Vụ bí ẩn vòng tròn thần bí
Vụ bí ẩn vòng tròn thần bí - Chương 13 - 14
Chương
13
Rùng
rợn
Harold
Thomas sống trong căn hộ nhỏ, cách nhà hai chú cháu Tremayne không xa. Phía bên
kia đường, có công viên. Peter tìm một băng ghế, ngồi xuống, cố không bị phân
tán bởi đám trẻ đang chơi và cố tập trung quan sát nhà.
Một
giờ trôi qua, một chiếc xe đen đến đậu dọc theo lề đường. Người đàn ông mặc áo
thể thao bước xuống xe, đi vào nhà.
Peter
không động đậy, nhưng tim đập nhanh hơn. Mười lăm phút sau, thanh tra bước ra
khỏi nhà, Peter thấy ông lên xe, đi tiếp.
Lại
bắt đầu chờ.
Nửa
tiếng sau khi thanh tra đi, Harold Thomas xuất hiện, lấm lét nhìn trái nhìn
phải. Ông phân vân, nhìn lại nhà mình, rồi bước nhanh về hướng Nam đến đường
Wiltshire. Khi ông Thomas đi xa được nửa khu nhà, Peter tiến hành đi theo ông,
nhưng đi ở lề phía bên kia. Peter theo ông qua khỏi đường Wiltshire, đến một
khu nhà rùng rợn, nơi các nhà máy nhỏ chen chúc bên nhau. Có cả những tòa nhà
cho thuê, nhưng chỉ là toàn là nhà ổ chuột, tường sơn tróc và lưới chống muỗi
bị rách.
Harold
Thomas dừng trước một tòa nhà, lại nhìn xung quanh một lần nữa. Peter trốn sau
một chiếc xe đang đậu.
Một
hồi sau, Thomas băng qua đường, bước vào bãi nghĩa địa xe. Ông dừng lại một hồi
trước nhà chòi gần cổng đang mở, rồi ông đi tiếp giữa những đống xe rỉ sét.
Peter
tự hỏi không biết có nên theo Thomas hay không. Hannibal sẽ làm gì ở địa vị
Peter? Chắc chắn thám tử trưởng sẽ theo dõi tiếp. Giả sử có người gác trong nhà
chòi, thì Peter sẽ đưa ra một cái cớ nào đó, giống như Hannibal thường làm.
Chẳng hạn, cậu sẽ giải thích mình đang tìm bộ truyền động cho kiểu xe
Studebaker đời 1947.
Nhưng
trong nhà chòi không có ai cả, Peter tiến tới, đi vòng qua đống sắt vụn.
Đột
nhiên, Peter dừng lại. Cậu vừa mới nghe thấy tiếng cửa xe mở ra.
Ngay
sau đó, liếng leng keng kim loại vang đến tai Peter, dường như đang rất gần,
phía bên kia đống sắt vụn.
Peter
rón rén tiến lên. Đột nhiên, cậu nín thở, Thomas chỉ đứng cách Peter có hai
mét, ông đang đứng cạnh chiếc xe tải nhỏ màu xám, đậu ngay giữa nghĩa địa. Cửa
sau xe mở lớn và bên trong là những chồng hộp phim. Peter đã từng thấy những
hộp như thế này khi đến chỗ làm của ba, tại xưởng phim, các hộp đều có dán
nhãn: “Cléopâtre, cuộn 1”, “Tấn bi kịch ở Salem, cuộn 3”… Im lặng đè nặng lên
nghĩa địa xe. Peter chỉ còn nghe máu dồn đến vành tai và tim đập thình thịch.
Thomas
đóng cửa xe lại, đi vòng ra phía trước, ngồi vào tay lái, rồ máy. Một hồi sau,
xe tải chạy ngược trở lên lối đi đầy ổ gà dẫn ra cổng.
Trong
vòng một giây, Peter như hóa đá do những gì đã thấy. Mấy cuộn phim! Đúng là mấy
cuộn phim bị lấy cắp ở phòng thí nghiệm phim Craft và đúng là ông Thomas đang
giữ!
Peter
là buộc mình động dậy, Peter chạy, không còn giữ ý để không bị lộ nữa. Đến
cổng, Peter chỉ kịp thấy xe tải nhẹ chạy về hướng bắc. Cậu cố đọc hàng số,
nhưng vô phương, tấm bảng phủ lớp bùn dày.
