Vụ Bí Ẩn Chuyến Hành Trình Kinh Dị
Vụ Bí Ẩn Chuyến Hành Trình Kinh Dị - Chương 01 - 02
Chương 1
MỘT THẢM HỌA DI ĐỘNG
Cửa
nhà bếp mở toang ra, rồi đóng rầm lại. Bà Crentch lao vào nhà bếp, môi mím
chặt, hai má đỏ hồng.
- Mẹ phải nhốt ông già không bình thường kia
lại! - Bà thông báo - Ông là một thảm hoạ di động!
Bà Crentch nhìn con trai, rồi nhìn hai bạn của
con là Hannibal Jones và Bob Andy.
- Ứớt sũng! - bà Crentch nói - Mọi thành viên
Hội Phụ nữ đều bị ướt nhẹp như chuột lột! Mẹ gặp bà Harrison ngoài chợ, bà ấy nói mẹ như thế.
- Ồ! - Peter kêu - Ông ngoại lại lộng hành nữa rồi!
- Chứ còn ai khác nữa nào? - mẹ của Peter hỏi lại - Con có
biết lần này ông ngoại con làm gì không? Ông ngoại đã có lòng tốt tặng một hệ
thống chữa cháy phun nước tự động cho sảnh nhà thờ. Ông ngoại tự tay lắp đặt,
với một đầu cảm ứng cực nhạy khói để khởi động hệ thống. Dĩ nhiên đây là một
phát minh của ông ngoại. Ngày hôm qua, hội phụ nữ tổ chức biểu diễn thời trang,
cha xứ ghé vào xem và đã bất cẩn châm một điếu thuốc!
Peter cố gắng không mỉm cười, nhưng không nổi.
- Không có gì là buồn cười cả! - bà Crentch quát nhưng rồi
dịu lại ngay.
Hai khóe miệng bà nhếch lên một chút, chuyển thành một nụ
cười. Ba thám tử bắt đầu cười khúc khích, rồi chẳng bao lâu tất cả, kể cả bà
Crentch, đều ôm bụng cười.
- Có lẽ ông muốn rửa sạch luôn không khí - bà Crentch thừa
nhận.
Bà ngồi xuống bên bàn nhà bếp, lau nước mắt. Ba thám tử vẫn
ngồi yên tại chỗ, ăn bánh nướng.
- Thậm chí khi chưa nghỉ hưu, ba của bác đã khác người - bà
Crentch nói - Có lần ông đã xây một ngôi nhà có mái nhà gấp lại được như chiếc
xe mui trần vậy. Điên rồ! Không ai chịu ở trong đó. Vì bị dột mưa!
- Ông Peck có vài sáng kiến rất độc đáo! - Hannibal thận trọng nói.
- Buổi biểu diễn thời trang ngày hôm qua cũng độc đáo không
tả nổi - bà Crentch nhăn mặt nói.
- Kìa mẹ ơi, ông ngoại sẽ phát đạt nhờ vậy mà, đúng không? -
Peter nói - Ông ngoại luôn thế mà.
- Chính vì thế mà nhà mẹ chưa bao giờ giàu lên nổi. Có ngày
ông ngoại con sẽ đi tù vì những dự án điên rồ. Đâu phải cái gì cũng giải quyết
được bằng tiền đâu.
Điều này rất đúng. Cách đây không lâu, đội nhân viên thuộc
Công ty Cây xanh và Công viên thành phố Rocky đã định đốn bỏ một cây đu bị mục
mục ngay trước nhà ông Peck. Cương quyết bảo vệ tài sản mình, ông cụ đã lao ra
khỏi nhà với cây gậy bóng chày trong tay, đuổi những người đốn cây trở về xe.
Hai người của cảnh sát trưởng Reynolds đã đến, cố gắng nói chuyện với ông Peck.
Khi thất bại, cảnh sát đã còng tay dẫn độ ông già đi tù. Bà Crentch đã phải nộp
tiền bảo lãnh tại ngoại cho ông, rồi năn nỉ ông phải thuê luật sư. Cuối cùng
tội trạng được chuyển từ dùng vũ khí nguy hiểm hành hung thành tội quấy rối
trật tự. Ông Peck phải nộp tiền phạt và bị cảnh cáo. Người của công ty cây xanh
đã không dám lảng vảng trở lại để đốn cây; cây vẫn còn đó như đài tường niệm
tính khí ông Peck và ý muốn cứng đầu của ông.
