Vụ Bí Ẩn Chuyến Hành Trình Kinh Dị
Vụ Bí Ẩn Chuyến Hành Trình Kinh Dị - Chương 15 - 16
Chương
15
BẪY
GIÁN ĐIỆP
FBI! (Cục Điều tra Liên bang Mỹ) - ông Peck la lên - Đúng rồi!
Ta sẽ gọi cho FBI, để họ giải quyết vụ lộn xộn này!
Peter đã cầm danh bạ điện thoại lên.
- Ở đây không có - Peter nói - Không có văn phòng FBI trong
thành phố này.
- Bộ cháu tưởng có à? - ông Peck nói - Ta sẽ đến FBI ở New York, đi ngay. Cuốn
gói!
Bốn ông cháu cuốn gói, rồi chạy xe suốt đêm khuya, suốt cả
buổi bình minh xám xịt cho đến khi đâm vào một đường hầm óng ánh gạch trắng và
xe cộ chạy ầm ầm. Phía sau đường hầm này là một thành phố lớn: các toà nhà cao
chót vót, xe cộ lưu thông hỗn loạn, còn taxi thì tranh giành chỗ xếp hàng đón
khách ngay bên ngoài một cấu trúc đồ sộ, hoá ra là nhà ga Pennsylvania.
Ông Peck dừng xe phía bên kia đường, đối diện nhà ga. Hannibal vào bên trong,
xem danh bạ điện thoại tìm địa chỉ của FBI. Ba Thám Tử Trê cảm thấy kích động.
Cả ba từng hợp tác với cảnh sát thành phố Rocky trước đây, nhưng chưa bao giờ
với FBI trong một vụ có khả năng là vụ gián điệp.
Lúc chín giờ rưỡi, ông Peck và ba thám tử đã tìm ra văn phòng
và được mời vào ngồi một phòng riêng với một người mà bốn ông cháu nghĩ là nhân
viên đặc vụ. Ông tên là Anderson.
Ông Anderson là một người giản dị, tóc vàng, hàm răng trắng đều, có cú bắt tay
chắc chắn, cung cách điềm đạm. Tính khí điềm đạm này rất có lợi cho ông Anderson khi ông bắt đầu
nghe ông Peck tường thuật câu chuyện về tên Snabel vô lại đi bán bí mật quân sự
cho kẻ thù. Ông Peck nhanh chóng mất tự chủ vì quá phẫn nộ nên bất đầu nói lắp
bắp không mạch lạc.
Nhân viên FBI lịch sự chờ ông Peck bình tĩnh trở lại.
- Ông ngoại ơi! - Peter kêu - Có rất nhiều điều ta chưa biết
chắc mà. Hay ông đưa hình ra cho chú ấy xem đi?
- Ta đã biết chắc chắn rồi! - ông Peck quát lên.
Nhưng ông ngoại của Peter vẫn đặt mạnh phong bì hình xuống bàn.
- Những tấm hình này có trong máy hình của cháu Bob - ông
Peck tuyên bố - Hai máy ảnh bị tráo. Tên phản quốc Snabel đang rao bán cái này
cho một tên điệp viên ngoại quốc!
Ông Anderson nhìn mấy tấm ảnh, nét mặt vẫn không biểu lộ gì.
Hannibal chụp lấy cơ hội để xen vào cuộc hội thoại.
- Thưa chú Anderson,
cháu xin phép được tự giới thiệu về mình.
Nói xong câu này, Hannibal
lấy một tấm danh thiếp ra khỏi túi áo, trao cho nhân viên FBI. Ông Anderson
chăm chú đọc tấm các:
BA THÁM TỬ TRẺ
Điều tra các loại
?
Thám tử trưởng: HANNIBAL
JONES
Thám tử phó: PETER CRENTCH
Lưu trữ và nghiên cứu: BOB ANDY
Ông Anderson há miệng ra như định đặt câu hỏi, nhưng Hannibal nhanh miệng nói
tiếp.
