TruyenVip

Vụ Bí Ẩn Con Mắt Lửa

Vụ Bí Ẩn Con Mắt Lửa - Chương 06 - 07

Mục lục

Chương 6

NHỮNG SUY LUẬN KỲ LẠ

Hannibal chờ người nước ngoài
biến mất rồi quay sang ba bạn. Mặt Hannibal tái xanh.

- Mình có cảm giác tên này sẽ
không dễ để bị lừa đâu! - Peter kêu. - Mình tưởng ông ta định ghim cậu bằng mũi
kiếm chứ, Babal à!

- Đó là một cách để cảnh cáo.
- Hannibal vừa nói khẽ vừa nuốt nước miếng. - Ông ta muốn làm cho mình hiểu
rằng không nên lừa ông ta.

- Mình tin chắc, rằng đó là
kẻ đã đến gặp ba mình xưa kia! - Gus kích động la lên. - Và nếu mình có lầm,
thì ông này giống y đúc kẻ kia!

- Đúng là trên trán ông ta có
ba chấm xăm, - Bob nhấn mạnh. - Dường như ông ta cũng từ châu Á đến… Có thể là
từ Ấn Độ. Mình sẽ không ngạc nhiên nếu ba cái chấm đó là biểu tượng cho một
giáo phái.

Một vấn đề làm cho Peter thắc
mắc:

- Tại sao, - Peter hỏi thám
tử trưởng, - cậu đã tiết lộ cho ông ta rằng một bức tượng bán thân của Auguste
xứ Ba Lan nằm trong lô tượng này? Rõ ràng là ông ta hết sức quan tâm.

Hannibal uống một hớp nước
cam trước khi trả lời:

- Dường như ông ta đã biết
chuyện rồi… về mấy cái bức tượng bán thân ấy. Và mình cũng muốn biết xem
Auguste có ý nghĩa gì đối với ông ta không. Cậu đã nhìn thấy phản ứng của ông
ta rồi. Rất có thể người đàn ông này là kẻ đã lấy cắp bản sao bức thông điệp mà
ông Horatio quá cố đã để lại!

- Nhưng ông ta không có mắt
kính, và cũng không có bộ râu đen. - Gus nhận xét.

- Có thể ông ta đã thuê một
tên vô lại nào đó để làm công việc này. - Bob gợi ý. - Dù sao, rõ ràng bức
tượng Auguste hết sức quan trọng đối với ông ta.

- Ông ta đến đây lượm lặt
thông tin, - Hannibal thở dài. - Nhưng mình cũng bắt chước ông ta. Mình đã
thuyết phục được ông ta để lại tên và địa chỉ.

Hannibal đặt xuống bàn tấm
danh thiếp mà Ba Chấm đã đưa cho. Trên có đề bằng chữ in đậm:

RAMA SIDRI RHANDUR

PIeshiwar Ấn Độ

Phía bên dưới, người đàn ông
Ấn Độ đã viết nguệch ngoạc bằng bút chì tên và địa chỉ của một khách sạn ở
Hollywood.

- Đúng là ông ta từ Ấn Độ đến
đây! - Peter la lên. - Bob đã đoán đúng! Ô là là! Nếu Ba Chấm thuộc một giáo
phái cuồng tín nào đó và được giao nhiệm vụ lấy lại Con Mắt Lửa, thì mình có ý
kiến là bọn mình nên chịu thua vụ này. Mình có đọc một truyện, trong đó có kể
cái gì đó về những người loại như thế này… những người Ấn Độ có nhiệm vụ mang
trở về nước một di vật thiêng liêng. Thì những kẻ đặc biệt này có biệt tài làm
cho người ta qua đời chỉ bằng cách nhìn dưới mũi người ta. Mà mình có cảm tưởng
ánh nhìn của tên Rama Sidri Gì Gì đó có một tia sáng…

Hannibal ngắt lời Peter.

- Không cần thiết phải lao
vào những giả thiết, Peter à. Chúng ta rất có thể nhầm lẫn. Bob ơi! Đã đến lúc
cậu phải tìm tòi nghiên cứu!

- Mình đồng ý thôi, - Bob
nói. - Tìm tòi như thế nào?

- Cậu sẽ lục lạo trong thư
viện, nơi cậu làm việc bán thời gian và cố tìm thông tin về Con Mắt Lửa và về
thành phố Pleshiwar.

- Được. - Bob đồng tình. - Mình
sẽ quay về báo cáo sau bữa ăn tối. Mình đã hứa với ba mẹ là về ăn tối ở nhà tối
nay. Mình hay đi quá!

