Tù Nhân Xinh Đẹp Của Thừa Tướng - Chương 61.2 Chương 61: Đứt Lìa Cánh Tay Phần 2
Bạn đang đọc truyện Tù Nhân Xinh Đẹp Của Thừa Tướng chương 61.2 tại Truyenvip. Nội dung chương được cập nhật liên tục, giúp bạn theo dõi câu chuyện một cách trọn vẹn và nhanh nhất.
Chương 1: Ba Năm Tù Giam Chương 2: Cưỡng Bức Trong Phòng Giam Chương 3: Cơn Ác Mộng Chương 4: Không Cần Diễn Viên Đóng Thế Chương 5: Hành Hạ Bằng Thuốc Lá Chương 6: Người Lạ Không Mời Chương 7: Quỳ Tôi Một Lạy Chương 8: Sưng Rồi! Chương 9: Thuốc Tránh Thai Khẩn Cấp Chương 10: Hủy Vai Nữ Chính Chương 11: To Gan Chửi Bậy Chương 12: Chậc Cô Giỏi Lắm! Chương 13: Lucky Mất Tích Chương 14: Dụ Dỗ Đến Phòng Ngủ Chương 15: Tôi Hứa Chỉ Ôm Thôi Chương 16: Lén Lút Bôi Thuốc Chương 17: Quảng Trường Chung Niệm Sơ Chương 18: Quân Binh Làm Càn Chương 19: Loại Người Như Anh Không Xứng Đáng Làm Thiếu Tướng Chương 20: Ép Quỳ Trên Mộ Chương 21: Cưỡng Đoạt Trên Xe Chương 22: Gã Khốn Này! Chương 23: Tôi Giết Chết Anh Chương 24: Sự Tàn Độc Của Hoắc Kiến Trương Chương 25: Tin Tức Chấn Động Từ Quê Nhà Chương 26: Đón Cô Về Chương 27: Ưm Tôi Muốn Cô! Chương 28: Ân Ái Hoan Lạc Chương 29: Công Kích Đỉnh Điểm Chương 30: Ép Ký Giấy Bán Thân Chương 31: Lần Sau Còn Dám Không Chương 32: Đừng Làm Tôi Cáu Chương 33: Chỉ Là Đ�? Chơi Chơi Chán Thì Vứt Chương 34: Ném Vào Trong Rừng Sâu Chương 35: Từ Chức Chương 36: Trùng Hợp Quá Nhỉ Chương 37: Đề Nghị Kết Hôn Chương 38: Miễn Là Anh Đau Khổ Chương 39: Dễ Gì Dắt Mũi Chương 40: Nụ Hôn Khẳng Định Chủ Quyền Chương 41: Em Chết Tôi Chết Cùng Em! Chương 42: Đều Là Của Em Tất Chương 43: Sao Nay Em Ngoan Thế Chương 44: Cháy Nhà Bếp Chương 45: Âm Mưu Của Phương Chu Tâm Chương 46: Ngoan! Kẻ Nào To Gan Dám Bắt Nạt em Chương 47: : Không Tin Anh Nữa Chương 48: Tra Tấn Trong Phòng Mật Thất Chương 49: Mang Thai Con Của Tôi Chương 50: Xu Hướng Sm Chương 51: Đừng Hòng Xin Tha Thứ Chương 52: Bẫy Trong Bẫy Chương 53: Mê Loạn Tình Ái Chương 54: Yêu Đến Thổ Huyết Chương 55: Con Dâu Nhà Họ Hoặc Chương 56: Bộ Mặt Thật Của Túc Kỳ Chương 57: Sự Thật Lồng Trong Sự Thật Chương 58: Gửi Nhờ Nòng Nọc Chương 59: Hôn Anh Đi! Chương 60: Đứt Lìa Cánh Tay Phần 1 Chương 61: Đứt Lìa Cánh Tay Phần 2 Chương 62: Đứt Lìa Cánh Tay Phần 3 Chương 63: Chết Cả Lũ Chương 64: Anh Đến Để Bù Đắp Cho Em Chương 65: Uyên Ương Mệnh Khổ Chương 66: Ghép Thận Của Cháu Gái Chương 67: Đẹp Hơn Cả Con Gái Chương 68: Hoắc Kiến Trương Là Người Đàn Ông Của Tôi! Chương 69: Không Say Không Về Chương 70: Mày Chết Với Bà Chương 71: Rút Sạch Móng Tay Chương 72: Cút Ra Bên Ngoài Chương 73: Sự Xuất Hiện Của Một Nhân Vật Đặc Biệt Chương 74: Hoắc Kiến Trương - Lục Nghị Phàm Cặp Bài Trù Toàn Mỹ Chương 