Võ Thánh Diệp Hi Hòa Chương 104: Nó cho rằng nó là ai ‹ Chương trước Mục lục Chương 1: Cao thủ rời núi, mối hận ngút trời Chương 2: Đương nhiên là tìm đến Chương 3: Nhục nhã cực hạn Chương 4: Xuống dưới mà xám hối đi Chương 5: Chắc chắn Diệp Hi Hòa là ác ma Chương 6: Bí mật kinh thiên Chương 7: Lấy oán báo ân Chương 8: Quỷ quoái khó lường Chương 9: Không kiềm chế được d*c vọng Chương 10: Còn ai muốn tự sát nữa? Chương 11: Trí nhớ khá đấy! Chương 12: Trần Hán Sinh? Chương 13: Một tiếng rác! Chương 14: Khäc phục hậu quá? Chương 15: Tàn dư nhà họ Diệp Chương 16: Đã xảy ra chuyện gì thế? Chương 17: Thân gửi! Chương 18: Không cần vội Chương 19: Ai đó? Chương 20: Cái quỷ gì vậy! Chương 21: Cô đang làm gì vậy? Chương 22: Em gái tôi đâu rồi? Chương 23: Anh trai? Chương 24: Sao vậy? Chương 25: Diệp Hi Hòa? Chương 26: Có lầm không vậy Chương 27: To gan! Chương 28: Mắt trợn tròn! Chương 29: Đừng!! Chương 30: Cả nhà họ Lâm đều im bặt! Chương 31: Ông xem hay là tôi xem? Chương 32: Thường tan nát ư? Chương 33: Mày đang đánh rắm à? Chương 34: Mẹ nó! Chương 35: Có lẽ hắn đang tới tìm anh đấy! Chương 36: Anh ta vừa nghe thấy cái gì vậy? Chương 37: Phán Quan tức giận! Chương 38: Đây là Diêm Vương Điện đấy! Chương 39: Vẻ mặt Diệp Hi Hòa trở nên lạnh buốt! Chương 40: Lo trước khỏi hoạ Chương 41: Chết tiệt! Chương 42: Má ơi Chương 43: Diệp Hi Hòa tức giận! Chương 44: Huyết Tường Vi Chương 45: Không có ở đây ư? Chương 46: Trương Cầm Dao! Chương 47: Kiêu ngạo như vậy sao? Chương 48: Tự rạch ư? Chương 49: Hồi phục ư? Chương 50: Nhưng mà Chương 51: Mọi người thấy không? Chương 52: Lý Nhất Đaol Chương 53: Cái quỷ gì đây? Chương 54: Diệp Hi Hòa dừng tay Chương 55: Cao thủ cấp Thái Đấu! Chương 56: Nói thật thì tôi cũng không biết Chương 57: Sao cô lại ở đây? Chương 58: Người Nhật Bản? Chương 59: Hắn tới rồi? Chương 60: Nhanh cứu tôi Chương 61: Bồi thường mười tỷ Chương 62: Bắt giữ Chương 63: Đầu óc tên đó có vấn đề hả Chương 64: Nịnh hót Chương 65: Thả tôi ra Chương 66: Cậu nghĩ mình là ai Chương 67: Hậu quả vô cùng nghiêm trọng Chương 68: Tôi lập tức dẫn cô tới đó ngay! Chương 69: Tốt lắm Chương 70: Cửu sư tỷ Chương 71: Chẳng bao lâu Chương 72: Nhất định phải trừng phạt Chương 73: Để tao làm đối thủ của mày Chương 74: Dám ra tay với nữ chiến thần thì đây là tội chết Chương 75: Huyết Đao Môn Chương 76: Đến đúng lúc đấy Chương 77: Tàn sát Huyết Đao Môn Chương 78: Muốn biết ư? Nằm mơ Chương 79: Một mình hắn bao vây chúng ta Chương 80: Thái Thượng trưởng lão? Chương 81: Thật xinh đẹp Chương 82: Thăng oät Chương 83: Ông ta là cao thủ Đại Thái Đẩu Chương 84: Lá rụng về cội Chương 85: Mềm mịn không xương Chương 86: Thiên Quốc Chương 87: Ương ngạnh nhỉ Chương 88: Huyết chú Chương 89: Tại sao lại như chó