Võ Thánh Diệp Hi Hòa Chương 138 ‹ Chương trước Mục lục Chương 1: Cao thủ rời núi, mối hận ngút trời Chương 2: Đương nhiên là tìm đến Chương 3: Nhục nhã cực hạn Chương 4: Xuống dưới mà xám hối đi Chương 5: Chắc chắn Diệp Hi Hòa là ác ma Chương 6: Bí mật kinh thiên Chương 7: Lấy oán báo ân Chương 8: Quỷ quoái khó lường Chương 9: Không kiềm chế được d*c vọng Chương 10: Còn ai muốn tự sát nữa? Chương 11: Trí nhớ khá đấy! Chương 12: Trần Hán Sinh? Chương 13: Một tiếng rác! Chương 14: Khäc phục hậu quá? Chương 15: Tàn dư nhà họ Diệp Chương 16: Đã xảy ra chuyện gì thế? Chương 17: Thân gửi! Chương 18: Không cần vội Chương 19: Ai đó? Chương 20: Cái quỷ gì vậy! Chương 21: Cô đang làm gì vậy? Chương 22: Em gái tôi đâu rồi? Chương 23: Anh trai? Chương 24: Sao vậy? Chương 25: Diệp Hi Hòa? Chương 26: Có lầm không vậy Chương 27: To gan! Chương 28: Mắt trợn tròn! Chương 29: Đừng!! Chương 30: Cả nhà họ Lâm đều im bặt! Chương 31: Ông xem hay là tôi xem? Chương 32: Thường tan nát ư? Chương 33: Mày đang đánh rắm à? Chương 34: Mẹ nó! Chương 35: Có lẽ hắn đang tới tìm anh đấy! Chương 36: Anh ta vừa nghe thấy cái gì vậy? Chương 37: Phán Quan tức giận! Chương 38: Đây là Diêm Vương Điện đấy! Chương 39: Vẻ mặt Diệp Hi Hòa trở nên lạnh buốt! Chương 40: Lo trước khỏi hoạ Chương 41: Chết tiệt! Chương 42: Má ơi Chương 43: Diệp Hi Hòa tức giận! Chương 44: Huyết Tường Vi Chương 45: Không có ở đây ư? Chương 46: Trương Cầm Dao! Chương 47: Kiêu ngạo như vậy sao? Chương 48: Tự rạch ư? Chương 49: Hồi phục ư? Chương 50: Nhưng mà Chương 51: Mọi người thấy không? Chương 52: Lý Nhất Đaol Chương 53: Cái quỷ gì đây? Chương 54: Diệp Hi Hòa dừng tay Chương 55: Cao thủ cấp Thái Đấu! Chương 56: Nói thật thì tôi cũng không biết Chương 57: Sao cô lại ở đây? Chương 58: Người Nhật Bản? Chương 59: Hắn tới rồi? Chương 60: Nhanh cứu tôi Chương 61: Bồi thường mười tỷ Chương 62: Bắt giữ Chương 63: Đầu óc tên đó có vấn đề hả Chương 64: Nịnh hót Chương 65: Thả tôi ra Chương 66: Cậu nghĩ mình là ai Chương 67: Hậu quả vô cùng nghiêm trọng Chương 68: Tôi lập tức dẫn cô tới đó ngay! Chương 69: Tốt lắm Chương 70: Cửu sư tỷ Chương 71: Chẳng bao lâu Chương 72: Nhất định phải trừng phạt Chương 73: Để tao làm đối thủ của mày Chương 74: Dám ra tay với nữ chiến thần thì đây là tội chết Chương 75: Huyết Đao Môn Chương 76: Đến đúng lúc đấy Chương 77: Tàn sát Huyết Đao Môn Chương 78: Muốn biết ư? Nằm mơ Chương 79: Một mình hắn bao vây chúng ta Chương 80: Thái Thượng trưởng lão? Chương 81: Thật xinh đẹp Chương 82: Thăng oät Chương 83: Ông ta là cao thủ Đại Thái Đẩu Chương 84: Lá rụng về cội Chương 85: Mềm mịn không xương Chương 86: Thiên Quốc Chương 87: Ương ngạnh nhỉ Chương 88: Huyết chú Chương 89: Tại sao lại như chó nhà có tang thế Chương 90: Đóng cửa lại cho tôi Chương 91: Vô cùng nhục nhã Chương 92: Cái ôm đoạt mệnh Chương 93: Ai ra tay trước là kẻ mạnh Chương 94: Quang Chỉ Quyền! Chương 95: Nhiệm vụ của đối phương là tiêu diệt nữ chiến thần Long Lăng Vân Chương 96: Một trăm tỷ Chương 97: Thuộc hạ không dám Chương 98: Không phá thủng trời thì không chịu bỏ cuộc Chương 99: Chó cắn chó, cả hai cùng chết Chương 100: Không biết tự lượng sức mình Chương 101: Sau này hắn chính là người đàn ông của tôi Chương 102: Rút những ống này ra Chương 103: Sư tỷ đẹp hơn cô ta Chương 104: Nó cho rằng nó là ai Chương 105: Cấp bậc gì mà dám mơ ước người phụ nữ hắn đã cọc trước Chương 106: Sau này sẽ có nhiều cơ hội Chương 107: Mau chạy đi Chương 108: Treo thưởng Chương 109: Danh sách ám sát Chương 110: Làm gì có cái lý đấy Chương 111: Liễu Thành Chí Chương 112: Nhuộm đỏ cả hành lang Chương 113: Trong mắt mắt tôi, hắn ta chẳng là gì Chương 114: Tất cả mọi người hãy cùng nhau xông lên Chương 115: Nghe lệnh của ai Chương 116: Ông chưa chuẩn bị một trăm tỷ à Chương 117: Tính thêm năm trăm tỷ Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149: C149: Ngài không muốn cứu cô ấy sao Chương 150: C150: Sư tỷ của tôi ở đâu các người đã làm gì cô ấy Chương 151: C151: Đệ chắc chắn muốn làm chuyện này vì ta Chương 152: C152: Chẳng lẽ không có ai ở giang đông có thể gi3t chết nữ ma đầu đó sao Chương 153: C153: Diệp hi hòa tao đây giết người cũng không chớp mắt Chương 154: C154: Võ tướng 9 sao Chương 155: C155: Các người cũng muốn chết à Chương 156: C156: Bà đây không rãnh dạy dỗ ông đâu Chương 157: C157: Rút lưỡi Chương 158: C158: Đừng có xem những thứ không nên xem Chương 159: C159: Giờ là lúc để ông nghĩ về mấy vấn đề này ư Chương 160: C160: Cứng đờ một chỗ Chương 161: C161: Không hiểu hay là giả vở không hiểu Chương 162: C162: Bọn họ muốn chết nhanh ai cũng không ngăn cản được Chương 163: C163: Bộ trưởng đến Chương 164: C164: Quỳ xuống Chương 165: C165: Từ chối Chương 166: C166: Đừng trách sư tỷ không cho đệ cơ hội Chương 167: C167: Tôi không cần cô làm việc này Chương 168: C168: Những nơi họ đi qua đều là máu xương bung bét cực kì bi thảm Chương 169: C169: Tập đoàn anh hoa Chương 170: C170: Cô biết sao Chương 171: C171: Không có thời gian lãng phí với cậu Chương 172: C172: Biến mất đi Chương 173: C173: Nhẫn đao thất nhân Chương 174: C174: Sợ bị chỉ phối Chương sau ›Nữ (Bắc) Nam (Bắc) Nữ (Nam) Nam (Nam) Nữ HD (Bắc) Nam HD (Bắc) Nữ HD (Nam) Nam HD (Nam) Trong chốc lát, Tsuyoshi Domoto lạnh cả người, theo bản năng muốn trốn, nhưng bởi vì tảng đá lớn lấp kín đường đi, hắn ta vốn không có đường nào để trốn