Vụ Bí Ẩn Chuyến Hành Trình Kinh Dị
Vụ Bí Ẩn Chuyến Hành Trình Kinh Dị - Chương 11 - 12
Chương
11
MỘT
BƯỚC ĐI LIỀU LĨNH
Khi quay lại nửa tiếng sau, ông Peck, Bob và Peter gặp lại Hannibal đang ngồi bên
con đường mòn.
- Cậu đã bỏ lở một chuyến đi dạo tuyệt vời - Peter nói.
Bob chau mày.
- Có chuyện gì xảy ra à? - Bob hỏi - Trông cậu... sao sao ấy.
- Không ngờ hắn đi theo ta với một khẩu súng - Hannibal nói và lắc đầu -
Mình bị sốc. Thưa ông, tụi cháu đều nợ ông một lời xin lỗi.
- Thế à? - ông Peck hỏi lại - Tại sao vậy?
- Snabel có mặt ở đây - Hannibal
nói - Và hắn có súng. Từ trước đến giờ tụi cháu không tin vào những mối hoài
nghi của ông lắm. Nhưng ông đã nghi rất đúng. Snabel đang theo đuôi ta, và hắn
có thể rất tai hại.
Thám tử trưởng kể lại đã nhìn thấy Snabel trên con đường mòn
như thế nào.
Ben Peck phì cười khi nghe phần cuối câu chuyện của Hannibal.
- Dường như người phụ nữ đó thích làm quen với người lạ. Bà
ấy sẽ bận bịu với Snabel một thời gian.
Peter nhìn ông ngoại. Ông Peck hồng hào lên vì vui vẻ.
- Ông ngoại ơi, chuyện không có gì vui đâu - Peter nói - Ta
có thể bị hắn bắn. Bây giờ đã biết rồi, có lẽ ta nên gọi cảnh sát, hoặc cảnh
sát trưởng, hay bất cứ ai có thể gọi gần đây.
Ông Peck lắc đầu.
- Cháu có nhớ anh chàng cảnh sát ở chỗ khách sạn bị cháy, khi
ông nói về Snabel không? Cậu ấy nghĩ ta bị khùng. Chính cháu nói mà, và cháu đã
nói đúng, cho dù có chuyện gì xảy ra đi nữa, thì ta phải tự đối phó.
Thôi, không nên đứng đây bàn tán vô ích nữa. Tiếp tục cuộc hành trình!
Ông Peck hít thở thật sâu, như thể lần đầu tiên thưởng thức
được không khí hoang dã.
- Ông cảm thấy nhẹ nhõm - ông Peck khẳng định - Bây giờ ta đã
biết chắc. Các cháu biết không, ông đã bắt đầu đánh dấu hỏi về chính ông, rằng
có lẽ ông đã bị lẩm cẩm.
Hannibal và Peter ngạc nhiên nhìn nhau. Ông Peck bước nhanh ra xe, ba
thám tử đi theo. Xe chạy trở về thành phố Rapid lúc chiều hôm. Bốn ông cháu
nhận phòng khách sạn. Sau khi dùng bữa cơm tối tại quán ăn nhanh gần nhất, ông
Peck cũng nằm xuống, đắc thắng ngáy khò khò.
Hannibal lên giường, nhìn lên trần nhà.
- Không hiểu hắn làm thế nào? - thám tử trưởng thắc mắc.
- Cậu muốn nói ông ngoại hay Snabel? - Peter hỏi.
- Snabel - Hannibal
trả lời - Dường như hắn có khả năng đi đến đúng chỗ ta đang ở, cho dù ta có đi
đâu đi nữa.
Không có câu trả lời cho vấn đề này, Bob và Peter không hề cố
gắng tìm ra. Tất cả thiếp ngủ đi rất nhanh.
