TruyenVip

Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!

Chương 2002

Mục lục

Chương 2002

Trong giấc mơ của mỗi cô gái, luôn có những bộ váy công chúa lộng lẫy, một chàng hoàng tử, một cỗ xe bí ngô…

Mà hôm nay, Cố Gia Huy đều đã cho cô rồi Cô mới chỉ có hai mươi tuổi, nhưng cô cảm thấy bây giờ chết đi cũng không còn gì nuối tiếc nữa.

Có thể gả cho Cố Gia Huy, chính là may mắn lớn nhất đời này của cô.

Cô ôm chặt lấy anh, nói: “Cố Gia Huy, có phải kiếp trước em cứu cả giải ngân hà, cho nên kiếp này mới gặp được anh không?”

“Chắc là kiếp trước anh nợ em tiền, cho nên kiếp này mới rơi vào tay em, không thể thu xếp được. Anh nguyện vì em mà ở mãi chỗ này, giam cầm cả đời, không ra ngoài nửa bước.”

Nghe những lời này, Hứa Minh Tâm nghẹn ngào không nói nên lời, chỉ có thể kiếng chân lên hôn anh.

Trăng sáng, tuyết rơi, lễ Giáng Sinh, ông già Noel và tuần lộc…

Còn có hoàng tử và lọ lem.

Thời gian từng phút trôi qua, Hứa Minh Tâm bận rộn cả ngày, cuối cùng cũng ngủ thiếp đi.

Cô năm trong lòng anh, chân đặt lên đùi anh ngủ ngon lành.

Cố Gia Huy thương tiếc chạm lên gương mặt nhỏ nhắn của cô, bắt đầu quay trở về.

Sáng sớm hôm sau, khi Hứa Minh Tâm thức dậy, việc đầu tiên làm là kiểm tra quần áo của mình. Là đồ ngủ, không phải váy công chúa, tối qua… chỉ là giấc mơ ư?

Nghĩ đến chuyện đêm qua, cô không nhịn được cười ngốc nghếch.

Nhất định là mơ!

Không thì ông già Noel và tuần lộc ở đâu ra chứt Không thể là thật được!

“Tắm rửa đi rồi xuống dưới ăn sáng”

Cố Gia Huy từ phòng tắm đi ra, thúc giục Hứa Minh Tâm nhìn anh, mở miệng muốn hỏi chuyện tối qua là thật hay giả, nhưng nếu là giả, không thể tránh được việc đánh mất bản thân Gô đã có Cố Gia Huy tốt nhất rồi, không thể quá tham lam.

Cô vừa bước xuống lầu, liền nghe thấy giọng nói: “Ấy ấy mấy con nai hư này, sao có thể ăn hoa được chứ” Cô nhìn theo hướng âm thanh, chợt nhìn thấy trong sân có… ba con tuần lộc.

“Cái cái cái này… lẽ nào tối qua là thật?”

“Ông già Noel không mang đi được rồi, tặng em đấy” Cố Gia Huy đứng sau lưng cô, lạnh nhạt nói: “Chúng nó là một cặp vợ chồng, con nhỏ hơn chính là con của chúng, em có thể đem tặng cho Dao Dao coi như là quà Giáng Sinh.

“Chuyện tối qua là thật? Thực sự không phải là mơ? Vậy… vậy bộ váy công chúa với xe bí ngô của em đâu?”

“Váy ở trong tủ, còn xe thì ở trong nhà kho”

“Thật! Hoá ra mấy thứ này là thật!

Hứa Minh Tâm kích động nhảy lên người Gố Gia Huy, bám trên người anh như con Koala: “Em cứ nghĩ là mình đang mơ, ai ngờ đều là thật!”

“Đương nhiên là thật rễ Cố Gia Huy vuốt nhẹ chóp mũi của cô, trên mặt tràn đầy ý cười dịu dàng Lúc này, Phó Minh Tước đi tới, bế Dao Dao lên, nói: “Trẻ con vẫn còn ở đây, hai người có thể trông giúp tôi chút không? Tôi có việc phải đi trước”


Mục lục

594 từ

Truyện được đọc nhiều

Đệ Nhất Kiếm ThầnĐang ra
Đệ Nhất Kiếm Thần

Thanh Phong

11778 chương6.5
Phong Thần ChâuĐang ra
Phong Thần Châu

Oa Ngưu Cuồng Bôn

10919 chương7.2
Vô Thượng Thần ĐếĐang ra
Vô Thượng Thần Đế

Oa Ngưu Cuồng Bôn

6340 chương7.4
Thần Y Trở LạiĐang ra
Thần Y Trở Lại

Tiểu Tinh

6863 chương6.4
Thiên Đạo Đồ Thư QuánĐang ra
Thiên Đạo Đồ Thư Quán

Hoành Tảo Thiên Nhai

3577 chương7.1