- Thôi. Sau khi ăn tối, là
cũng sớm rồi. - Hannibal nói. - Cũng sẽ đến lúc nghĩ đến trạm tiếp âm ma. Cậu
đi nhanh di!

- Trời ơi! - Gus kêu sau khi
Bob đi, - làm sao mình ngờ được rằng, khi nhận lời các cậu giúp mình, mình lại
lôi các cậu vào một cuộc phiêu lưu như thế này! Một ai đó tấn công chú Wiggins…
Ba Chấm đến tận đây đe dọa Hannibal… Vụ này nguy hiểm, rõ ràng là như thế! Mình
không có quyền làm cho mạng sống các cậu bị nguy. Có lẽ tốt hơn hết là mình trở
về nhà, ở Anh Quốc, và quên đi tất cả những gì có liên quan đến Con Mắt Lửa.
Ngay từ bây giờ, các cậu có thể từ bỏ cuộc tìm kiếm Auguste! Còn nếu Ba Chấm và
Ria Đen quay lại, thì để bọn chúng đánh nhau để tự giải quyết!

- Gus, cậu nói chuyện y như
quyển sách! - Peter thốt lên. - Mình tán thành cậu từ A đến Z! Cậu nghĩ sao, hả
Hannibal?

Nét mặt của Hannibal cung cấp
câu trả lời cho Peter.

- Cuộc điều tra của chúng ta
chỉ vừa mới bắt đầu thôi, thám tử phó à. Hannibal sẵng giọng tuyên bố. Chúng ta
đã cầu xin cho có một vụ bí ẩn xuất hiện, đúng không? Thì chúng ta đã có đấy.
Chẳng lẽ chúng ta lại than phiền vì quá may mắn! Mà còn nhiều chuyện kỳ lạ mà
mình chưa nói cho các cậu biết.

- Chuyện gì? Cậu nói đi! - Peter
nói, đột nhiên quan tâm.

- Đó là suy luận của mình…
Theo mình nghĩ, chú Wiggins đã tự nhốt mình vào tủ!

Khoảng im lặng ngạc nhiên
tiếp theo lời tuyên bố này. Rồi Gus lập lại bằng một giọng đầy ngạc nhiên:

- Chú ấy tự nhốt mình vào tủ
à? Nhưng để làm gì? Tại sao chú ấy lại hành động như thế?

- Mình không biết. Điều này
cũng là một thành phần trong vụ bí ẩn.

- Cái gì làm cho cậu nghĩ
rằng người đàn ông tội nghiệp đó lại tự nhốt mình? - Peter hỏi. - Xem nào, đúng
là chú ấy bị nhốt bên trong và trông như chú ấy bị kẻ tấn công đối xử khá tồi
tệ.

- Chúng ta đã bị vẻ bề ngoài
đánh lừa. - Hannibal tuyên bố. - Thám tử phó ơi, cậu hãy suy nghĩ một chút đi!
Cậu hãy vận dụng trí thông minh và lý trí của mình. Chú Wiggins khẳng định với
chúng ta rằng chú ấy đã ở gần một tiếng rưỡi trong cái tủ, đúng không?

- Ừ, đúng.

- Suốt thời gian đó, chú ấy
đã ngồi dưới đất và kêu cứu. Theo cậu, xét tình huống, đáng lẽ chú ấy phải bắt
đầu làm gì?

- Mình biết rồi! - Gus kêu. -
Đáng lẽ chú ấy phải đeo mắt kính trở vào mũi. Hoặc nếu trong đó tối quá, thì
tháo kính ra và cất vào túi áo. Dù sao, chú ấy không thể nào để cặp mắt kính
tòn ten trên một vành tai suốt một tiếng rưỡi!

- Rất đúng! - Peter lầm bầm. -
Đáng lẽ chú ấy phải sửa lại nơ cà vạt nữa. Suy luận của cậu rất chính xác,
Babal à! Ông này đã cố tình làm cho cặp kính trượt đi và xoay nơ cà vạt trệch
đi! Để làm cho bọn mình tưởng rằng ông ta đã thật sự bị tấn công!

- Cách dàn dựng đã có thể
đánh lừa mình. - Hannibal nói tiếp, - nếu như không có một chi tiết đánh thức
sự nghi ngờ của mình… Này, Peter và Gus! Các cậu lại đây… Mình đứng dậy khỏi
ghế. Các cậu hãy đặt tay vào chỗ ngồi bằng gỗ… Được! Bây giờ, các cậu hãy đặt
tay vào bàn… Các cậu nhận thấy điều gì?