nhà có tang thế Chương 90: Đóng cửa lại cho tôi Chương 91: Vô cùng nhục nhã Chương 92: Cái ôm đoạt mệnh Chương 93: Ai ra tay trước là kẻ mạnh Chương 94: Quang Chỉ Quyền! Chương 95: Nhiệm vụ của đối phương là tiêu diệt nữ chiến thần Long Lăng Vân Chương 96: Một trăm tỷ Chương 97: Thuộc hạ không dám Chương 98: Không phá thủng trời thì không chịu bỏ cuộc Chương 99: Chó cắn chó, cả hai cùng chết Chương 100: Không biết tự lượng sức mình Chương 101: Sau này hắn chính là người đàn ông của tôi Chương 102: Rút những ống này ra Chương 103: Sư tỷ đẹp hơn cô ta Chương 104: Nó cho rằng nó là ai Chương 105: Cấp bậc gì mà dám mơ ước người phụ nữ hắn đã cọc trước Chương 106: Sau này sẽ có nhiều cơ hội Chương 107: Mau chạy đi Chương 108: Treo thưởng Chương 109: Danh sách ám sát Chương 110: Làm gì có cái lý đấy Chương 111: Liễu Thành Chí Chương 112: Nhuộm đỏ cả hành lang Chương 113: Trong mắt mắt tôi, hắn ta chẳng là gì Chương 114: Tất cả mọi người hãy cùng nhau xông lên Chương 115: Nghe lệnh của ai Chương 116: Ông chưa chuẩn bị một trăm tỷ à Chương 117: Tính thêm năm trăm tỷ Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149: C149: Ngài không muốn cứu cô ấy sao Chương 150: C150: Sư tỷ của tôi ở đâu các người đã làm gì cô ấy Chương 151: C151: Đệ chắc chắn muốn làm chuyện này vì ta Chương 152: C152: Chẳng lẽ không có ai ở giang đông có thể gi3t chết nữ ma đầu đó sao Chương 153: C153: Diệp hi hòa tao đây giết người cũng không chớp mắt Chương 154: C154: Võ tướng 9 sao Chương 155: C155: Các người cũng muốn chết à Chương 156: C156: Bà đây không rãnh dạy dỗ ông đâu Chương 157: C157: Rút lưỡi Chương 158: C158: Đừng có xem những thứ không nên xem Chương 159: C159: Giờ là lúc để ông nghĩ về mấy vấn đề này ư Chương 160: C160: Cứng đờ một chỗ Chương 161: C161: Không hiểu hay là giả vở không hiểu Chương 162: C162: Bọn họ muốn chết nhanh ai cũng không ngăn cản được Chương 163: C163: Bộ trưởng đến Chương 164: C164: Quỳ xuống Chương 165: C165: Từ chối Chương 166: C166: Đừng trách sư tỷ không cho đệ cơ hội Chương 167: C167: Tôi không cần cô làm việc này Chương 168: C168: Những nơi họ đi qua đều là máu xương bung bét cực kì bi thảm Chương 169: C169: Tập đoàn anh hoa Chương 170: C170: Cô biết sao Chương 171: C171: Không có thời gian lãng phí với cậu Chương 172: C172: Biến mất đi Chương 173: C173: Nhẫn đao thất nhân Chương 174: C174: Sợ bị chỉ phối Chương sau ›Nữ (Bắc) Nam (Bắc) Nữ (Nam) Nam (Nam) Nữ HD (Bắc) Nam HD (Bắc) Nữ HD (Nam) Nam HD (Nam) Diệp Hi Hòa biết sư tỷ đang nói đùa. Có điều hắn cũng không do dự, năm ngón tay trực tiếp ngưng tụ băng châm rồi chuẩn xác đâm vào ngực Lãnh Nguyệt Vận. Băng châm mang theo sức mạnh chân khí, rất nhanh tiến vào trong hai phổi của Lãnh Nguyệt Vận. Lãnh Nguyệt Vận