TruyenVip

Tử thư tây hạ - Tập 1

Tử thư tây hạ - Tập 1 - Chương 02 phần 1

Mục lục

Chương 2:Lão K

Trong quán trà bên bờ châu Giang, Quảng Châu, thời tiết
chính hạ đặc trưng của vùng đất phía nam, Đường Phong ngồi một mình gần cửa sổ,
thưởng thức một ấm trà Long Tỉnh. Sau khi nhận cuộc điện thoại của Lương Vân Kiệt
tại Thâm Quyến, hẹn thời gian và địa điểm gặp mặt, Đường Phong không màng nghỉ
ngơi, lập tức đáp xe tới Quảng Châu.

Đường Phong nhìn đổng hổ, 8 giờ tối rổi, Lương Vân Kiệt vẫn
chưa xuất hiện. Ngoài cửa sổ trời đang mưa, dòng Châu Giang bị bao trùm trong
mưa khói mịt mù. Bỗng Đường Phong thất thần nhìn chăm chăm ra ngoài cửa sổ, từ
từ, từ từ... trên kính cửa sổ hiện lên một khuôn mặt hung ác dữ tợn, khuôn mặt
đó -khuôn mặt đó rõ ràng là khuôn mặt khủng khiếp của Tề Ninh lúc rơi xuống đất
chết. Đường Phong ra sức dụi mắt, khuôn mặt trên kính cửa sổ, biến mất, ngoài cửa
sổ, vẫn là màn mưa nặng trĩu, đen kịt.(Truyện 8.mobi)

 

"Chàng trai, để cậu đợi lâu quá" -Lương Vân Kiệt
rút cuộc cũng đã tới, ông đứng cạnh bàn, giơ tay ra, cánh tay vẫn trắng bệch,
khô khốc, cứng đơ như thế.

Đường Phong không buổn để ý tới cánh tay phải của Lương Vân
Kiệt đang giơ ra, lanh lùng hỏi: "Ông từ Hồng Kông đến lúc chiều ư?"

"ừm! Dừng chân ở thư viện một lúc, thế nên bây giờ mới
tới". -Lương Vân Kiệt có chút bối rối thu tay phải về.

"Tìm tôi có việc gì, nói đi!" -Đường Phong hỏi thẳng
vào vấn đề.

Lương Vân Kiệt ngồi xuống ghế đối diện, trầm ngâm một lúc,
nói: "Nghe nói là chuyên gia đấu giá Tể Ninh chết rồi ?" Đường Phong
nhìn ông ta chằm chằm cười lạnh lùng: "Ông cố ý giả vờ không biết hay là
thực sự mới biết tin đó?" Lương Vân Kiệt chau chau mày, đáp: "Ý cậu
là sao?" "Ý là sao ? Lẽ nào ông không hiểu ư? Tề Ninh do đâu mà vô
duyên vô cớ nhảy lầu tự tử? Nguyên nhân duy nhất mà tôi có thế nghĩ tới chính
là hội chợ đấu giá cuối cùng mà ông ấy chủ trì lúc còn sống, và chính trong hội
chợ đấu giá đó, do một động thái không bình thường của ông ta đã khiến ông đoạt
được tấm kệ tranh ngọc kỳ lạ đó". -Đường Phong cố ý đem sự nghi ngờ và mâu
thuẫn nhắm thẳng vào Lương Vân Kiệt.

"Cậu nghi ngờ cái chết của Tề Ninh có liên quan tới
tôi?" -Lương Vân Kiệt vốn rất bình tĩnh giờ bắt đấu hiện rõ sự kích động.

"Lẽ nào ông không đáng để nghi ngờ sao?"

"Chàng trai, cậu phải có chứng cứ, không được tùy tiện
ngậm máu phun người". -Dù Lương Vân Kiệt đã cố gắng kìm giọng nhưng vẫn
không giẫu được sự kích động.