75: Dấu Hiệu Mang Thai Chương 76: Con À Chúng Ta Không Cần Một Người Cha Tồi Tệ! Chương 77: Cút! Chương 78: Bẽ Mặt Trước Đám Đông Chương 79: Những Người Đàn Ông Sợ Vợ Chương 80: Phụ Nữ Mang Thai Thường Hay Giận Dỗi Chương 81: Túc Kỳ Gặp Nạn Chương 82: Khắp Người Đều Là Vết Roi Đánh Chương 83: Hoắc Kiến Trương Nổi Giận Chương 84: Cắn Nát Ngón Tay Chương 85: Van Xin Thượng Tướng Tha Mạng! Chương 86: Công Khai Quyến Rũ Người Tình Của Liona Chương 87: Vặn Gãy Mũi Liona Chương 88: Nỗi Sợ Hãi Của Hoắc Kiến Trương Chương 89: Cảnh Tượng Kinh Hoàng Chương 90: Mẹ Con Mình Không Trụ Được Nữa Chương 91: Tôi Làm Bố Rồi Sao Chương 92: Túc Kỳ Thành Phố Này Đã Có Anh Chống Đỡ! Chương 93: Thứ Đàn Ông Hèn Nhát Chương 94: Dùng Thân Xác Báo Ơn Không Chương 95: Lời Mời Gọi Của Trùm Mafia Chương 96: Kiến Trương Em Ở Đây! Chương 97: Mổ Xác Chết Lấy Usb Chương 98: Là Em Phải Không Chương 99: Gã Đàn Ông Tồi Này Em Thèm Anh Rồi! Chương 100: Cái Tay Của Anh Rất Hư Chương 101: Kết Hôn Với Anh Em Dám Từ Chối! Chương 102: Về Nhà Chăm Vợ Chăm Con Chương 103: Nghén Mùi Thịt Của Anh Chương 104: Biệt Thự Này Là Của Tao! Chương 105: Sữa Pha Nước Bồn Cầu Chương 106: Chơi Xỏ Phương Chu Tâm Chương 107: Anh Và Huệ Phi Đã Từng Có Con Chương 108: Dám Cho Vợ Tôi Uống Nước Bồn Cầu À Chương 109: Giọt Nước Mắt Của Hoắc Kiến Trương Chương 110: Chúng Mày Chết Hết Đi! Chương 111: Tại Sao Mẹ Có Thể Độc Ác Tới Như Vậy Chương 112: Chào Em! Chúng Ta Lại Gặp Nhau! Chương 113: Đến Đỗ Gia Nhận Con Chương 114: Gian Dối Khi Làm Xét Nghiệm Chương 115: Dẫn Bạn Trai Về Ra Mắt Chương 116: Bức Thư Từ Người Chết Chương 117: Bóng Ma Đòi Mạng Chương 118: Vén Màn Sự Thật Chương 119: Đứa Con Hư Hỏng Chương 120: Hoán Da Đổi Thịt Gϊếŧ Người Diệt Khẩu Chương 121: Dù Trời Đất Có Sập Anh Vẫn Luôn Ở Đây! Chương 122: Khai Quật Quan Tài Chương 123: Tôi Luôn Nói Cần Cô Ấy Nhưng Tôi Chưa Chứng Minh Được Điều Đó Chương 124: Tận Cùng Máu Lạnh Của Nghiệp Báo Chương 125: Kiến Trương Em Yêu Anh! Chương 126: Bình Yên Của Em Chương 127: Dại Dột Nghe Lục Nghị Phàm Xui Dại Chương 128: Ông Trời Ơi Tôi Lấy Được Vợ Rồi! Chương 129: Cảm Ơn Em Vì Đã Yêu Anh End Chương 130: Ông Bố Bỉm Sữa Siêu Cấp Đáng Yêu Ngoại Truyện 1 Chương 131: Cùng Em Nắm Tay Tới Đầu Bạc Răng Long Ngoại Truyện 2 Nữ (Bắc) Nam (Bắc) Nữ (Nam) Nam (Nam) Nữ HD (Bắc) Nam HD (Bắc) Nữ HD (Nam) Nam HD (Nam) Những lời nói này của Quân Dư Sinh vẫn còn khắc sâu vào trong trí nhớ của Hoắc Kiến Trường. Nơi anh đang đứng là trên sân thượng của tòa thị chính bỏ hoang, cao bốn tầng. Hoắc Kiến Trường đưa tay rút bộ đàm, trầm giọng ra lệnh: - A1 - 220, hurry to town hall. Do not delay! (Dịch: A1 - 220, mau chóng đến tòa thị