Gus thốt lên một tiếng.

- Mình hiểu! Ghế nóng bởi vì
cậu ngồi trên đó. Bàn lạnh hơn.

- Đúng rồi! Khi mình đỡ chiếc
ghế xoay bị ngã trước bàn chú Wiggins, mình ngạc nhiên nhận thấy rằng có một ai
đó đã ngồi trên ghế cách đây một hai phút. Khi đó, mình thấy nghi ngờ chi tiết
về cặp kính và cà vạt. Mình đã tái tạo lại những gì đã xảy ra… Chú Wiggins nhìn
qua cửa sổ thấy chúng ta đến. Chú ấy đã nhanh nhẹn đẩy ghế ngã, quay lui đồng
hồ và làm cho quần áo mình lung tung lên. Sau đó, chú ấy lao vào tủ, kéo cửa
lại phía sau lưng. Chỉ sau đó, chú ấy mới bắt đầu kêu cứu.

- Trời ơi! Nhưng cái trò này
là để làm gì? - Peter hỏi.

- Để chúng ta tưởng chú ấy bị
lấy cắp bản sao bức thông điệp của ông Hotario. - Hannibal trả lời.

- Cậu nghĩ là không hề có
người đàn ông ria đen hả? - Gus thốt lên.

- Đúng vậy, mình nghĩ chú
Wiggins đã bịa đặt ra từ đầu đến đuôi. Theo mình, anh bạn Ba Chấm, tức Rama
Rhandur ở Ấn Độ, đã cho tiền chú luật sư để lấy được bản sao bức thông điệp bí
mật. Khi đó, chú Wiggins đã bịa chuyện để che giấu tội lỗi.

- Phải, chắc cậu nói đúng. - Gus
gật đầu. - Điều này giai thích tại sao Rhandur lại đến đây. Ông ta đã hiểu bức
thông điệp đủ để nắm tầm quan trọng của mấy bức tượng bán thân.

Gus còn định nói nữa, thì
chuông điện thoại reng. Hannibal nhấc ống nghe.

- Alô! - Hannibal nói. - Thiên
Đường Đồ Cổ nghe đây!

- Tôi là bà Peterson, - một
giọng nữ dễ chịu đáp. - Nhà tôi ở bãi Malibu. Tôi rất tiếc, nhưng tôi muốn
khiếu nại! Tôi đã mua của Thiên Đường Đồ Cổ hai bức tượng bán thân, mà người
bán nói là để trang trí vườn.

- Dạ đúng, - Hannibal nói khẽ
và tập trung nghe.

- Vì chúng bị bụi, tôi lấy
vòi nước để rửa. Một bức tượng đã bắt đầu tan hủy đi ngay. Một cái tai bị rớt.
Cái mũi cũng bị hư. Chồng tôi nhận thấy rằng mấy bức tượng chỉ làm bằng thạch
cao tầm thường và không thể phơi ngoài mưa ngoài gió bên ngoài. Tôi nghĩ tôi có
quyền đòi tiền lại!

- Dạ tất nhiên, thưa cô. - Hannibal
lịch sự trả lời. - Chúng tôi nghĩ rằng những bức tượng bán thân này chịu được
nước. Chúng tôi sẽ trả lại tiền cho cô. Cháu có thể hỏi thăm được cô đã mua
những bức tượng nào?

- Tôi cũng không biết nữa.
Tượng để ở ngoài, bên trong tiền sảnh… Dường như có tượng của một Auguste gì
đó. Dù sao tôi cũng sẽ mang trả lại ngày mai.

- Xin cô đừng mất công! - Hannibal
nhanh nhẹn đáp, ánh mắt đột nhiên sáng rỡ. - Tụi cháu sẽ ghé qua lấy tượng
chiều mai hoặc trong buổi tối. Cô làm ơn cho cháu biết địa chỉ…

Sau khi gác máy xong,
Hannibal đắc thắng la lên.

- Rồi!
Chúng ta đã tìm ra Auguste xứ Ba Lan. Ngay khi anh anh Hans trở về với chiếc xe
tải nhỏ, chúng ta sẽ đi lấy tượng.

- Hy
vọng, - Peter nói, - rằng từ đây đến đó Ba Chấm sẽ không xuất hiện.

