TruyenVip

Tử thư tây hạ - Tập 1

Tử thư tây hạ - Tập 1 - Chương 16 phần 1

Mục lục

Chương 16:

Mật thất thần bí dưới lòng cung điện mùa đông

 

 

1

_Trong màn đêm, căn nhà gỗ tọa lạc trên vách vúi chìm trong
tĩnh lặng, đột nhiên, một cánh cửa sổ phía sau căn nhà bật mở, một bóng đen nhảy
ra ngoài. Bóng đen đứng dậy ẩn mình sau cánh cửa, phủi phủi bụi trên người, cầm
lấy ba lô, hướng về con đường đá dăm phía trước căn nhà gỗ rảo bước.

Con đưòng đá dăm đâm thẳng vào rừng rậm tối đen, bóng đen bước
trên con đường bỗng quay đầu lại nhìn căn nhà gỗ, rồi lại nhìn về phía khu rừng
rậm đen kịt đáng sợ trước mặt, nhìn một hồi lâu, hình như có chút do dự. Khi
bóng đen vẫn đang chần chừ vừa bước lên phía trước một bước thì trong rừng rậm
bỗng vang lên những tiếng sói hú thê lương, khiến bóng đen lại dừng bước. Hắn
đi đi lại lại trên con đường đá dăm, vài phút sau, bóng đen hình như đã ra quyết
định, rời khỏi con đường này, chui vào một bụi rậm bên vách núi.

Bên cạnh là vách đá cheo leo, dưới chân là bụi rậm không có
đường đi, bóng đen bước thấp bước cao trong màn đêm, di chuyển khó nhọc trong
đám bụi rậm trên vách núi, Đi chưa được bao xa, bóng đen đã loạng choạng, xém
chút nữa là bị đá dăm dưới chân đốn ngã. Bóng đen đứng thẳng người dậy, đột
nhiên, hắn phát hiện ra bên vực thẳm trước mặt có một người đàn ông vạm vỡ đang
đứng đó, đối diện với hắn. Bóng đen bất giác lùi lại phía sau một bước, màn đêm
đã che dấu sự hoảng loạn trong lòng hắn ta, hắn ta dụi dụi mắt, không dám tin
vào cảnh tượng trước mắt, đây là ai? Người này muốn gì ?

Bóng đen thu hết can đảm, bước lên phía trước nửa bước, vừa
vặn một ánh trăng rót xuống gương mặt hắn, bóng đen bất ngờ tới nỗi trợn trừng
mắt -A! Người đứng trước mặt hắn hóa ra là Hàn Giang!

Không sai, người cản đường bóng đen chính là Hàn Giang, dưới
ánh trăng. Hàn Giang bật cười lạnh lùng: "Lão Mã, muộn thế này rồi, ông
không ngủ mà chuẩn bị đi đâu vậy?"

Makarov toàn thân run rẩy, vội vàng lùi lại phía sau, ai ngờ,
sau lưng lại có một bóng người vụt qua, chặn đứng đường rút lui của ông,
Makarov nhận ra người phía sau lưng mình là Đường Phong. Đường Phong bật đèn
pin lên, ánh sáng đèn pin soi thẳng lên mặt Makarov. Thấy đã không còn đường
nào để đi nên Makarov đành phải nói với Đường Phong xin tha: "Đường! Coi
như các anh đã biết,

đồ đạc ở đây".

"Tôi đã sớm dự liệu được là, ông có vấn đề! Nhưng...

Vẫn là Hàn Giang nói với tôi đêm nay ông sẽ hành động nên
tôi mới nghi ngờ ông. Ban ngày tôi hỏi ông đang nghĩ gì, ông nói không nghĩ gì
cả, thực ra ông đã sớm tính toán xong rồi!"

-Đường Phong cười lạnh lùng, đi tới bên cạnh Makarov, mở ba
lô của ông ta ra, trong ba lô là chiếc hộp gỗ tử đàn quen thuộc, mở chiếc hộp
ra, kệ tranh ngọc tinh xảo tỏa ra ánh sáng màu xanh lấp lánh dưới ánh trăng.
Không sai! Chính là kệ tranh ngọc mà Lương Viện đem đến. Đường Phong đậy lại,
cho lại vào túi mình.

"Sao các cậu biết được đêm nay tôi sẽ lấy trộm kệ tranh
ngọc đi ?" -Makarov không hiểu hỏi.