Khi bắt đầu lên đường sáng hôm sau, tất cả đều rất căng
thẳng. Bốn ông cháu nhìn đường phía trước và thường xuyên nhìn ra sau. Khi dừng
ở các điểm tham quan ngắm cảnh Nam Dakota Badlands, bốn ông cháu luôn đứng gần
xe Buick. Các tảng đá xoắn cuộn hình thù lạ lùng càng làm cho Peter cảm thấy lo
sợ. Peter có cảm giác như thể mình đang ở trên một vùng đất lạ và Snabel có thể
bất thần hiện ra từ phía sau một bụi cây hoặc một tảng đá để nã súng bằng một
vũ khí chết người.
- Ông ngoại ơi, cái phát minh mà Snabel thèm muốn dữ dội là
gì vậy? - Peter hỏi có lẽ lần thứ một trăm từ khi bắt đầu chuyến hành trình.
- Nó rất quan trọng - ông Peck trịnh trọng nói - và cháu sẽ
bình an vô sự hơn nếu không biết đến nó.
Xe chạy tiếp, đi qua nhiều tảng đá, rồi đến một làng sóc chó.
Nền đất đầy dẫy những lỗ hang, và mấy chú sóc chó chạy liên tục từ hang này
sang hang khác hoặc ngồi phơi nắng trước cửa hang.
Khi bốn ông cháu kết thúc chuyến đi vòng để tham quan xuyên Badlands, thì chưa đến 11:00. Xe trở về xa lộ liên bang,
tăng tốc về hướng đông. Bây giờ đất bằng phẳng và con đường trải dài hàng dặm
trước mặt hầu như không có khúc cua hay đoạn dốc nào. Bốn ông cháu nhìn thấy xe
chạy trước và sau, nhưng không có chiếc Lincoln
nào. Ben Peck chạy rất nhanh, vượt qua những chiếc xe khác, nhìn kỹ người lái
mỗi khi đi ngang qua.
Một hồi sau, ông Peck lại giảm tốc, để cho các xe khác vượt
qua mặt mình. Không thấy dấu hiệu gì về Ed Snabel.
- Không hiểu nổi - ông Peck nói - Hắn không có ở trước ta
trên con đường này, mà cũng không thấy hắn phía sau. Hắn không vượt qua ta và
ta cũng không vượt qua hắn, nhưng ông chắc chắn hắn ở đâu gần đây thôi. Hắn làm
cách nào vậy?
Peter đã nhìn liên tục qua kính sau và đột nhiên cứng người
lại.
- Môtô! - Peter thông báo - Ông ngoại ơi, có thể nào cũng là
chính cái băng mà ta gặp ở Crescent không?
Ông Peck nhìn kiểm tra vào kính hậu.
- Ở đây rất xa thành phố Crescent, trừ phi bọn chúng đi dự
một hội nghị côn đồ nào đó. Nghe nói bọn chúng cũng có tổ chức hội họp mà.
Nhóm đi môtô chạy thành hàng ngũ như trong quân đội. Có hai
hàng tất cả, và bọn chúng ngồi rất thẳng người, nhìn về phía trước. Trông bọn
chúng cũng đáng sợ không thua gì băng ở Crescent, cũng mặc áo blouson da đen có
đính đầu đinh.
Và bọn chúng đang dần dần bắt kịp xe Buick.
- Ông ngoại ơi, ta chạy nhanh hơn nữa được không? - Peter năn
nỉ.
- Ta đâu có đang chạy trốn ai đâu - ông Peck nói.
Bob mỉm cười. Chắc chắn ông Peck có nhiều khuyết điểm, nhưng
ông lại dũng cảm và cương nghị. Và ba thám tử đã bắt đầu tin tưởng vào khả năng
xoay xở của ông.
- Không có cơ sở gì để nghĩ rằng mấy tay kia có liên quan với
ta - ông Peck nói tiếp - Cho dù có là cái băng mà ta đã gặp ở Crescent, thì bây
giờ bọn chúng cũng đã quên ta rồi.
