TruyenVip

Vô Thượng Luân Hồi

Chương 796: 796: Người Này Cứu Rất Đáng!

Mục lục

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.


“Tiểu hữu”, Diệp Thanh Sơn vội vàng đi tới.

“Không sao”, Triệu Bân cười mệt mỏi, lại phun một ngụm máu.

“Mau, đi thôi”.

Diệp Thanh Sơn đưa Triệu Bân quay về xe, vội vàng ra lệnh.

Nơi hẻo lánh hoang vu này không phải là danh lam thắng cảnh gì, nói không chừng vẫn còn cướp bóc.

Ngựa vội vàng phi nhanh, chiến trường lúc nãy cũng chẳng kịp dọn.

Cứ để đó! Rồi cũng sẽ có kẻ dọn thôi, núi rừng nhiều thú hoang hung dữ, chúng nó sẽ chạy tới tìm thức ăn.

Trong xe ngựa, Triệu Bân ho dữ dội.


Ân tình này, báo đáp hơi máu me một tí, chẳng những với bọn cướp mà còn với hắn nữa.

Làm thế rất tổn hại đến căn cơ, e là rất nhiều ngày sau hắn vẫn phải chịu cảnh ho ra máu này, vết thương quá nặng.

“Cảm… Cảm ơn”.

Tịch Lịch vừa ngồi bên cạnh truyền chân nguyên vừa nói với sự biết ơn từ tận đáy lòng.

“Tiện tay thì làm thôi”.

Những lời Tịch Linh nói trước đó, hắn lặp lại một lần, trả cho một cái ơn mà thôi!
“Đúng là… Người tốt sẽ được trời thương ư?”
Diệp Thanh Sơn vẫn thì thào tự hỏi suốt dọc đường.

Sự thật chứng minh con gái ông ta cứu Triệu Bân là quyết định cực kỳ sáng suốt! Nếu không có hắn giúp đỡ thì có lẽ lần này cả đội bọn họ đã không còn bao nhiêu, đám cướp bóc đó cực kỳ hung hãn, nếu không tận mắt nhìn thấy chắc ông ta vẫn không dám tin trên đời này có một cảnh giới Chân Linh mạnh đến thế.


Bên này, Tịch Linh đã bước ra.

Diệp Thanh Sơn cười hiền lành, người này cứu rất đáng!
Trong xe, Triệu Bân lại khoanh chân, cố gắng đè nén nội thương, đến khi nào vết thương mới khỏi hẳn thì hắn không biết, chỉ biết rằng sắp tới hắn không thể tùy tiện đụng đến chân nguyên, tình trạng của hắn bây giờ không thể chịu nổi một hồi sóng to gió lớn nào nữa.

Khi hắn mở mắt ra lần nữa thì bầu trời đã tối sầm.

Hắn ngồi bên xe ngựa, lẳng lặng ngẩng đầu ngắm lên bầu trời sao, mượn ánh trăng và sao để bồi bổ cho thiên nhãn, để đôi mắt được bình phục.

Cách đó vẫn khá là hiệu quả, vì không biết tự lượng sức mình, nhìn lén quan tài của vua Man nên hắn mới bị cắn trả, đến nay thiên nhãn vẫn tối om.

Nhắc đến thiên nhãn, hắn lại nhớ tới ngọn lửa đen kỳ lạ đó.

Hắn nghĩ, mà cũng nhất định phải nghĩ đến cái ngày xui rủi nào đó lại đụng phải thanh niên áo đen thì sẽ thế nào.

Một trận chiến là không thể tránh khỏi, hắn phải chuẩn bị trước mới tốt.

.



Mục lục

500 từ

Vô Thượng Luân Hồi
Vô Thượng Luân Hồi

Bân Bân

1,467 chương · Đang ra

Truyện được đọc nhiều

Đệ Nhất Kiếm ThầnĐang ra
Đệ Nhất Kiếm Thần

Thanh Phong

11778 chương6.5
Phong Thần ChâuĐang ra
Phong Thần Châu

Oa Ngưu Cuồng Bôn

10919 chương7.2
Thần Y Trở LạiĐang ra
Thần Y Trở Lại

Tiểu Tinh

6863 chương6.4
Thiên Đạo Đồ Thư QuánĐang ra
Thiên Đạo Đồ Thư Quán

Hoành Tảo Thiên Nhai

3577 chương7.1