- Cháu là Hannibal Jones, lãnh đạo của nhóm thám tử, cơ sở
đặt tại thành phố Rocky, bang Californie. Tụi cháu đã từng điều tra những vụ bí
ẩn đủ các loại, nên tụi cháu biết rành các kỹ thuật điều tra chuyên môn.
Bob có cảm giác đã nhìn thấy nét buồn cười thoáng hiện trên
gương mặt điềm tĩnh của ông Anderson
khi ông bỏ danh thiếp của ba thám tử trở xuống bàn viết.
Hannibal vẫn tiếp tục nói, nhưng bẽn lẽn nhìn xuống:
- Dĩ nhiên, tụi cháu chưa bao giờ gặp một vụ nào quan trọng
như thế này. Đúng là vinh dự lắm mới có dịp hợp tác với FBI...
- Đi thẳng vào vấn đề đi - Peter nóng lòng ngắt lời.
Hannibal trừng mắt nhìn thám tử phó, rồi quay sang ông Anderson nói tiếp:
- … trong một vụ án có thể tác động đến an ninh quốc phòng
đất nước ta.
Hannibal tiếp tục giải thích hai máy ảnh đã cầm nhầm như thế
nào ở Monterey.
- Đó chính là sự khởi đầu của một loạt sự kiện đáng sợ -
Hannibal nói.
- Tên vô lại đó từng toan tấn công ta trước đó nữa mà! - ông
Peck thốt lên.
Nhưng rồi ông Peck im lặng trở lại. Hannibal kể về vụ cháy ở
Coeur d’Arlene, bang Idaho, về lúc thấy Snabel trên con đường mòn ở Công viên Quốc
gia Custer, Nam Dakota, và cuối cùng về vụ mưu toan bắt cóc Bob ở Michigan.
- Chắc chắn phải có hồ sơ lưu lại ở Surgis, bang Michigan, về
một vụ toan bắt cóc xảy ra cách đây vài ngày. Người quản lý siêu thị có gọi
cảnh sát trưởng ở đó mà.
Người của FBI vẫn im lặng, chờ xem Hannibal có thêm gì để nói
nữa hay không. Một hồi sau, ông gật đầu.
- Tôi hiểu rồi - ông nói.
Hannibal ngồi trở xuống, hài lòng với những gì đã phát biểu.
Thám tử trưởng đã tỏ ra rất lôgíc, mạch lạc, có trình tự, rõ ràng, và rất thuyết
phục, Hannibal tự tin là như thế. Nhưng ông Peck lại sừng sộ lên nữa.
- Con chồn hôi Snabel có biệt tài gián điệp - ông ngoại của
Peter nói - có lẽ tay đi cùng hắn là tình báo của địch.
Ông Anderson mỉm cười.
- Có biết địch nào không?
- Điều đó có quan trọng không? - Ben Peck hỏi lại.
- Có lẽ không - người của FBI nói.
Rồi ông yêu cầu bốn ông cháu ngồi chờ. Ông cầm hình ra khỏi
phòng. Ông quay lại sau một hồi, chỉ báo rằng đồng nghiệp của ông đang xem xét
câu chuyện và sẽ giữ liên lạc.
- Bác ở chỗ nào tại New York? - ông Anderson hỏi.
Ông Peck cho biết tên một khách sạn nhỏ ở Bờ Đông, khách sạn
Riverview Plaza. Ông Anderson ghi lại.
- Nếu khách sạn đó vẫn còn phòng - ông Peck đa nghi nói thêm.
- Để chúng tôi kiểm tra, phiền bác chờ thêm vài phút -
Anderson nói.
Ông Anderson lại bỏ đi ra, vài phút sau trở lại, báo rằng
khách sạn Riverview Plaza có hai phòng cho bốn ông cháu.
- Nếu bác nghĩ đến bất cứ điều gì khác, hoặc nếu bác có gặp
lại Snabel, thì xin bác hãy liên lạc với cháu - Anderson nói và đưa danh thiếp.
