TruyenVip

Vụ Bí Ẩn Chuyến Hành Trình Kinh Dị

Vụ Bí Ẩn Chuyến Hành Trình Kinh Dị - Chương 05 - 06

Mục lục

Chương
5

ĐIỀU
MỜ ÁM

Trong chuyến hành trình này - ông Peck nói - ông không dự định
ở chung phòng với bất cứ ai. Mấy cậu bé trái nết thường hay đòi những thứ kỳ lạ
như một ly nước, vài miếng bánh vào lúc ba giờ sáng, mà ông thì quá già nên
không muốn bị tỉnh giấc bởi những chuyện vô lý như thế.

Thông báo xong điều này, ông Peck đăng ký hai phòng ở một nhà
trọ ven đường cách xa cầu tàu Fisherman mấy khu nhà ở Monterey. Rồi ông dẫn ba thám tử đến một nhà
hàng ở phố Cannery ăn bữa cá rất ngon. Ông nói chuyện vui vẻ về Monterey và về Californie
thời Tây Ban Nha. Vụ đụng độ với Snabel dường như đã rất xa và có lẽ là không
quan trọng. Rõ ràng ông Peck đã quên đi rồi.

Tối hôm đó Ba Thám Tử Trẻ đi ngủ sớm. Ba thám tử nhanh chóng
nhận ra rằng ông Peck dã quyết định sáng suốt về phòng trọ, nhưng cơ sở quyết
định thì sai. Nếu ông đã đòi ở chung phòng với ba thám tử, thì chính ba thám tử
sẽ bị tỉnh giấc suốt cả đêm. Ông ngoại của Peter ngáy to đến nỗi làm rung vách
tường giữa hai phòng.

- Có lẽ ông có vấn đề về khoang mũi - Bob phán.

- Mẹ nói là không phải đâu - Peter bắt bẻ - Mẹ bảo ông ngoại
muốn luôn được mọi người để ý đến, kể cả khi đang ngủ.

Nhưng với vách tường giữa mình và ông già, ba thám tử sớm
quen với tiếng ngáy, thiếp ngủ cho đến khi ánh nắng buổi sáng len vào khe hở
giữa hai màn cửa sổ.

Ông Peck đã dậy rồi. Ba thám tử nghe tiếng vòi sen chảy, ông
vừa dội nước vừa hát. Ba thám tử phải vội vàng chuẩn bị sẵn sàng khi ông sang
gõ cửa.

Bữa ăn sáng gồm xúc xích, bánh kẹp và một bình nước cam ở một
quán gần cầu tàu. Hannibal
thường rất im lặng vào buổi sáng. Thám tử trưởng ăn uống thản nhiên đều đặn,
nhìn ra ngoài cửa sổ. Hannibal
đột nhiên nhận ra một người đi qua đường. Kẻ đó đang băng qua con đường ngay
trước nhà hàng. Hannibal
không nén nổi tiếng kêu ngạc nhiên nhỏ. Nhưng rồi cậu cúi mắt xuống dĩa ăn, xắn
miếng bánh.

Peter ngồi đối diện Hannibal,
bên cạnh ông ngoại. Peter đã để ý thấy vẻ mặt Hannibal ngạc nhiên lên rồi thay đổi nhanh
chóng, há miệng ra định hỏi. Hannibal
cau mày, lắc đầu nhẹ, khiến Peter ngậm miệng lại.

- Hannibal
ơi, cháu ăn no chưa? - ông Peck hỏi.

- Dạ no rồi, cháu cám ơn ông. Bữa ăn sáng rất ngon.

- Ngon tuyệt! - Bob nói thêm.

Ông Peck đẩy ghế ra, đến quầy thanh toán.

- Babal ơi, có chuyện gì vậy? - Peter cúi ra trước hỏi - Hồi
nãy trông cậu... trông cậu buồn cười lắm.

- Snabel đang ở đây - Hannibal
trả lời.

Peter nhìn ra cửa sổ.

- Ở đây? Có chắc không?

- Hắn vừa mới đi ngang qua chỗ ta, đi xuống phố Cannery - Hannibal nói.