"Khà khà, thân phận, bản lĩnh và ánh mắt của ông và
Yelena, đặc biệt là ánh mắt của hai cha con ông đã nói với chúng tôi điều đó.
Tuy chúng tôi không biết các ông là ai nhưng ông và Yelena đã nhắm vào chiếc ba
lô của chúng tôi từ lâu rồi. Kể từ khi máy bay hạ cánh khẩn cấp, các ông đã nhằm
vào chiếc ba lô của chúng tôi. Hôm qua... sáng sớm hôm qua khi chúng ta đi men
theo sông ngâm thoát ra khỏi hang động đá vôi, ba lô của chúng tôi đều giao phó
cho ông, ông nhân cơ hội lúc chúng tôi không chú ý đã mở trộm ba lô của chúng
tôi ra, tôi nói không sai chứ? Lão Mã?" -Hàn Giang bước tới trước mặt
Makarov nói.

"Không sai, vẫn không thể qua nổi mắt cậu. Khi tôi và
Yelena gặp cô bé kia trên máy bay đã nghi ngờ trong ba lô của các cậu có thứ mà
chúng tôi cần. Sáng hôm qua, rút cuộc cơ hội cũng đến, tôi đã phát hiện ra kệ
tranh ngọc chính là thứ

mà chúng tôi muốn tìm kiếm, nhưng cả ngày hôm qua đều không
có cơ hội…"

"Sáng hôm nay thì cơ hội đến rồi, khà khà..., bây giờ
ông bỏ đi thì không sợ bị bầy sói ăn thịt sao ? Không sợ nhỡ xảy chân bên bờ vực
một cái thì sẽ rơi xuống vực sâu thăm thẳm vĩnh viễn không bao giờ lên lại được
sao?" -Đường Phong ngắt lời Makarov.

"Ha! Ha!" -Makarov nghe thấy vậy liền bật cười, cười
xong ông nói với Đường Phong: "Đường, cậu coi thường tôi quá đấy! Tôi đã đến
được đây rồi thì đã không biết sợ hãi là gì, cho dù có thật sự gặp nguy hiểm
thì tôi cũng sẽ chôn chặt sự hoảng sợ dưới đáy lòng. Trong cuộc đời sự nghiệp của
mình, tôi đã từng gặp vô số nguy hiểm, tôi là người đã từng chết đi sống lại mấy
lần, rất nhiều đồng nghiệp, chiến hữu của tôi đều đã sớm rời bỏ tôi từ lâu, tôi
sống tới ngày hôm nay đã là vô cùng may mắn rồi!" -Makarov dần dần đã trấn
tĩnh trở lại.

Hàn Giang bước lên phía trước vài bước, kề sát Makarov, lạnh
lùng nói: "Lão Mã, tôi cảm thấy chúng ta rất cần làm quen lại với nhau một
chút".

Makarov gật đầu với Hàn Giang và Đường Phong, nói:
"Đúng vậy, sự việc đã đến ngày hôm nay, tôi cũng cảm thấy rất cần phải như
vậy. Tôi không thể không thừa nhận, cho đến lúc này, chuyến đi đến Trung Quốc của
tôi và Yelecna đã hỏng bét rồi. Tôi cũng không cần thiết phải giấu giếm các cậu
điều gì nữa".

"Được! Vậy tôi hỏi ông, ông và Yelena rút cuộc là
ai?"

-Hàn Giang truy hỏi.

Makarov nhìn Đường Phong và Hàn Giang, sau đó bình tĩnh trả
lời: "Trước khi nghỉ hưu tôi đã từng làm việc tại KGB trong một thời gian
dài. Sau khi Liên Xô giải thể, tôi về hưu với quân hàm thiếu tướng. Còn về
Yelena, nó là nữ đặc công át chủ bài của Cục An ninh liên bang!"

"Ổ! KGB ?" -Đường Phong và Hàn Giang không hẹn mà
gặp cùng lúc nghĩ tới bảy bức thư tuyệt mật của KGB mà họ đã giải mã được.

 

2

_Đường Phong suy tư hồi lâu rồi lại hỏi lại Makarov:

"Không ngờ ông còn là một tướng quân, thiếu tướng
Makarov, nói như vậy, Yelena cũng không phải là con gái của ông rồi?"