Đường Phong đáp: "Chứng cứ? Được, tôi hỏi ông, hôm đấu
giá đó, người phụ nữ tóc vàng cạnh tranh cùng ông rõ ràng đã giương biển lên, Tề
Ninh rõ ràng cũng đã nhìn thấy, nhưng ông ta vẫn gõ búa, sau khi búa được gõ xuống,
người được lợi chính là ông, vậy ông giài thích thế nào đây?

Còn cả hôm sau, sau hội chợ đấu giá, ông tới nhận vật đấu
giá, tại sao lại hồn xiêu phách lạc, còn xém chút nữa là đâm vào cửa xoay? Hôm
đó sau khi ông ra về chưa được bao lâu thì Tề Ninh chết!"

Lương Vân Kiệt giật bắn mình, đứng phắt dậy, đưa tay ra chỉ
về phía Đường Phong: "Cậu theo dõi tôi! Cậu... cậu có mục đích gì?"

Đường Phong đáp: "Ai rảnh rỗi mà theo dõi ông, tôi đến
làm thủ tục cho vài món đổ đấu giá mua được thì gặp ông".

Quán trà rất yên tĩnh, Lương Vân Kiệt vừa mới to tiếng, còn đứng
cả dậy, nên lập tức thu hút sự chú ý của những khách uống trà khác. Ông lại ngồi
xuống, gằn giọng, nhưng ngữ khí vẫn rất nghiêm trọng: "Rút cuộc tại sao cậu
lai theo dõi tôi?"

Đường Phong đáp: "Néu tôi rắp tâm theo dõi ông thì hôm
đó khi ông chuẩn bị đâm vào cửa xoay, tôi đã không kéo ông lại".

Lương Vân Kiệt im lặng, nhìn thẳng vào mặt Đường Phong. Đường
Phong thản nhiên đấu mắt với ông ta. Một lúc sau, biểu hiện căng thẳng của
Lương Vân Kiệt đã dịu xuống, ông hỏi: "Chàng trai, cậu có thé nói cho tôi biết,
tại sao cậu lại chịu ra giá 80 vạn cho tấm kệ tranh ngọc không ai buồn hỏi han
tới đó ? Nếu như cậu thực sự hứng thú với nó, thì tại sao chỉ ra giá một lấn rồi
không trả giá thêm nữa?" Đường Phong nói lại lần nữa những lời lần trước
đã nói với Vương Khải cho ông ta nghe. Lương Vân Kiệt nghe xong, vẻ mặt hoàn
toàn bất ngờ, hỏi: "Bỏ ra 80 vạn, chỉ là để giải vây cho một chuyên gia đấu
giá không hề quen biết ?" Đường Phong lắc đầu, nói: "Là giúp ông ta
giải vây, nhưng đổng thời cũng để mua một thứ đổ cổ. Đừng nói với tôi những lời
đại loại như đồ cổ đó chỉ đáng giá 10 vạn, trong mắt tôi, đồ cổ không có giá trị
tiền bạc nào cả, chúng chỉ có giá trị lịch sử, giá trị công nghệ. Nếu dùng giá
trị tiền bạc để so sánh, dùng 80 vạn hay là dùng 800 tệ mua nó đều không
đáng".(Truyện 8.mobi)

 

2

_Lương Vân Kiệt sững sờ nhìn Đường Phong, một lúc sau, than
thở: "Chàng trai, tôi có thể tin cậu không?"

Đường Phong không chút khách khí đáp: "Tùy, dù sao tôi
cũng không tin ông!"

Lương Vân Kiệt bị chặn họng nên ngớ cả người ra, đáp:
"Xin cậu hãy tin tôi, Tề Ninh gian lận và tự sát, thật sự không liên quan
tới tôi. Trong đó có một âm mưu to lớn".

Đường Phong hỏi: "m mưu gì ?"

Lương Vân Kiệt định nói nhưng rồi lại thôi, đắn đo một lúc,
lại là câu: "Tôi có thể tin cậu không?"

