TruyenVip

Vụ bí ẩn Kho báu Hải Tặc Tím

Vụ bí ẩn Kho báu Hải Tặc Tím - Chương 01 - 02

Mục lục

Chương
1: Hải tặc, cướp và trộm!

Chuông đồng hồ báo thức reng
lên. Peter Crentch mở một con mắt rồi rên rỉ. Mới sang tuần thứ hai của kỳ nghỉ
hè và Peter đang hối hận vì đã nhận lời chăm sóc vườn cho hàng xóm trong khi họ
đi vắng. Quỹ của Ba Thám Tử Trẻ đã không chịu nổi chuyến đi chơi Disneyland kỷ
niệm kết thúc một năm học của nhóm, và bây giờ cần phải làm việc để gây quỹ cho
mùa hè. Bob Andy đang làm việc bán thời gian ở thư viện, còn Hannibal Jones đã
nhận làm thêm việc ở Thiên Đường Đồ Cổ, nơi cậu sống cùng chú thím.

Thêm một tiếng rên nữa, rồi Peter
chui ra khỏi giường. Peter thay quần áo thật nhanh, rồi đi xuống nhà bếp, nơi
ba đang ăn sáng.

- Cậu dậy sớm thế! - Ông Crentch
chọc con trai.

- Con phải đi chăm lo cho khu vườn
đáng nguyền rủa kia. - Peter vừa càu nhàu vừa đi lấy nước cam trong tủ lạnh.

- Ba rất hiểu là thanh niên cần tiền
cho mùa hè, nhưng có thể có những cách kiếm tiền dễ hơn. Con xem ba lấy được gì
trong thùng thư sáng nay đây.

Ông Crentch đặt một tờ giấy vàng
trước mặt Peter. Peter ngồi xuống bàn, vừa liếc đọc vừa uống ly nước cam mới
rót. Đó là một tờ quảng cáo, mà các nhân viên tiếp thị bỏ vào từng nhà. Peter
rất hay bị ấn tượng khi đọc.

[Chúc bạn đọc sách vui vẻ tại www.gacsach.com. - gác nhỏ cho người yêu sách.]

HẢI TẶC! CƯỚP!

THÔNG ĐIỆP NÀY GỬI ĐẾN NHỮNG BẠN YÊU
THÍCH PHIÊU LƯU!

ĐẾN CÁC NHÀ SỬ HỌC! ĐẾN CÁC CON MỌT
SÁCH!

HBVHTCT (Hội Bảo Vệ Hải Tặc,
Cướp và Trộm) sẽ trả Hai lăm đô la một giờ cho bất kỳ ai có thể cung cấp thông
tin chi tiết về các tên cướp đường và hải tặc đã từng gây sóng gió trong quá
khứ muôn hình muôn vẻ của bang Californie.

Mời các bạn đến số 1995, đường
La Vina bất cứ ngày nào trong tuần từ 18 đến 22 tháng sáu từ 9 đến 17 giờ.

TRỘM! NHỮNG KẺ SỐNG NGOÀI VÒNG PHÁP
LUẬT!

- Úi chà! - Peter kêu lên. - Thám tử
tụi con sẽ trở thành tỷ phú mất! Tụi con biết khá nhiều về những tên hải tặc
từng hoành hành vùng này, nhất là Hannibal. Con phải đưa cho Hannibal và Bob
xem ngay cái này. Hôm nay là ngày 18 và đã gần tám giờ rồi.

- Khoan đã! - Ông Crentch nói. -
Trước khi trở thành tỷ phú, con phải ăn sáng cho xong chứ.

- Nhưng ba ơi! Con còn phải tưới cỏ
và…

- Ở tuổi con, phải có thức ăn trong
bụng thì mới suy nghĩ sáng suốt được. Dường như Hannibal cũng nghĩ như thế. Con
cố gắng nuốt một cái gì đi.

Peter tự nhủ, nếu cố gắng, mình sẽ
ăn được ít cháo. Nhưng khi ba đặt trước mặt con trai một dĩa trứng, Peter đồng
ý cố gắng thêm một chút và ăn hết dĩa. Sau một phút lưỡng lự, Peter ngốn thêm
dĩa thứ nhì, rồi cậu lấy tờ quảng cáo, chạy ra ngoài.

