TruyenVip

Vụ Bí Ẩn Con Mắt Lửa

Vụ Bí Ẩn Con Mắt Lửa - Chương 10 - 11

Mục lục

Chương 10

MẮC BẪY

Peter, nằm cúi xuống ghi đông
xe, đang đạp cật lực. Hannibal
và Gus, cực nhọc và thở hổn hển, khó khăn lắm mới theo nổi Peter. Cuối cùng ba
bạn cũng đến được Vực Hẻm Mặt Đồng Hồ. Vực hẻm này nằm giữa những độ cao
phía tây bắc Hollywood:
rất chật hẹp và bị kẹp giữa hai bờ dốc đứng. Chỉ có một con đường để đi đến đó,
không có tráng nhựa: kết thúc là một vùng đất phẳng. Ngôi nhà của ông Horatio
August quá cố nằm chính nơi này. Xung quanh, một khoảng cỏ rộng lớn làm ranh
giới cho khu nhà.

Hannibal
nhất định đòi xem nhà. Chính Hannibal cũng không biết mình có thể hy vọng tìm
thấy gì, nhưng tiềm thức mách cho cậu biết là sẽ không phí công. Tuy nhiên,
đường đi làm mất nhiều thời gian hơn dự tính. Vì con đường dốc quá! Bây giờ đã
gần mười hai giờ trưa. Mặt trời đang sáng rực trên đầu. Nóng quá!

Ba điều tra viên dừng lại một
lát để lau mồ hôi trán và nhìn ngôi nhà.

Nhà cao ba tầng, khá đồ sộ,
nằm ngay giữa khoảng trống mênh mông vắng vẻ. Xung quanh không có gì động đậy
hết và không có dấu vết của sự sống bên trong.

Hannibal
cùng hai bạn di dọc theo con đường mòn dẫn đến cửa vào, rồi bỏ xe đạp nằm xuống
bãi cỏ.

Ba bạn leo lên ba bậc thềm
ngưỡng cửa. Theo bản năng, Peter cầm tay cầm cánh cửa xoay thử.

Peter ngạc nhiên thấy cửa im
lặng mở ra.

- Ủa! - Peter kêu. - Cửa
không khóa.

Hannibal
nhíu mày.

- Lạ quá! - Hannibal nói khẽ.

- Có thể, - Peter gợi ý. - Chú
Wiggins quên đóng lại, hôm chú đến đây. Thật ra, khóa cửa một ngôi nhà hoàn
toàn trống rỗng có phải là buồn cười không?

Ba bạn bước vào một hành lang
tối om. Bên này và bên kia hành lang có hai gian phòng rộng lớn, trống không và
đầy bụi bậm.

Hannihal bước vào căn phòng
mà cậu đoán là phòng khách. Hannibal
nhìn xung quanh nhưng không thấy gì nhiều. Bộ đồ gỗ đã dọn đi sạch. Những vách
tường, có phủ gỗ hồ đào, mặc dù có lớp bụi nhưng cũng sáng bóng lên yếu ớt.

Không có gì để coi hết, nên
thám tử trưởng quay gót sau khi băng qua tiền sảnh, tiến hành thám hiểm gian
phòng kia.

Rõ ràng phòng này dùng làm
thư viện. Trên ba vách tường vẫn còn những hàng kệ. Nhưng sách thì đã biến mất.
Tại đây, cũng chỉ nhìn thấy có một lớp bụi thôi. Hannibal đứng một hồi ngay giữa phòng, vẻ mặt
đăm chiêu.

- A! - Cuối cùng Hannibal thốt lên.

- "A!" nghĩa là
sao? - Peter hỏi. - Mình, thì mình đâu có thấy cái gì đủ hay để kêu "A!”
đâu.

- Nếu vậy, thì cậu sẽ không
bao giờ trở thành thám tử hạng nhất nổi đâu, Peter à! - Hannibal trả lời. - Cậu không có đầu óc quan
sát... Cậu hãy nhìn phần tủ sách ngay trước mặt đi nào...

Peter mở căng mắt ra.

- Mình chỉ nhìn thấy những
hàng kệ phủ đầy bụi, - Peter thú nhận.

- Tuốt ở đầu... - Hannibal chỉ. - Mấy tấm
kệ hơi nhô ra một chút so với đoạn kệ tiếp theo. Theo mình nghĩ, điều này có ý
nghĩa!