Khi đó, ba thám tử hiểu rằng câu chuyện của mình đã được chú
ý nghiêm túc, ít nhất là đủ nghiêm túc để được điều tra. Bốn ông cháu mãn
nguyện bước ra, đi thang máy xuống.
Ông Peck chạy xe đến khách sạn Riverview Plaza. Đó là một toà
nhà cũ, có thể trước kia từng nhìn ra sông được nhưng nay bị các toà cao ốc che
khuất mất. Nhân viên khách sạn lái chiếc xe Ford xuống bãi đậu xe. Một nhân
viên khác mang đồ đạc lên một phòng căn hộ. Cửa sổ không được sạch lắm nhìn qua
một toà nhà văn phòng trong đó có những hàng người, đàn ông và đàn bà, ngồi máy
vi tính dưới ánh đèn neon.
Hannibal cảm thấy quang cảnh này buồn chán quá bèn kéo rèm
xuống, leo lên giường. Thám tử trưởng nhắm mắt lại, tự hỏi không biết đến bao
lâu FBI mới kiểm tra xong câu chuyện này. Hannibal thắc mắc không biết nhân
viên FBI sẽ xử lý Snabel ra sao, và đó là điều cuối cùng mà Hannibal nghĩ đến
trước khi thiếp ngủ đi.
Hannibal nằm mơ mình đang ở nhà, trong kho bãi đồ linh tinh.
Trong giấc mơ, Hannibal đang đi trong đường hầm qua những núi đồ phế thải chất
quanh xe lán mà Ba Thám Tử Trẻ dùng làm bộ tham mưu. Hannibal phải bò nhanh vì
điện thoại cứ reng lên không ngừng.
Hannibal thức tỉnh, đổ mồ hôi vì lo lắng. Điện thoại trong
phòng khách sạn đang reng thật. Bob ngồi dậy, bắt máy. Hannibal nhìn, vẫn chưa
tỉnh táo lắm. Còn Bob thì trả lời.
- Dạ - Bob nói - dạ, dĩ nhiên thôi ạ.
Bob gác máy.
- Ông Anderson gọi từ sảnh khách sạn lên - Bob nói - Chú ấy
đang lên.
Ba thám tử lật đật ra khỏi giường. Peter chạy đi gọi ông Peck
dậy. Ông ngoại đang từ phòng mình sang, đầu tóc rối bù, đi chân trần, thì người
của FBI gõ cửa phòng.
Ông Anderson đi cùng với một người thứ nhì, một người cao hơn
và lớn tuổi hơn ông một chút. Ông Anderson giới thiệu người đi cùng là
Fsriedlander, rồi ngồi xuống một cái ghế nhỏ trong góc, để cho Friedlander nói
chuyện.
Ông Peck phải trả lời nhiều câu hỏi liên quan đến Snabel. Ông
Peck trả lời được mà không nổi giận lên và không đi chệch ra khỏi vấn đề. Ông
biết rất ít về Snabel, mặc dù hai người đã là hàng xóm nhiều năm. Ông Peck chỉ có
thể nói với ông Friedlander rằng ông biết Snabel làm việc trong một ngành công
nghiệp quốc phòng, rằng dường như Snabel không có gia đình bạn bè, và có thú
trồng phong lan. Ông Peck hoàn toàn không biết gì về tên đồng bọn của Snabel,
tên đã toan bắt cóc Bob. Tuy nhiên, Bob chỉ được hình chụp của tay đồng bọn từ
khoảng một chục tấm ảnh mà ông Friedlander cho Bob xem.
- Ai vậy hở chú? - Bob hỏi sau khi đã nhận dạng được kẻ lạ -
Hắn đã có hồ sơ tiền án rồi à?
Tấm hình mà Friedlander cất trở vào túi không phải là ảnh
chụp bình thường của cảnh sát. Hình cho thấy kẻ lạ mặt đang đứng ở sân bay hay
có thể là nhà ga. Hắn đang đi qua cổng, như vừa mới xuống máy bay.
- Hắn chỉ là một kẻ mà chúng tôi được biết đến trong quá khứ
- Friedlander đáp - Cứ gọi hắn là Barlett. Đó là một trong các bí danh của hắn.