Peter
chạy ra nhà chòi và nhìn thấy một bàn viết, hai ghế hư và máy điện thoại. Tay
run rẩy, Peter lấy ra khỏi túi số điện thoại của Horace Tremayne và quay số.
Một
tiếng chuông reng. Thêm một tiếng nữa...
Bên
ngoài, có người đang bước đến gần nhà chòi, Peter không quay đầu lại. Nếu chủ
nhân phản đối khi thấy Peter dùng điện thoại, Peter sẽ trả lời mình đang cần
gọi cho cảnh sát.
Ở
đầu dây bên kia, Horace Tremayne bắt máy.
-
Anh ơi, - Peter hổn hển. Em Peter đây, em đang ở trong một nghĩa địa xe trên
đường Thornwaal, cách Wiltshire hai khu nhà về hướng nam. Nhờ anh nói lại với
Bob và Babal rằng em vừa mới thấy...
Cái
bóng lướt qua bàn viết, Peter quay lại, đã trễ!
Một
vật nặng sập xuống gáy Peter. Điện thoại rơi xuống đất, và Peter cũng rơi vào
màn đêm vô tận...
Peter
bất tỉnh bao nhiêu lâu, cậu cũng không thể biết được. Nhưng khi tỉnh lại, Peter
thấy mình đang ở trong một nơi chật hẹp và dơ dáy, hôi mùi dầu xe và cao su.
Trong đó rất nóng và rất tối. Peter thử động đậy, quay lại, hay nằm xuống,
nhưng hoài công. Cũng không có cách nào ngồi dậy. Peter rất đau ở gáy và cảm
thấy bị đè nặng trên vai. Dưới các ngón tay, cậu cảm nhận bề mặt kim loại sần
sùi do rỉ sét và thời gian, Peter đoán có lẽ mình đang bị nhốt trong cốp xe, bị
mặt thời chiếu thẳng mạnh vào.
Peter
thử la lên, nhưng cái nóng và cái sợ đã làm khô cổ họng Peter. Bên ngoài hoàn
toàn im lặng. Y như sa mạc. Không ai đến cứu Peter. Sẽ không có ai đến cả.
Chương
14
Kẻ
thứ hai
Xe
của anh Mập đang chạy rất nhanh. Trong tiếng thắng kêu rít lên, xe dừng trước
cổng nghĩa địa xe. Bob và Hannibal lao vào nhà chòi dùng làm văn phòng, Bob
nhìn một vòng.
-
Peter đâu? Chắc chắn bọn mình không lầm. Đây là nghĩa địa xe duy nhất ở khu
này.
Đến
lượt anh Mập bước vào, vấp váp như thường lệ.
-
Có người đang đến, - anh nói. Chắc là người làm việc tại đây.
Hannibal
và Bob quay lại nhìn. Một người đàn ông tóc đen dày đang đi đến. Ông mặc trang
phục lao động xanh dương dính đầy dầu mỡ.
-
Tôi có thể làm gì giúp các anh đây? - Ông hỏi thăm, nét mặt niềm nở khi thấy
Horace Tremayne và hai thám tử trước cửa văn phòng.
-
Chúng tôi đang tìm một người bạn. - Hannibal trả lời. Bạn ấy hẹn chúng tôi tại
đây. Ông có thấy một cậu tuổi cỡ tuổi chúng tôi, to cao, khoẻ mạnh không?
-
Rất tiếc, tôi không thấy ai như vậy ngày hôm nay.
-
Nhưng chúng tôi biết chắc là bạn ấy có đến đây! - Hannibal đáp, giọng lộ vẻ lo
lắng. - Ông thử nhớ lại xem.
-
Tôi không gặp ai cả, - người đàn ông trả lời. Cậu không tìm được bạn, chuyện
đáng tiếc thật, nhưng không phải là cái cớ để nán lại chỗ này. Tôi còn phải làm
việc, không có thời gian mà tán gẫu. Ê, kìa! Cậu đi đâu vậy?
-
Peter đang ở đâu đây! - Hannibal vừa la vừa đi vòng qua người đàn ông để đâm
sâu vào nghĩa địa xe.
Bao
quanh thám tử trưởng là hàng núi những cửa xe, thanh bảo hiểm, động cơ, lốp xe.