Ba thám tử nghe được tiếng rồ môtô máy, rồi thấy những chiếc
môtô dẫn đầu rẽ sang trái để vượt qua xe Buick.
- Úi chà! - Peter thốt lên - Chính cái tên đã định đâm vào
ông trên cầu tàu.
Ông Peck phá lên cười.
- Làm sao cháu biết được? Hắn quá râu ria đến nỗi không còn
trông giống người nữa.
Tên chạy môtô quay đầu sang nhìn xe Buick khi phóng nhanh
qua, và rất đáng tiếc rằng ông Peck lại nhìn tên chạy môtô đúng lúc đó. Bốn mắt
gặp nhau, mắt tên đi môtô mở to hơn, miệng họ ra ngạc nhiên. Ba thám tử thấy
hắn mỉm cười. Rồi tên lái môtô kêu gọi bạn bè, chỉ chỏ vào ông Peck và ba thám
tử.
- Thua rồi - Bob nói.
Các xe môtô bao vây chiếc Buick rồi chạy chậm lại. Ben Peck
tăng ga, xe Buick vọt lên phía trước. Những tay môtô chạy trước xe không tránh
sang một bên, mà vẫn chạy thản nhiên, ngồi nhìn phía trước như để thách thức
ông Peck tông vào bọn chúng.
- Bọn chúng nghĩ ông sẽ không tông vào và bọn chúng đã nghĩ
đúng - ông Peck cay đắng nói.
Ông Peck thắng, chạy chậm lại. Ông nhìn sang trái, rồi lách
ra một tí. Tay môtô đang đi theo bên hông
nhường đường. Ông Peck lấn ra trái một tí nữa, và tay môtô lại nhường đường. Có
những tiếng la ó giận dữ khắp xung quanh, nhưng đã quá trễ. Xe Buick đã ra được
làn xe nhanh, còn tay môtô đã không dám cản đường ông đang chạy phía sau.
- Các cháu có nhìn thấy đằng trước không? - ông Peck hất đầu
về hường một đám khói đang bốc lên từ bãi cỏ bên đường xa lộ.
Có kẻ đang đốt cỏ khô, và do trời hầu như không gió, đám khói
bay sát mặt đất, che khuất xa lộ. Vài giây nữa, xe Buick sẽ đâm vào đám khói
dày đặc kia, cùng với đám môtô giận dữ ở phía sau.
- Khi ta đến chỗ khói kia, các cháu hãy bám chặt vào nhé -
ông Peck dặn dò.
Không kịp thời gian để giải thích thêm. Xe đã vào đám khói,
không còn nhìn thấy đường. Đám môtô cũng đã biến mất. Không còn gì ngoài khói
xám. Ben Peck nhanh nhẹn bẻ tay lái sang trái.
Xe bay đi khỏi nhựa đường. Trong chốc lát, xe lơ lửng trên
không, nhưng rồi nảy xóc xuống đất, va vào con mương ngay giữa đoạn phân cách
hai đường. Trong giây phút, Peter la lên, tưởng xe sẽ bị lật. Nhưng xe dừng lại
an toàn, trực thẳng hướng tây.
Ông Peck hít thở thật sâu, đẩy xe lên, đạp ga, cảm thấy bánh
xe đang quay. Xe lao lên, trượt ra khỏi con mương, chạy dọc theo đoạn phân ranh
đến làn xe phía tây. Ông Peck nhìn qua vai, khi xe đã ra được vùng bị khói. Làn
xe nhanh phía tây này không bị khói.
- Đi nào! - ông Peck reo lên.
Ông ngoại của Peter lại bẻ tay lái, khiến xe chạy xóc nảy
trên xa lộ phía tây, tăng tốc.
- Ông ngoại cừ quá! - Peter reo mừng.
- Đừng vội mừng - ông Peter cảnh cáo - Bọn chúng sẽ sớm hiểu
ra ông đã làm gì.