- Và bây giờ ông ngoại còn đòi đi New York nữa - bà Crentch nói.
[Chúc bạn đọc sách vui vẻ tại www.gacsach.com - gác nhỏ cho người yêu sách.]
Peter sửng sốt.
- Ông ngoại muốn chuyển về New York sống à? - Peter hỏi - Kìa, chẳng lẽ
ông ngoại thật sư dời nhà đi sao?
- Không. Ông ngoại đã phát minh một cái gì đó quan trọng đến
nỗi thậm chí ông không chịu nói ra và chỉ đòi nói chuyện với người có thẩm
quyền thôi. Theo ông, thì những người đó ở New York. Ông ngoại khẳng định không thể
dùng điện thoại, không thể dùng bưu điện. Ông phải đích thân đi.
- Con hiểu rồi - Peter nói - Thì có sao đâu?
- Lỡ người ta không chịu gặp ông ngoại thì sao? Lỡ người ta
bảo ông cứ về nhà viết thư? Ông ngoại sẽ nhất định gặp cho bằng được!
- Mẹ ơi, mẹ nói quá đáng thôi.
- Không hề. Mẹ biết rõ cha của mẹ. Ông không bao giờ xem
“không" như một câu trả lời. Còn nếu người ta không thích sáng kiến của
ông, thì ông nổi điên lên và buộc tội người ta là khờ dại dốt nát.
- Mẹ ơi, thật ra...
- Tin mẹ đi, mẹ biết rõ ông mà! - bà Crentch vẫn nói - Ông
ngoại con sẽ doạ nạt, sẽ gọi cảnh sát. Sẽ y như lúc ông ngoại đã cải tiến máy
nước nóng bằng năng lượng mặt trời đến nỗi máy làm cho nước sôi luôn. Hay cái
lần máy làm ẩm phòng...
- Lần đó thì máy chạy tốt! - Peter nhấn mạnh.
- Đúng vậy. Nhưng có người đã phát minh ra trước ông ngoại,
nên ông ngoại con buộc người ta lấy cắp ý tưởng của ông. Con có thể nói cho mẹ
làm thế nào một người sống ở Dubuque, bang Iowa, có thể ăn cắp một
phát minh của một người sống ở Rocky, bang Californie không?
Peter im lặng.
Hannibal và Bob nhìn nhau mỉm cười.
- Ngoài chuyện ông ngoại có mặt ở New York, điều này không cũng chắc chắn sẽ
có rắc rối, nói gì chuyến đi nữa - bà Crentch nói.
- Mẹ ơi, ông ngoại từng đi máy bay nhiều lần rồi mà. Ta sẽ
đưa ông ngoại ra sân bay rồi...
- Ông ngoại con đòi lái xe - bà Crentch nói - Chạy xe suốt
đường đi, băng qua đất nước rộng lớn này. Ông ngoại sẽ đi xuyên qua Montana. Ông nói ông
chưa bao giờ được nhìn thấy Montana, và ông
cũng chưa từng đi Oregon hay Washington nữa, mà ông không muốn bỏ qua bất
cứ địa danh nào. Ông ngoại con nói ông suy nghĩ sáng tạo được nhiều nhất là khi
lái xe. Có thể điều đó giải thích được lý do tại sao ông ngoại bị phạt vì chạy
quá tốc độ nhiều đến thế.
Peter mỉm cười.
- Mẹ ơi, nếu mẹ lo lắng, thì sao mẹ không đi với ông ngoại?
Ba và con tự lo liệu một mình được mà, đi như vậy cũng vui...
- Sẽ không vui đâu - bà Crentch tuyên bố - Đối với mẹ thì
không. Mẹ đi với ông ngoại thì không có gì vui. Con cũng biết là ông ngoại con
và mẹ không thể nói chuyện với nhau mười giây mà không cãi lộn nhau. Nếu con
nghĩ rằng đi xe với ông ngoại xuyên đất nước là một chuyến vui vẻ thì con đi
đi.
Peter mở to mắt ra.
- Mẹ nói thật à? Úi chà, như thế thì tuyệt quá!