Bên nhà hàng xóm, Peter tưới cỏ thật
nhanh, lượm sơ vài cây khô và lá khô. Xong việc cậu nhảy lên xe đạp, đạp cật
lực đến nỗi chưa đầy chín giờ đã đến hàng rào gỗ dài bao quanh Thiên Đường Đồ
Cổ. Hàng rào được trang trí bởi các họa sĩ địa phương và trông khá nổi bật!
Trong góc, có một chiếc thuyền đang chống chọi trong sóng gió bão táp của đại
dương, với con cá đang giương mắt nhìn theo thuyền. Peter ấn vào mắt con cá,
tấm ván có sơn con cá xoay vào: đó là ngả mà ba thám tử gọi là cổng Xanh Lục số
một.

Sau khi chui qua hàng rào, Peter đến
xưởng sửa chữa vặt mà Hannibal đã bố trí ngoài trời, ở đó có một cái ống nước
cũ, quá nhỏ để người lớn có thể chui vào. Peter bò vào ống: đó là “đường hầm số
hai”. Đường ống đi qua dưới một đống đồ linh tinh bao quanh một chiếc xe lán mà
không ai nhớ đến nữa và dẫn lên một cửa sập. Khi đẩy cửa sập lên, thì vào được
bên trong xe lán là bộ tham mưu của Ba Thám Tử Trẻ. Ba bạn đã trang bị thiết bị
và bàn ghế đầy đủ để sử dụng trong các cuộc điều tra.

- Các cậu ơi, nhìn này!

Peter chỉ mới chui được có nửa người
vào xe lán và huơ tờ quảng cáo màu vàng. Nhưng Peter dừng sững lại há miệng ra:
Hannibal Jones, thám tử trưởng, mập tròn nhưng thông minh, đang xem xét một tờ
quảng cáo y như vậy, đặt trên bàn trước mặt mình. Còn Bob Andy, lưu trữ viên,
nhỏ nhắn, tóc nâu và chăm chỉ, đang đứng tựa vào kệ sách cũng đọc một tờ y như
vậy!

Bob thở dài:

- Mình đến đây được năm phút rồi,
Peter à, và mình mang đến tin y như cậu vậy…

- Mà mình đã biết tin đó rồi, -
Hannibal nói thêm. - Rõ ràng cả ba ta đã có cùng sáng kiến để kiếm tiền.

Peter chui lên hẳn, rồi thả mình
xuống một cái ghế bị tróc sơn mà ba thám tử đã mượn của Thiên Đường Đồ Cổ.

- Dường như cả ba đứa bọn mình đều
mệt mỏi vì lao động nặng chân tay. - Peter nói.

- Lao động chưa bao giờ hại ai, -
Hannibal đáp. - Nhưng mình phải thừa nhận là suốt ngày sửa chữa đồ linh tinh
còn chán hơn lao động khổ sai nữa. Có thể HBVHTCT sẽ cứu ta.

- Bọn mình sẵn sàng làm bất cứ việc
gì để kiếm vài đô la. - Bob nói.

- Bọn mình sẽ kể về những tên cướp
nào với họ đây? - Peter hỏi.

- Trước hết về tên hải tặc Pháp tên
Bouchard, - Babal nói. - Đó là tên hải tặc khét tiếng nhất Californie.

- Có El Diablo[1] nữa, mà
bọn mình đã từng phải đối phó. - Peter nói thêm.

[1]
Mời các bạn tìm đọc tập Hang động rên rỉ (cùng tác giả).

- Và bọn lính đã giết chết Don
Sebastien Alvaro để chiếm đoạt thanh gươm Cortes[2], - Bob bổ sung.

[2]
Mời các bạn tìm đọc tập Con ngựa không đầu (cùng tác giả).

- Và nhớ tên bạn của Bouchard:
William Evans, tên Hải Tặc Tím. - Hannibal kết thúc.

Thám tử trưởng liếc nhìn đồng hồ
treo tường cũ mà ba thám tử đã sửa lại.

- Nhưng chắc không phải mình ta biết
những câu chuyện này, vậy ta phải nhanh chân lên. - Hannibal nói.

Nói là làm ngay, ba thám tử chui
xuống cửa sập, bò trong đường hầm số hai cho đến xưởng sửa chữa. Vừa mới ra
ngoài, thì ba thám tử nghe tiếng gọi:

- Hannibal ơi, cháu biến đâu mất
rồi? Hannibal!…

- Babal ơi, thím Mathilda gọi đó. -
Bob nhận xét.

Đống đồ phế thải chất cao đến nỗi
không thấy thím Mathilda đâu hết, nhưng tiếng của thím gần lại dần.