Ông Anderson đến gần, mở một cái cặp da. Ông lấy vài cuộn
phim ra. Các cuộn phim được đóng kín, như vừa mới chụp xong và sẵn sàng để đưa
đi tráng rửa.
- Bob à, cháu sẽ giúp được rất nhiều nếu chịu mang những cuộn
phim này trong túi chụp hình - Anderson nói - Đừng lo gì, nếu có ai ăn cắp túi
đồ chụp hình, trên cuộn phim chỉ có những hình chụp vô dụng.
Ông Peck nhảy phốc lên.
- Không được! - ông quát lên - Các anh biến thằng bé thành
một con mồi. Tôi chịu trách nhiệm về cháu trong chuyến đi này, và tôi không cho
phép chuyện này xảy ra!
Ông Anderson mỉm cười.
- Dạ không có đâu, bác Peck à - Anderson nói - Chúng tôi
không hề biến cháu Bob thành một con mồi. Cháu Bob đã là con mồi rồi. Snabel và
tên đồng bọn vẫn có thể tìm ra bác và các cháu. Bọn chúng đã bày ra rất nhiều
trò rắc rối chỉ để lấy cuộn phim về. Nếu cuối cùng bọn chúng tìm ra được Bob,
mà Bob không trao cho chúng những gì chúng muốn, thì bác nghĩ chúng sẽ làm gì?
Ông Peck sững sốt, ngồi trở xuống.
- Các anh sẽ bí mật giám sát theo, phải không? - ông Peck hỏi
- Y như các chương trình cảnh sát chiếu trên truyền hình. Các anh sẽ đi theo
Bob, rồi khi Snabel và tên Barlett kia ra tay, thì các anh sẽ tóm chúng.
Friedlander và Anderson không thừa nhận điều này, nhưng họ
cũng không chối cãi. Hai người chỉ yêu cầu ông Peck báo tin nếu bốn ông cháu
quyết định rời khỏi New York, hoặc dời đi khách sạn khác. Rồi hai người của FBI
ra về.
Khi cửa đóng lại phía sau lưng hai người, Bob thốt lên:
- Cháu trở thành nhân viên phản gián! Cho đến nay ta đang bị
săn đuổi, nhưng bây giờ ta đã trở thành người săn.
- Cháu là một cái bẫy! - ông Peck chỉnh.
Ông ngoại của Peter
cố tỏ ra nghiêm trang, nhưng ông cũng rất kích động. Ông không ngờ rằng cuối
chuyến hành trình ông lại làm việc cùng với FBI để bẫy cho dứt khoát tên hàng
xóm khó chịu!
Chương
16
ÔNG
NGOẠI LÊN TRUYỀN HÌNH
- Bốn ngày rồi!
- Bob kêu than - Suốt bốn ngày lo lắng, mà không thấy bọn chúng đâu hết!
- Bọn mình đã lạc hẳn bọn chúng rồi - Peter nói - Bây giờ bọn
chúng sẽ không bao giờ tìm thấy bọn mình nữa.
Hannibal không nói gì. Thám tử trưởng ngồi xuống một băng đá
ngay trước Viện bảo tàng Vạn vật học Mỹ, nhìn mấy con bồ câu khệnh khạng bước
trên nhựa đường. Thám tử trưởng cũng quan sát ông ngoại của Peter.
Ông già đang giận dữ nhìn xe cộ ồ ạt chạy qua. Suốt bốn ngày
vừa qua, ông Peck không hề nhắc đến phát minh đã đưa ông đi New York. Ông không
hề nói đến việc liên hệ với bất cứ ai để giới thiệu sáng kiến của ông. Ông Peck
toàn tâm toàn trí tham gia lo việc tìm kiếm Snabel và tên đồng loã. Mỗi khi rời
khách sạn, mắt xanh của ông già luôn láo liên cảnh giác, bộ điệu căng thẳng, và
ông luôn đứng sát bên Bob.