- Thế à? - Mẹ của Peter thách thức - Con có giúp ông ngoại
không bị rắc rối nổi không? Bảo đảm làm sao ông ngoại không bị bắt giữ và không
tấn công bất cứ ai nổi không?
- Kìa mẹ, dĩ nhiên là con sẽ cố gắng hết sức, nhưng...
- Nhưng con không nghĩ con làm nổi, phải không? - Mẹ Peter
nói - Thôi được, ông ngoại luôn có tính...
Mẹ của Peter đột nhiên ngưng nói và nhìn Hannibal. Cậu bé mập đang trịnh trọng đút một
cái bánh nướng sôcôla vào miệng. Nhưng, mặc dù miệng đang hoạt động tích cực,
còn mắt trông như đang mơ màng. Bà Crentch không lầm ánh mắt này. Babal, như
bạn bè thường gọi, là thủ lĩnh Ba Thám Tử Trẻ. Bà Crentch biết Hannibal có thể chú ý đến mọi thứ xung quanh
mình, cả khi trông có vẻ như đang thờ thẫn đãng trí. Bà Crentch còn biết trí
nhớ của Hannibal
rất tốt. Nếu bà hỏi Hannibal,
thì có lẽ cậu sẽ lập lại cuộc hội thoại vừa mới xảy ra, đúng từng từ một.
Đôi khi bà Crentch cảm thấy sợ Hannibal. Hannibal quá bình tĩnh. Điều có vẻ không tự
nhiên nơi một con người trẻ tuổi như thế. Nhưng ngay bây giờ thì Hannibal như câu giải đáp
đối với mong mỏi của bà.
- Bác muốn thuê dịch vụ của Ba Thám Tử Trẻ - bà Crentch đột
ngột tuyên bố.
Ba Thám Tử Trẻ là một nhóm thám tử tư do Hannibal, Bob và Peter thành lập. Cha mẹ ba
bạn thường nghĩ đó chỉ hơn câu lạc bộ một chút, nhưng Ba Thám Tử Trẻ đã giải
thành công rất nhiều vụ bí ẩn.
- Đây một vụ dành cho nhóm thám tử nghiệp dư của các cháu -
bà Crentch nói tiếp - Đưa ông ngoại của Peter đến New York an toàn, bác sẽ hậu
tạ xứng đáng.
Hannibal mỉm cười.
- Đây không phải loại vụ việc mà tụi cháu thường hay nhận -
thám tử trưởng nhấn mạnh - Tụi cháu là thám tử, chứ không phải là võ sĩ.
- Thì cứ xem như chuyến đi sẽ mang lại nhiều kinh nghiệm bổ
ích - bà Crentch nói - Chẳng lẽ cứ làm hoài một việc cũ? Chán lắm.
Hannibal nhìn Bob thấy tia sáng hy vọng trong ánh mắt bạn.
- Cháu rất thích nhận vụ này - Bob nói.
- Chắc chắn đây sẽ là một cuộc thách thức gay go - Hannibal nhận xét.
- Các cậu không ngờ vụ này là một thách thức dễ sợ như thế
nào đâu - Peter nói - Ông ngoại mà nổi giận lên, thì dễ sợ lắm.
- Mà chắc chắn ông sẽ nổi điên lên cho mà xem - mẹ của Peter
tiên đoán - Ông ngoại của Peter cho rằng những người sáng tạo như ông thường bị
đối xử thô lỗ, và ông rất giận chuyện này. Cho nên, nếu Ba Thám Tử Trẻ có thể
ngăn không để ông ngoại nổi giận gây sự và hãm hại những người lỡ dại chắn
ngang đường ông, thì bác sẽ mang ơn suốt đời.
Điện thoại treo tường reng lên.
- Ôi! - bà Crentch thốt lên - Mẹ không muốn trả lời cú điện
thoại này chút nào.
- Để con bắt, mẹ à -
Peter nói.
Tất cả nghe Peter kêu
"a-lô", rồi hỏi lại "Có chắc không ạ? ». Peter lắng nghe một hồi
rồi nói: « Chờ một lát cháu sẽ báo lại với mẹ". Rồi Peter quay sang mẹ:
- Ông Castro gọi, ông
bạn già của ông ngoại, nhà ở bên kia đường ấy. Ông có hẹn với ông ngoại để chơi
cờ hôm nay, nhưng khi ông băng qua nhà ông ngoại, thì không có ai ở nhà. Ông
nói cửa sau để mở, còn nước trong nhà bếp thì chảy. Ông nghĩ mẹ nên gọi cảnh
sát.