Thám tử trưởng bước đến chỗ
khả nghi và kéo một trong những tấm kệ lòi ra. Tấm kệ này, cũng như những tấm
nằm phía trên và phía dưới, xoay chậm chậm. Cả một phần vách tường chịu những
hàng kệ dịch chuyển ra như thế. Phía sau có một lỗ hổng tối, hình cánh cửa.

- Nhìn kìa! - Hannibal kêu. - Có phòng
mật! Mình phát hiện thấy, chỉ nhờ cánh cửa gắn đầy hàng kệ đóng không kín!

Peter không tin nổi vào mắt
mình.

- Trời ơi! - Peter thốt lên. -
Trời ơi! Đúng là một phát hiện!

Nhưng
Hannibal đang phấn khởi sẵn sàng hành động ngay.

- Chúng
ta cần đèn pin. - Hannibal tuyên bố. - Mình không nghĩ
đến việc mang theo đèn, mình thật là đáng trách.

- Trong
giỏ xe đạp mình có một cái, - Peter nói. - Chờ mình một chút, để mình đi lấy.

Peter
chạy ra, rồi một lát sau trở về, đưa đèn pin cho Hannibal.

- Này!
Cầm lấy đi Babal! Chắc là cậu muốn đi trước.

Thật ra,
tự Peter không cảm thấy yên tâm lắm, điều này cũng dễ đoán ra.

- Mình
nghĩ là không có gì đáng sợ trong ngôi nhà bỏ hoang này đâu! - Hannibal nói khẽ.
- Chúng ta không có gì phải sợ hết.

Peter
không thống nhất hẳn với ý kiến này. Trong những cuộc điều tra trước, Ba Thám
Tử Trẻ đã từng có dịp thám hiểm những phòng mật. Mà trong một phòng mật như
thế, các bạn đã tìm thấy một bộ xương(°). Lỡ có những phát hiện vui vẻ hơn
nữa...

Nhưng
không thèm đếm xỉa đến suy nghĩ của thám tử phó, Hannibal đã bật đèn pin và dọi
chùm sáng về phía trước. Rồi Hannibal mạnh dạn bước vào phòng mật. Peter và Gus
đi theo.

Ba bạn
thực hiện ba bước về phía trước, rồi đứng yên lại.

Trong
căn phòng nhỏ, không có bộ xương nào hết, và cũng không có gì đáng sợ hết. Thật
ra, phòng hoàn toàn trống không. Chỉ có những hàng kệ trên tường cho phép đặt
ra giả thiết rằng xưa kia có sách, mà bây giờ đã biến mất.

- Không
có gì hết! - Peter thất vọng nói.

- Bộ cậu
nghĩ không có gì à? - Hannibal hỏi.

Peter
lại nhìn xung quanh một lần nữa.

- Ừ…
mình có thấy gì đâu.

- Đó là
do cậu không biết sử dụng cặp mắt cậu! - Thám tử trưởng khẳng định. - Thật ra,
điều cậu thấy quá tầm thường đến nỗi cậu không nhận ra được nó khác thường như
thế nào ở một chỗ như thế này.

Peter
lại cố gắng thêm một lần nữa để nhận ra cái điều vừa tầm thường vừa khác thường
đó. Nhưng lúc này, Peter cũng không nhìn thấy gì hết.

- Mình chịu thua. - Peter nói
khẽ.

- Mình thấy rồi! - Gus đột
nhiên la lên. - Đó là cánh cửa! Nhìn kìa… Đây!

Peter nhìn theo vàthấy.
Trước mắt Peter là một tay cầm cánh cửa và đường viền trên tường của chính cánh
cửa: một cánh cửa hoàn toàn không có ý định muốn làm cửa mật! Nếu Peter không
chú ý đến, đó là vì trong các gian phòng thường có cánh cửa và điều đó không gì
là khác thường cả.

Hannibal
xoay tay cầm. Cửa mở ra. Ba bạn nhìn thấy những bậc thềm gỗ dẫn xuống phía
dưới.

- Dường như cầu thang này dẫn
xuống hầm. - Hannibal
nói khẽ. - Ta hãy xuống xem...

- Bọn mình hãy để tất cả các
cánh cửa mở phía sau lưng, - Peter đề nghị. - Như vậy an toàn hơn.

Hannibal
bước xuống bậc thềm. Peter và Gus theo sát gót. Cầu thang chật hẹp đến nỗi chỉ
vừa đủ để cho ba bạn qua lọt. Phía dưới, lại có một cánh cửa khác chắn ngang
đường đi. Cửa này cũng mở ra dễ dàng. Lần này, ba bạn bước vào một gian phòng
nhỏ có lót đan đá, lạnh lẽo và ẩm ướt.