Chương 7

RIA ĐEN

Trong thời gian đó, Bob đã
tiến được khá nhiều. Khi bước vào thư viện thành phố Rocky, nơi Bob làm việc bán
thời gian, cô Bennett, trưởng thư viện, ngẩng đầu lên.

- Ủa, Bob! - Cô nói. - Cô
tưởng hôm nay em không làm việc!

- Dạ đúng. Em đến đây có việc
riêng.

- Tiếc quá! Cô lại tưởng em
đến giúp cô! - Cô Bennett vừa cười vừa trả lời. - Hôm nay thư viện có rất nhiều
việc. Có một đống sách phải xếp lại trên kệ. Bob, em giúp cô một tay được
không?

- Dạ tất nhiên! Em sẵn lòng!

Cậu bé dễ tính bắt đầu xếp
lại những quyển sách thiếu nhi bày đầy trên bàn. Sau đó, cô Bennett đẩy về phía
Bob một chồng sách mới trả. Bob xếp sách về chỗ. Do vẫn còn vài quyển trên bàn
đọc, Bob tiến hành gom chúng lại. Đột nhiên, Bob giật mình ngạc nhiên. Tựa của
quyển sách Bob vừa mới cầm lên là Lịch sử của những viên đá quý danh tiếng… Đó
là quyển sách mà chính Bob định tham khảo.

- Có chuyện gì vậy Bob? - Cô
Bennett hỏi, khi nhìn thấy nét ngạc nhiên của Bob. - Rắc rối hả?

- Dạ không, không… nhưng lạ
quá. Em đến đây là để tìm quyển này…

- Lạ hơn nữa, - cô Bennett
nói, - là chưa ai hỏi quyển này từ mấy năm nay và hôm nay nó lại được hỏi hai
lần! Thật là ngẫu nhiên!

Bob không tin rằng đó chỉ là
sự trùng hợp thuần túy.

- Chắc là cô không nhớ ai đã
xem cuốn này? - Bob hỏi thử.

- Tất nhiên là không. Đã có
bao nhiêu là khách đến trong ngày hôm nay! Trong trí nhớ cô, lẫn lộn hết.

Bob đánh liều.

- Có thể là, - Bob hỏi, - một
người đàn ông tầm vóc trung bình, đeo kính, có ria đen không ạ?

- Đúng rồi! - Cô Bennett
thốt. - Bây giờ nghe em tả, cô hình dung rất rõ!

Cô Bennett nhíu mày, như để
tập trung trí nhớ cho rõ.

- Ông ta có giọng trầm, nhỏ,
có lúc hơi khàn. Nhưng Bob à… làm sao em biết được?

Bob không muốn giải thích dài
dòng.

- Em có nghe một người nói về
ông ta. - Bob nói mơ hồ. - Nếu cô không cần em nữa…

Cô Bennett cám ơn Bob. Bob
vội vàng ra bàn đọc ngồi. Vậy, Bob thầm nghĩ, là Ria Đen đã đến thư viện. Điều
này chỉ có thể có một ý nghĩa: hắn cũng đang theo đúng hướng!

Bob tiến hành đọc quyển sách
mình đến tìm. Sách đầy thông tin hấp dẫn về việc tìm thấy và lịch sử những viên
đá quý danh tiếng nhất trên khắp thế giới. Cuối cùng, sau khi say sưa đọc qua
câu chuyện ly kỳ của viên kim cương xanh danh tiếng tên Hope đã mang lại bất
hạnh cho tất cả những ai sở hữu nó, Bob tìm thấy cái đang mong. Cả một chương
của quyển sách được dành cho Con Mắt Lửa…

Con Mắt Lửa là một viên rubi
kích cỡ bằng quả trứng bồ câu và có màu đỏ sẫm tuyệt đẹp. Không có ai biết viên
rubi này đã được tìm thấy lúc nào và nơi nào. Nhưng từ mấy thế kỷ nay, người ta
đã biết về nó ở Trung Quốc, Ấn Độ và Tây Tạng. Nó đã trực thuộc các vị vua
rajah, các hoàng đế, hoàng hậu, hoàng tử và những nhà buôn giàu có. Nó đã được
bán đi nhiều lần và cũng đã thường bị ăn cắp… và các chủ nhân của nó đã bị giết
chết. Nhiều lần khác, những người sở hữu nó đã bị thua trận, hoặc bị suy sụp
hoặc bị những tai họa khác ập lên đầu. Ít nhất có mười lăm người đã thiệt mạng
vì nó. Con Mắt Lửa có tên như thế vì nó được chạm hình con mắt. Giá trị của nó
rất lớn, nhưng thấp hơn những viên đá quý danh tiếng khác, bởi vì một khuyết
điểm rất nhỏ làm cho nó bị xấu đi.