Nếu như không phải thấy bộ dạng ông ta da dẻ nhăn nheo, râu
tóc bạc phơ, thì Đường Phong chỉ muốn đấm một phát vào mặt ông ta, anh lạnh
lùng đáp: "Ông muốn tôi tin ông, thì trước tiên ông phải tin tôi".

Lương Vân Kiệt hỏi: "Cậu muốn tôi tin cậu thế nào
đây?"

Đường Phong rút cuộc đã đứa câu chuyện vể chủ để chính:
"Trước tiên tôi phải được biết, lần này ông tới đây tìm tôi là vì cái
gì?"

Lương Vân Kiệt đáp: "Có một bí mật lớn, âm mưu lớn,
liên lụy tới một phạm vi rất rộng, cũng rất nghiêm trọng, nghiêm trọng hơn cả
những gì cậu tưởng tượng. Tôi cần được giúp đỡ. Tôi nhớ ra trong hội chợ đấu
giá, cậu cũng có hứng thú với kệ tranh ngọc nên đã cho người tìm kiếm chút
thông tin về cậu... đừng nổi giận, tôi không có ác ý, chỉ là muốn xác minh lại
chút thôi, xem cậu có đáng tin hay không".

Đường Phong lạnh lùng đáp: "Kết quả là tôi không đáng
tin?"

Lương Vân Kiệt lắc đầu nói: "Không, kết quả điều tra
khiến tôi rất hài lòng, cậu là người vẫn có thể kiên quyết duy trì nguyên tắc của
bản thân hiếm có còn sót lại trong xã hội hiện nay, đến cả người bạn già của
tôi, La Trung Bình cũng rất ca ngợi cậu".

Đường Phong ngạc nhiên hỏi: "Ông quen biết giáo sư La
Trung Bình?" -giáo sư La Trung Bình là nhà sử học nổi tiếng, trình độ học
vấn và nhân cách tu dưỡng đều danh nổi như cồn trong giới học thuật. Đường
Phong tuy mới chỉ tiếp xúc với ông vài lần, nhưng ông chính là một trong số rất
ít người mà Đường Phong thật lòng kính phục.

Lương Vân Kiệt lấy tay ra hiệu đợi một chút, móc điện thoại
ra gọi, nói vài câu, sau đó đưa điện thoại cho Đường Phong: "La Trung Bình
muốn nói chuyện với cậu". Đường Phong nhận điện thoại, đầu dây bên kia quả
là giọng nói của giáo sư La, giáo sư La nhấn mạnh Lương Vân Kiệt là bạn của
ông, tuyệt đối đáng tin cậy, sau đó nói thêm vài câu rồi ngắt điện thoại.

Đưa trả lại điện thoại cho Lương Vân Kiệt, thấy bộ dạng nhẹ
nhõm của ông, Đường Phong nói: "Ban nãy ông cũng nói tôi là người trọng
nguyên tắc, giáo sư La tin tưởng ông, tôi tin tưởng giáo sư La, nhưng điều đó
không nhất thiết đồng nghĩa với việc tôi cũng tin tưởng ông".

Lương Vân Kiệt sắc mặt đanh lại, có chút choáng váng, có vẻ
muốn nổi giận, nhưng rút cuộc ông đã kìm chế được, hạ giọng nói: "Chàng
trai, cậu còn muốn thế nào nữa?"

Đường Phong hơi xoay người hướng về phía trước, đáp:
"Tôi muốn biết, tại sao ông lại chịu trả giá cao như vậy để mua tấm kệ
tranh ngọc kỳ lạ đó, còn nữa, những túi hố sơ ông có được lúc tới nhận kệ tranh
ngọc có những gì trong đó ?"

Hai câu hỏi này vừa thốt ra khỏi miệng, Đường Phong nhận thấy
Lương Vân Kiệt, dùcố gắng hết sức kìm chế nhưng biểu hiện rõ ràng cho thấy ông
vẫn bị chấn động, hai câu hỏi đó rõ ràng, đã tác động rất lớn tâm can ông.
(Truyện 8.mobi) Ông uống một ngụm trà, dừng lại một lúc rồi mới đáp: "Những
điều này tôi sẽ nói với cậu, nhưng phải sau khi tôi đã hoàn I toàn tin tưởng cậu".