Bốn ông cháu đoán rằng có lẽ Snabel và Barlett có thể chờ
canh mình ở các địa điểm tham quan du lịch, giống như ở La Crosse, Minnesota,
nên bốn ông cháu quyết định xuất hiện thấy rõ ở các nơi như thế, đi tham quan
tất cả những gì có thể xem ở New York. Bob luôn mang túi đồ chụp hình theo bên
mình, thường xuyên lục lọi trong túi, đổ mấy cuộn phim ra để những
người nhìn có thể thấy Bob có vài cuộn phim đang chờ tráng rọi.
Kế hoạch rất lôgíc và bốn ông cháu làm đúng y theo đó đến
cùng. Trong ngày tham quan đầu tiên, bốn ông cháu đi một chuyến tàu vòng quanh
đảo Manhattan, buổi chiều tham quan trụ sợ Liên Hiệp Quốc. Đang trong tâm trạng
hào phóng vui vẻ, ông Peck đãi ba thám tử một bữa ăn tối ở một nhà hàng trên
sân thượng một khách sạn gần đó. Có nghệ sĩ dương cầm giúp vui cho thực khách
bằng những giai điệu nhẹ nhàng quen thuộc, trong khi thực khách nhìn ánh đèn
thành phố phía dưới, ba thám tử cảm nhận được sức nhộn nhịp của thành phố.
Ngày hôm sau, bốn ông cháu thức dậy và ra ngoài rất sớm. Lần
này bốn ông cháu đi tàu điện ngầm đến khu Brooklyn để thử chuyến xe trượt dốc ở
đảo Coney. Sau khi qua một vòng nhanh ở Thủy Cung gần đó, Hannibal được nêm thử
bánh knish khoai tây đầu tiên: một cái bánh kẹp nhồi khoai tây nghiền.
- Nhất định phải kể cho thím Mathilda về cái bánh này -
Hannibal vừa liếm môi vừa nói.
Rồi bốn ông cháu đi tiếp tượng Nữ Thần Tự Do, và kết thúc
ngày bằng một bữa ăn tối trên đỉnh cao ốc Trung Tâm Thương Mại. Bốn ông cháu
được ngồi rất cao, có những chiếc máy bay nhỏ bay lượn qua trong khi bốn ông
cháu đang ăn. Peter há miệng không biết phải nhìn cái gì trước. Có thể bốn ông
cháu làm mồi bẫy gián điệp, Peter nghĩ bụng, nhưng chuyến đi này rất đáng.
Ngày thứ ba, bốn ông cháu vẫn ngoan cường đi tiếp. Bốn ông
cháu tản bộ qua Greenwich Village, dừng ở khu phố Tàu ăn trưa.
Ăn xong, ông Peck đọc lớn tiếng mẩu giấy ghi câu bói mà ông
lấy được trong bánh: BẠN SẼ GẶP MAY MẮN TRONG TÌNH YÊU TỐI NAY. Tất cả phá lên
cười. Rồi đến giờ đi xem nhóm Rockettes biểu diễn ở Nhà hát Radio City Music.
Sau đó là bữa ăn tối ở nhà hàng Lindy's, và lần đầu tiên ba thám tử được ăn thử
bánh ngọt phô mai. Hết ngày bốn ông cháu mệt đừ ngã lưng xuống giường ngủ say.
Đến ngày thứ tư, buổi sáng là tham quan viện bảo tàng
Metropolitan, tiếp theo buổi chiều là dạo bộ trong công viên Central Park. Bốn
ông cháu ngồi phơi nắng trên băng công viên, mua bánh mì souvlaki ăn, là loại
bánh mì ổ dẹp của Hy Lạp kẹp những miếng thịt cừu, mua từ xe đẩy.
Trong suốt quá trình đi chơi, bốn ông cháu có để ý một người
đàn ông trê mặc áo thun dài tay và quần xám thường ở gần đó. Còn nếu không thấy
ông, thì lại thấy một người vạm vỡ mặt hồng hào mặc áo blazer xanh dương.