- Đúng là chúng ta ở dưới
hầm! - Hannibal
vừa rọi đèn xung quanh vừa thông báo.

Có những hàng kệ xiên kỳ lạ,
mà Hannibal lẫn
Peter đều không hiểu để làm gì. Nhưng Gus biết công dụng của kệ.

- Đây là hầm rượu, - Gus giải
thích. - Mấy ngăn này nghiêng để đặt chai vào. Này… có một chai rượu vỡ trong
góc kia kìa. Có lẽ ông Horatio của mình rất thích rượu ngon.

Đột nhiên Hannibal lặng người đi. Cậu nhanh nhẹn tắt
đèn. Bóng đen trùm lấy ba bạn.

- Chuyện gì vậy Babal? - Peter
hỏi, hạ thấp giọng xuống theo bản năng.

- Suỵt! Có người đến! Nhìn
kìa…!

Bên kia cánh cửa mở, có tia
sáng xuất hiện. Có tiếng nói.

- Không có đường chuồn! - Peter
hoảng hốt nói khẽ. Peter lặng lẽ phóng lên, với hy vọng ít nhất khép lại được
cánh cửa để tránh khỏi ánh nhìn của kẻ lạ. Biết đâu! Bọn chúng sẽ không xuống
hầm!

Peter nhanh nhẹn nắm lấy tay
cầm cánh cửa. Rất tiếc! Động tác của Peter quá nhanh: cánh cửa bật lại, nhưng
tay cầm nằm lại trong tay!

Thế là ba bạn đã bị mắc bẫy!

Chú thích:(°)
mời các bạn tìm đọc “Vụ bí ẩn con ma xanh”


Chương 11

ĐỐI MẶT VỚI NGUY HIỂM


Tiếng nói gần dần. Tiếng chân
bước dừng lại ngay trước cửa hầm rượu. Có lằn sáng trưng lọt vào dưới khe cửa.
Ba bạn nín thở.

- Ta đã xem hầm này rồi, - một
giọng nói to khẳng định. - Xem lại cũng vô ích thôi.

- Thật ra, - một giọng Cục
Cằn nói, - ta đã lục soát toàn bộ ngôi nhà rồi. Ta đã bỏ phí hơn một giờ trong
cái hầm rượu này, mà cũng vô ích. Jackson
này, nếu ông định lừa chúng tôi thì…

- Đâu có! - Giọng nói của một
người đàn ông thứ ba vang lên: giọng run rẩy và bể tiếng của một ông già. - Nếu
vật đó trong ngôi nhà này, thì ta đã tìm ra từ lâu rồi. Tôi nói, và tôi xin lập
lại là tôi biết mọi chỗ giấu trong cái nhà cũ kỹ này. Dù sao, tôi cũng làm việc
cho ông Weston… ý tôi nói ông August, suốt hơn hai mươi năm.

Jackson!
Peter đoán rằng Hannibal
đang cứng người lại trong bóng tối. Ông Wiggins có nói đến một cặp gia nhân
già, ông bà Jackson,
làm cho ông của Gus.

- Ông Jackson à, ông thận
trọng đấy nhé! - Giọng thứ nhất nói đầy đe dọa. - Chúng tôi không mất thời gian
vô ích đâu. Mục đích là một số tiền rất lớn và ông cũng sẽ có phần nếu chúng
tôi tìm ra Con Mắt Lửa.

- Tôi đã tiết lộ cho các ông
tất cả những gì tôi biết, thật mà! - Ông Jackson đáp bằng một giọng có vẻ chân
thật. - Chắc là ông chủ giấu vật đó đâu đó, khi tôi và vợ tôi vào phố. Tôi có
cảm giác là lúc cuối, ông chủ ít tin tưởng chúng tôi hơn. Mặc dù suốt nhiều
năm, chúng tôi hầu hạ ông chủ rất trung thành... Ông chủ cư xử rất lạ lùng... y
như ông chủ sợ bị rình rập.

- Ông ta nghĩ đúng khi không
tin ai hết. - Giọng Cục Cằn tuyên bố, - khi có một món nữ trang quý giá như Con
Mắt Lửa giấu trong nhà! Không hiểu ông ta nghĩ sao mà lại giấu một viên rubi giả
trong cái đầu thạch cao của Auguste xứ Ba Lan.

