
Đang raOa Ngưu Cuồng Bôn
Phong Thần Châu — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.
Đang raN-H
Chàng Rể Quyền Thế — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.
Đang raTiểu Tinh
Thần Y Trở Lại — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.
Đang raPhong Thanh Dương
Vạn Cổ Đệ Nhất Thần — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.
Đang raĐỗ Liễu Liễu
Xuyên Nhanh: Nữ Phối, Bình Tĩnh Một Chút — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.