Đường Phong nói: "Vậy thì đợi sau khi ông tin tưởng thì
hãy đến tìm tôi". Nói xong anh đứng dậy bước nhanh ra khỏi quán trà bỏ mặc
những lời gọi với theo của Lương Vân Kiệt.

Đường Phong cầm ô, đi men theo bờ sông Châu Giang. Về bí mật
lớn mà Lương Vân Kiệt nói, anh thực sự rất quan tâm, nhưng điếu đó không đồng
nghĩa với việc Lương Vân Kiệt có thể tùy tiện điều tra anh. Điều càng khiến anh
bực bội là sau khi Lương Vân Kiệt điều tra xong mà vẫn không hoàn toàn tin tưởng
anh, vẫn muốn anh chứng minh thêm về bản thân, vậy thì sao mà anh không tức giận
đến mức tỏ thái độ cho được? Dù sao thì nếu Lương Vân Kiệt cần anh, nhất định vẫn
phải đến tìm anh.

Mưa vẫn rơi, đã hơn 10 giờ đêm. Thời khắc này đổi với cuộc sổng
phong phú về đêm của người Quảng Châu mà nói thì vừa vặn đến lúc. Những quán
bar, nhà hàng ven sông Châu Giang đèn hoa xanh đỏ, nếu không phải trời mưa, sẽ
càng náo nhiệt hơn. Đường Phong vô tâm không lưu luyến gì nơi đây, anh đi thẳng
rồi rẽ vào một con đường yên tĩnh khuất lấp, anh nhớ là băng qua con đường này
thì có thế trở về khách sạn mình ở.

Bước đi trên con đường tối thui, đột nhiên, Đường Phong nghe
thấy một tiếng kêu thảm thiết, tìm kiếm nơi tiếng kêu phát ra thì lại thấy bên
đường có một con ngõ hẹp, trong ngõ có hai bóng đen lướt qua, rất nhanh, con
ngõ lại trở nên tĩnh lặng, mặc dù tiếng kêu thảm thiết vừa phát ra từ đây. Đường
Phong thu hết can đảm, bước nhanh vào con ngõ, từ từ, chầm chậm... anh tới gần
hơn, rồi nhìn thấy một người đang nằm trên đất. Đưòng Phong cúi xuống xem xét,
giật mình khi phát hiện ra người nằm trên đất chính là ông lão tóc bạc phơ
Lương Vân Kiệt. Lúc này, trước ngực Lương Vân Kiệt có một vết thương, máu tươi
đang tuôn ra xỗi xả, Đường Phong vội vàng đỡ Lương Vân Kiệt dậy, khẽ kêu lên:
"Lương lão tiên sinh! Lương lão tiên sinh!"

Lương Vân Kiệt khó nhọc mở mắt, xem ra ông đã rất yếu, muốn
mở miệng nói, nhưng lại không nghe rõ ông nói những gì. Đường Phong ghé tai vào
sát miệng ông, lúc này mới nghe được đứt quãng: "Huyết chú!... huyết chú
đáng sợ lại.. lại trở lại rồi.. thư... viện.... bảy... bảy mươi mốt.. -Lương
Vân Kiệt gắng cao giọng, ông dùng toàn bộ sức lực thốt ra con số cuối cùng, rồi
rút cuộc tim ông đã ngừng đập.