- Chắc là thím có việc bắt bọn mình
làm. - Peter càu nhàu.

- Tăng tốc! - Hannibal kêu.

Cả ba lấy xe đạp, lẻn ra Cánh Cửa
Xanh Lục, đạp thật nhanh về trung tâm thành phố. Khi gần đến đường La Vina, thì
Bob nhớ lại là mình biết số 1995.

- Đó là một biệt thự cũ kiểu Tây Ban
Nha, với bức tường đổ nát xung quanh và cửa hiệu nhỏ ở cuối, phần lớn đều bỏ
hoang.

Hannibal bắt đầu thở hổn hển.

- Hèn gì HBVHTCT đã chọn chỗ đó, Bob
ơi. Chắc là tiền thuê nhà rẻ và lại là nơi lý tưởng để phỏng vấn người ta.

Khi đến khu nhà có số 1995, ba bạn
thấy một đám người đứng phía trước cổng bằng gỗ, và cứ đông lên dần. Hannibal,
vốn có đầu óc quan sát, để ý rằng đám đông chỉ có vài người lớn và chủ yếu là
trẻ em và thiếu niên.

- Người lớn đi làm hết rồi. - Thám
tử trưởng nhận xét. - Họ sẽ đến trễ hơn. Càng có lợi cho ta.

Đúng lúc ba thám tử cột xe đạp vào
hàng rào sắt, cổng lớn hé mở ra. Một người đàn ông nhỏ bé ăn mặc khá điệu, có
mái tóc bạc trắng và bộ ria rậm, bước ra. Ông mặc áo vét bằng vải tweed, quần
cưỡi ngựa và đi ủng cưỡi ngựa, cổ ông quấn khăn lụa, tay cầm roi, giống như sĩ
quan đoàn kỵ binh thời xưa. Ông đứng đối mặt với đám đông, đưa cây roi lên cao
để yêu cầu mọi người im lặng.

- Tôi là thiếu tá Karnes. - Ông nói.
- Chúc mừng các bạn đến trụ sở Hội Bảo Vệ Hải Tặc, Cướp và Trộm. Chúng tôi sẽ
phỏng vấn tất cả mọi người, không bỏ sót ai cả, nhưng các bạn đông quá nên
chúng tôi buộc phải ưu tiên cho những bạn từ xa đến. Chỉ những bạn cư ngụ ngoài
Rocky mới được phỏng vấn hôm nay. Các bạn kia có thể về nhà. Nếu vẫn muốn phỏng
vấn, mời các bạn này ngày mai quay lại.

Tiếng thì thào thất vọng vang lên từ
đám đông, đặc biệt là đám trẻ. Chúng bắt đầu xô đẩy người đứng cạnh mình để
bước lên phía trước. Karnes định rút lui và đụng vào một cánh cổng, cổng đóng
lại và nhốt ông thiếu tá tội nghiệp bên ngoài. Ông bị bao vây, dồn ép đến nỗi
muốn nói chuyện cũng không lên tiếng được.

- Chuyện gì vậy?

- Bộ chúng tôi đánh đường đến đây
công cốc hả?

- Ông quá đáng lắm!

Bọn trẻ la hét.

- Đồ du côn, cút hết khỏi đây! - Ông
thiếu tá hét lên, huơ roi đe dọa những đứa loi choi nhất.

Đám đông giận dữ thêm. Một cậu bé
giật cây roi khỏi tay ông thiếu tá, vứt đi thật xa. Những đứa khác lợi dụng cơ
hội tiến lên thêm. Ông thiếu tá tái mặt.

- Hubert ơi! Cứu! - Ông la lên.

Ông thiếu tá sắp chết ngạt.

Chương
2: Cách làm không lương thiện lắm

- Cứu!
- Thiếu tá Karnes vẫn la, trong khi đám trẻ giận dữ vây ép ông vào cổng. -
Hubert ơi! Cứu với!

Peter
quay sang Hannibal.

-
Chúng làm hơi quá. - Peter nói. - Có khi phải cứu ông thiếu tá nhỏ thôi.

Chàng
thám tử lực lưỡng nhảy phốc lên mui một chiếc xe đậu bên lề, rồi chỉ đầu đường:

-
Cảnh sát đến! - Peter hét lên thật to. - Cảnh sát!

Những
đứa tấn công dữ dằn nhất thụt lùi ngay lập tức. Hannibal và Bob rẽ đường giữa
đám đông đến bên ông thiếu tá, trong khi Peter vẫn tiếp tục la:

-
Chuồn! Mạnh ai nấy chạy!