-
Peter có thấy một điều gì đó quan trọng và gọi điện thoại cho ta. Rồi bị kẻ nào
đó tóm trước khi kịp báo cho ta biết. Peter đang ở đây. Mình linh cảm thấy như
vậy!
Bob
có sáng kiến và đến đụng vào vai Hannibal.
-
Cốp xe. - Bob gợi ý. Nếu muốn loại bỏ một người nào đó cho nhanh, mình sẽ nhét
kẻ đó vào cốp xe, cốp xe cũ.
Gã
đàn ông có vẻ không hài lòng chút nào.
-
Các cậu điên rồi! - Ông nói. Ai lại đi nhét bạn các cậu vào cốp xe làm gì?
Nhưng
ông có vẻ không vững lòng lắm.
-
Peter! - Hannibal kêu. Peter ơi! Cậu ở đâu?
Không
có hồi âm.
-
Này các cậu, - người đàn ông nói tiếp. Và chỉ mấy hecta xác ô tô trải dài trước
mặt. Tôi cũng thấy là các cậu nói chuyện nghiêm túc chứ không giỡn, nhưng tôi
có mấy trăm chiếc xe còn nắp cốp. Nếu muốn tìm ra đúng cốp xe, sẽ mất cả ngày
đấy.
-
Không. - Hannibal cương quyết nói. Nếu có Peter trong cốp của một trong những
chiếc xe này, thì ta sẽ tìm ra nhanh thôi.
Hannibal
cương quyết, mắt nhìn láo liên tứ phía, thám tử trưởng đi khắp nghĩa địa xe,
Horace Tremayne và Bob đi theo sau. Người đàn ông mặc y phục lao động màu xanh
đi cuối cùng, vẻ mặt lo âu.
-
Trời nóng thế này, chắc chắn bạn các cậu đã bị chết ngạt trong chỗ trốn!
Hannibal
không trả lời, thám tử trưởng đã dừng lại trước xác chiếc xe Buick màu xanh
dương. Hannibal chỉ điều mình đã để ý thấy. Toàn bộ chiếc xe bị phủ một lớp bụi
dày, nhưng trên nắp cốp xe, lớp sơn còn sáng bóng hiện rõ lên.
-
Lúc nãy, cốp xe này có bị mở ra không? - Thám tử trưởng hỏi.
-
Làm sao tôi biết được! - Người đàn ông nói.
-
Ông có thể cho mượn đồ cạy được không? Tôi đoán chắc có kẻ đã thấy cốp xe này
còn mở ra và nhét Peter vào trong, rồi đóng cốp xe lại. Chính vì vậy mà lớp bụi
đã bay mất.
Người
đàn ông bỏ đi, một hồi sau quay về cùng thanh sắt. Ông nhét thanh sắt dưới nắp,
Mập cùng ông tỳ hết sức; cốp xe mở ra, kêu rít lên.
-
Peter! - Bob kêu và lao tới.
Peter
đang cuộn tròn bên trong, bất động.
-
Trời ơi!
Người
đàn ông mặc y phục lao động chạy về nhà chòi, mang cái khăn ướt trở về.
Khi
ông về tới, Peter đã ngồi dậy, được Bob và Hannibal dìu hai bên.
-
Được rồi. - Peter nói. Mình không sao đâu. Chỉ bị nóng quá. Và thiếu không khí.
-
Cậu thật may mắn, - người đàn ông nói và lau mặt bằng khăn ướt cho Peter. Tôi
sẽ đi gọi cảnh sát. Xém chút nữa là tôi bị có xác chết trong xe!
Peter
cầm khăn ướt, ấp vào mặt.
-
Minh thấy Harold Thomas rời khỏi nhà và đi đến đây. Mình đi theo. Giữa mấy xác
xe này, có chiếc xe tải nhỏ màu xám, ông ấy mở cửa xe sau, nhìn vào bên trong.
Mình nhìn theo. Trong xe đầy cuộn phim.
Suốt
một hồi không ai nói gì. Rồi Bob kêu lên:
-
Úi chà!
-
Phim của Madeline Bainbridge hả? - Anh Mập hỏi. - Chính Thommas đang giữ hả?
-
Dường như đúng vậy. - Peter nói. Em có đọc được vài cái nhãn. Sau khi kiểm tra
thấy phim vẫn còn đó, Thomas leo lên xe đi. Đúng lúc đó, em đi gọi điện thoại
về nhưng bị quấy giữa chừng.