Ông Peck quay lại, bỏ tiền bo xuống bàn.

- Có muốn đi dạo cầu tàu một vòng nhanh không? - ông Peck hỏi
- Cũng trên đường ta đi mà. Ông muốn đi qua San Francisco
tối nay, có thể đến luôn Santa Rosa.
Ta có thể ở suốt ngày mai trong rừng đỏ.

Ba thám tử đi theo ông Peck ra ngoài, băng qua đường. Bob có
cầm theo máy ảnh, định chụp vài tấm cảnh biển. Bob tản bộ ra cuối cầu tàu, để
có cái nhìn rõ ràng về những chiếc tàu đang bập bềnh ở điểm neo và những chiếc
thuyền buồm lướt nhẹ ra khơi.

Vẫn còn sớm, nhưng cầu tàu Fisherman đã nhộn nhịp. Du khách
đi lang thang ở các tiệm bán quà lưu niệm nhập khẩu và vỏ sò. Bob lo chụp vài
kiểu hình, còn Peter ngắm mấy con hải yến bay lượn trên đầu. Ông Peck lơ là
nhìn cửa kính của một tiệm bán đồ lưu niệm bằng vỏ sò.

Rồi ông Peck nhìn qua đường ra cầu tàu, sượng người.

- Thằng ranh con! - ông la lên.

Hannibal đã biết mà không cần nhìn theo. Chính Snabel. Chỉ có thể là
hắn mà thôi. Hắn tái xuất hiện, còn tâm trạng vui vẻ của ông Peck thì biến mất.
Thay vào đó là cơn giận dữ.

- Ông ngoại ơi - Peter nói - ông ngoại cố bình tĩnh nhé! Đây
là một đất nước tự do mà. Người ta có quyền đi đâu người ta muốn.

- Được rồi. Nhưng ông không thích ở cùng một nơi cùng một lúc
với nó! - ông tức giận đáp.

Rồi ông Peck bước vào cửa hiệu bán đồ lưu niệm bằng vỏ sò,
cúi mình núp sau một vỏ bào ngư to tướng trưng bày ngoài cửa kính. Ba thám tử
chỉ còn nhìn thấy đỉnh đầu bạc của ông, ngoài ra không thấy gì khác.

Snabel thản nhiên bước trên cầu tàu, không hay biết rằng mình
đang bị theo dõi. Hắn đeo cái bao máy chụp hình trên vai, còn máy thì cầm trong
tay. Đó là chiếc máy Canon II, y hệt máy của Bob. Cũng như Bob, Snabel có vẻ
như đang tìm kiếm những cánh hay để chụp. Trông hắn như một khách du lịch bình
thường, áo sơ mi phanh cổ, quần jean còn mới cứng. Đôi giày thể thao cũng mới
và dọc đường hắn còn mua thêm một cái nón rơm vành rộng che bớt mặt.

Peter lưỡng lự. Có nên cảnh báo Snabel rằng ông ngoại có thể
lao ra bất cứ lúc nào không? Nếu làm thế, ông Peck sẽ xem như hành vi phản bội.
Peter không muốn chứng kiến thêm một vụ đụng độ giữa ông Peck và Snabel, nhưng
Peter cũng không muốn thu hút cơn giận của ông ngoại lên đầu mình.

Cuối cùng Peter quay đi, nhìn ra vịnh. Hannibal cũng làm y như thế. Còn Bob thì
đi thêm một hai mét trên cầu tàu đến băng ghế. Bob ngồi xuống đối mặt với vịnh,
giả vờ như không thấy Snabel.

Snabel xách máy ảnh
bước đến. Hắn dừng sát gần bên Peter đến nỗi vai gần như chạm nhau. Nhưng
Snabel không để ý đến Peter. Snabel vẫn cứ nhìn lại phía sau và xem đồng hồ, như thể đang chờ ai đó.

Một hai phút sau, có
người đến.

- Sao hả, Snabel? -
giọng một người đàn ông hỏi.