Lương Vân Kiệt ban nãy còn muốn nói bí mật ra cho Đường
Phong, lúc này đã trở thành một cái xác lạnh cóng, nằm bất động trong con ngõ
nhỏ mưa rơi, nước mưa vương vãi trên khuôn mặt Đường Phong và cũng rớt trên mái
tóc bạc của Lương Vân Kiệt, Đường Phong nhẹ nhàng vuốt mắt cho ông, đột nhiên,
anh nhớ lại một bóng đen còn lại, ban nãy rõ ràng nhìn thấy có hai bóng đen
trong ngõ, nhưng khi Đường Phong đến gần lại chỉ phát hiện ra mỗi Lương Vân Kiệt
nằm trên đất, vậy bóng đen kia đâu? Nghĩ tới đây, Đường Phong bất giác lạnh
toát sống lưng, anh quay ngoắt đấu lại, phía bên này là con đường ban nãy anh vừa
đi tới -không có người, lại nhìn về phía bên kia của con ngõ nhỏ trong mưa , đấu
đó thông ra một con đường khác, hình như con đường đó còn náo nhiệt hơn, chổc
chốc lại có xe chạy qua, hung thủ đã bỏ chạy theo hướng đó?

Đường Phong đứng dậy, từ từ hướng vể phía đầu ngõ trong mưa
đó, trong ngõ rất tối, Đường Phong cầm điện thoại, lấy nó làm công cụ chiếu
sáng, anh cảnh giác quan sát xung quanh, đặc biệt là hai bên ngõ tối thui, Đường
Phong bước khoảng ba chục bước, đột nhiên, sau lưng anh vọng lại một chuỗi âm
thanh khe khẽ, Đường Phong xoay người lại nhìn, chi thấy một bóng đen đang bò
lên xác của Lương Vân Kiệt, không biết đang làm gì. Đường Phong nhìn không rõ
hình dạng của bóng đen, anh cũng không rõ mình lấy dũng khí từ đầu ra, hét lên
một tiếng, sau đó nhặt một viên gạch dưới đất lên, bước nhanh về phía bóng đen
đó, bóng đen thấy tình hình không ổn, quay đầu hướng vể đầu ngõ bên kia bỏ chạy.
()

Đường Phong quay lại canh xác Lương Vân Kiệt, dùng ánh sáng
yếu ớt phát ra từ điện thoại soi chiếu, chỉ thấy quần áo trên người Lương Vân
Kiệt xộc xệch, chiếc túi da luôn đeo bên người rơi bên canh. Hình như bóng đen
ban nãy tìm kiếm vật gì đó trên thi thể, có lẽ... có lẽ trên người Lương Vân Kiệt
thật sự có vật quan trọng nào đó, bị bóng đen lấy đi mất rồi! Nhìn lại thấy
bóng đen đó đã sắp chạy tới đầu ngõ, Đường Phong liền, bất chấp tất cả lao
theo. Thời còn đi học, Đường Phong cũng đã từng đoạt giải quán quân chạy cự ly
ngắn toàn trường, người bình thường không phải là đổi thủ của anh, nên phút chốc,
Đường Phong đã đuổi tới đầu ngõ, ra đường. Bóng đen và Đường Phong, một trước một
sau, truy đuổi trên đường trong đêm tối. Nhờ ánh sáng đèn đường, Đường Phong
nhìn thấy bóng đen đó mặc một chiếc áo khoác da, có áo dựng đứng, còn đội một
chiếc mũ, nên lại càng chẳng nhìn rõ mặt người đó, tốc độ của bóng đen rất
nhanh, Đường Phong cũng dốc hết sức lực toàn thân, nhưng vẫn không đuổi kịp!
Nhưng, đuổi được một lúc, Đường Phong bỗng phát hiện ra, người đó vốn cũng
không quen đường ở đây, bóng đen hoảng loạn không biết chọn đường nào nên lao về
phía bờ sông Châu Giang...

"Thằng chó chết!" -lúc bóng đen chạy băng qua đường,
vì không nhìn đèn giao thông, nên đã bị một chiếc tắc xi đang phi vùn vụt lao tới
đâm phải, khiến người tài xế bật ra câu chửi.