chính. Không được chậm trē!) Quảng Doanh bước lên ngang hàng anh, thở dài hỏi: - Cậu đích thân tiến hành chỉ huy trên không ư? Hoắc Kiến Trường chỉ gật đầu. Anh đâu thể đứng mãi ở nơi này mà giương mắt nhìn quân sĩ của mình từng người, từng người bỏ mạng như thế. Chưa đầy hai mươi phút sau, máy bay trực thăng do phi công người Ucab được phân phó đã tới. Thang dây nhanh chóng thả xuống trước mặt anh. Hoắc Kiến Trường đưa tay làm động tác cổ vũ với hai người Quảng Doanh và Hứa Vũ Lăng, sau đó mỉm cười tự tin nói lớn: - Hey, good luck! Nhìn bóng dáng cao lớn của anh leo thoăn thoắt lên máy bay, Quảng Doanh chợt thấy sống mũi cay xè. Máy bay tăng độ cao, sau đó lao đi trong bóng đêm cuồng nộ. Khói bụi, đạn dược bay mù trời, vị Thượng tướng lãnh khốc của họ cũng dần mất hút vào trong những đám mây đen. Túc Kỳ vừa nhận được tin báo, trong tháng này có sáu dự án đóng phim mới ngỏ ý muốn được mời cô hợp tác. Đầu dây bên kia, Mã Phi vừa ăn bánh gạo cay, vừa phá lên cười ngặt nghẽo: - Nữ hoàng của tôi ơi, thời kỳ đỉnh cao của em quay trở lại rồi! Túc Kỳ không lấy làm phấn chấn quá, chỉ cúi đầu cười nhẹ: - Chỉ sợ em không có sức chạy deadline! Vừa nghe vậy, Mã Phi lập tức bò nhổm dậy, vội vàng lắc đầu giải thích: - Ây da! Không phải đóng cùng lúc sáu bộ phim. Em có thể chọn hai trong sáu bộ này nếu cảm thấy bộ nào có tiềm năng. Còn lại để chị lo! Sau khi cúp máy, trong lòng Túc Kỳ cũng cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Utan vừa trở về từ biệt thự Hoắc gia, nhìn nét mặt của cô đã có chút tươi tắn hơn, anh cũng cảm thấy vui hơn. - Em sẽ trở về sớm à? Trước câu hỏi này của anh, Túc Kỳ bỗng trở nên bối rối. Cô gật đầu, đôi mắt long lanh xen chút hồi hộp: - Vâng ạ! Hai ngày nữa em sẽ trở về chung cư! Tính ra, em đã nghỉ ngơi gần hai tháng rồi. Khoảng thời gian này thực sự cảm ơn anh rất nhiều, Utan! Hai người ngồi đối diện nhau, cụng ly bia, sảng khoái trò chuyện, cùng thả lỏng tinh thần một lần. Cả đêm hôm đó, Túc Kỳ nằm trăn trở không sao ngủ nổi. Mặc dù cô vẫn liên tục ngáp ngắn ngáp dài, nhưng bộ não lại hoàn toàn tỉnh táo. Có lẽ, do Túc Kỳ uống bia chăng? Cô mệt mỏi ngồi dậy, tiện tay với lấy chiếc khăn thêu Hoắc Kiến Trương tặng, nhẹ nhàng mở ra xem. Những ngón tay nhỏ lướt dọc trên từng đường kim mũi chỉ, khiến Túc Kỳ tưởng tượng ra vẻ mặt nhăn nhó của người đàn ông kia trong lúc thêu cho cô, vô thức bật cười. Hiện tại đã quá nửa đêm. Túc Kỳ vươn vai ngồi dậy, đến bên bàn nước rót một ly nước lọc. Bàn tay bỗng trượt qua, cốc thủy tinh tự động rơi vỡ tan dưới đất. - Ôi trời! Túc Kỳ chau mày, vội vàng ngồi xuống, cẩn thận dọn dẹp đống thủy tinh vỡ nát. Chợt, đầu ngón tay cô bỗng đau nhói, bị