Peter
nhảy xuống xe bỏ chạy. Một số đứa trẻ chạy theo Peter, một số khác lưỡng lự.
Nhưng Bob đã mở được cổng.

-
Chú vào đây. - Hannibal vừa nói vừa đẩy ông thiếu tá mặt tái mét vào bên trong.

Một
hồi sau, Peter quay về lại cùng Karnes, Bob và Hannibal lẻn vào sân trong. Ba
thám tử trẻ đóng cổng lại, trong khi ông thiếu tá thở hổn hển tựa lưng vào
tường. Khi đã thở đều lại được, ông gầm lên:

-
Hubert! Bọn vô lại! Bọn côn đồ! Hubert ơi! Cho tất cả vào tù! Hubert!…

Sân
trong lát những tấm đan to kiểu xưa, xen kẻ có chừa khoảng đất trồng cây tiêu
và cây muồng xoan. Tường rào cao được cây leo có hoa che phủ kín ba phía sân;
cạnh thứ tư gồm một dãy cửa hiệu nhỏ có vẻ hoàn toàn hoang vắng. Có một chiếc
xe tải nhẹ đóng kín đậu trước một cửa hiệu.

Ông
thiếu tá rút một chiếc khăn tay màu đỏ ra khỏi túi và lau trán.

-
Cám ơn các cậu đã cứu giúp. Nhưng đáng lẽ phải để cho tôi được thấy cảnh sát
bắt giữ đám du côn ấy hơn.

-
Thưa chú, không có cảnh sát. - Peter cười trả lời. - Cháu phải nghĩ ra một cái
gì đó để làm cho đám đông không chú ý đến chú nữa.

-
Và để tụi cháu kịp mở cổng ra! - Bob nói thêm.

Ông
thiếu tá mở to mắt.

-
Các cậu phản ứng nhanh thật. Để thưởng các cậu, tôi sẽ cho các cậu phỏng vấn
trước, cho dù các cậu có ở xa hay ở gần. Hubert ơi! Đồ dốt! Đồ hèn! Ra đây
ngay!

-
Cám ơn chú nhiều! - Bob và Peter đồng thanh reo lên.

Nhưng
Hannibal chau mày:

-
Thưa chú, đám đông sẽ tố cáo chú đã ưu tiên cho tụi cháu.

-
Tôi không sợ lũ học trò. - Ông thiếu tá đang dần dần hồng hào trở lại và trả
lời. - Hubert, đồ ngu, mày trốn ở đâu rồi?

Cuối
cùng cửa của một cửa hiệu mở ra và một người khổng lồ xuất hiện. Hắn chạy lạch
bạch đến ông thiếu tá. Trong bộ trang phục tài xế màu xám gồm cả một chiếc mũ
kết nhỏ xíu buồn cười kê trên đầu, với khuôn mặt tròn, không rõ tuổi tác, bộ
tóc rậm màu hung đỏ, trông hắn như một chú voi bị hóa trang. Cặp mắt xanh nhỏ
ti hí để lộ nỗi khiếp sợ.

-
Em xin lỗi ông chủ. - Hắn nói lắp bắp.

-
Trời, mức độ ngu dốt của nó bằng với độ to xác của nó! Bọn vô lại kia xém giết
chết tao. Mày ở đâu vậy?

-
Em… em đang sửa máy ghi âm, và do em bị anh Carl la nên em không nghe…

-
Thôi, đủ rồi. - Ông thiếu tá cắt ngang. - Mày ra ngoài đường nói với lũ côn đồ
kia là mười phút nữa sẽ mở cửa. Bắt chúng xếp hàng trật tự, trừ những đứa cư
ngụ ở thành phố mà tao sẽ không phỏng vấn hôm nay. Những đứa đó không cần phải
chờ.

Hubert
tuân lệnh và bằng tướng đi nặng nề như voi, hắn bước ra cổng. Ngay khi mở cổng
ra, là một tiếng hét vang lên từ đám đông… tiếng hét dứt ngay khi đám trẻ nhìn
thấy tên khổng lồ. Trật tự lại như có phép lạ, tất cả ngoan ngoãn xếp thành
hàng một dọc theo tường.

Ông
thiếu tá nở một nụ cười rộng lên tận hai tai.

-
Hubert có tác dụng làm dịu đám đông cuồng nhiệt một cách nhanh chóng lạ lùng.

-
Cháu không hề thấy lạ. - Bob nói.