Makarov đã nhiều năm không nghe thấy ai gọi ông là tướng
quân, ông khẽ cười lạnh lùng một tiếng, đáp:

Tướng quân, hừm! Tôi đã về hưu lâu rồi. Yelena, không sai,
nó quả thực không phải là con gái ruột của tôi, nó từng là học sinh của tôi,
nhưng hiện giờ tôi lại coi nó như con gái ruột của mình".

"Mục đích hành động lần này của các ông là gì? Cũng là
vì kệ tranh ngọc này?" -Hàn Giang chất vấn hỏi.

"Không sai, đây chính là nhiệm vụ của tôi và
Yelena" -Makarov trả lời.

"Ông nhắm tới chúng tôi bằng cách nào vậy?"

"Tôi và Yelena gặp các anh vừa là trùng hợp, vừa là số
phận an bài, hơn ba tháng trước, cung điện Mùa Đông ở Saint Petersburg bị mất một
tác phẩm nghệ thuật quý báu, đó chính là kệ tranh ngọc Tây Hạ. Tính chất của kệ
tranh ngọc này rất trọng đại, vậy là, bộ chỉ huy liền ủy thác cho Yeclena và
tôi đến Trung Quốc, truy tìm tung tích của kệ tranh ngọc. Từ Bắc Kinh đến Hồng
Kông, đều lưu lại dấu chân của chúng tôi. Hội chợ bán đấu giá tại Bắc Kinh
chúng tôi đã đến chậm một bước, nếu không thì tôi đã ngăn chặn cuộc bán đấu giá
này. Sau này, chúng tôi lại đến Hồng Kông, cũng lại chậm một bước như thế. Kết
quả, chúng tôi đã chứng kiến cuộc tranh giành đẫm máu đó." -Makarov giải
thích nói.

"Hông Kông? Lần đó các ông cũng ở đó?" -Đường
Phong nhớ lại cơn ác mộng kinh hoàng tại Hồng Kông hơn một tháng trước.

Makarov gật gật đầu: "Không sai, chúng tôi vừa mới tới
Hồng Kông thì đã tận mắt chứng kiến cuộc huyết chiến đó, tôi và Yelena cảm thấy
giật mình, bởi vì chúng tôi không ngờ rằng hóa ra lại có nhiều người quan tâm tới
kệ tranh ngọc này đến vậy. Sau đó, tin tức về kệ tranh ngọc gần như biến mất.
Nhưng đúng lúc chúng tôi chẳng biết làm cách nào thì lại nhận được một tin tình
báo quan trọng, nói rằng tại Trung Quốc, khả năng vẫn còn có một kệ tranh ngọc
khác. Vậy là, chúng tôi phán đoán, người nào có được kệ tranh ngọc này nhất định
sẽ đến đây để tìm kiếm kệ tranh ngọc khác, thế nên..."

"Thế nên các ông đã đến đây?"

"Nhưng tôi không thể ngờ rằng người có được kệ tranh ngọc
lại chính là các cậu. Được rồi, những gì cần nói tôi đều nói rồi, muốn xử lý
tôi thế nào, tùy các cậu, muốn đẩy thẳng

tôi xuống vực sâu hay là cho tôi một nhát dao ? Tôi thấy hay

các cậu cứ trực tiếp đẩy thẳng tôi xuổng vực, như thế nhanh
gọn dứt điểm, không để lại dấu vết, cũng tránh để bộ xương già như tôi chịu khổ"
-Makarov khảng khái đề nghị, dáng vẻ rất chính nghĩa lẫm liệt.

"Cái gì? Ông coi chúng tôi là hạng người nào vậy?"
-Hàn Giang tức giận.

"Hạng người nào? Quả thật ban đầu tôi đã tin những lời
ma quỷ của các cậu, cảnh sát Trung Quốc và giảng viên đại học đi du lịch, khà
khà, bây giờ xem ra, các cậu chẳng qua cũng chỉ là một bọn muốn đoạt được kệ
tranh ngọc bí ẩn đó, các cậu và đám cướp đó chẳng khác gì nhau cả!"

"Thối hoắc! Tôi nói thật với ông nhé, dù sao thì ông
cũng đang ở trong tay tôi rồi, nên tôi cũng không sợ ông tiết lộ bí mật, chúng
tôi đang tìm kiếm kệ tranh ngọc cho Tổ quốc của mình, rồi giải mã những bí mật
phía sau kệ tranh ngọc cũng là vì những oan hồn đã vì nó mà chết. ‘Lão K’, ông
đã từng nghe đến cái tên này chưa?... Bây giờ thì ông đã hiểu rồi chứ?"