cứa một đường dài, máu đỏ theo đó cũng rỉ ra. Túc Kỳ không vội cầm máu, thẫn thờ nhìn chằm chằm vào vết thương, ruột gan đột nhiên nóng rực như lửa đốt. Ngay tại khoảnh khắc ấy, khuôn mặt tuấn tú cầu có thường ngày của Hoắc Kiến Trương chợt hiện lên chớp nhoáng trong tâm trí của cô. - Hoắc Kiến Trương! Vèo...!vèo...! Hàng loạt máy b** ch**n đ** bay vù vù trên trời, tưởng chừng như sắp lao đầu vào nhau đến nơi. Vì đất nước Ucab không biết nói ngôn ngữ nước Vân nên trong quá trình giao tiếp, Hoắc Kiến Trường đều phải sử dụng Tiếng Anh. - Pergola, lower altitude to 25.000 meters! (Dịch: Pergola, hạ độ cao xuống 25.000 mét!" Nhận được lệnh, phi công người Ucab Pergola lập tức gật đầu, gạt cần điều khiển, chỉnh độ cao xuống 25.000 mét. Ầm ầm...! Đoàng...!đoàng...!đoàng...! Súng nổ vang trời, bom thả tứ phía, cháy rực từng vùng đất chiến trường. Người chết như ngả rạ, có kẻ bị bom nổ tan xác, da thịt bay tứ tung, không thể nào nhận dạng được. Hoắc Kiến Trương đeo kính phân cực đêm, tay nắm chặt bộ đàm, liên tục chỉ huy quân binh phía dưới chiến tuyến: - Rút toàn bộ cánh phải quay trở về doanh trại, tiến hành cấp cứu cho quân sĩ bị thương. Đội Lục Sâm thực hiện kế dụ địch như đã phân phó. Nên nhớ, đợi chúng đi qua vị trí tập kích, lập tức thực hiện bắn tỉa và kích hoạt bom! - Tuân lệnh! Máy bay quân sự của Hoắc Kiến Trương bay lẩn vào trong mây, hòng tránh sự truy quét của quân địch phía dưới. Cả một vùng đất đỏ rực lửa bom, tiếng người dân khóc than vang vọng trong đêm tối. Đột ngột, trời chuyển mây đen, sấm chớp nổ uỳnh. Pergola sợ hãi, vội vàng quay sang Hoắc Kiến Trương xin chỉ dẫn: - Sir, the weather has turned stormy. We have to make a quick landing! (Dịch: Thưa Thượng tướng, trời đã chuyển mưa giông. Chúng ta phải hạ cánh gấp!) Hoắc Kiến Trương nhìn ra ngoài cửa kính máy bay, hai hàng lông mày chíu lại thật chặt. Ở độ cao này, anh mới dễ dàng quan sát toàn bộ chiến tuyến phía dưới, thành công đưa ra các phương án dự trù thích hợp. Ai ngờ, trời đổ mưa giông, tình thế xoay chuyển đột ngột. Mọi dự liệu đều phải thay đổi trong gang tấc. (Dịch: Pergola! Mở cửa máy bay, tiến hành nhảy dù!) Cửa máy bay được mở ra nhanh chóng. Pergola cầm lấy balo, vội vàng lôi ra dù dự bị. Hoắc Kiến Trương cùng anh ta gấp gáp đeo vào người, chỉnh lại các mối dây sao cho chắc chắn nhất, sau đó tung người nhảy vọt ra khỏi khoang máy bay. Thời điểm ấy, Hoắc Kiến Trương cảm tưởng như anh đang bay trong tư thế đầu cắm xuống đất, chân giơ thẳng lên trời. Giông lớn và mưa táp quật vào cơ thể anh nghiêng ngả. Hoắc Kiến Trương cắn chặt môi, ấn chốt bung dù. Phía bên kia, Pergola đã thành công bung dù, có thể an toàn đáp đất.