Ba bạn lắng tai nghe. Ba bạn
quan tâm đến cuộc hội thoại của bọn cướp đến nỗi quên mất tình thế bất lợi của
mình. Vì những tên này biết chuyên viên rubi giả, thì có nghĩa là bằng cách này
hay cách khác, bọn chúng đồng lõa với Ria Đen hay với ông Ấn Độ. Vài từ chúng
nói thêm xác định ngay với ba bạn về điểm này.

- Tội nghiệp Victor! - Giọng
nói to thốt lên, với tiếng cười dễ sợ. - Khi bị tên Ấn Độ kia buộc tội, nó
không kịp kêu tiếng nào!

Peter cảm thấy ớn lạnh xương
sống. Peter vẫn còn nhớ cây kiếm dính máu mà Ba Chấm đưa ra cho bốn bạn xem.

- Không cần nghĩ đến Victor! -
Giọng nói cục cằn vang lên. - Tôi vẫn đang tự hỏi không hiểu tại sao trong đầu
Auguste lại có viên rubi giả… Có lẽ để đánh lạc hướng chúng ta. Thật ra, chắc
chắn viên đá phải được giấu đâu đây trong ngôi nhà này.

- Nếu trong nhà thật sự có
viên đá, các ông à! - Jackson
nói, - các ông sẽ phải đập phá nhà đến tận móng để tìm ra! Riêng tôi, tôi không
thấy có thể có chỗ giấu nào khác ngoài những chỗ mà tôi đã chỉ cho các ông xem.
Tôi xin các ông, các ông hãy để cho tôi về San Francisco với vợ tôi. Tôi đã làm tất cả
những gì trong khả năng tôi để giúp các ông, các ông hãy tin tôi.

- Chúng tôi sẽ xem xét. - Giọng
nói cục cằn tuyên bố. - Có thể chúng tôi sẽ cho phép ông về. Nhưng có một đứa
tôi rất muốn tóm được. Đó là cái thằng nhỏ mập ở Thiên Đường Đồ Cổ. Tôi đã hỏi
thăm được về thằng đó. Nghe nói nó hết sức khôn, mặc dù nó làm bộ ra vẻ ngu
đần. Tôi dám chắc nó biết rất nhiều về vụ này.

- Thật ra. - Giọng To nói, - tôi
cũng không biết làm thế nào để moi được thông tin của thằng nhóc này. Sẽ phải
nghiên cứu vấn đề này. Thôi, ta hãy trở lên để quyết xem phải làm gì.

- Hay ta lục cho kỹ hơn cầu
thang mật và căn phòng nhỏ? - Giọng Cục Cằn đề nghị. - Có thể còn chỗ giấu nào.

- Tôi không nghĩ, - Giọng To
nói. - Như Jackson đã nói, cầu thang này chỉ dùng để đi từ thư viện xuống hầm
rượu.

- Đúng, - Jackson xác nhận. - Cách đây khoảng hai mươi
năm, ông August cho lắp đặt những kệ sách này và, để giải trí, ông đã biến một
phần thành cửa mật. Chỉ đơn giản là một trò trẻ con! Ông có tâm sự với tôi
rằng, khi còn nhỏ, lúc sống ở Anh Quốc, ông mơ ước được ở trong một ngôi nhà có
cầu thang mật.

- Được, - Giọng To ngắt lời. -
Ta hãy trở lên. Tôi hoàn toàn không thích cái hầm tối om này chút nào.

Ánh sáng dưới cánh cửa biến
mất. Ba bạn nghe tiếng bước chân bước trở lên những bậc thềm gỗ. Rồi nghe tiếng
cửa đóng lại cái rầm.

- May quá! - Peter thở dài. -
Tưởng bọn mình bị lộ rồi chứ. Mấy ông này có vẻ là thứ dữ đấy!

- Ô là là! - Gus kêu. - Các
cậu có nghe tiếng cười nham hiểm của gã đàn ông giọng to khi nói về cách Ba
Chấm xử người tên Victor không?

- Babal ơi, theo cậu, những
kẻ này là ai? - Peter hỏi. - Ê! Babal! Cậu ngủ hay sao vậy?

Hannibal
giật mình.

- Mình đang suy nghĩ, - Hannibal giải thích. - Hai
gã đàn ông nghe Jackson nói về Con Mắt Lửa, và
cũng chính Jackson
giúp chúng tìm ra viên rubi trước khi Ba Chấm kịp lấy.