Câu nhận xét của kẻ
mới đến pha lẫn chế giễu với một chút khinh bỉ. Hannibal quay đầu lại nhìn
người đàn ông và thấy một người trạc tứ tuần, đầu tóc đen thẳng. Vẻ mặt ông
thản nhiên. Ông mặc quần lụa và áo sơ mi mỏng trông rất thời trang và đắt tiền.
Người đàn ông đeo kính râm che mất một phần khuôn mặt, nhưng Hannibal thấy được
cái mũi cao hẹp và cặp môi mông cong lên thành một nụ cười mỉa mai. Hai cái tai
nhỏ nằm dính sát đầu người đàn ông. Toàn bộ tạo ra ấn tượng một kẻ khéo ngọt
quen có những gì tốt đẹp nhất. Bên cạnh cá nhân lộng lẫy này, Snabel mập lùn
trông xấu xí cứng đờ với cái quần jean mới và đôi giày thể thao trắng bóc.

- Tôi có mang đến -
Snabel nói.

Kẻ mới đến liếc nhìn
Hannibal.

Hannibal ngẩng đầu đi
chỗ khác, vô tư nhìn vịnh.

- Ra kia đi - người
đàn ông nói với Snabel.

Hắn bước đi vài bước
trên cầu tàu, Snabel hấp tấp đi heo.

Một lần nữa, Hannibal
nhìn theo hai người. Bây giờ hai người đã khá gần Bob. Rõ ràng Snabel đang cố
tỏ ra tự nhiên. Hắn để chân lên đầu băng ghế nơi Bob đang ngồi, lủng lẳng cái
máy ảnh ở dây vai.

Đột nhiên mắt Snabel
chỉ vào Bob, Bob đang có
thu mình để trở nên tàng hình.

- Quỷ thần ơi! -
Snabel nói.

Hắn cúi xuống, nhìn
thẳng vào mặt Bob. Hannibal đoán chắc Snabel đang tái mặt.

Hắn đứng thẳng người
dậy, nhìn xung quanh, thấy Peter và Hannibal. Hắn thấy cả mớ tóc bạc phía trên
vỏ bào ngư. Sau đó ông Peck ló đầu ra, thái độ nổi cơn tam bành hiện rõ, ánh
mắt xanh bắn ra lửa. Mặt mày Snabel trắng bệt đi.

- Úi chà! - Peter thốt
lên.

Peter tiến hành đi về
hướng Snabel, định đứng giữa Snabel và tiệm bán đồ lưu niệm vỏ sò, nhưng đã quá
trễ.

Ông Peck lao ra khỏi
tiệm, mặt đỏ gay, hai nắm tay huơ lên như thể sắp đánh Snabel một trận nhừ tử.

Snabel vội vàng bỏ máy
ảnh xuống băng ghế, đưa hai nắm đấm lên. Thoạt đầu, ba thám tử nghĩ Snabel sẽ
ra tay trước. Nhưng hắn không làm thế. Hắn lùi lại một hai bước, giữ hai nấm
tay cao lên trong tư thế tự vệ.

Người đàn ông lịch
thiệp mặc quần lụa bỏ đi mất.

- Ha! - Ben Peck kêu
lên rồi lại túm lấy cổ áo Snabel - Mày không ngờ sẽ gặp lại tao sớm đến thế,
đúng không? Tao biết mày âm mưu cái gì rồi, Snabel à, và tao sẽ không để mày
làm thế. Trấn tĩnh lại đi! Hãy dừng tay khi vẫn còn kịp.

Snabel liếm môi, định
nói một cái gì đó, nhưng chỉ thốt ra được một tiếng ồng ọc. Rồi hắn ho.

Lạ lùng thay, hắn
không toan đẩy ông Peck đi. Hắn cũng không bước lùi, hay đấm vào ông, hoặc bỏ
chạy. Hắn chỉ há hốc nhìn ông Peck, mặt mày tái mét.

Ông Peck không thả cổ
áo Snabel ra, mà lại gõ cốp cốp mạnh vào ngực Snabel,
như thể Snabel là một cánh cửa.