Có một con đường ra khỏi xa lộ ở phía trước, ông chạy vào
ngay. Ở cuối đường, ông lại rẽ vào con đường mặt trước, chạy thẳng đến một khóm
cây cách đó nửa dặm.
- Bây giờ ta sẽ xem - ông Peck nói.
Ông rẽ ra khỏi đường, lái ra sau khóm cây, dừng xe. Xe Buick
đã được che khuất từ con đường chính.
- Bọn chúng sẽ không bao giờ để ý ta chỗ này - ông Peck tiên
đoán - Bọn chúng sẽ nhìn phía trước.
Ông Peck thở gấp hơn bình thường, nhưng mỉm cười khi nhìn xa
lộ.
Không đầy một phút sau, đám môtô rồ máy chạy đến. Bọn chúng
lại đi theo đội hình, và rõ ràng đang rà nhìn phía trước con đường trong khi đi
về hướng tây.
- Một lũ xấu xa - ông Peck nói - E rằng bọn chúng còn thủ sẵn
vài trò không hay cho ta.
Bọn môtô chạy trên xa lộ, rồi đi khuất.
Đột nhiên Hannibal
chỉ:
- Nhìn kia kìa - thám tử trưởng nói.
Một chiếc Lincoln
xám đang chạy về hướng đông trên xa lộ. Một giây sau khi Hannibal
lên tiếng, xe Lincoln
chậm lại.
- Lại còn thế nữa chứ? - Ben Peck nói.
- Ê, cũng có thể không phải Snabel - Bob nói - Có thể là một
ai khác.
- Nhưng nếu là Snabel, thì cứ mặc cho hắn chạy tiếp - Peter
nói.
Nhưng xe Lincoln không chạy đi
luôn. Xe thắng lại, đâu vào hông đường, dừng máy. Và chỗ dừng đó đối diện với
nơi bốn ông cháu đang quan sát!
Chương
12
TIẾNG
GỌI RẤT GẦN
Xe Lincoln chờ, đèn hiệu chớp chớp.
- Hắn trực chỉ thẳng đến ta! - ông Peck nói - Tức thật! Chính
thằng Snabel đó, hắn biết ta đang ở đây. Nhưng làm thế nào hắn biết được?
Qua hàng cây, bốn ông cháu thấy một chiếc xe cảnh sát tuần
tra xuất hiện trên xa lộ. Xe đậu vào hông đường, phía sau xe Lincoln. Một người
mặc đồng phục bước xuống xe. Snabel mở cửa xe Lincoln ra, nói vài lời với người cảnh sát
tuần tra. Rồi hắn và cảnh sát tuần tra bước ra trước xe Lincoln, Snabel mở càng
xe lên, nhìn máy xe.
- Đóng kịch thôi - Hannibal
phán - Hắn giả vờ bị hư xe.
Hannibal xuống xe.
- Thôi được - Hannibal
nói - Trong khi hắn bị kẹt trên kia, ta sẽ xem hắn làm cách nào.
- Sẽ xem hả? - Peter ngạc nhiên hỏi - Bằng cách nào?
- Ông ngoại đã nói mà - Hannibal
giải thích - Hắn trực chỉ thẳng đến ta, ông ngoại nói rất đúng. Chắc chắn phải
có một thiết bị nào đó được gắn trên chiếc xe này, và thiết bị đó phát ra tín
hiệu. Hắn bắt tín hiệu và biết ta đang ở đâu, nhờ vậy mà hắn đã theo được ta
bất cứ nơi nào ta đi. Chỉ có bằng cách đó hắn mới làm nổi thôi!
Tất cả bước xuống xe. Ông Peck mở thùng xe ra, các vali được
kéo ra, bỏ xuống đất. Yên xe phía sau được cậy lên. Hannibal sờ mó dưới hai ghế trước, dò dẫm
dưới bảng điều khiển. Cuối cùng chính Bob tìm thấy vật đó. Bob đã bò lê xuống
dưới gầm xe. Đó là một cái hộp nhựa nhỏ, to bằng cục xà phòng, được gắn dưới
bình xăng.