Chương mà Bob vừa mới đọc kết
thúc bằng một đoạn như sau:

“Dường như có một sự nguyền
rủa thật sự dính liền đến một số viên đá quý. Những người sở hữu đá quý lần
lượt là nạn nhân của cái bùa tai hại này: họ chết, ngã bệnh, mất gia đình hoặc
mất tài sản. Đứng đầu những viên đá quý bị nguyền rủa là viên kim cương xanh
Hope, đã mang lại xui xẻo cho tất cả chủ nhân của nó cho đến khi được trao tặng
cho “Smithsonian Institution” ở Washington.
Con Mắt Lửa cũng nổi tiếng chẳng hay ho gì. Tất cả những ai đã cầm nó trong tay
đều bị khốn khổ. Cuối cùng, nó được một vị vua maharadjah Ấn Độ tặng cho Đền
Thờ Công Lý của một ngôi làng núi nhỏ bé: Pleshiwar.

“Trong Đền Công Lý, một nơi
thiêng liêng của một giáo phái nhỏ của dân miền núi cuồng tín và hung dữ. Con
Mắt Lửa được gắn vào ngay giữa trán của vị thần địa phương. Một sự mê tín dị
đoan được dựng nên: viên rubi thần diệu này có khả năng phát hiện ra tội ác.
Những ai bị tình nghi đã phạm tội được đưa ra trước Con Mắt Lửa. Nếu viên rubi
sáng rực lên, thì đó là bằng chứng bị cáo có tội. Trái lại, nếu viên rubi không
đổi màu, người đó vô tội.

Cách đây nhiều năm, viên đá
quý biến mất một cách bí ẩn. Cho đến nay người ta cũng không biết số phận của
nó. Nhưng người ta biết rằng các tín đồ Đền Thờ Công Lý vẫn luôn cố gắng tìm ra
dấu vết viên rubi. Theo tin đồn, viên đá quý đã bị một giáo sĩ trong đền thờ
bán đi. Người đó, do là thủ phạm của một tội ác nào đó, sợ viên đá vạch trần
lỗi của ông. Mặc dù có người tin rằng nay viên đá bị nguyền rủa đang nằm dưới
đáy một ngôi mồ, cùng với bộ xương của kẻ đã mua hoặc lấy cắp nó. Những người
khác tin chắc rằng một ngày nào đó sẽ tìm ra được viên đá.

Một truyền thuyết khẳng định
rằng, nếu Con Mắt Lửa không bị nhìn thấy và không bị đụng chạm trong suốt năm
mươi năm, nó sẽ được tẩy uế, tức là mất đi quyền lực tai hại của nó. Nhưng nó
phải được mua, được cho hay là được tìm thấy, chứ không bị giật hay bị lấy cắp.

Nhưng, tất nhiên là cả hiện
nay, nhiều nhà sưu tầm say mê sẽ không chịu phải đối phó với sự nguyền rủa của
Con Mắt Lửa, nếu biết lấy nó ở chỗ nào. Mặc dù năm mươi năm đã trôi qua.”

Bob huýt khẽ:

- Trời! Con Mắt Lửa này là
một vật dễ thương mà mình không muốn đụng đến!

Cả nếu như bây giờ năm chục
năm đã trôi qua (quyển sách Bob vừa mới đọc được in cách đây nhiều năm về
trước), vẫn nên thận trọng. Làm sao biết được viên đá xấu còn có khả năng làm
gì nữa? Tốt hơn là không mạo hiểm gì hết. Ý kiến của Bob là như thế.

Bob lo âu khép quyển sách
lại. Sau đó Bob đi lấy quyển bách khoa toàn thư để tìm thông tin về Pleshiwar.
Qua một đoạn ngắn, Bob biết được rằng dân cư của ngôi làng nhỏ bé này ở Ấn Độ,
nằm ở một vùng núi hẻo lánh, người rất cao lớn và trông dữ tợn. Trong chiến
đấu, họ rất hung hăng, họ không bao giờ tha thứ cho những kẻ đã xúc phạm mình
và kiên quyết trả thù.