Nhưng bóng đen bị đâm mà chẳng hề hấn gì cả, hắn lập tức đứng
phắt dậy băng qua đường, mất hút bên bờ sông. Đường Phong đợi tín hiệu đèn giao
thông chuyển xong mới băng qua đường, đến khi anh chạy tới bờ sông thì, bóng
đen đã mất tăm từ lâu. Đường Phong nhìn về phía mặt sông, mưa khói bao trùm mịt
mùng, giữa mặt sông xuất hiện một xoáy nước nho nhỏ, tâm xoáy nước đang nổi lên
một chiếc mũ, đây chính là chiếc mũ mà người ban nảy đội, Đường Phong bất giác
nghĩ -lẽ nào người đó nhảy xuống sông rồi?

Khắp người Đường Phong ướt đẫm nước mưa, anh thở dốc, quay
người, nhìn xung quanh — đầu đường, một chiếc tắc xi đang đỗ đợi khách, bác tài
lơ đãng hút thuốc, dùng ánh mắt kỳ lạ dò xét Đường Phong. Vài chiếc xe con đang
đỗ ven đường, Đường Phong không nhìn rõ phía trong xe, anh không biết trong xe
có phải cũng đang có đôi mắt chằm chằm nhìn mình hay không. Trong quán bar, mọi
người vẫn đang điên cuồng. ()Trong quán cà phê, vài đôi tình nhân vẫn đang lưu
luyến không rời. Trong góc tối bên đường, rút cuộc đang ẩn giấu điều gì ? -Lúc
này, Đường Phong bỗng nhiên cảm thấy xung quanh có vô số những con mắt đang
chăm chú nhìn mình. Không! Đây không phải là thật, tất cả những điều này là sao
đây? Ba ngày trước, Tề Ninh rơi xuống chết trước mặt mình, còn hôm nay Lương
Vân Kiệt lại bị đâm chết trong ngõ mưa, trời nóng như vậy mà mình lại truy đuổi
một bóng đen đội mũ, mặc áo khoác da trên phố giữa đêm?

Bóng đen bí hiểm đó lúc này đang ấn nấp ở đầu đây?

 

3

_Sáng sớm hôm sau, chào đón Đường Phong không phải là nắng
vàng rực rỡ, mà là những tia sáng chói mắt, ánh sáng chói lóa rọi lên mặt Đường
Phong, đây là lần thứ hai trong tuần anh bị đưa tới đồn cảnh sát, và lần này
thì anh lại trở thành người bị tình nghi phạm tội.

"Anh là người cuối cùng tiếp xúc với Lương Vân Kiệt,
trên thi thể của Lương Vân Kiệt lại lấy được dấu vân tay của anh, anh cũng thừa
nhận anh và Lương Vân Kiệt đã từng vì một vật quý giá mà phát sinh tranh chấp,
đây là những chứng cứ không có lợi cho anh, vậy anh giải thích thế nào ?"

-Tưởng Nhất Dân, cảnh sát của đội hình sự sát mặt nhìn Đường
Phong.

"Tôi đã nói rồi, là cái gã áo đen đó giết Lương Vân Kiệt.
Nếu như tôi giết Lương Vân Kiệt, tôi có ngu đần tới mức đi báo công an?"
-Đường Phong kịch liệt phản bác lại.

"Người áo đen? Hừm, anh kể chuyện cứ như trong
"Nghìn lẻ một đêm" ấy nhỉ, lại còn mặc áo khoác da? Anh có thấy ai mặc
áo khoác da trong cái thời tiết này không? Còn về chuyện báo án, người báo án
trong rất nhiều vụ án cuối cùng đều bị chứng thực chính là thủ phạm".

"Tôi không thể nói rõ với anh!"

"Không nói rõ cũng phải nói!"

Đường Phong bị ánh sáng chói mắt rọi vào, liền nhắm chặt mắt
lại.