- Ta phải đập nát cái này! - ông Peck thốt lên rồi lượm cục
đá.
- Đừng! - Hannibal
lấy cái hộp rồi đứng nhón chân bỏ lên cành cây - Ta sẽ để cho hắn chờ và hồi
hộp một hồi - thám tử trưởng quyết định.
Ba Thám Tử Trẻ chất đồ trở lên xe, ông Peck nổ máy. Bốn ông
cháu lại tiếp tục lên đường. Lần này, xe chạy từ từ ra xa lộ, về hướng bắc,
băng qua một bãi cỏ.
Bob nhìn ra sau khi xe chạy. Cảnh cuối cùng trên xa lộ mà Bob
nhìn thấy là Snabel đang nói chuyện với cảnh sát tuần tra, còn cảnh sát thì gãi
đầu nhìn chiếc Lincoln.
Một hồi sau, ông Peck tìm ra một con đường quê đầy ổ gà. Ông
quẹo hướng đông, đi qua một lô những ngôi làng nhỏ. Giữa các ngôi làng là những
bãi cỏ trải dài, thỉnh thoảng có bò và ngựa. Đến Pierre,
Nam Dakota, xe vượt qua sông Missouri
và lại đi qua nhiều cánh đồng cỏ nữa.
Bốn ông cháu dừng ngủ đêm ở một nhà trọ nhỏ tại một thành phố
cách ranh giới với bang Minnesota
không đầy năm mươi dặm. Nhà trọ có chỗ để xe khoá lại. Bà chủ nhà trọ là một
người tươi cười thoải mái tên là Leonard, bà cứ nói chuyện huyên thuyên, không
cần người khác phải trả lời bà.
Bà dọn một bữa ăn tối rất ngon. Sáng hôm sau bà chuẩn bị một
bữa ăn sáng kiểu đồng quê thịnh soạn. Rồi bốn ông cháu gặp lại không khí quê
mát dịu hơi ẩm.
Xe Buick tránh xa đường cao tốc liên bang gần như suốt đường
đi xuyên bang Minnesota.
Nhưng đến Rochester, ông Peck trở ra đường cao
tốc, chạy nhanh đến La Crosse, bang Wisconsin. Ông Peck rất
phấn khích.
- Cho dù có Snabel hay không, ta sẽ tham quan La Crosse - ông nói - Quê
bà ngoại của Peter ở đó. Một trong những thành phố đẹp nhất có thể tưởng tượng
nổi.
- Bây giờ ta tống được cái thứ mà Snabel gắn lên xe ta, thì
không còn phải lo nữa - Peter nhấn mạnh.
- Tên Snabel tò mò tọc mạch quá đáng - ông Peck nhận xét -
Chắc là hắn đang chuẩn bị luyện tập làm gián điệp chuyên nghiệp. Chắc chắn hắn
đã đặt micro trong nhà ông mấy năm nay. Hèn gì hắn biết rất nhiều chuyện.
Trước đó, có lẽ Hannibal
đã nghe câu nhận xét này với thái độ ngờ vực, nhưng bây giờ thì thám tử trưởng
rất tin. Chắc chắn Snabel đang đi theo ông Peck xuyên đất nước, dường như hắn
cương quyết tước đoạt phát minh của ông Peck, cho dù phát minh đó có là gì đi
nữa.
Và cho dù phát minh đó có ở đâu đi nữa. Hannibal vẫn thắc mắc. Bốn ông cháu đã lục
tung chiếc xe lên, nhưng không thấy dấu vết một phát minh lạ lùng nào. Hay là
ông Peck bỏ trong túi? Hay trong đầu? Làm thế nào Snabel có thể lấy trộm được,
nếu ông Peck để trong đầu?