Bob nuốt nước miếng khó khăn.
Sau khi ghi chép trên tờ giấy tất cả những thông tin liên quan đến Con Mắt Lửa
và Pleshiwar, Bob bắt đầu suy nghĩ. Bob phải làm gì đây? Gọi điện ngay lập tức
cho Hannibal để
báo tin? Không! Dù sao, vẫn còn thời gian! Sắp đến giờ ăn tối và Hannibal sẽ gọi điện
thoại cho trạm tiếp âm ma trễ hơn.

Bob chào cô Bennett và đạp xe
về nhà. Mẹ vừa mới chuẩn bị bữa ăn tối xong. Ba đang vừa hút thuốc vừa đọc báo.

- Sao, con trai? - Ba hỏi
Bob. - Trông con lo âu vậy. Hay con lại tìm lời giải cho những bài toán của các
con? Có phải các con đang lao theo dấu vết của một chú két cà lăm mới hay một
cái gì đại loại như vậy không?

- Dạ không, thưa ba. - Bob
trả lời. - Lần này, vấn đề là phải tìm lại được một bức tượng bán thân bằng
thạch cao hình Auguste xứ Ba Lan. Ba là nhà báo và ba biết hàng tá thứ, ba có
biết nhân vật này không?

- Ba thừa nhận là ba không
biết. Nhưng con nói đến August làm ba nhớ rằng bây giờ đang là tháng tám… Con
có biết nguồn gốc của danh từ này không?

Bob không biết. Ba nói cho
Bob biết. Khi đó, Bob nhảy lên trời, như bị ai lấy kim đâm. Bob lao ra máy điện
thoại và quay số của Thiên Đương Đồ Cổ. Thím Mathilda trả lời, Bob xin được nói
chuyện với Hannibal.

- Rất tiếc, Bob à, nhưng Hannibal, Peter và Gus đã
đi cùng Hans và chiếc xe tải nhỏ cách đây khoảng nửa tiếng. Có công chuyện ở Malibu.

- Không sao! Cháu đến ngay
đây. Cháu sẽ chờ mọi người về. Cám ơn thím.

Bob gác máy xuống bằng một
bàn tay run run. Nỗi xúc động làm cho suy nghĩ của Bob rối tung lên. Bob chuẩn
bị đi, thì nghe tiếng mẹ kêu lại.

- Bob ơi! Bữa ăn tối xong
rồi. Con ra bàn ăn đi! Dù cuộc phiêu lưu mới
của con có là gì đi nữa, thì cũng phải chờ con ăn cho xong đã!

Bob miễn
cưỡng vâng lời. Nhưng Bob không cảm thấy muốn ăn lắm. Có một điều mà thám tử
trưởng cần phải được biết thật nhanh. Thôi kệ! Trước sau gì cũng phải chờ mà...

Đúng lúc
đó, Hannibal, Peter và Gus đang chạy về hướng Malibu. Khi vừa đến nơi, tất cả
đi tìm ngôi nhà của bà Peterson. Chẳng bao lâu xe tải nhỏ dừng lại trước một
biệt thự xinh đẹp, rộng lớn, có khu vườn.

Cùng với
Peter, Hannibal đi theo lối đi giữa, băng qua tiền sảnh ngoài trời và gõ cửa.

Một phụ
nữ có khuôn mặt khả ái, mặc áo đầm mùa hè ra mở cửa.

- Chào
cô. - Hannibal mỉm cười nói. - Cháu là Hannibal Jones, cháu của chủ cửa hàng
Thiên Đường Đồ Cổ. Cháu đến lấy lại mấy bức tượng thạch cao.

- Ồ, tất
nhiên! Tượng chỗ này này…

Hannibal và
Peter đi theo bà. Bà chủ nhà dẫn hai cậu ra một góc sân. Hai bức tượng bán thân
như đang bị phạt. Một bức trông không đẹp chút nào. Như bà Peterson đã báo qua
điện thoại, Auguste xứ Ba Lan bị mất một cái tai và cái mũi. Phần còn lại của
khuôn mặt cũng khá tồi tệ. Francis Bacon đứng cạnh anh bạn bất hạnh của mình.
Nhưng ông may mắn hơn. Ông không bị tia nước bắn trúng và ông giữ được vẻ uy
nghi lẫn lớp bụi của mình.

- Cô rất tiếc là phải trả lại,
- bà Peterson nói tử tế, - nhưng cô mua tượng chỗ cháu để làm đồ trang trí
vườn, vậy mà chồng cô nói là qua một cơn mưa, tượng sẽ tan rã hết.