Lúc này, cửa phòng thẩm vấn vang lên tiếng lạch cạch, Tưởng
Nhất Dân nhìn nhìn ra ngoài cửa, rồi bước ra ngoài. Đường Phong ngồi quay lưng
vào cửa phòng thẩm vấn, anh đang định quay đầu lại nhìn thì cùng lúc đó vang
lên một giọng nói đầy nghiêm khắc của một điều tra viên khác: "Không được
tự ý cử động, thật thà chút đi!"

Đường Phong đành phải quay đầu lại, anh không biết Tưởng Nhất
Dân đi đâu, làm gì, trong lòng anh rối bời, muốn sắp xếp để làm sáng tỏ hàng loạt
sự việc này, nhưng anh càng nghĩ, đầu óc càng rối loạn, anh muốn nhanh chóng được
gột sạch nghi vấn, ra khỏi cái nơi quái quỷ này...

Khoảng 10 phút sau, cửa phòng thẩm vấn mở ra, nhưng Đường
Phong không thấy bóng dáng của Tưởng Nhất Dân đâu, còn viên cảnh sát đang chăm
chăm canh giữ anh thì lại đi ra ngoài. Đường Phong càng thấp thỏm bất an trong
lòng. Chính trong giầy phút này, ba cảnh sát cao to lực lưỡng mặc đồng phục xuất
hiện trước mặt anh, đúng lúc Đường Phong đang ngớ người ra thì một người trong
họ cất giọng hỏi: "Anh là Đường tiên sinh?"

Đường Phong kinh ngạc gật gật đầu, "Mời anh đi theo
chúng tôi". – Khẩu khí của người cao to lực lưỡng đó không khỏi khiến anh
hoài nghi.

Đường Phong không hiểu nổi, sao trong đồn cảnh sát lại mọc
đâu ra mấy vị này, lại còn muốn đem mình đi, nên anh lớn tiếng hỏi lại:
"Các anh là ai? Dựa vào cái gì mà đưa tôi đi?"

Người cao to đứng đầu cười nhạt với Đường Phong vài tiếng, rối
đáp: "Lẽ nào anh đồng ý ở lại đây?"

Không đợi Đường Phong trả lời, người cao to đó lại nghiêm mặt
nói: "Mời anh hãy phối hợp hành động cùng chúng tôi, chúng tôi sẽ đảm bảo
an toàn cho anh". Nói xong, không đợi Đường Phong kịp phản ứng lại, hai
người cao to còn lại, một người bên trái một người bên phải, kẹp lấy Đường Phong,
kéo ra khỏi đồn cảnh sát.

Tại bãi đỗ xe của đồn cảnh sát, Đường Phong bị mấy người cao
to nhấc lên một chiếc Chevrolet, thùng xe phía au và buồng lái phía trưỏc của
chiếc xe này hoàn toàn được tách ra, hai người cao to kẹp Đường Phong ngồi phía
sau. Bởi chẳng nhìn rõ cảnh vật bên ngoài, cũng không rõ đi được bao xa, Đường
Phong đoán mò chắc là ra khỏi thành phố rồi, nên anh hỏi hai người đó:
"Các anh muốn đưa tôi đi đâu?" -Hai người cao to đó giống như hai bức
tượng King Kong vô cảm, ngồi thẳng lưng, mắt vẫn nhìn thẳng về phía trước, vẻ mặt
nghiêm nghị, chẳng hể để ý tới câu hỏi của Đường Phong.

Khi Đường Phòng bị hai người cao to xóc nách đưa xuống xe
thì đã là lúc hoàng hôn. Đường Phong phát hiện họ đang ở tại một sân bay chuyên
dụng, trên bãi đáp máy bay có một chiếc trực thăng Mi-171 đang đợi lệnh cất
cánh. Ba người cao lớn đó lại kẹp Đường Phong kéo lên chiếc Mi-171. Trong ánh
chiều tàn, trực thăng từ từ cất cánh, hướng về phía Bắc, kèm theo những tiếng động
cơ ầm ầm vang vọng. Đường Phong nhìn thấy họ bay qua những dòng sông, còn có cả
những dãy núi đồi miên man...