- Hãy làm theo lời
khuyên của ta và bỏ đi ngay lập tức nếu không mày sẽ hối hận suốt đời.

Ông Peck hài lòng với
tác động đã gây ra, vui vẻ quay sang ba thám tử.

- Ta đi nào - ông Peck
nói - vài phút nữa tình hàng xóm sẽ bị xuống dốc dữ dội.

Peter phát hiện ra
rằng mình đã nín thở và bắt đầu thở trở lại.

Bob chụp lấy máy ảnh trên băng.

Ba Thám Tử Trẻ đi theo
ông Peck xuống khỏi cầu tàu, đi đến bãi đậu xe tìm chiếc xe Buick. Ông Peck vừa
cười khúc khích vừa mở khoá cửa xe leo lên xe, ông cười to hơn khi xe chạy ra
khỏi đường quẹo ra xa lộ.

Có kẻ la hét phía sau
lưng. Chính Snabel. Hắn đang đuổi theo xe, một tay cầm nón rơm tay kia cầm máy
ảnh.

- Chờ đã! - hắn hét to - Peck ơi! Chờ một phút đã!

Ông Peck đạp ga tăng tốc, xe vọt lên thật nhanh.

- Ông ngoại ơi, thế này là thế nào vậy? - Peter hỏi.

- Chứ bộ cháu tưởng gì? - ông ngoại hỏi lại - Thằng khốn từng
toan lẻn vào nhà ông bây giờ lại đi sát theo ta bởi vì hắn nghĩ ông giữ những
ghi chép về nguyên mẫu với ông. Hắn toan lấy cắp phát minh của ông, rồi đi rêu
rao là của hắn. Còn khuya mới làm được! Ông sẽ cho hắn đi tù trước khi hắn kịp
lấy đồ của ông.

- Ông sẽ làm cho
hắn đi bệnh viện nếu ông làm như thế nữa - Peter cảnh báo - Hắn sợ gần chết
rồi, ông ngoại ơi. Nếu ông cứ hành động như thế thì ông sẽ bị đi tù. Và cháu sẽ
bị mẹ cạo đầu mất!

Chương
6

PETER
PHÁT HIỆN RA ĐIỀU RẮC RỐI

- Khi ông ngoại
vui vẻ, thì ông vui vẻ thật! - Peter nói - Ý mình muốn nói là ai thèm lái xe
xuyên đất nước với một lũ nhóc như bọn mình. Mà ông ngoại có vẻ thích có bọn
mình.

- Nhưng khi ông ngoại nổi điên lên... thì dễ sợ quá!

Hannibal gật đầu. Hannibal biết ông
Peck nhiều năm nay rồi, nhưng Hannibal
chưa bao giờ ở với ông lâu như thế này. Hannibal
kinh ngạc và khó hiểu về một số hành động của ông. Thám tử trưởng ít khi để cho
người lớn thắng thế, nhưng ông Peck quá khác người. Bây giờ Hannibal đã tin chắc rằng sẽ còn nhiều rắc
rối trước khi hết chuyến hành trình, rắc rối thật sự!

Đang là 1h30 chiều. Hannibal và Peter đang tựa lưng vào thanh cản
sốc xe Buick, nhìn ông Peck. Ông Peck và Bob đã leo lên một phần đoạn dốc cỏ.
Bob đang bận bịu chụp hình. Ông Peck đang thích thú ngấm vịnh San
Francisco và cầu Golden Gate. Tâm
trạng ông Peck đang rất vui vẻ. Peter hy vọng rằng sẽ kéo dài như thế thật lâu.

Thật ra, hôm nay cơn giận của ông Peck ngắn ngủi. Ông chỉ lầu
bầu cằn nhằn cho đến khi xe ra đến xa lộ 101. Sau đó suy nghĩ về Snabel đã tan
biến như sương mù dưới ánh nắng, rồi ông Peck đã bắt đầu húyt sáo. Xe chạy
nhanh hướng bắc đến San Francisco,
rồi dừng đó ăn trưa và tưởng nhớ vài kỷ niệm. Trong bữa ăn trưa, ông Peck đã kể
cho ba thám tử những mẩu truyền thuyết về vụ động đất kinh khủng ở San Francisco năm 1906.