vốn có tâm mạch yếu ớt, lúc nào cũng có thể tắt thở, thế nhưng lại phát ra một tiếng r3n rỉ yếu ớt. Sau đó những vết thương ở hai phổi cô ta phục hồi về như trước với tốc độ mà mắt thường cũng có thể nhìn thấy, da thịt cũng trở nên hồng hào. "Không hổ là sư đệ, rất tài giỏi." Long Lăng Vân hài lòng vỗ vai Diệp Hi Hòa. Mà Diệp Hi Hòa thì nhìn kỹ sự thay đổi trên người Lãnh Nguyệt Vận. Mặc dù đâm Thiên Sơn Băng Phách Châm xuống có thể bảo vệ Lãnh Nguyệt Vận bình yên vô sự. Nhưng muốn cô ta có thể nhanh chóng tỉnh lại thì vẫn cần phải thêm một mồi lửa nữa. Thế là hắn ngưng tụ chân khí màu trăng trong lòng bàn tay, hai tay bao trùm lên ngực Lãnh Nguyệt Vận rồi nhào nặn, không ngừng dùng cách như vậy đưa chân khí của mình vào. Long Lăng Vân nhìn mà trợn mắt ngoác mồm. Sau khi phản ứng, sắc mặt không khỏi đỏ lên. Mặc dù cô ấy biết Diệp Hi Hòa không phải lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn, hành động này chỉ để có thể khiến Lãnh Nguyệt Vận nhanh chóng tỉnh lại. Trong lòng cũng không giải thích được, cũng rất hoảng hốt, Long Lăng Vân thậm chí cũng không hiểu sao nghĩ đến nếu như lúc này hai bàn tay kia của Diệp Hi Hòa bao trùm trên người mình, bản thân sẽ phản ứng thế nào. Càng nghĩ càng không nhịn được tim đập nhanh hơn, mặt đỏ tới mang tai. Bên ngoài phòng bệnh. Sầm Nhất Minh đang được mấy y tá đỡ dậy từ dưới mặt đất, đau đớn không thôi, gã ta che cái đầu chảy máu của mình, không ngừng r3n rỉ. Gã ta là thiếu gia nhà họ Sầm, nếu như không phải thích học y thì đã sớm trở thành người thừa kế gia tộc, †ừ nhỏ đến lớn có ai dám đánh gã ta, có ai dám khiến gã †a chịu sỉ nhục như vậy? "Đau quá! Mẹ, thằng chó, nó lại dám đánh tao, tao muốn chém nó thành ngàn mảnh!" Sầm Nhất Minh tức đến nổ phổi che đầu, hung ác nói. "Sầm thiếu, anh ta là người của Chiến Thần Lăng Vân, có Chiến Thần Lăng Vân che chở, những bảo vệ của bệnh viện chúng tôi cũng không dám động tới anh ta." Một nữ y tá khuyên bảo. "Nói láo, bảo vệ là cái thá gì! Dám đánh ông đây bị thương, lát nữa ông đây sẽ sai người gia tộc giế t chết nó!" Sầm Nhất Minh nghiến răng nghiến lợi. Mấy nữ y tá lập tức mặc niệm cho Diệp Hi Hòa một giây, có người tò mò hỏi: "Nói đi nói lại, tại sao Chiến Thần Lăng Vân lại tin tưởng vị sư đệ này của cô ấy như vậy chứ? Sư đệ đó của cô ấy cũng không phải là người hành nghề y, sẽ không phải giống như mèo mù đụng chuột chết, có thể chữa hết cho vị nữ phó quan kia chứ?" "Cút mẹ cô đi." Sầm Nhất Minh trực tiếp đẩy ngã nữ y tá đang nói chuyện xuống đất: "Thằng đầu đường xó chợ như nó nếu thật sự có thể chữa hết cho Lăng Nguyệt Vận kia, ông đây sẽ lập tức ăn cứt. Mẹ nó chưa từng thấy hai cái phổi hỏng mẹ rồi còn có thể chữa lành mà không thay phổi, nó cho rằng nó là ai? Hoa Đà tái thế?" Mấy nữ y tá không dám nói tiếp nữa mà câm như hến. Đúng lúc này trong phòng bệnh, trong lòng bàn tay Diệp Hi Hòa đưa vào chân khí nhiều hơn, vẻ mặt Lãnh Nguyệt Vận cũng trở nên hồng hào hơn. Long Lăng Vân biết cô ta sắp tỉnh, nhanh chóng kéo Diệp Hi Hòa ra, để miễn cho Nguyệt Vận vừa tỉnh lại nhìn thấy một màn lúng túng này. Sau đó cô ấy lại kéo một cái chăn qua đắp lên cho Lãnh Nguyệt Vận.
