TruyenVip

Vợ Yêu Bảo Bối Của Lục Tổng

Chương 206

Mục lục

Chương 206

“Đây là quần áo của tôi, không phải nên thu hồi chi phí sao?”

Cô gục đầu xuống, tuyệt vọng chán nản, nhưng những thứ thuộc về người khác nên cô không đồng ý không được.

“Muốn chia như thế nào?”

“Tôi bảy cô ba.” Cặp mắt hoa đào của anh híp lại, lóe lên tia xảo trá.

Cái gì?

Một ngọn lửa giận xông thẳng l*n đ*nh đầu cô, đây đâu phải chỉ cắt thịt, mà là cắt gan, cắn thận, rút máu, rút cốt tủy!

“Lục Lãnh Phong, anh là địa chủ, cao giàu lại đẹp, anh không phải thích làm từ thiện sao? Tôi chính là người nghèo đây, những bộ quần áo kia coi như tặng cho người nghèo này, không được sao?”

“Cô chê nhà họ Lục cho ít tiền tiêu vặt à?” Anh lạnh lùng, giễu cợt nhìn cô từ đầu đến chân, ánh mắt chỉ trích giống như hai mũi tên sắc bén.

“Không phải, số tiền tiêu vặt mà anh đưa cho tôi trong một tháng còn nhiều hơn số lương một năm đi làm thêm ở trường đại học. Nhưng không chê tiền nhiều. Tôi chỉ muốn kiếm nhiều tiền hơn.” Cô lắc đầu, thẳng thắn nói.

“Lòng tham không đáy.” Anh hừ lạnh một tiếng.

“Người chết vì tiền, chim chết vì thức ăn. Dù tiền không phải là tất cả, nhưng không có tiền là tuyệt đối không thể, nhất là trong cái xã hội tôn sùng vật chất này, tôi chỉ nước chảy bèo trôi thôi.” Cô nhún vai, lộ ra một tia xỏ lá…

Sự cay đắng và bất lực ẩn sau vẻ mặt chỉ có tự cô đi trải nghiệm mới thấy được.

Người ta có thể không có tiền mua xe hay nhà, nhưng tuyệt đối không thể không có tiền để đi khám bệnh.

Để chữa trị cho Phi, nhà họ đã phá sản, thậm chí phải bán nhà, cả nhà chen chúc dưới một căn phòng dưới hầm.

Nỗi khổ của những người nghèo khổ, cậu chủ ăn sung mặc sướng như anh, sao mà hiểu nổi.

Lục Lãnh Phong không biết về gia cảnh của cô, cũng chưa từng điều tra ra, lúc này trong lòng anh chỉ có khinh thường và chán ghét: “Cô cho rằng nếu gả vào nhà họ Lục thì tiền tài sẽ cuồn cuộn sao?”

“Tôi không nghĩ vậy, vì vậy tôi phải làm việc chăm chỉ để kiếm nhiều tiền hơn.” Cô bĩu môi.

Để đưa Phi sang Mỹ điều trị, số tiền trong tay còn lâu mới đủ, cô phải nắm bắt mọi cơ hội để kiếm tiền.

“Tốt lắm, chia ba bảy, hoặc là đóng cửa tiệm, cô tự chọn đi.” Anh trở lại bộ dáng độc đoán, giống như tướng quân ra lệnh, chỉ có thể tuân theo, không được không nghe lời.

Cô vừa tức vừa bực lại bất đắc dĩ, hai má phồng lên: “Ba bảy thì ba bảy, quỷ hút máu, dân tư bản không biết xấu hổ!”

Rõ ràng giàu sang phú quý, gia tài bạc tỷ, vậy mà vẫn liều mạng lấy đi mồ hôi xương máu của cô, đó là biểu hiện thực tế của bản chất cướp bóc trong lòng bọn tư bản.

Lông mày rậm của anh nhướn lên, đôi mắt lạnh băng, không lộ tự uy: “Có bản lĩnh lặp lại lần nữa.”

“Tôi không có bản lĩnh, đi ngủ đây.” Cô kéo chăn bông lên che đầu lại, địch mạnh ta yếu, không thể lấy trứng chọi đá được.

Khóe miệng Lục Lãnh Phong gợi lên một tia giễu cợt như có như không, cách tốt nhất để trừng phạt cô gái thờ vàng, coi tiền bạc như số mệnh chính là để cô ta phải cắt máu ra.

Buổi trưa ngày hôm sau, Hy Nguyệt đang định đi nhà ăn thì điện thoại di động vang lên, là Hứa Nhã Thanh gọi tới.

Anh ta tình cờ đi ngang qua, hỏi cô có thời gian rảnh đi ăn cùng nhau không.


Mục lục

681 từ

Truyện được đọc nhiều

Đệ Nhất Kiếm ThầnĐang ra
Đệ Nhất Kiếm Thần

Thanh Phong

11778 chương6.5
Phong Thần ChâuĐang ra
Phong Thần Châu

Oa Ngưu Cuồng Bôn

10919 chương7.2
Vô Thượng Thần ĐếĐang ra
Vô Thượng Thần Đế

Oa Ngưu Cuồng Bôn

6340 chương7.4
Thần Y Trở LạiĐang ra
Thần Y Trở Lại

Tiểu Tinh

6863 chương6.4
Thiên Đạo Đồ Thư QuánĐang ra
Thiên Đạo Đồ Thư Quán

Hoành Tảo Thiên Nhai

3577 chương7.1