TruyenVip

Vợ Nhỏ Gả Thay Được Sủng Lên Mây

Chương 949

Mục lục



Tư Mộ Hàn lúc này mới ngước mắt nhìn cô.

Tuy anh không nói gì, nhưng Nguyễn Tri Hạ có thể nhìn ra từ ánh mắt anh, anh muốn bảo cô nói tiếp.

“Mạc Cẩm Vân tìm chuyên gia thôi miên giỏi nhất thế giới, giá trị con người chắc chắn không thấp.

Giả sử Mạc Cẩm Vân trả hắn thù lao rất cao, nhưng bây giờ hắn đang trốn tránh chúng ta.

Có nghĩa là, có khả năng hắn không phải vì tiền.


Vì dù sao, thù lao mà anh có thể trả cho hắn chắc chắn cao hơn cái giá mà Mạc Cẩm Vân đưa ra.

Nguyễn Tri Hạ nói xong đoạn này, liền ngước mắt nhìn phản ứng c*̉a Tư Mộ Hàn
Tư Mộ Hàn buông đũa, dựa ra sau, giọng nói không cảm xúc: “Nói tiếp.”
“Điều này nói lên rằng, chuyên gia thôi miên kia, có lẽ là thôi miên anh với mục đích nào đó…”
Lần này, không đợi Nguyễn Tri Hạ nói hết, Tư Mộ Hàn đã cắt lời cô: “Mục đích? Ví dụ như?”
Nguyễn Tri Hạ nghĩ nghĩ, nói: “Tôi đoán, có khi nào chuyên gia thôi miên này có thù oán gì đó với anh?”
Tư Mộ Hàn như là nghe được chuyện gì buồn cười lắm, trong mắt hiện vẻ mỉa mai: “Em có biết tôi đối phó với những người thù oán tôi thế nào không?”
Nguyễn Tri Hạ hơi nắm chặt ngón tay: “Anh cảm thấy, nếu chuyên gia thôi miên kia thật sự có thù oán với anh, thì phương pháp trả thù này không đủ độc ác sao?”
Để cho một người quên đi quá khứ, quên đi người yêu, con cái, bạn bè, nhiêu đó không đủ độc ác hay sao?
“Cuộc sống c*̉a tôi c*̃ng không vì vậy mà có gì thay đổi.” Ánh mắt Tư Mộ Hàn hết sức lạnh lùng.

Người quên đi thì không biết gì cả, mà đau khổ nhất… chính là những người bị quên lãng.

“Ăn cơm đi.” Nguyễn Tri Hạ không tiếp tục chủ đề này với anh nữa.

Dù nói thêm điều gì về chuyện này nữa, thì c*̃ng chẳng có gì vui vẻ.

Nguyễn Tri Hạ c*́i đầu, im lặng ăn cơm.


Tư Mộ Hàn rõ ràng cảm giác được tâm trạng Nguyễn Tri Hạ sa sút hẳn đi.

Theo tầm nhìn c*̉a Tư Mộ Hàn, Nguyễn Tri Hạ c*́i thấp đầu, chỉ có thể thấy hàng lông mi thật dài c*̉a cô, sắc mặt thản nhiên, không có vẻ gì là vui.

Anh không nói nữa, hai người im lặng ăn cơm.

Ăn cơm xong, Tư Mộ Hàn phải về.

Vốn Mạc Hạ đang chơi đồ chơi, thấy Tư Mộ Hàn đi về phía cửa liền mở to mắt chạy “bịch bịch” về phía anh.

“Ba à, ba đi đâu vậy.” Mạc Hạ nói xong, chỉ ngoài cửa sổ: “Trời tối.”
Tư Mộ Hàn c*́i đầu nhìn bé: “Đi về.”
Mạc Hạ quá nhỏ, anh c*́i thấp đầu nhìn bé như vậy có hơi mỏi, liền lui về phía sau nửa bước.

Mạc Hạ níu góc áo anh, quay đầu nhìn Nguyễn Tri Hạ: “Mẹ.”
Giọng điệu Nguyễn Tri Hạ c*̃ng giống nét mặt cô, đều rất nhạt: “Ba phải về, đừng kéo.”
“Không muốn.” Mạc Hạ nhíu mày, bướng bỉnh hiếm thấy: “Con không muốn, không muốn.”
Mạc Hạ rất ít khi không nghe lời như vậy.


Có đôi khi, trẻ nhỏ bướng bỉnh c*̃ng không phải là không ngoan không nghe lời.

Cô bé tức giận là bởi vì mong ước chính đáng c*̉a mình.

Tuy bé còn rất nhỏ, nhưng vẫn là một người có tư tưởng độc lập.

Bé rất ít khi rời xa Tư Mộ Hàn.

Trong khoảng thời gian này lại ít gặp nhau như vậy, cho nên rất muốn ở c*̀ng Tư Mộ Hàn thêm một chút.

Muốn ở cạnh ba, đó c*̃ng không phải yêu cầu gì quá đáng.

Nguyễn Tri Hạ mở miệng, nhìn về phía Tư Mộ Hàn: “Anh mang con về nhà một đêm đi.

Sau này nếu không có thời gian, có thể nhờ Thời Dũng đưa con đến đây, hoặc là tôi tự đi đón con.”.



Mục lục

683 từ

Truyện được đọc nhiều

Đệ Nhất Kiếm ThầnĐang ra
Đệ Nhất Kiếm Thần

Thanh Phong

11778 chương6.5
Phong Thần ChâuĐang ra
Phong Thần Châu

Oa Ngưu Cuồng Bôn

10919 chương7.2
Vô Thượng Thần ĐếĐang ra
Vô Thượng Thần Đế

Oa Ngưu Cuồng Bôn

6340 chương7.4
Thần Y Trở LạiĐang ra
Thần Y Trở Lại

Tiểu Tinh

6863 chương6.4
Thiên Đạo Đồ Thư QuánĐang ra
Thiên Đạo Đồ Thư Quán

Hoành Tảo Thiên Nhai

3577 chương7.1
Thần Đạo Đan TônĐang ra
Thần Đạo Đan Tôn

Cô Đơn Địa Phi

5345 chương6.8