- Cảnh sát à? - bà
Crentch hỏi lại - Thật vô lý. Ông ngoại đi ra ngoài một tí thôi mà, chắc là đi
công chuyện đâu đó. Sẽ về nhanh mà.
- Mẹ ơi, xe ông ngoại
vẫn đậu trước nhà, nhưng ông ngoại thì không có. Chẳng lẽ ông ngoại bỏ đi, để
cửa mở và nước chảy?
- Trời, được rồi. Để
mẹ sang đó xem sao.
Lúc đó, Hannibal xen
vào.
- Để tụi cháu đi cho -
Hannibal đề nghị - Bác đã định thuê Ba Thám Tử Trẻ, và bây giờ tụi cháu đã có
chuyện để điều tra. Bác cứ ở nhà chờ. Tụi cháu sẽ gọi điện thoại về cho bác từ
nhà ông ngoại.
Ba thám tử hấp tấp
chạy ra khỏi nhà, suy nghĩ không biết lần này ông ngoại của Peter đã dính vào
vụ rắc rối nào nữa đây.
Chương
2
GẶP
KẺ THÙ
Ông Castro
đang đi qua đi lại trước nhà ông Peck khi Ba Thám Tử Trẻ đến bằng xe đạp. Ông
Castro là một người gầy, gân guốc, có mái tóc bạc bù xù, gương mặt đen nhăn
nheo. Ông đang cuống quít, trong ngày xuân nhiều nắng này.
- Ông ngoại cháu không bao giờ như thế - ông Castro nói với
Peter - Hôm nay ông và ông ngoại cháu định chơi cờ. Ông ngoại cháu không bao
giờ bỏ lỡ cơ hội vì ông đã thua ván trước, nên nhất định muốn gỡ hòa. Ông ngoại
cháu rất hiếu thắng.
- Dạ đúng vậy - Peter đồng tình.
Ba Thám Tử Trẻ bước vào nhà bằng cửa trước, cửa không khoá.
Ông Castro đi theo sau, co rúm lại vì lo sợ.
- Chắc chắn phải có chuyện kinh khủng xảy ra - ông Castro nói
- ông ngoại cháu không đời nào bỏ nước chảy và cửa sau mở toang hoang như thế.
Ba Thám Tử Trẻ bước vào nhà bếp, nhìn chằm chằm vào bồn rửa
như thể nước có thể nói lên một cái gì đó.
- Ông ngoại định nấu nước - Hannibal nói - Nhìn kìa, ấm nước để trên bàn,
nắp mở sẵn. Rồi khi đang đứng trước bồn rửa, ông nhìn ra ngoài qua cửa sổ phía
trên bồn, thấy... thấy một cái gì đó.
Hannibal nhìn qua cửa sổ, thắc mắc xem ông Peck đã nhìn thấy gì.
Chính mắt Hannibal
thấy một khúc bãi cỏ vườn ông Peck, và bụi cây hàng rào thấp được tỉa gọn gàng
phân chia đất nhà ông Peck với đất nhà hàng xóm.
Phía sau hàng rào là một cái sân um tùm cỏ dại, có vẻ bỏ
hoang. Nhà bên cạnh là một cấu trúc tiêu điều, khung cửa sổ tróc sơn và vài ván
lợp mái nhà bị uốn cong lên.
- Ai sống bên đó vậy? - Hannibal
hỏi ông Castro.
Chính Peter trả lời.
- Một gã tên là Snabel, nhưng ông ngoại không thể ưa bên đó
nổi. Ông ngoại và Snabel căm ghét nhau. Hai người ẩu đả nhau mỗi khi gặp mặt.
- Có thể - Hannibal
đáp - nhưng có ai đã đi qua hàng rào cây kia, hoặc bước qua, rất gần đây. Thấy
không, có vài cành cây bị gãy kìa. Gỗ trên vết gãy vẫn còn trắng, chứng tỏ vết
gãy còn mới.
Ba thám tử đi ra ngoài, băng qua sân đến gần hàng rào.
- Đủ thấp để ông Peck bước qua - Hannibal nói - Có thể ông đã vô tình bị mắc
vào rồi làm gãy những cành này.