-
Vậy là chính Thomas đã ăn cắp phim. - Hannibal nói. Và cũng có thể chính ông ta
đã gây cháy để đánh lạc hướng chú ý.
-
Có lẽ ông ấy thấy cậu khi đi. - Bob giả thiết. Ông ấy quay lại và đánh gục cậu,
trong khi cậu đang nói chuyện với anh Horace.
-
Không, Peter cố nhớ lại và nói. Kẻ đánh mình không phải từ bên ngoài vào, ông
ấy đến từ nghĩa địa xe.
Theo
bản năng, Bob quay sang người đàn ông mặc y phục lao động màu xanh dương, khiến
ông phản đối ngay.
-
Ồ! Không phải tôi đâu. Tôi không hề biết gì về câu chuyện này, tôi không hề
đánh người. Mà tôi không thể nào làm như vậy được. Tôi có gia đình, có con cái.
Hễ tôi thấy lũ trẻ luẩn quẩn quanh đây, tôi chỉ đi chỗ khác chơi, vậy thôi.
-
Tôi tin ông. - Hannibal nói - Bởi vì ông đã chịu gọi cảnh sát. Nhưng do Peter
biết chắc là không phải Thomas, thì phải tìm kẻ thứ hai.
-
Tên đồng lõa với Thomas. - Bob xác nhận. Cậu nên nhớ rằng hai người đã ăn cắp
mấy bộ phim.
-
Bọn chúng rất khôn khi giấu chiếc xe tải nhỏ giữa hàng trăm chiếc xe khác. -
Hannibal nhận xét. Nhưng cũng rất mạo hiểm. Lỡ xe bị hủy thì...
-
Xe tải nhỏ màu xám tro hả? - Người đàn ông làm ở nghĩa địa xe hỏi. Tôi sẽ không
bao giờ cho xe này đi hủy. Có người trả tiền để để xe ở đây mà.
- Thế
à? - Hannibal hỏi.
Người
đàn ông có vẻ hoảng hốt.
-
Trong đó có đồ ăn cắp à? - Ông hỏi. Tôi đâu có biết. Tôi không tham gia những
vụ loại này. Mấy chiếc xe ở đây đều đàng hoàng cả. Các cậu sẽ thông báo cho
cảnh sát hả?
-
Chính ông cũng định thế mà…
- Sợ
cảnh sát không bao giờ tin tôi, tôi không tàng trữ đồ ăn cắp, nhưng cảnh sát
không chịu tin. Người đó đến cùng xe tải nhỏ, cao cỡ tôi, tóc đen chải ra phía
sau.
- Đúng là Thomas. - Mập nói.
- Ông ấy không nói tên, ông ấy tự xưng là Puck. Ông ấy
giải thích không biết nển để xe tải nhỏ đậu chỗ nào, vì nhà ông nằm trong vùng
xanh và sợ bị phạt. Ông ấy xin phép để chỗ tôi... Tôi cũng biết là kể vậy nghe
khó tin, nhưng ngay lúc đó thì tôi nghĩ bụng: Sao không kiếm thêm một chục đôla
một tuần?
- Không sao. - Hannibal nói. - Mà cũng không cần báo cảnh
sát làm gì, cảnh sát cũng sẽ không tin. Cái ta cần là bằng chứng.
- Còn phim thì sao! - Peter đáp. - Không phải bằng chứng
à?
- Có, nhưng Thomas đã kịp giấu đi rồi. Có khi phải đột
nhập vào căn hộ của ông, thử tìm một cái gì khác.
Peter đứng dậy, đi vài bước, như để kiểm tra xem chân
mình đi lại có bình thường không.
- Có sao không? - Bob lo lắng hỏi. Cậu cảm thấy đủ sức đi
cùng bọn mình không?
- Có chứ, mình cảm thấy rất khoẻ.
- Vậy thì ta đi thôi, - Hannibal nói. Nhưng phải cẩn
thận. Sợ Thomas nghi ngờ, và nếu vậy, ông ta sẽ sẵn sàng tiếp ta.
- Còn có người thứ hai nữa, - Bob nói. Bọn mình biết là
có người thứ hai và cần phải đề phòng.
2,492 từ