‹ Chương trước Mục lục Chương 1: Cao thủ rời núi, mối hận ngút trời Chương 2: Đương nhiên là tìm đến Chương 3: Nhục nhã cực hạn Chương 4: Xuống dưới mà xám hối đi Chương 5: Chắc chắn Diệp Hi Hòa là ác ma Chương 6: Bí mật kinh thiên Chương 7: Lấy oán báo ân Chương 8: Quỷ quoái khó lường Chương 9: Không kiềm chế được d*c vọng Chương 10: Còn ai muốn tự sát nữa? Chương 11: Trí nhớ khá đấy! Chương 12: Trần Hán Sinh? Chương 13: Một tiếng rác! Chương 14: Khäc phục hậu quá? Chương 15: Tàn dư nhà họ Diệp Chương 16: Đã xảy ra chuyện gì thế? Chương 17: Thân gửi! Chương 18: Không cần vội Chương 19: Ai đó? Chương 20: Cái quỷ gì vậy! Chương 21: Cô đang làm gì vậy? Chương 22: Em gái tôi đâu rồi? Chương 23: Anh trai? Chương 24: Sao vậy? Chương 25: Diệp Hi Hòa? Chương 26: Có lầm không vậy Chương 27: To gan! Chương 28: Mắt trợn tròn! Chương 29: Đừng!! Chương 30: Cả nhà họ Lâm đều im bặt! Chương 31: Ông xem hay là tôi xem? Chương 32: Thường tan nát ư? Chương 33: Mày đang đánh rắm à? Chương 34: Mẹ nó! Chương 35: Có lẽ hắn đang tới tìm anh đấy! Chương 36: Anh ta vừa nghe thấy cái gì vậy? Chương 37: Phán Quan tức giận! Chương 38: Đây là Diêm Vương Điện đấy! Chương 39: Vẻ mặt Diệp Hi Hòa trở nên lạnh buốt! Chương 40: Lo trước khỏi hoạ Chương 41: Chết tiệt! Chương 42: Má ơi Chương 43: Diệp Hi Hòa tức giận! Chương 44: Huyết Tường Vi Chương 45: Không có ở đây ư? Chương 46: Trương Cầm Dao! Chương 47: Kiêu ngạo như vậy sao? Chương 48: Tự rạch ư? Chương 49: Hồi phục ư? Chương 50: Nhưng mà Chương 51: Mọi người thấy không? Chương 52: Lý Nhất Đaol Chương 53: Cái quỷ gì đây? Chương 54: Diệp Hi Hòa dừng tay Chương 55: Cao thủ cấp Thái Đấu! Chương 56: Nói thật thì tôi cũng không biết Chương 57: Sao cô lại ở đây? Chương 58: Người Nhật Bản? Chương 59: Hắn tới rồi? Chương 60: Nhanh cứu tôi Chương 61: Bồi thường mười tỷ Chương 62: Bắt giữ Chương 63: Đầu óc tên đó có vấn đề hả Chương 64: Nịnh hót Chương 65: Thả tôi ra Chương 66: Cậu nghĩ mình là ai Chương 67: Hậu quả vô cùng nghiêm trọng Chương 68: Tôi lập tức dẫn cô tới đó ngay! Chương 69: Tốt lắm Chương 70: Cửu sư tỷ Chương 71: Chẳng bao lâu Chương 72: Nhất định phải trừng phạt Chương 73: Để tao làm đối thủ của mày Chương 74: Dám ra tay với nữ chiến thần thì đây là tội chết Chương 75: Huyết Đao Môn Chương 76: Đến đúng lúc đấy Chương 77: Tàn sát Huyết Đao Môn Chương 78: Muốn biết ư? Nằm mơ Chương 79: Một mình hắn bao vây chúng ta Chương 80: Thái Thượng trưởng lão? Chương 81: Thật xinh đẹp Chương 82: Thăng oät Chương 83: Ông ta là cao thủ Đại Thái Đẩu Chương 84: Lá rụng về cội Chương 85: Mềm mịn không xương Chương 86: Thiên Quốc Chương 87: Ương ngạnh nhỉ Chương 88: Huyết chú Chương 89: Tại sao lại như chó nhà có tang thế Chương 90: Đóng cửa lại cho tôi Chương 91: Vô cùng nhục nhã Chương 92: Cái ôm đoạt mệnh Chương 93: Ai ra tay trước là kẻ mạnh Chương 94: Quang Chỉ Quyền! Chương 95: Nhiệm vụ của đối phương là tiêu diệt nữ chiến thần Long Lăng Vân Chương 96: Một trăm tỷ Chương 97: Thuộc hạ không dám Chương 98: Không phá thủng trời thì không chịu bỏ cuộc Chương 99: Chó cắn chó, cả hai cùng chết Chương 100: Không biết tự lượng sức mình Chương 101: Sau này hắn chính là người đàn ông của tôi Chương 102: Rút những ống này ra Chương 103: Sư tỷ đẹp hơn cô ta Chương 104: Nó cho rằng nó là ai Chương 105: Cấp bậc gì mà dám mơ ước người phụ nữ hắn đã cọc trước Chương 106: Sau này sẽ có nhiều cơ hội Chương 107: Mau chạy đi Chương 108: Treo thưởng Chương 109: Danh sách ám sát Chương 110: Làm gì có cái lý đấy Chương 111: Liễu Thành Chí Chương 112: Nhuộm đỏ cả hành lang Chương 113: Trong mắt mắt tôi, hắn ta chẳng là gì Chương 114: Tất cả mọi người hãy cùng nhau xông lên Chương 115: Nghe lệnh của ai Chương 116: Ông chưa chuẩn bị một trăm tỷ à Chương 117: Tính thêm năm trăm tỷ Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149: C149: Ngài không muốn cứu cô ấy sao Chương 150: C150: Sư tỷ của tôi ở đâu các người đã làm gì cô ấy Chương 151: C151: Đệ chắc chắn muốn làm chuyện này vì ta Chương 152: C152: Chẳng lẽ không có ai ở giang đông có thể gi3t chết nữ ma đầu đó sao Chương 153: C153: Diệp hi hòa tao đây giết người cũng không chớp mắt Chương 154: C154: Võ tướng 9 sao Chương 155: C155: Các người cũng muốn chết à Chương 156: C156: Bà đây không rãnh dạy dỗ ông đâu Chương 157: C157: Rút lưỡi Chương 158: C158: Đừng có xem những thứ không nên xem Chương 159: C159: Giờ là lúc để ông nghĩ về mấy vấn đề này ư Chương 160: C160: Cứng đờ một chỗ Chương 161: C161: Không hiểu hay là giả vở không hiểu Chương 162: C162: Bọn họ muốn chết nhanh ai cũng không ngăn cản được Chương 163: C163: Bộ trưởng đến Chương 164: C164: Quỳ xuống Chương 165: C165: Từ chối Chương 166: C166: Đừng trách sư tỷ không cho đệ cơ hội Chương 167: C167: Tôi không cần cô làm việc này Chương 168: C168: Những nơi họ đi qua đều là máu xương bung bét cực kì bi thảm Chương 169: C169: Tập đoàn anh hoa Chương 170: C170: Cô biết sao Chương 171: C171: Không có thời gian lãng phí với cậu Chương 172: C172: Biến mất đi Chương 173: C173: Nhẫn đao thất nhân Chương 174: C174: Sợ bị chỉ phối Chương sau ›734 từ