Ông Castro rên rỉ.
- Lần cuối cùng Ben Peck bước qua sân nhà Ed Snabel, thì
Snabel đòi bắn chết ông. Bà Milford ở bên kia đường đã gọi cảnh sát, rồi cả Ben
Peck lẫn Snabel đều nộp đơn kiện. Ben nói rằng Snabel lấy cắp cái máy cắt cỏ
của ông, còn Snabel thì nói Ben toan đột nhập vào nhà xe của hắn. Rốt cuộc cả
hai đã rút đơn kiện nhau, nhưng sự việc rất xấu suốt một thời gian lâu dài.
- Vậy rất nên thuyết phục ông Peck ra khỏi đất nhà ông Snabel
- Hannibal nói - dĩ nhiên là giả sử ông Peck đang ở bên đó, mà cháu nghĩ ông
đang bên đó thật.
Rồi chính Hannibal
bước qua hàng rào, làm gãy thêm vài cành trên bụi cây hàng rào, Bob và Peter đi
theo. Ông Castro lưỡng lự, nhưng cuối cùng cũng qua theo. Cả bốn tiến đến ngôi
nhà tồi tàn.
Bốn người không phải đi xa. Phía sau nhà là nhà xe, phía sau
nhà xe có một cấu trúc nhô bằng kính và gỗ: nhà kính. Nhà kính không bị bỏ bê
như ngôi nhà lớn. Phần gỗ trắng trông mới sơn, mấy tấm kính trên vách và mái có
vẻ sạch sẽ, mặc dù bị đọng hơi nước.
Đột nhiên, từ phía sau nhà kính, có một bài hát vui nhộn tinh
ranh vang lên:
«Chạy nhanh, chạy nhanh lên đi,
Tao đã tóm được mày rồi, thằng Snabel xấu xa!»
- Ôi trời! - Peter kêu lên - Ông ngoại ơi?
- Sao?
Ông Bennington Peck ló đầu ra từ góc nhà kính. Ông ngoại của
Peter thanh mảnh, rắn người, trông còn rất linh hoạt so với tuổi tác. Ông Peck
đỏ mặt, cặp mắt xanh long lanh lên.
- Peter, cháu của ta!
Và Hannibal! Cả Bob nữa! Lại đây xem ông tìm thấy gì nào. Ồ, Castro ơi, xin lỗi
nhé. Hai ta có hẹn với nhau đúng không? Xin lỗi. E rằng tôi đã bắt ông phải
chờ.
- Chờ khá lâu - ông
Castro trả lời - Tôi định gọi cảnh sát rồi, nhưng gia đình ông cho rằng không
nên hấp tấp. Ông ơi, ông làm cái quái gì ở đây vậy?
- Tôi đang cố mở cửa cái nhà kính này - ông
Peck nói.
Rồi ông biểu diễn
ngay, dùng mũi dao con thọc vào ổ khoá.
- Ed Snabel sẽ kiện ông! - Castro cảnh cáo.
- Ông ngoại ơi, ông làm cả nhà sợ quá! - Peter kêu.
Ông Peck có vẻ hối hận.
- Ồ, đừng giận ông ngoại, Peter nhé, ông không hề có ý đó.
Nhưng cháu hãy lại gần kính xem này.
- Ông ngoại ơi, ông Snabel sẽ thắng kiện ông ngoại vì tội bẻ
khoá và đột nhập vào nhà người khác.
- Vô lý! Ông chưa bẻ cái khoá nào cả. Ông chỉ muốn mở cái cửa
này ra để thu hồi tài sản của ông thôi. Cháu có thấy cái can kia không? Đó là
chất malathion! Chính cái chất malathion mà ông ngoại đã mua ở cửa hàng Harper
tuần rồi. Ông định xịt cho cây đu Trung Quốc, nhưng đột nhiên thấy chất
malathion biến mất! Còn kia là cái xẻng bứng cây mà ông cứ ngỡ ông làm mất. Nó
có cái khía hình chữ V trên tay cầm. Vậy là tay Snabel không những ăn cắp máy
cắt cỏ, mà còn chôm cả xẻng bứng lẫn thuốc trừ sâu. Và hắn rình rập ông nữa.