Và tại sao Snabel đã gặp gỡ với người đàn ông kia ở Monterey? Ở cầu tàu
Fisherman có một người thứ nhì, gã đàn ông ăn mặc lịch sự đã chuồn mất ngay khi
có dấu hiệu lộn xộn. Tất nhiên, gã đàn ông đó không hề tỏ ra quan tâm gì đến
ông Peck. Tại sao ông ấy lại gặp Snabel?
- Đây rồi! - ông Peck đột nhiên la lên.
Xe đang chạy qua cầu vượt sông. Ông Peck
thông báo đây là sông Mississippi.
Ba Thám Tử Trẻ nhìn thấy những bờ dốc xanh mượt phía trên, và những cù lao có
cây cối rậm rạp. Có một thành phố ở phía bên kia bờ sông.
- La Crosse đó - ông
Peck nói - Ta sẽ qua đêm ở đó.
Tối hôm đó, bốn ông
cháu ăn tại một nhà hàng thủy tạ. Bốn ông cháu nhìn những mẩu bùn trôi trên
nước và một con cò trên một cù lao.
- Có lẽ văn hào Mark
Twain đã nhìn thấy Mississippi y như thế này đây - ông Peck nói - Các cháu có
nhớ Tom Sawyer đã trốn ra một cù lao cùng với Huck không? Có lẽ là một cù lao
như thế này đây.
- Ta có thể đi chơi
một vòng trên tàu bánh guồng không ạ? - Bob hăng hái hỏi - Có tờ bướm ở quầy
khách sạn quảng cáo rằng cứ vài giờ có một chuyến tàu khởi hành ở trung tâm La
Crosse.
- Ta sẽ đi! - ông Peck
tuyên bố.
Sáng hôm sau, đúng 10
giờ 45, bốn ông cháu xếp hàng để lên tàu La Crosse Queen. Con tàu nhỏ đang chạy
qua chạy lại trước cầu tàu cuối đường State đến cửa thành phố La Crosse. Ông
Peck hơi thất vọng khi biết rằng tàu bây giờ chạy không phải bằng máy hơi nước
theo kiểu xưa. Peter nhanh miệng nhận xét rằng động cơ diesel khó mà bị nổ làm
tàu chìm, trong khi máy hơi nước có tiếng là bị như thế.
- Thôi được - ông Peck
đáp - miễn hình thù vẫn là tàu bánh guồng, thì cũng hay rồi.
Bốn ông cháu lên tàu
ngay khi được phép, tìm chỗ ngồi ở boong trên, nhìn khách tham quan đang vượt
qua ván cầu lên tàu. Bốn ông cháu thấy cả những người tập thể dục chạy bộ qua công
viên bên bờ sông và trẻ con vui đùa trên cỏ. Rồi ông Peck nhìn thấy một cái gì
đó khiến ông giận điên lên.
- Nhìn! - ông gầm lên
- Nhìn kìa! Đằng kia kìa!
Ba Thám Tử Trẻ nhìn
theo hướng tay ông Peck đang chỉ. Ông Peck đã đậu xe Buick gần bến tàu. Hiện
bốn ông cháu đang thấy một người đứng sau xe, tò mò xem xét chiếc xe.
Hannibal há miệng ra.
Chính là gã đàn ông ăn mặc bảnh bao đã gặp Snabel trên cầu tàu ở Monterey!
- Đúng hắn, phải
không? - ông Peck hét lên - Đúng là tên vô lại. Để ông xuống tóm cổ hắn!
Ông Peck lao xuống cầu
thang dẫn xuống boong dưới. Nhưng các hành khách khác đang đi lên, và máy tàu
La Crosse Queen đang rung lên dữ dội. Lúc ông Peck đã xuống được boong dưới,
khoảng cách giữa tàu và bến đã quá xa.