thoát. “Nhanh, bảo vệ tôi! Vì nước mẹ, vì Thiên Hoàng.” Hắn ta vội nói với người bên cạnh. Những những người này phần lớn chỉ là vệ sĩ bình thường, số ít mấy võ giả cũng không mạnh bằng đám người Đoạn Thủy Lưu, Kamenashi Kazuya, Yokoyama You. “Tsuyoshi Domoto?” Diệp Hi Hòa nhìn Tsuyoshi Domoto từ xa hỏi. “Diệp Hi Hòa, xem như mày lợi hại, vậy mà nắm được tin tức của tao, nhưng tao khuyên mày tốt nhất thu tay lại, đừng hòng gây bất lợi cho tao. Tao khác với những người Nhật mày đã giết, tao là chấp sự bộ viễn chinh.” Tsuyoshi Domoto ngoài mạnh trong yếu nói. “Lời nói này nếu như anh không phải chấp sự bộ viễn chinh, tôi còn không giết! Đương nhiên trước khi anh chết vẫn phải để anh dẫn đường, tôi hiếm khi lại tới Giang Đông, thuận tiện diệt luôn cả bộ viễn chinh Nhật Bản của các anh vậy.” Diệp Hi Hòa hời hợt nói. “Mày... Mày nói gì?” Tsuyoshi Domoto nghe vậy thì mơ hồ. Diệp Hi Hòa này, người này vậy mà nói muốn hủy diệt bộ viễn chinh Nhật Bản? Hắn năm mơ giữa ban ngày sao? “Ha, buồn cười! Mày cho rằng mày là ai? Diệp Hi Hòa, đừng tưởng rằng mày giết một đám thuộc hạ rác rưởi của tao thì dám nói khoác không biết ngượng! Bộ viễn chính Nhật chúng ta cắm rễ nhiều năm ở Giang Đông, loại người như mày sao có thể rung chuyển?” “Bốp” một tiếng, lời hắn ta còn chưa nói xong đã bị Diệp Hi Hòa cách không tóm vào tay. “Loại người như tôi? Nói cho anh biết, hôm nay tôi cứ muốn tiêu diệt bộ viễn chinh Nhật Bản các anh trước mặt anh đó, Nhật Bản các anh bây giờ thiếu tôi tám trăm tỷ, nếu như không trả nổi, bước kế tiếp tôi còn muốn tiêu diệt nước Nhật Bản các anh nữa cơ.” "Tsuyoshi Domoto thật sự hít thở không thông, mặc dù hắn ta cảm thấy hoang đường, nhưng cũng không biết vì sao lời này nói ra từ trong miệng Diệp Hi Hòa lại khiến hắn ta cảm thấy rất sợ hãi. Giống như thật sự có một phần vạn khả năng chuyện lớn của nước mẹ sẽ thất bại trong tay người trẻ tuổi này. “Thằng chó, mày buông đại nhân Tsuyoshi Domoto ra: Lúc này đám vệ sĩ và võ giả của Tsuyoshi Domoto. kia đều vọt lên, căm tức nhìn Diệp Hi Hòa nói. Diệp Hi Hòa vốn không cần dông dài, Mikami Yua đã lập tức hóa thành tia chớp lướt qua, phi tiêu được bản ra không ngừng xet qua và lấy mạng của đám người kia. “Tiện nhân này, kỹ nữ! Nếu để cho vị đại nhân cấp Ảnh kia biết, tuyệt đối sẽ lột da cô ta.” "Tsuyoshi Domoto nhìn mà nghiến răng nghiến lợi, phân hận nói. “Đưa tôi tới bộ viễn chinh Nhật Bản, đây là giá trị còn sống duy nhất trước mắt của anh.” Diệp Hi Hòa nói với Tsuyoshi Domoto. “Mơ tưởng.” Môi Tsuyoshi Domoto nhúc nhích, định dùng lưỡi lăn chất độc giấu trong răng ra và cắn nát. Nhưng mà chút thủ đoạn ấy đã sớm bị Diệp Hi Hòa nhìn thấu, Diệp Hi Hòa banh miệng hắn ta ra, sau đó đấm gãy răng hắn ta. Khiến cho Tsuyoshi Domoto muốn chạy cũng tốn sức, miệng dính đầy máu, đau đến mức khóc lóc gào thét. Đúng lúc này Mikami Yua cũng giải quyết xong toàn bộ vệ sĩ và võ giả Nhật Bản, đang chuẩn bị tới phía trước. ngồi lên chiếc SUV.