Makarov nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Hàn Giang cũng bắt đầu hiểu
ra, ông chau mày, hồi tưởng lại: "Lão K! Lúc tôi tới bộ chỉ huy ở Matxcơva
hình như đã từng nghe nói qua".

"Được rồi, ông đã được thân phận thật sự của chúng tôi
như vậy thì chắc là cũng biết cái gì chúng tôi nên làm, cái gì chúng tôi không
thể làm. Ông có ý đồ lấy trộm tranh ngọc, đã làm sai nhưng lại đi tố cáo người
khác trước, lại nghi ngờ chúng tôi, phải là chúng tôi nghi ngờ ông mới đúng?
Khương Trại, đài thiên táng, đại khe sâu Nạp Ma, thậm chí là cả sự cố máy bay,
ông hãy giải thích rõ cho chúng tôi nghe về tất cả những rủi ro ly kỳ trên cả
đường đi của chúng tôi!" -Hàn Giang nghiến răng áp sát Makarov nói.

"Cậu nghi ngờ tôi? Dựa vào cái gì mà nghi ngờ tôi? Nhiệm
vụ của tôi và Yelena là đem kệ tranh ngọc về, những việc khác đều không liên
quan gì đến tôi cả" -Makarov tranh cãi "Đem về? Kệ tranh ngọc là của
Trung Quốc." -Đường Phong nói chêm vào.

Makarov quay lại nói với Đường Phong: "Là tác phẩm nghệ
thuật của Trung Quốc, nhưng nó đã tới Liên Xô từ rất lâu rồi. Hơn một trăm năm
trước, kệ tranh ngọc này đã thuộc về cung điện Mùa Đông, chỉ cách đây không lâu
mới bị lấy trộm khỏi đó mà thôi".

"Không sai, chúng tôi cũng biết kệ tranh ngọc này trở về
từ nước Nga, nhưng mấu chốt của vấn đề không nằm ở đây, tôi khuyên ông hãy nói
thật đi! Toàn bộ sự việc, rút cuộc ông biết được bao nhiêu? Các ông rút cuộc đã
biết được những gì về kệ tranh ngọc?" -Hàn Giang tiếp tục chất vấn
Makarov.

"Tôi không thể nói, đây là cơ mật của chúng tôi.
Nhưng... tôi chỉ có thể nói với cậu, chúng tôi biết rằng kệ tranh ngọc không chỉ
có một tấm, còn những thứ khác tôi biết rất ít. Cho dù biết đi chăng nữa thì
cũng là cơ mật không thể nói".

"Ông cái này không biết, cái kia cũng không biết, được
rồi, tôi hỏi ông, Yelena đi đâu rồi ? Cái này chắc ông phải biết chứ nhỉ
?" -Nói xong, Hàn Giang đưa cánh tay nổi gân xanh tóm lấy ngực Makarov.

 

3

_Makarov nhìn Hàn Giang, gào lên: "Yelena đi đâu, không
phải cậu cũng thấy rồi sao? Nó mất tích rồi, khả năng là bị bọn người áo đen đó
tóm được".

"Ông đừng giả vờ nữa, Yelena bị bọn người áo đen đó bắt
đi sao? Cô ta là đặc công át chủ bài của các ông cơ mà. Mấy người chúng ta mà
còn thoát được truy sát, bản lĩnh của cô ta giỏi như thế sao lại bị tóm được chứ?
Thêm cả biểu hiện của ông nữa, Yelena mất tích rồi nhưng ông không hề tỏ ra lo
lắng, tôi muốn lên trên tìm cô ta nhưng ông đã ngăn tôi lại, hừm, đây lẽ nào
chưa nói rõ được vấn đề sao?"

"Hàn Giang, rút cuộc anh có ý gì ?"

"Ý gì ? Rất đơn giàn, tôi nghi ngờ Yelena cố ý tách
chúng ta ra, cô ta đi chỉ huy người của các ông rồi báo tin cho họ. Đám người
nước ngoài áo đen trong đại khe sầu Nạp Ma chính là người của các ông! Tôi đúng
là có mắt như mù, tự nhiên lại đi tin vào những lời ma quỷ của ông. Suy nghĩ kĩ
lại là có thể hiểu ra, đám người áo đen lợi hại như thế, chuyên nghiệp như thế
có giống một đám cướp thông thường không? Không! Tuyệt đối không, chúng là người
của các ông, tất cả đều là đặc công có tố chất từng qua huấn luyện".