- Chắc là người của FBI - Bob nói - Mình cảm thấy an toàn hơn
nhiều khi có họ gần đây.
- Cháu rất muốn tóm được tên bạn của Snabel - Peter nhận xét
- có lẽ hắn là một tên gián điệp nguy hiểm.
- Các cháu đừng tưởng tượng vớ vẩn nữa - ông Peck nhắc nhưng
rồi nói thêm - Hy vọng mấy người của FBI kia sẽ thật cảnh giác.
Vào buổi sáng ngày tham quan thứ tư đó, ông Peck khó nhọc lê
ra khỏi giường, mệt đừ. Peter phản đối.
- Ông ngoại ơi, ông cứ nằm nghỉ đi, để tụi cháu gọi ăn sáng
lên cho ông - Peter nói - Ta quên Snabel đi. Hắn sẽ không bao giờ tìm ra ta.
- Hắn có thể - ông Peck nói - và ông sẽ không bỏ qua cơ hội
đó.
Hannibal đã mỉm cười, khâm phục sự kiên trì của ông ngoại.
- Sẽ có chuyện xảy ra hôm nay - ông Peck nói - ông linh cảm
như thế.
Thế là bây giờ bốn ông cháu đang ra khỏi viện bảo tàng cuối
giờ chiều. Nhưng không có gì xảy ra cả. Người đàn ông mặt áo thun dài tay không
có gần đó. Người đàn ông lực lưỡng mặc áo blazer xanh đang đứng ăn kem ở góc
đường. Trông ông ấy có vẻ chán chường.
- Ta không được nổi lắm - Peter nhận xét - Thành phố này lớn
quá, làm sao Snabel biết tìm đâu cho ra chúng ta. Ta phải làm một việc gì đó
thật nổi bật, chẳng hạn như leo trèo lên cao ốc Empire State ở mặt ngoài, hoặc
bơi qua sông Hudson. Như thế ta sẽ được chú ý đến. Nếu ta lên truyền hình, thì
không thể nào Snabel không thấy ta được.
- Mẹ của cháu sẽ cạo đầu ông mất - ông Peck nói.
- Dạ đúng, mẹ sẽ nổi giận - Peter thừa nhận - nhưng cái gì
cũng có cái giá của nó có.
Một nụ cười chậm rãi, vui vẻ, nở trên miệng Hannibal.
- Truyền hình! - Hannibal nhẹ nhàng nói.
- Hả? - Peter kêu.
- Ừ - Hannibal lầm bầm - cậu đã có một sáng kiến rất hay.
- Babal này, đừng có hãm hở quá nhé? Mình chỉ nói đùa về cao
ốc Empire State thôi.
- Không nên lộ liễu quá - Hannibal nói - Có thể, ta xuất hiện
trên một chương trình đố vui. Hay buổi tường thuật một sự kiện quan trọng.
- Hay lễ khai trương một khách sạn? - Bob hỏi - Mình đọc báo
thấy có buổi khai trương khách sạn ở New York. Khách sạn tên là New Windsor. Nó
rất được chú ý bởi vì nó được xây trên địa điểm một khách sạn cũ đã cháy trụi
cách đây vài năm. Rất nhiều nhà văn hay đến khách sạn đó ở khi đến New York. Sẽ
có một buổi chiêu đãi to lớn và có thể thống đốc sẽ đến dự.
- Bao giờ thì khai trương? - Hannibal hỏi.
- Tối mai - Bob trả lời - Nếu thống đốc đến, thì chắc chắn sẽ
có truyền hình tường thuật lại.
Hannibal gật đầu.
- Và thế nào FBI cũng xoay xở được một giấy mời cho ta - thám
tử trưởng nói - Nếu ta có thể dời đến khách sạn ở thay vì chỉ đến dự buổi chiêu
đãi thì càng hay hơn nữa. Snabel và Barlett sẽ biết tìm ta ở đâu.
Hannibal đứng dậy, đi thẳng đến người đàn ông mặc áo blazer
xanh dương.