Hơn một tiếng sau, tàu
mới quay về bến, ông Peck và Ba Thám Tử Trẻ là những hành khách đầu tiên xuống
tàu.
Bốn ông cháu chạy
nhanh ra xe Buick.
Xe không bị hư hại gì.
Không có dấu hiệu quấy phá gì.
Peter bò dưới xem xét
gầm xe. Bob và Hannibal lấy hết vali ra khám xét cốp xe. Ông Peck sờ mó dưới
bảng đồng hồ tay lái, nhìn vào động cơ.
- Không có gì! - ông
Peck nói - Không hiểu cái tên mắc dịch kia làm cái quái gì? Và làm thế nào hắn
lại tìm thấy ta? Sau khi ta tháo bỏ cái thứ bọn chúng dán dưới bình xăng, thì
bằng cách nào bọn chúng tìm lại được ta?
- Có thể bọn chúng
chực sẵn - Bob nói.
Tất cả ngạc nhiên nhìn
Bob.
- Ý cháu định nói là
nếu thật sự muốn tìm ra một kẻ đang đi hành trình xuyên đất nước, thì cháu sẽ
đến những nơi mà du khách thường đi, rồi chờ sẵn. Ở La Crosse, thì quan sát tàu
bánh guồng xem kẻ cháu muốn tìm có đang đi chơi một chuyến hay không.
Ông Peck gật đầu.
- Đúng. Có thể là như
thế. Bob, cháu thông minh quá. Tất cả các cháu
đều rất sáng dạ.
- Có lẽ ta nên đi khỏi đây đi - Bob nói - và từ nay, tránh
các lộ trình mà du khách thường đi. Khi tránh đường chính, xa lộ, thì không có
rắc rối gì.
- Được rồi - ông Peck nói - Ta sẽ đi thật nhanh, rồi khi đến New York sẽ xong hết mọi
chuyện. Snabel sẽ không còn cơ hội nào.
Mười lăm phút sau, bốn ông cháu đã ra khỏi La Crosse, phóng nhanh về hướng đông nam trên
những con đường tỉnh nhỏ. Đêm hôm đó, bốn ông cháu ngủ lại ở vùng ngoại ô Rockford, bang Illinois.
Sáng hôm sau, bốn ông cháu vào Chicago. Ông Peck chở ba thám tử đi nhanh qua
Lake Shore Drive,
con đường có những dinh thự và cao ốc căn hộ sang trọng nhìn ra hồ Michigan.
- Bây giờ các cháu có thể khoe rằng mình đã từng đến đây -
ông Peck thông báo.
Bốn ông cháu ăn trưa trên sân thượng một trong các cao ốc cao
nhất thành phố, rồi đi tiếp xuyên bang Indiana.
Bốn ông cháu ngủ đêm ở Sturgis, bang Michigan,
ngay phía bắc ranh giới với Indiana.
Bob ra ngoài một mình, bước vào siêu thị. Tiệm ảnh trên con đường chính đã đóng
cửa, Bob đang cần mua thêm phim.
Bob tìm thấy một quầy trong góc siêu thị, mua hai cuộn phim.
Bob trả tiền, tìm lối ra. Đột nhiên Bob bị chặn đường.
Kẻ lạ mặt ăn mặc lịch sự đang chắn ngang đường đi của Bob.
Bob chết đứng nhìn gã đàn ông. Bob không nói được gì suốt một
hồi.
- Mày không có mang theo mình - gã đàn ông nói.
Giọng nói hắn bình tĩnh, không cảm xúc, rất giống gương mặt
trơ trơ, thản nhiên của hắn.
- Không sao. Chúng tôi cũng sẽ lấy được thôi.
Hắn chụp lấy cánh tay Bob, một nụ cười thoáng hiện trên môi.
- Đi!