-
Ông khổng lồ kia có khả năng dừng cả một chiếc xe tăng. - Peter nói thêm.

-
Với điều kiện nó không vấp té. - Ông thiếu tá nói mỉa. - Các cậu đi theo tôi.

Ba
thám tử theo thiếu tá vào giữa cửa hiệu, từ đó ra phòng sau. Phòng này có cửa
sổ nhìn ra một cái sân đã trở thành khu đất bỏ hoang có bức tường rào lại. Cửa
sổ đóng kín; máy điều hòa kêu ù ù. Bàn ghế chỉ có một cái bàn viết, máy điện
thoại và vài cái ghế xếp. Một người đàn ông tóc đen mặc bộ đồ công nhân đang
loay hoay bên cái máy ghi âm.

-
Trong khi chờ Carl lắp micro, tôi sẽ trình bày cho các cậu về Hội Bảo Vệ Hải
Tặc, Cướp và Trộm. - Thiếu tá vừa nói vừa gõ gõ xuống bàn cây roi mà Peter đã
lấy về cho ông. - Người sáng lập HBVHTCT là ông cố của tôi, một người rất giàu
và quan tâm nhiều đến tiểu sử của tổ tiên gia đình, là thuyền trưởng Hamilton
Karnes, được biết nhiều hơn dưới cái tên Karnes Cá Nhồng. Ông là một hải tặc
hoành hành ở vùng biển Caraibes vào thời chiến tranh Độc Lập.

-
Ủa, - Bob kêu. - cháu chưa bao giờ nghe nói đến hải tặc Cá Nhồng.

-
Cháu cũng thế. - Hannibal nhận xét. - Trong vùng đó, cháu chỉ biết một tên hải
tặc khét tiếng, đó là Jean Lafitte.

-
Chính vì thế! - Thiếu tá la lên như thể ông vừa mới chứng minh được một cái gì
đó. - Karnes Cá Nhồng cũng là một người yêu nước và cũng lập chiến công lẫy lừng
trong cuộc chiến tranh giành Độc Lập không kém gì Lafitte vào năm 1812, nhưng
không hiểu tại sao lịch sử đã quên ông. Tôi xin nói rõ: cả Karnes lẫn Lafitte
không phải là cướp biển đi cướp của của dân lương thiện, mà là hải tặc chỉ tấn
công tàu của phe địch. Karnes tấn công tàu Anh và mang chiến lợi phẩm về cho
người Mỹ. Còn Lafitte thì buôn lậu và chỉ tấn công tàu Tây Ban Nha, ông đã liên
minh với Andrew Jackson để chống lại người Anh vào năm 1812. Ông cố tôi thấy
việc có một số anh hùng được mọi người biết đến trong khi một số khác thì không
ai biết tên nên đã bỏ vài triệu cho một tổ chức sẽ lo xuất bản sách và đăng bài
báo để chứng minh rằng nhiều tên hải tặc và tên cướp sống ngoài vòng pháp luật
thật ra là những ngưới yêu nước bị hiểu lầm, giống như Lafitte và Robin Thảo
Khấu Rừng Xanh vậy.

-
Chú nghĩ vậy thật à? - Hannibal hỏi lại có vẻ không tin tưởng lắm.

-
Chứ còn gì nữa! - Thiếu tá đáp. - Suốt nhiều năm, ông cố tôi đã chạy khắp thế
giới tìm những chi tiết lịch sử về cuộc đời của những tên cướp danh dự đó. Khi
ông mất, tôi quyết định nối nghiệp ông. Và tôi tưởng rằng vùng Californie này
là một mỏ những tướng cướp anh hùng không được ai biết đến. Carl ơi, anh làm
xong chưa?

Carl
gật đầu, thiếu tá hỏi:

-
Ai muốn nói trước?

-
Cháu! - Peter trả lời. - Cháu sẽ kể về cuộc đời của tên cướp El Diablo.

Hannibal
đang mở miệng định nói nhưng không kịp, đành ngồi xuống bên cạnh Bob. Thám tử
trưởng khá thất vọng ngồi nghe Peter được quyền kể về tiểu sử của vị anh hùng
Mêhicô đã tấn công quân xâm lăng Mỹ sau cuộc chiến tranh Mêhicô. Nhưng Peter
vừa mới bắt đầu trình bày El Diablo là ai, thì bị thiếu tá ngắt lời:

-
Tốt lắm. Có lẽ El Diablo là một ứng cử viên lý tưởng và chắc chắn HBVHTCT sẽ
xem xét truờng hợp này.