- Thành phố gần như cháy trụi, phải không ạ? - Hannibal hỏi.

Ông Peck gật đầu.

- Ống nước và ống ga bị vỡ khi xây ra động đất, rồi khi ga
bốc cháy, thì không còn nước để dập lửa nữa.

Ông Peck nhìn đồng hồ rồi báo rằng đã đến lúc lên đường đi
tiếp.

Sau hai giờ trưa, xe chạy qua cầu Golden
Gate. Xe rời xa lộ ở Sausalito,
chạy lên vùng đồi, dừng lại để cho Bob chụp hình. Bốn ông cháu vẫn còn đó lúc
hai giờ rưỡi, khi Bob phát hiện rằng đã xài hết cuộn phim trong máy.

- Lạ thật - Bob nói - mình nhớ là phải còn nhiều pô hơn nữa
chứ.

Bob chạy xuống đồi, lấy túi đồ chụp hình để phía sau xe, thay
phim mới. Rồi chụp thêm nhiều tấm hình nữa.

Rồi xe trở ra xa lộ, đi về hướng bắc qua vùng đồng quê nên
thơ. Mặt trời đang đi dần về hướng tây.

Đến giờ ăn tối, bốn ông cháu dửng ở Santa Rosa. Ông Peck lấy hai phòng gần nhau ở
một khách sạn tại đó. Hai phòng có cạnh cửa thông nhau. Ông Peck nói đùa là ông
phải kiểm soát theo dõi ba cậu bé.

- Có lẽ trong chuyến đi này, tất cả chúng ta đều phải theo
dõi lẫn nhau - Peter nói.

Peter lại buồn rầu, nhưng chỉ trong một phút. Ông ngoại đề
nghị ra hồ bơi khách sạn để bơi, và Peter vui vẻ lên ngay. Bữa ăn tối trong
khách sạn càng làm cho Peter thấy phấn khích hơn nữa, và sau bữa ăn Peter cảm
thấy thật dễ chịu khi cả ba cùng xem truyền hình trong phòng.

Peter quyết định đi ra mua một lon soda ở cái máy bán nước tự
động bên hồ bơi. Trên đường đi ra cửa, Peter liếc nhìn qua cửa sổ. Và ngay lập
tức, Peter quên ngay cái lon sođa.

Phòng Ba Thám Tử Trẻ nằm ở tầng hai và nhìn xuống bãi đậu xe.
Peter thấy rõ những dãy xe trên nền xi măng ở phía dưới. Xe Buick ở dưới đó,
gần như ngay dưới balcon trước phòng, còn phía sau chiếc Buick là một chiếc Lincoln mới toanh sáng bóng.

Ed Snabel vừa mới bước ra khỏi chiếc Lincoln.

Peter nín thở. Trong một giây, cậu bất động, gần như bị tê
liệt. Rồi Peter quay lại nói:

- Babal, Bob, ra đây nhìn kìa.

Trong nháy mắt, Bob và Hannibal
chạy ra bên cạnh Peter. Qua cửa sổ, ba thám tử nhìn theo Snabel đang từ từ đi
vòng qua xe ông Peck. Hắn cúi xuống, nhìn qua cửa sổ xe. Rồi hắn ra sau xe, thử
nắp cốp xe. Sau đó hắn nhìn lại phía sau về hướng văn phòng khách sạn, rồi nhìn
lên dãy cửa sổ trên cao.

Ba thám tử thụt lùi vào để không bị phát hiện.

Snabel chau mày, rồi leo lên xe Lincoln, chạy đi.

Suốt một hồi không ai nói gì.

- Có thể ông ngoại nghi ngờ như vậy là đúng - cuối cùng Hannibal nói - Có thể
Snabel đang âm mưu lấy cắp ý tưởng của ông ngoại.

Peter lắc đầu.