- Phải. Chắc là cậu nghĩ
đúng. Hiện thì bọn mình bị nhốt trong hầm. Làm thế nào để ra đây?

- Hấp tấp cũng vô ích thôi, -
thám tử trưởng quyết định. - Ta hãy chờ cho chắc chắn bọn kia rời khỏi nơi này.

- Mình nghĩ hầm này có lối ra
khác. - Gus bình tĩnh tuyên bố. - Mình có thấy một cánh cửa trên vách tường dối
diện kệ chứa rượu.

Hannibal
bậtt đèn pin lên và tìm thấy cửa. Cửa mở ra dễ dàng. Ba bạn bước sang một cái
hầm thứ nhì, rộng hơn. Hầm này không có cửa sổ tầng hầm. Có nồi nơi chạy dầu
mazout trong một góc.

Vài bậc thềm dẫn lên một cánh
cửa khác. Có thể lối thoát nằm phía bên kia? Ba bạn rón rén bước lên những bậc
thềm. Hannibal
thận trọng thử mở cửa. Tay cầm xoay nhưng cửa
không nhúc nhích.

- Bên kia khóa mất rồi, - Hannibal nói khẽ. - Chúng
ta thật sự bị nhốt rồi. Một hồi im lặng tiếp theo nhận xét đáng buồn này.
Nếu bọn cướp ra đi bỏ ba bạn lại ở đây, thì bao lâu trôi qua trước khi có người
đến? Có thể ba bạn sã phải chờ nhiều ngày… cho đến khi đội công nhân đập nhà
đến.

Hannibal
phá vỡ bầu im lặng.

- Ta hãy thử cánh cửa hầm
rượu một lần nữa, - Hannibal
đề nghị.

- Nhưng tay cầm bên ngoài bị
rớt xuống đất lúc Peter day cánh cửa rồi, - Gus bắt bẻ. - Mình nghe tiếng rơi
mà. Chính tay cầm có cọng sắt vuông cho phép mở ổ khoá.

- Có thể mình sẽ làm được, - Hannibal nói. - Đi.

Hannibal
dẫn các bạn trở về hầm rượu. Peter nhận trách nhiệm chĩa đèn sáng vào lỗ khóa,
nơi đáng lẽ phải có đầu cọng sắt. Hannibal rút
ra khỏi túi con dao xếp: một kỳ quan mà Hannibal
rất hãnh diện. Hannibal
kéo một lưỡi dao ra, thật ra lưỡi này là một cái tournevis nhỏ, và đưa đầu
tournevis vào ổ khóa. Bờ cây tuornevis bị kẹt vào tiết diện vuông của ổ khóa. Hannibal xoay nhẹ. Ổ khóa
hoạt động. Cửa mở ra.

- Có gì khó đâu! - Hannibal giải thích, giả
vờ khiêm tốn. - Chỉ cần nghĩ đến thôi… và có trong túi dụng cụ cần thiết. Bây
giờ, hãy để cho mình đi do thám trước, rồi các cậu hẵng ra…

Hannibal
bước ra khỏi hầm và đi hết cầu thang gỗ. Hannibal
vừa mới đến, thì một ánh sáng mạnh làm chói mắt cậu. Không chịu được độ sáng
đó, Hannibal
nheo mắt lại.

- Vậy là mình không lầm! - Giọng
To đứng trên cao nói. - Đúng là bọn nhóc đang ở đây… Ha ha, mấy cậu bé ơi! Thật
ra, tụi mày cũng không khôn lắm. Tao đã nhìn thấy xe đạp của tụi mày trên bãi
cỏ. Nào, tụi mày hãy ngoan ngoãn bước lên đây. Chúng ta cần nói chuyện với
nhau!


Mục lục

3,129 từ

Vụ Bí Ẩn Con Mắt Lửa
Vụ Bí Ẩn Con Mắt Lửa

Alfred Hitchcock

12 chương · Full

Truyện được đọc nhiều

Đệ Nhất Kiếm ThầnĐang ra
Đệ Nhất Kiếm Thần

Thanh Phong

11778 chương6.5
Thần Y Trở LạiĐang ra
Thần Y Trở Lại

Tiểu Tinh

6863 chương6.4
Thiên Đạo Đồ Thư QuánĐang ra
Thiên Đạo Đồ Thư Quán

Hoành Tảo Thiên Nhai

3577 chương7.1