Tiếng động cơ ồn ào từ từ tắt ngấm, ba người cao lớn lại kẹp
Đường Phong nhảy xuống trực thăng, Đường Phong nhìn ngó xung quanh, trong màn
đêm, một tòa nhà màu xám hiện lên trước mặt. Nhìn từ bên ngoài, tòa nhà màu xám
này cao hơn mưòi tầng, hoàn toàn kín mít, không có lấy một cánh cửa sổ. Trên đỉnh
tòa nhà là vô số những ăng-ten to nhỏ, đủ mọi hình dạng, dựng đứng, thậm chí
còn có một cột ra-đa đang chấm chậm xoay dò soát trong không trung. Xung quanh
tòa nhà là một bãi hoang trơ trọi, không nhìn thấy gì khác. Phía xa xa, những rừng
cây rậm rạp, hiện lên trong màn đêm sâu hun hút tưởng như vô tận. Đường Phong lờ
mờ phát hiện ra bên bìa rừng bị bao vây bởi tẫng tấng lớp lớp lưới sắt. Đây là
đâu, là một khu căn cứ quân sự bí mật sao ? Chưa để Đường Phong kịp nghĩ cho tỏ
tường, ba người kia đã lôi anh vào trong tòa nhà màu xám khổng lồ.

Bên trong tòa nhà này, không gian yên tĩnh tới kỳ lạ, Đường
Phong bị ba người cao to đưa vào một hành lang dài hun hút, sau đó lại rẽ sang
một hướng khác, rồi lên cầu thang sàn thép. Giày da của ba người cao to gõ lên
sàn cầu thang vọng lại những âm thanh đáng sợ giữa không gian kín như bưng này.
Đường Phong tò mò quan sát tòa nhà kỳ quái, từ lúc bước vào đây, anh chưa nhìn
thấy người nào cả, nhưng anh lại nhìn thấy camera xoay tròn 360 độ trên nóc
nhà, mỗi lấn họ rẽ vào một ngã rẽ, đầu dò của camera liền giống như chim Ưng
săn mồi nhắm chuẩn theo họ. Đường Phong cảm thấy toàn thân nổi da gà, bốn phía
tường, trên trần nhà đều giống như có vô số những con mắt đang nhìn chằm chằm vể
phía anh. Anh cũng không biết mình đã đi qua mấy tầng lầu, ba người cao to vin
kẹp chặt lấy anh, đi vào một hành lang dài hun hút, bốn người đứng lại trên
hành lang. Người từ đầu tới giờ xách hành lý, giống như sếp của mấy người này
quay người lại nói với hai người cao to còn lại đang ở bên cạnh Đường Phong:
"Nhiệm vụ của các anh đảã kết thúc rồi"

Hai người cao to đó đạp giầy "pai" một tiếng, đứng
nghiêm, sau đó giờ tay chào theo kiểu quân đội với sếp của mình rồi quay người
bước đi. Đường Phong tiếp tục theo người "sếp" cao to kia đi về phía
trước. Lúc này, anh giật mình khi phát hiện ra sàn nhà dưới chân mình, và cả tường
hai bên hành lang hóa ra đều được bọc bằng thép, một tòa nhà két cấu thép, giống
như một mê cung, phía trước, nhìn không rõ đầu hành lang. Vậy người cao to này
muốn đưa mình đi đâu đây?


Mục lục

4,494 từ

Tử thư tây hạ - Tập 1
Tử thư tây hạ - Tập 1

Cố Phi Ngư

61 chương · Full

Truyện được đọc nhiều

Đệ Nhất Kiếm ThầnĐang ra
Đệ Nhất Kiếm Thần

Thanh Phong

11778 chương6.5
Thần Y Trở LạiĐang ra
Thần Y Trở Lại

Tiểu Tinh

6863 chương6.4
Thiên Đạo Đồ Thư QuánĐang ra
Thiên Đạo Đồ Thư Quán

Hoành Tảo Thiên Nhai

3577 chương7.1