- Có thể nào FBI sắp xếp cho chúng tôi tham dự buổi lễ khai
trương khách sạn New Windsor tối mai không ạ? - Hannibal hỏi.
Người đàn ông mặc áo blazer xanh dương quá kinh ngạc khi được
một cậu bé mập nói chuyện trực tiếp, đến nỗi ông bỏ rơi cây kem.
- Chắc chắn truyền hình sẽ quay và chiếu sự kiện này trong
mực thời sự - Hannibal nói tiếp.
Thám tử trưởng không thèm để ý đến cây kem rơi trúng giày
người đàn ông.
- Nếu chúng tôi được một phóng viên phông vấn, có thể là một
trong chúng tôi nói rằng chúng tôi đang ở khách sạn đó. Thì Ed Snabel sẽ biết
tìm chúng tôi ở đâu. Còn ông thì sẽ không còn phải đi theo đuôi chúng tôi khắp
New York nữa.
Khi đó ông nhân viên FBI đã hoàn hồn. Ông thở dài và bắt đầu
nói ông không hiểu Hannibal nói gì. Nhưng rồi ông ngưng và gật đầu.
- Chúng tôi sẽ báo tin - ông nói rồi bỏ đi trên đường.
Hannibal trở về cùng ông Peck và hai thám tử.
- Ông ấy sẽ báo tin cho ta - thám tử trưởng thông báo.
- Nhưng trong khi chờ, thì cậu ấy lại bỏ ta một mình, không
có ai bảo vệ - ông Peck nói.
- Ông ngoại ơi, ông đừng giả bộ yếu đuối - Peter nhìn ông -
Ông ngoại khoẻ còn hơn một chiếc xe tăng nữa kìa, ông ngoại đâu cần ai bảo vệ.
Tên Snabel kia sẽ gặp rắc rối to nếu toan bắt ông.
Lời nói này khiến ông Peck cảm thấy vui vẻ lên, và ông nhất
định đòi đi taxi trở về khách sạn Riverview Plaza.
Tối hôm đó, điện thoại reng, ông trả lời. Chính ông Anderson
gọi và đề nghị bốn ông cháu thu dọn hành lý chuẩn bị ngày hôm sau sẽ dời sang
khách sạn New Windsor ở.
- Bác và các cháu có áo vét màu sẫm hay áo blazer không? -
ông Anderson hỏi - Nếu bác lên truyền hình, thì phải trông như thể bác đến New
York với ý định tham dự một buổi lễ long trọng.
- Ồ! - ông Peck thốt lên quá ngạc nhiên.
- Bác đừng lo - ông Anderson trả lời - FBI sẽ lo vài thứ cho
bác.
Khách sạn New Windsor chỉ vừa mới xây xong. Tiền sảnh mới
toanh khổng lồ vẫn còn mùi sơn và véc ni. Một nhân viên trực phòng, mà Bob gặp
trong thang máy, đang cầm sơ đồ tầng tìm đường đi. Phòng của ông Peck và ba
thám tử nhỏ hơn phòng ở khách sạn Riverview, nhưng nằm trên tầng ba mươi hai,
nên nhìn thấy được sông East từ phòng ông Peck.
Khi ông Peck và Ba Thám Tử Trẻ dọn đến lúc năm giờ, thì người
của đài truyền hình đang lắp đặt thiết bị ngoài tiền sảnh. Khi bốn ông cháu trở
xuống lúc 6 giờ 45, mặc áo btazer xanh đen gọn gàng do FBI cung cấp, thì tiền
sảnh rực rỡ ánh đèn. Ông Anderson đang chờ ở ngay quầy. Ông dẫn bốn ông cháu
đến giới thiệu với người phóng viên sẽ đưa tin về buổi lễ khai trương cho đài
truyền hình.
Ông phóng viên cao lớn đẹp trai, hàm răng rất trắng và mái
tóc chải chuốt. Ông bắt tay với ông Peck, nhưng lại nhìn ra phía sau lưng ông
Peck. Rồi ông chạy ra đón một người phụ nữ vừa mới bước vào qua cửa xoay. Người
phụ nữ mặc áo khoác có đính kim tuyến và những mảnh gương nhỏ xíu.