Bob định bước lui, nhưng không thể. Bàn tay gã đàn ông chắc
như thép. Hắn đi về hướng cửa mở tự động, lôi Bob đi theo. Cửa mở ra. Phía sau
cửa là bãi đậu xe, còn phía sau nữa là...
Nhiều suy nghĩ điên rồ nảy ra trong đầu Bob. Kẻ lạ ăn mặc
lịch sự hẳn phải là đồng bọn với Snabel. Hai tên sẽ bắt giữ Bob để đổi chuộc
cho đến khi nào lấy được cái mà chúng muốn: phát minh của ông Peck. Lỡ ông già
cứng đầu không chịu trao phát minh? Lỡ...?
Bob la lên, tỳ gót chân lại. Có một bình nước lạnh gần cửa.
Bob lao ra đó, chụp lấy và bám vào bình nước, và cứ bám chặt, mặc dù đang ấn
vào nút chảy nước. Nước bắn lên mặt, chạy xuống cổ, làm ướt áo sơmi, nhưng Bob
vẫn bám chặt và la hét.
- Kìa cậu bé ơi - kẻ lạ nói - Đừng làm thế.
Giọng nói gã đàn ông vẫn cương quyết và nghiêm trang nghe như
một người lớn đang trị một đứa con hư không vâng lời.
Người bán ở quầy phim chạy ra ngay.
- Có chuyện gì vậy? - ông hỏi.
- Chẳng có gì đâu - kẻ lạ nói.
Hắn vẫn cầm chặt một cánh tay của Bob, còn tay kia cố làm cho
Bob thả bình nước ra.
- Con trai tôi đang...
Ơ ơ... nó đòi...
- Bắt cóc! - Bob hô
lên.
Bob đã quay đi nên
không còn bị nước bắn vào mình nữa.
- Lừa đảo! Bịp bợm!
Chú ơi, xin chú gọi dùm cảnh sát đi! Ông này không phải là cha của cháu. Cháu
chưa bao giờ gặp ông ấy trong đời!
Đám đông nhỏ đã tụ tập
lại. Bốn năm người đi chợ đẩy xe đến. Có một người quản lý siêu thị, trẻ trung,
mặc áo vét đỏ chạy ra.
- Anh Charlie ơi -
người bán quầy phim ảnh nói với anh quản lý - nhờ anh ra chỗ điện thoại gọi cho
anh Henry Parsons ở phòng cảnh sát trưởng, để anh ấy xử vụ này.
- Thật vô duyên! - gã
đàn ông lạ quát - Tôi không muốn... không muốn cảnh sát xen vào chuyện này. Con
trai tôi chưa hề có tiền án và nếu tôi có thể tự giải quyết, thì con tôi sẽ
không bị cảnh sát ghi tên tuổi vào hồ sơ.
Gã đàn ông hạ thấp
giọng.
- Cháu đã thử chút thuốc kích thích và... có thể là một chất
gì đó nặng hơn nữa, và tôi muốn tự chăm sóc cho cháu trước khi...
- Ông này không phải cha của cháu! - Bob vẫn nói - Thậm chí
ông ấy không biết tên cháu là gì nữa!
Người bán quầy dò hỏi nhìn sang kẻ lạ.
- Cứ thử hỏi ông ấy đi! - Bob thúc - Bảo ông ấy nói tên cháu.
Cháu bảo đảm ông ấy không nói được.
Kẻ lạ chỉ thản nhiên mỉm cười.
- Cháu Ralph, con trai tôi, rất cứng đầu. E rằng đây là một
tính khí đặc trưng của dòng họ tôi.
Bob thả bình nước lạnh, lấy bóp từ trong túi ra, trao cho
người bán quầy.
- Thẻ học sinh của cháu trong đây - Bob nói - Có hình cháu
trên thẻ.
Trong khi người bán
quầy mở bóp ra, kẻ lạ mặt ăn mặc sang trọng quay đi, bỏ chạy ra cửa mất.
4,604 từ