‹ Chương trước Mục lục Chương 1: Cao thủ rời núi, mối hận ngút trời Chương 2: Đương nhiên là tìm đến Chương 3: Nhục nhã cực hạn Chương 4: Xuống dưới mà xám hối đi Chương 5: Chắc chắn Diệp Hi Hòa là ác ma Chương 6: Bí mật kinh thiên Chương 7: Lấy oán báo ân Chương 8: Quỷ quoái khó lường Chương 9: Không kiềm chế được d*c vọng Chương 10: Còn ai muốn tự sát nữa? Chương 11: Trí nhớ khá đấy! Chương 12: Trần Hán Sinh? Chương 13: Một tiếng rác! Chương 14: Khäc phục hậu quá? Chương 15: Tàn dư nhà họ Diệp Chương 16: Đã xảy ra chuyện gì thế? Chương 17: Thân gửi! Chương 18: Không cần vội Chương 19: Ai đó? Chương 20: Cái quỷ gì vậy! Chương 21: Cô đang làm gì vậy? Chương 22: Em gái tôi đâu rồi? Chương 23: Anh trai? Chương 24: Sao vậy? Chương 25: Diệp Hi Hòa? Chương 26: Có lầm không vậy Chương 27: To gan! Chương 28: Mắt trợn tròn! Chương 29: Đừng!! Chương 30: Cả nhà họ Lâm đều im bặt! Chương 31: Ông xem hay là tôi xem? Chương 32: Thường tan nát ư? Chương 33: Mày đang đánh rắm à? Chương 34: Mẹ nó! Chương 35: Có lẽ hắn đang tới tìm anh đấy! Chương 36: Anh ta vừa nghe thấy cái gì vậy? Chương 37: Phán Quan tức giận! Chương 38: Đây là Diêm Vương Điện đấy! Chương 39: Vẻ mặt Diệp Hi Hòa trở nên lạnh buốt! Chương 40: Lo trước khỏi hoạ Chương 41: Chết tiệt! Chương 42: Má ơi Chương 43: Diệp Hi Hòa tức giận! Chương 44: Huyết Tường Vi Chương 45: Không có ở đây ư? Chương 46: Trương Cầm Dao! Chương 47: Kiêu ngạo như vậy sao? Chương 48: Tự rạch ư? Chương 49: Hồi phục ư? Chương 50: Nhưng mà Chương 51: Mọi người thấy không? Chương 52: Lý Nhất Đaol Chương 53: Cái quỷ gì đây? Chương 54: Diệp Hi Hòa dừng tay Chương 55: Cao thủ cấp Thái Đấu! Chương 56: Nói thật thì tôi cũng không biết Chương 57: Sao cô lại ở đây? Chương 58: Người Nhật Bản? Chương 59: Hắn tới rồi? Chương 60: Nhanh cứu tôi Chương 61: Bồi thường mười tỷ Chương 62: Bắt giữ Chương 63: Đầu óc tên đó có vấn đề hả Chương 64: Nịnh hót Chương 65: Thả tôi ra Chương 66: Cậu nghĩ mình là ai Chương 67: Hậu quả vô cùng nghiêm trọng Chương 68: Tôi lập tức dẫn cô tới đó ngay! Chương 69: Tốt lắm Chương 70: Cửu sư tỷ Chương 71: Chẳng bao lâu Chương 72: Nhất định phải trừng phạt Chương 73: Để tao làm đối thủ của mày Chương 74: Dám ra tay với nữ chiến thần thì đây là tội chết Chương 75: Huyết Đao Môn Chương 76: Đến đúng lúc đấy Chương 77: Tàn sát Huyết Đao Môn Chương 78: Muốn biết ư? Nằm mơ Chương 79: Một mình hắn bao vây chúng ta