Rồi đèn đỏ trên camera truyền hình sáng lên. Một người đàn
ông đeo tai nghe đang đứng bên hông ra hiệu với người phóng viên sẽ dẫn chương
trình. Ông phóng viên truyền hình thông báo mình đang ở ngay tiền sảnh khách
sạn New Windsor, rằng bà Jasper Harrison Wheatly đang ở bên ông. Bà Wheatly đã
bay suốt đoạn từ Rome đến đây để tham dự buổi lễ khai trương khách sạn New
Windsor, ông phóng viên nói trước camera.
Ông phóng viên không giải thích tại sao bà Wheatly là một
nhân vật quan trọng. Ba Thám Tử Trẻ nghĩ có lẽ mọi người đều biết bà, chỉ mình
là không biết. Nụ cười của bà Wheatly gượng gạo đến nỗi Peter tưởng gương mặt
bà sẽ rạn nứt ra. Bà nói vài lời, rồi bước qua tiền sảnh.
Đột nhiên ông phóng viên truyền hình quay sang Ben Peck và ba
thám tử. Bàn tay ông đưa ra như để đón chào, rồi camera có đèn đang đỏ chĩa
sang bốn ông cháu.
- Còn đây là ông Bennington Peck! - ông phóng viên truyền
hình la lên như đang rất ngạc nhiên về sự ngẫu nhiên - Một vị khách rất đặc
biệt, một người đã đi một đoạn đường xuyên Hoa Kỳ chỉ để tham dự buổi lễ này.
Ben Peck nở một nụ cười rộng trước camera. Ông ngoại của Peck
nắm chặt bàn tay anh phóng viên, và nói với khán giả truyền hình rằng ông và vợ
ông, linh hồn bà đang an nghỉ, đã thường đến khách sạn Westmore cũ trước kia.
- Để đi tuần trăng mật... - ông Peck nói.
- Ý bác định nói khách sạn Windsor, phải không - ông phóng
viên nói.
Anh chàng phóng viên tội nghiệp đang cố giật bàn tay trở về,
nhưng không được.
- Đúng như tôi nói, khách sạn Windsor - ông Peck nói to hơn
nữa - Vợ chồng chúng tôi rất thường đến.
Ông Peck đứng cho cao người hơn một chút.
- Tôi đã điếng người sửng sốt khi khách sạn Wechester cũ bị
cháy, nhưng khách sạn mới này tuyệt lắm. Hơi ẩm, nhưng sẽ hết ngay thôi, khi
sưởi lên một chút. Các cháu và chính tôi - lúc đó camera quay sang để chiếu vào
ba gương mặt tươi cười của Hannibal, Bob và Peter - rất thích ở khách sạn này
và bốn ông cháu tôi sẽ ở đây đến hết tuần.
Đúng lúc đó anh phóng viên vùng được ra khỏi nắm tay của ông
Peck. Anh phóng viên bước lui, nở nụ cười chuyên nghiệp cám ơn ông Peck và ba
cậu bé, thế là xong chuyện.
Ông Peck lảo đảo bước đi, lấy khăn tay lau trán.
- Ông nói có được không? - ông Peck hỏi - Ông đã nói gì vậy?
- Ông nói rất tuyệt, ông ngoại ơi! - Peter vỗ tay - Ông đã
nói tất cả những gì cần thiết, mà ông đã nói lớn và hay!
- Tốt lắm! - ông Peck kêu - Để cho thằng chồn hôi Snabel biết
tìm ta ở đâu.
Rồi ông Peck và Ba Thám Tử Trẻ đến một nhà hàng Scandinavia
trong cao ốc Citicorp ăn tối, bởi vì bốn ông cháu đã không được mời dự bữa tiệc
tổ chức trên sân thượng khách sạn.
Không biết Snabel
sẽ mất bao lâu để tìm đến ông Peck?
4,772 từ