Makarov vô cùng tức giận, ông cũng tóm ngay lấy ngực Hàn
Giang, gầm lên: "Cậu đang bôi nhọ, vu oan vô liêm sỉ, tôi không biết bọn
người áo đen đó là ai, nhưng tôi có thể thề rằng, lần này tới Trung Quốc chỉ có
hai người là tôi và Yelena. Tôi cũng lo lắng cho Yelena. Yelena tuy không phải
là con gái ruột của tôi, nhưng hiện giờ nó còn thân thiết hơn cả con đẻ của
tôi, tôi không cho phép cậu bôi nhọ nó. Nếu như cậu cứ khăng khăng khẳng định
như vậy, vậy thì mời cậu đưa chứng cứ ra đây, đưa chứng cứ ra đây!".

 

"Tôi cảm thấy những gì Lão Mã nói đều là thật. Suốt dọc
đường đi, trải qua bao thử thách sinh tử như vậy, chúng ta đều cùng nhau vào
sinh ra tử, tôi tin rằng Lão Mã không phải người như vậy" -Đường Phong bắt
đầu bị dao động.

Hàn Giang không buồn để ý lời Đường Phong nói, anh và
Makarov mắt đấu mắt, hai người trừng trừng nhìn nhau, tuy đã mềm lòng rồi nhưng
không ai muốn nhượng bộ trước. Tiếng gió gào thét thổi bên tai họ, thời gian
trôi qua từng giây từng phút, rút cuộc, Hàn Giang đã nhượng bộ trước: "Ông
lão ngoan cố này, được, coi như tôi tin ông lần này." Hàn Giang buông
Makarov ra, Makarov cũng buông tay khỏi Hàn Giang, Hàn Giang xoa xoa ngực rồi
nói: "Vẫn còn một câu hỏi?"

"Cậu còn bao nhiêu câu hỏi nữa thì cứ nói hết ra, chỉ cần
tôi biết, có thể nói tôi sẽ nói hết cho cậu."

"KGB của các ông chẳng nhẽ không còn ai để phái đi hay
sao, mà lại phái hai người bọn ông, một cô gái và cả ông lão về hưu như ông nữa?"

Makarov nghe thấy Hàn Giang hỏi như vậy, sững sờ,

Ông nhìn chằm chằm vào Đường Phong và Hàn Giang trước mặt, dần
dần, mắt Makarov có chút ươn ướt. Đường Phong và Hàn Giang đều cảm thấy kinh ngạc,
vậy là sao ? Chưa từng thấy Makarov rơi lệ bao giờ! Makarov nghẹn ngào nói:
"Thế thì phải kể từ đầu, tôi đã nghỉ hưu từ lâu rồi, đáng nhẽ nên ở nhà
nghỉ ngơi an dưỡng, nhưng không ngờ… con trai duy nhất của tôi lại... lại bị
người ta sát hại vì kệ tranh ngọc này, đến giờ vẫn chưa bắt được hung thủ. Tôi
không thể chịu đựng được khi danh tiếng của con trai tôi bị hủy hoại, thế nên,
tôi

thề rằng phải tìm lại được kệ tranh ngọc bị mất ở cung điện
Mùa Đông, trả lại sự trong sạch cho con trai tôi, và còn phải tóm được hung thủ
đã giết hại nó…" -nói tới đây, trước mắt Makarov bỗng hiện lên một cánh cửa,
mọi chuyện đều bắt đầu kể từ khi ông mở cánh cửa đó ra.


Mục lục

3,107 từ

Tử thư tây hạ - Tập 1
Tử thư tây hạ - Tập 1

Cố Phi Ngư

61 chương · Full

Truyện được đọc nhiều

Đệ Nhất Kiếm ThầnĐang ra
Đệ Nhất Kiếm Thần

Thanh Phong

11778 chương6.5
Thần Y Trở LạiĐang ra
Thần Y Trở Lại

Tiểu Tinh

6863 chương6.4
Thiên Đạo Đồ Thư QuánĐang ra
Thiên Đạo Đồ Thư Quán

Hoành Tảo Thiên Nhai

3577 chương7.1