- Mình... mình cũng không biết nữa. Mình cứ nghĩ rằng đây chỉ
lại là một suy nghĩ kỳ quặc của ông ngoại nữa. Nhưng có thể lần này ông ngoại
không hoang tưởng. Hoặc cũng có thể ông ngoại khùng mất, và cả Snabel cũng vậy.
Nhưng mà... không nên nói với ông ngoại rằng bọn mình nhìn thấy Snabel. Chắc
chắn ông ngoại sẽ đi thẳng ra đồn cảnh sát địa phương nộp đơn kiện đòi bắt giữ
Snabel. Có thể cuối cùng cảnh sát sẽ nhốt chính ông ngoại vào xà lim, làm sao
mà biết nổi!

- Không thể nào ngờ được - Hannibal đồng tình - Nhất là khi liên quan
đến ông Peck.

- Cũng có thể chỉ là một sự trùng hợp - Bob nói thêm - Có thể
Snabel cũng đang đi nghỉ, hắn lại tình cờ cũng đến đây. Rồi hắn nhìn thấy xe
ông ngoại, rồi quyết định nên đi

tìm chỗ khác để qua đêm.

- Ê mình mới nghĩ ra - Peter kêu - Snabel lấy đâu ra chiếc Lincoln mới toanh? Hắn
lái một chiếc Chevy cũ xì mà.

- Có thể hắn thuê - Hannibal
nói - Có thể hắn nghĩ chiếc xe cũ của hắn sẽ không chịu nổi chuyến đi.

Ba Thám Tử Trẻ trở ra ngồi xem truyền hình. Ông Peck cũng xem
với ba thám tử một hồi. Đến mười giờ rưỡi thì tất cả đồng lòng tuyên bố ngày
hôm nay chính thức kết thúc rồi tắt đèn đi ngủ.

Ông Peck ngủ rất nhanh, và chẳng bao lâu tiếng ngáy của ông
vang dội lên từ phòng bên cạnh. Bob thở dà, còn Hannibal cười. Peter ngồi dậy đóng cánh cửa
giữa hai phòng lại, rồi trở lên giường ngủ ngay.

Peter có một giấc mộng kỳ lạ, nhưng quen thuộc một cách tệ
hại. Trong giấc mơ, Peter đi theo ông ngoại qua tiền sảnh của một khách sạn. Đó
là một tiền sảnh rộng lớn đầy ắp những người ăn mặc kiểu cách sang trọng đang
nhìn chằm chằm và cười nói chỉ chỏ vào hai ông cháu. Peter đột nhiên nhận ra
rằng ông ngoại đi mà chỉ mặc mỗi cái áo lót đỏ và quần xà lỏn trắng có thêu
những qủa tim đỏ. Còn Peter thì hoàn toàn không mặc gì cả.

Peter rùng mình thức dậy. Trời tối thui và yên lặng. Peter
nghĩ có lẽ đã rất khuya. Cậu ra khỏi giường, đi đến nhà tắm lấy chút nước. Như
có linh tính, Peter nhìn qua cửa sổ.

Một lần nữa có kẻ đang bước đi từ tử, lén lút sau dãy xe phía
dưới. Peter lặng người.

Hình bóng cúi núp phía sau xe Buick.

- Babal ơi!

Peter bước nhanh đến giường gọi Hannibal dậy.

- Babal ơi! - Peter
thì thầm - Nhanh! Dậy đi! Snabel. Hắn dưới bãi đậu xe, rình rập xe của ông
ngoại.


Mục lục

3,387 từ

Truyện được đọc nhiều

Đệ Nhất Kiếm ThầnĐang ra
Đệ Nhất Kiếm Thần

Thanh Phong

11778 chương6.5
Phong Thần ChâuĐang ra
Phong Thần Châu

Oa Ngưu Cuồng Bôn

10919 chương7.2
Thần Y Trở LạiĐang ra
Thần Y Trở Lại

Tiểu Tinh

6863 chương6.4
Thiên Đạo Đồ Thư QuánĐang ra
Thiên Đạo Đồ Thư Quán

Hoành Tảo Thiên Nhai

3577 chương7.1