Hắn định làm gì với cái máy khi hắn không bao giờ cắt cỏ? Không thể nào biết
nổi! Hắn chỉ làm thế để chọc tức ông.
Ông Peck dùng dao thọc mạnh một lần nữa vào cửa nhà kính.
- Ông ngoại ơi, làm sao ông biết chắc rằng mấy thứ kia đúng
là của ông - Peter nói.
- Ông biết nhận ra cái xẻng của mình khi thấy nó chứ! - ông
Peck vẫn nói - Ông phát hiện mất xẻng và mất chất malathion. Và ông thấy mấy
cành cây gãy trên hàng rào nữa. Ông chưa lẩm cẩm đến nỗi không còn biết cộng
hai với hai, cháu à.
Đúng lúc đó có tiếng xe rẽ vào lối đi nhà Snabel. Một người
đàn ông mập lùn tóc đen xuất hiện từ sau góc nhà xe. Ông có hai con mắt sâu
hoắm dưới cặp mày rậm, và đang chửi rủa kịch liệt.
- Ed Snabel, mày lại vào nhà kho dụng cụ của tao nữa! - ông
Peck tố cáo - Mở cửa nhà kính này ra ngay và trả lại tao cái xẻng và can thuốc
trừ sâu malathion.
- Đồ lão già lộn xộn - Snabel nói - ông đáng bị nhốt cho rồi.
Cút ra khỏi đất nhà tôi, nếu không, tôi sẽ gọi cảnh sát và lần này tôi sẽ không
rút lại đơn kiện đâu!
Ông Peck gấp con dao xếp lại rồi huơ nó về hướng Snabel.
- Tôi tha cho anh lần này - ông Peck nói trịnh trọng - nhưng
nếu bắt gặp anh rình mò trong vườn nhà tôi nữa, thì tôi sẽ tự giải quyết chuyện
này, không cần đến cảnh sát.
- Kìa, ông ngoại ơi! - Peter năn nỉ.
- Đừng quấy ta, cháu trai à! - ông Peck nói - Ta sẽ không
chịu để bị quấy rối, kể cả bởi chính giọt máu của ta!
Ông Peck bỏ đi khỏi nhà kính. Ba thám tử đi theo ông băng qua
sân, ông Castro đi cuối cùng. Ông Castro có vẻ rất nhẹ nhõm.
- Tôi rất ghét phải sang chỗ này - ông Castro lầm bầm - Y như
vào khu vực chiến tranh vậy.
- Cái thằng khùng! - ông Peck nói khi bước qua bụi cây hàng
rào rồi đâm thẳng về nhà - Lẽ ra phải có một hội hàng xóm, giống như người ta
hay làm ở các căn hộ chung cư. Để có thể bỏ phiếu xem ai có thể mua nhà, và ai
không được phép.
- Như vậy sẽ trái pháp luật - ông Castro nói - Ngoài ra,
người ta có thể bỏ phiếu chống lại chính ông!
- Đừng có ăn nói vô duyên! - ông Peck quát - Và ông đừng có
phí phạm thời gian nữa, ông Castro ơi, ông có muốn chơi cờ hay không?
Ông Castro thốt lên một âm thanh nghe y như cái nắp nồi bị
tràn bung ra, nhưng vẫn đi theo ông Peck vào nhà.
Ông Peck rót nước đầy vào ấm, đặt lên bếp đun. Rồi ông Peck
và ông Castro đi qua phòng khách, nơi bàn cờ đã để sẵn.
Trong nhà bếp có máy điện thoại, Peter nhấc máy quay số nhà.
Peter muốn báo với mẹ rằng mọi việc ổn cả, ít nhất là cho đến bây giờ.
- Cậu có nghĩ bon mình sẽ lo liệu cho ông ngoại không bị rắc
rối, nếu tham gia chuyến đi kia? - Peter hỏi khẽ Hannibal.
Hannibal có vẻ đa nghi, nhưng rồi nét mặt sáng lên và mỉm cười.
- Sẽ không dễ dàng đâu - Hannibal nói - nhưng chắc chắn sẽ không nhàm
chán tí nào.
Hannibal đã đánh giá nhầm vụ này. Thám tử trưởng không thể nào biết
được rằng Ba Thám Tử Trẻ sắp trải qua một trong các cuộc phiêu lưu điên cuồng
nhất trong đời.
3,819 từ