- Cháu rất hiểu thưa cô. - Hannibal trả lời, cố nén
nỗi vui sướng đang dâng lên khi nhìn thấy tượng Auguste. - Tiền của cô đây.
Chúng cháu sẽ dẹp đi mấy bức tượng này cho cô.

Hannibal
trao cho bà Peterson mười đôla mà thím Mathilda đã đưa, rồi cúi xuống ôm tượng
Auguste xứ Ba Lan. Hơi hổn hển, Hannibal
khiêng ra xe. Peter đi theo, tay ôm Francis Bacon.

Hai bức tượng bán thân được
đặt trên yên xe trước. Hans và Gus hết sức cẩn thận kê tượng ngay giữa hai
người. Peter và Hannibal
ngồi yên sau. Rồi cả bọn đắc thắng lên đường đi về.

- Babal ơi! - Peter thở dài. -
Cậu nghĩ Con Mắt Lửa thật sự nằm bên trong Auguste xứ Ba Lan hả?

- Rất có thể!

- Vậy thì ngay khi về đến
nơi, bọn mình sẽ đập vỡ sọ ông ấy!

- Phải chờ Lưu Trữ Nghiên Cứu
về, - Hannibal
phán. - Bob sẽ quá thất vọng nếu chúng ta mổ xác ông Auguste này mà không có
cậu ấy.

Trong khi đó, tại Thiên Đường
Đồ Cổ, Bob ngồi trong văn phòng cùng với thím Mathilda đang nóng lòng chờ các
bạn về.

Đột nhiên, một chiếc xe đen
chạy vào sân. Một người đàn ông bước xuống, rồi bước về cửa văn phòng. Bob nhìn
thấy trực diện người này qua kính cửa sổ, há miệng đứng sững lại.

- Ria Đen! - Bob nói khẽ,
chưng hửng.

Nhân vật, được Ba Thám Tử Trẻ
đặt tên như thế, đến gặp thím Mathilda.

- Chào bà. - Hắn nói bằng một
giọng hơi khàn. - Tôi rất thích những bức tượng bán thân nghệ thuật mà bà chưng
bày trên cái bàn kia!

Hắn dùng ngón tay chỉ năm bức
tượng bán thân xếp hàng trước văn phòng.

- Tượng của các danh nhân,
đúng không? Không biết bà còn những bức tượng khác nữa không?

- Đây là tất cả những gì còn
lại trong một lô mười ba bức tượng, - bà Mathilda Jones giải thích. - Mà tôi
lại không thể bán để làm vật trang trí ngoài vườn nữa. Thật vậy, tôi vừa mới
được biết là tượng bị tan rã khi gặp nước. Thậm chí, tôi rất phiền vì có một
chị khách hàng sắp trả lại hai bức tượng cho chúng tôi. Tôi sẽ không lấy làm
ngạc nhiên nếu những người mua khác cũng làm theo…

Trông thím Mathilda thật buồn
rầu. Thím thật sự xúc động khi nghĩ đến việc phải hoàn lại tiền cho những người
khác nữa, ngoài bà Peterson. Thím là một con người có tấm lòng vàng, rộng lượng
và tốt bụng, nhưng đồng thời lại là một nữ doanh nhân, thích làm cho tiền vô,
hơn là để cho tiền ra. Vậy mà thím đinh ninh là sẽ kiếm lời kha khá với những
bức tượng mua giá vài đôla! Thế mà bây giờ…

- Tôi hiểu! - Ria Đen thông
cảm nói.

Tuy nhiên, Bob nghi ngờ lòng
trắc ẩn này là giả vờ. Nhưng gã đàn ông đột ngột chăm chú hơn.

- Vậy là, - Ria Đen nói tiếp,
- có hai bức tượng sắp được trả về cho bà… và có thể còn những bức tượng khác
nữa, sau này à? Hừm! Bà biết không, tôi là nhà sưu tầm và tôi đồng ý mua giúp
bà năm bức tượng theo giá ghi đây… tức là năm đôla mỗi cái. Nhưng với một điều
kiện! Bà phải hứa dành cho tôi tất cả những bức tượng bán thân mà người ta sẽ
mang trả bà… Tôi muốn có tất cả, bà hiểu chứ?

- Ông… ông muốn hết cả thảy
à?

Mặt thím Mathilda đột nhiên
sáng rỡ lên. Bà không dám tin vào sự chuyển biến của dịp may. Nhưng, vì bà
trung thực, bà báo trước cho vị khách bất ngờ này:

- Tôi phải nói trước cho ông…
Rất có thể một số tượng bị hư hỏng do người ta thử rửa hay lau chùi.