Lần
này Hannibal không nhường cho ai nói trước mình.

-
Thưa chú, cháu có hai ứng cử viên. Tên hải tặc người Pháp Hyppolite de Bouchard
và đồng bọn của hắn là William Evans, sau này được mọi người biết đến dưới cái
tên Hải Tặc Tím. Bouchard là thuyền trưởng người Pháp phục vụ cho Argentina,
thời nước này đang có chiến tranh với Tây Ban Nha năm 1818. Ông được phái đi
tấn công các tàu thuyền và thuộc địa Tây Ban Nha trên chiếc thuyền chiến ba cột
buồm Argentina ba tám đại bác và chiếc Santa Rosa có hai sáu đại bác. Ông chỉ
huy hai trăm tám lăm người. Do ông mạnh hơn thực dân Alta California, ông đã
đốt cháy được Monterey, đánh bại được tướng Pablo Sola và sắp tấn công Los
Angeles, thì…

-
Hay lắm! Tốt quá! - Karnes la lên rồi quay sang Bob nói. - Thế còn cậu, cậu sẽ
kể cho tôi nghe gì đây?

Bị
ngắt lời đột ngột, Hannibal chưng hửng nhìn Peter, trong khi Bob bắt đầu câu
chuyện về những người lính của ông đại tá Frémont toan lấy cướp thanh gươm
Cortes của Don Sebastien Alvaro. Mà Bob cũng không kể được bao lâu.

-
Càng lúc càng hay, các cậu à. - Thiếu tá nói. - Này cả ba cậu đều giỏi quá.
Carl đã ghi âm tất cả rồi. Vậy là ổn cả. Chúng tôi sẽ liên lạc với các cậu sau.

-
Chú sẽ… chú sẽ liên lạc sau à? - Peter ngạc nhiên hỏi.

-
Nhưng… mà… mà… - Hannibal cà lăm. - Tờ quảng cáo của chú hứa là…

Karnes
nở một nụ cười rộng.

-
Chúng tôi sẽ quyết định xem muốn sử dụng câu chuyện nào sau này và khi đó chúng
tôi mới mời các cậu trở lại để phỏng vấn trọn vẹn, giá Hai lăm đô la một giờ.
Số tiền này là khá đối với những cậu bé tuổi các cậu, đúng không? Khi ra, nhờ
các cậu nhắn với Hubert mời người kế tiếp vào.

Ba
thám tử sửng sốt quay ra cổng và truyền cho Hubert mệnh lệnh của ông thiếu tá.
Ba bạn đi qua trước đám đông đang ngoan ngoãn xếp hàng để đến chỗ lấy xe đạp.
Cuối cùng Peter bày tỏ suy nghĩ chung của cả ba:

-
Các cậu à, bọn mình đã bị lừa.

Bob
tức điên.

-
Tờ quảng cáo nói là mọi người sẽ được trả tiền mà!

-
Dù sao, nó có làm cho ta hiểu như vậy. - Hannibal đồng tình.

-
Bọn mình phải thưa kiện ông thiếu tá này mới được. - Bob nói.

-
Mình nghĩ ông ta coi thường bọn mình vì tuổi tác chăng. - Peter nói thử.

-
Chắc là vậy. - Bob trả lời. - Chắc là khi tiếp người lớn, thì ông ta phải chịu
khó nghe hơn.

-
Nếu vậy, - Hannibal nói. - thì ta có cơ sở để thưa kiện.

Thám
tử trưởng có vẻ cương quyết.

- Các bạn à, - Hannibal nói. - mình quyết định theo dõi thật sát ông
thiếu tá Karnes. Thi hành ngay.


Mục lục

3,790 từ

Vụ bí ẩn Kho báu Hải Tặc Tím
Vụ bí ẩn Kho báu Hải Tặc Tím

Alfred Hitchcock

12 chương · Full

Truyện được đọc nhiều

Đệ Nhất Kiếm ThầnĐang ra
Đệ Nhất Kiếm Thần

Thanh Phong

11778 chương6.5
Phong Thần ChâuĐang ra
Phong Thần Châu

Oa Ngưu Cuồng Bôn

10919 chương7.2
Thần Y Trở LạiĐang ra
Thần Y Trở Lại

Tiểu Tinh

6863 chương6.4
Thiên Đạo Đồ Thư QuánĐang ra
Thiên Đạo Đồ Thư Quán

Hoành Tảo Thiên Nhai

3577 chương7.1