Chương 80: Thái Thượng trưởng lão? Chương 81: Thật xinh đẹp Chương 82: Thăng oät Chương 83: Ông ta là cao thủ Đại Thái Đẩu Chương 84: Lá rụng về cội Chương 85: Mềm mịn không xương Chương 86: Thiên Quốc Chương 87: Ương ngạnh nhỉ Chương 88: Huyết chú Chương 89: Tại sao lại như chó nhà có tang thế Chương 90: Đóng cửa lại cho tôi Chương 91: Vô cùng nhục nhã Chương 92: Cái ôm đoạt mệnh Chương 93: Ai ra tay trước là kẻ mạnh Chương 94: Quang Chỉ Quyền! Chương 95: Nhiệm vụ của đối phương là tiêu diệt nữ chiến thần Long Lăng Vân Chương 96: Một trăm tỷ Chương 97: Thuộc hạ không dám Chương 98: Không phá thủng trời thì không chịu bỏ cuộc Chương 99: Chó cắn chó, cả hai cùng chết Chương 100: Không biết tự lượng sức mình Chương 101: Sau này hắn chính là người đàn ông của tôi Chương 102: Rút những ống này ra Chương 103: Sư tỷ đẹp hơn cô ta Chương 104: Nó cho rằng nó là ai Chương 105: Cấp bậc gì mà dám mơ ước người phụ nữ hắn đã cọc trước Chương 106: Sau này sẽ có nhiều cơ hội Chương 107: Mau chạy đi Chương 108: Treo thưởng Chương 109: Danh sách ám sát Chương 110: Làm gì có cái lý đấy Chương 111: Liễu Thành Chí Chương 112: Nhuộm đỏ cả hành lang Chương 113: Trong mắt mắt tôi, hắn ta chẳng là gì Chương 114: Tất cả mọi người hãy cùng nhau xông lên Chương 115: Nghe lệnh của ai Chương 116: Ông chưa chuẩn bị một trăm tỷ à Chương 117: Tính thêm năm trăm tỷ Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149: C149: Ngài không muốn cứu cô ấy sao Chương 150: C150: Sư tỷ của tôi ở đâu các người đã làm gì cô ấy Chương 151: C151: Đệ chắc chắn muốn làm chuyện này vì ta Chương 152: C152: Chẳng lẽ không có ai ở giang đông có thể gi3t chết nữ ma đầu đó sao Chương 153: C153: Diệp hi hòa tao đây giết người cũng không chớp mắt Chương 154: C154: Võ tướng 9 sao Chương 155: C155: Các người cũng muốn chết à Chương 156: C156: Bà đây không rãnh dạy dỗ ông đâu Chương 157: C157: Rút lưỡi Chương 158: C158: Đừng có xem những thứ không nên xem Chương 159: C159: Giờ là lúc để ông nghĩ về mấy vấn đề này ư Chương 160: C160: Cứng đờ một chỗ Chương 161: C161: Không hiểu hay là giả vở không hiểu Chương 162: C162: Bọn họ muốn chết nhanh ai cũng không ngăn cản được Chương 163: C163: Bộ trưởng đến Chương 164: C164: Quỳ xuống Chương 165: C165: Từ chối Chương 166: C166: Đừng trách sư tỷ không cho đệ cơ hội Chương 167: C167: Tôi không cần cô làm việc này Chương 168: C168: Những nơi họ đi qua đều là máu xương bung bét cực kì bi thảm Chương 169: C169: Tập đoàn anh hoa Chương 170: C170: Cô biết sao Chương 171: C171: Không có thời gian lãng phí với cậu Chương 172: C172: Biến mất đi Chương 173: C173: Nhẫn đao thất nhân Chương 174: C174: Sợ bị chỉ phối Chương sau ›633 từ