- Không sao! Tôi chỉ xin bà
một điều: giữ cho tôi tất cả những bức tượng được trả về. Và để bắt đầu, tôi
mua năm cái này. Thậm chí, tôi trả tiền trước cho hai cái sắp về.

- Thống nhất! Bà Mathilda
Jones kêu lên, sung sướng. Ông cứ lấy mấy bức tượng này và cứ yên tâm, tôi sẽ
giao cho ông tất cả những tượng được trả về!

- Còn hai cái mà bà đang chờ?
- Ria Đen hỏi thêm. Bao giờ người
ta sẽ mang trả?

- Chỉ trong vài phút nữa.
Cháu tôi đã đi lấy rồi!

Ria Đen lục trong túi áo, lấy
ra một nắm tờ giấy bạc. Hắn đếm vài tờ, đưa cho bà Jones.

- Đây là ba mươi lăm đôla cho
năm bức tượng ở đây và hai cái mà ta đang chờ. Tôi mang mấy bức đây lên xe
ngay.

Bob nghe cuộc hội thoại mà
thầm sôi sục trong lòng. Bob hết sức muốn cắt ngang, muốn thử bất cứ cái gì để
ngăn không cho vụ giao kèo hình thành, nhưng Bob cảm thấy mình bất lực.

Bob buồn rầu tự nhủ rằng có
lẽ thím sẽ không bao giờ rút lại lời hứa. Còn Hannibal thì có thể sắp về đến
cùng hai bức tượng, trong đó một - có thể - lại là Auguste xứ Ba Lan!

- Nếu đúng là tượng Auguste, -
Bob tự nói thêm, - Ria Đen sẽ đòi lấy, vì cho là của hắn, và ta sẽ không thể
nào cản hắn, bởi vì hắn đã trả tiền trước rồi! Xui thật!

Bob đáng thương loay hoay
trên ghế nhiều đến nỗi thím Mathilda bắt đầu lo lắng:

- Bob! Tối nay, trông cháu
không bình thường. Cháu ngồi không yên. Có chuyện gì không ổn à?

Bob cố gắng:

- Dạ… cháu nghĩ… ơ ơ… Thím
biết không, Gus, bạn mới của tụi cháu, rất muốn giữ một trong mấy bức tượng đó!
Vì đó là tượng của nhà ông bạn ấy và cháu nghĩ Gus rất quý tượng…

- Tiếc lắm, Bob à, nhưng đáng
lẽ cháu phải nói sớm hơn! Bây giờ, trễ quá rồi. Toàn bộ lô tượng thuộc về ông
kia… A! Có tiếng xe. Chắc là xe tải về!

Ria Đen vừa mới đặt tượng thứ
năm trên xe, thì xe tải nhỏ chạy vào sân và dừng lại trước cửa văn phòng vài
mét.

Hannibal và
Peter nhảy xuống xe ngay, chạy nhanh ra phía trước.

Hans chuyển hai bức tượng
thạch cao ra. Peter cầm lấy Francis Bacon, còn Hannibal đón nhận Auguste xứ Ba Lan, cậu gần
như ôm cái đầu thạch cao sát vào ngực một cách âu yếm.

Không cậu nào để ý đến Ria
Đen, trước khi gã đàn ông bước nhanh đến.

- Hai bạn trẻ ơi, mấy bức
tượng này là của tôi! - Hắn tuyên bố sẵng giọng.

Vừa dứt lời, hắn cầm lấy
Auguste xứ Ba Lan đang trong tay Hannibal.

- Tượng này thuộc về tôi, hắn
dứt khoát lập lại khi thấy cậu bé không chịu buông ra. Của tôi và nhất định tôi
phải lấy cho bằng được. Đưa ngay cho tôi!


Mục lục

5,234 từ

Vụ Bí Ẩn Con Mắt Lửa
Vụ Bí Ẩn Con Mắt Lửa

Alfred Hitchcock

12 chương · Full

Truyện được đọc nhiều

Đệ Nhất Kiếm ThầnĐang ra
Đệ Nhất Kiếm Thần

Thanh Phong

11778 chương6.5
Thần Y Trở LạiĐang ra
Thần Y Trở Lại

Tiểu Tinh

6863 chương6.4
Thiên Đạo Đồ Thư QuánĐang ra
Thiên Đạo Đồ Thư Quán

Hoành Tảo Thiên Nhai

3577 chương7.1