Đọc full truyện Tù Nhân Xinh Đẹp Của Thừa Tướng
Chương 1: Ba Năm Tù Giam Chương 2: Cưỡng Bức Trong Phòng Giam Chương 3: Cơn Ác Mộng Chương 4: Không Cần Diễn Viên Đóng Thế Chương 5: Hành Hạ Bằng Thuốc Lá Chương 6: Người Lạ Không Mời Chương 7: Quỳ Tôi Một Lạy Chương 8: Sưng Rồi! Chương 9: Thuốc Tránh Thai Khẩn Cấp Chương 10: Hủy Vai Nữ Chính Chương 11: To Gan Chửi Bậy Chương 12: Chậc Cô Giỏi Lắm! Chương 13: Lucky Mất Tích Chương 14: Dụ Dỗ Đến Phòng Ngủ Chương 15: Tôi Hứa Chỉ Ôm Thôi Chương 16: Lén Lút Bôi Thuốc Chương 17: Quảng Trường Chung Niệm Sơ Chương 18: Quân Binh Làm Càn Chương 19: Loại Người Như Anh Không Xứng Đáng Làm Thiếu Tướng Chương 20: Ép Quỳ Trên Mộ Chương 21: Cưỡng Đoạt Trên Xe Chương 22: Gã Khốn Này! Chương 23: Tôi Giết Chết Anh Chương 24: Sự Tàn Độc Của Hoắc Kiến Trương Chương 25: Tin Tức Chấn Động Từ Quê Nhà Chương 26: Đón Cô Về Chương 27: Ưm Tôi Muốn Cô! Chương 28: Ân Ái Hoan Lạc Chương 29: Công Kích Đỉnh Điểm Chương 30: Ép Ký Giấy Bán Thân Chương 31: Lần Sau Còn Dám Không Chương 32: Đừng Làm Tôi Cáu Chương 33: Chỉ Là Đ�? Chơi Chơi Chán Thì Vứt Chương 34: Ném Vào Trong Rừng Sâu Chương 35: Từ Chức Chương 36: Trùng Hợp Quá Nhỉ Chương 37: Đề Nghị Kết Hôn Chương 38: Miễn Là Anh Đau Khổ Chương 39: Dễ Gì Dắt Mũi Chương 40: Nụ Hôn Khẳng Định Chủ Quyền Chương 41: Em Chết Tôi Chết Cùng Em! Chương 42: Đều Là Của Em Tất Chương 43: Sao Nay Em Ngoan Thế Chương 44: Cháy Nhà Bếp Chương 45: Âm Mưu Của Phương Chu Tâm Chương 46: Ngoan! Kẻ Nào To Gan Dám Bắt Nạt em Chương 47: : Không Tin Anh Nữa Chương 48: Tra Tấn Trong Phòng Mật Thất Chương 49: Mang Thai Con Của Tôi Chương 50: Xu Hướng Sm Chương 51: Đừng Hòng Xin Tha Thứ Chương 52: Bẫy Trong Bẫy Chương 53: Mê Loạn Tình Ái Chương 54: Yêu Đến Thổ Huyết Chương 55: Con Dâu Nhà Họ Hoặc Chương 56: Bộ Mặt Thật Của Túc Kỳ Chương 57: Sự Thật Lồng Trong Sự Thật Chương 58: Gửi Nhờ Nòng Nọc Chương 59: Hôn Anh Đi! Chương 60: Đứt Lìa Cánh Tay Phần 1 Chương 61: Đứt Lìa Cánh Tay Phần 2 Chương 62: Đứt Lìa Cánh Tay Phần 3 Chương 63: Chết Cả Lũ Chương 64: Anh Đến Để Bù Đắp Cho Em Chương 65: Uyên Ương Mệnh Khổ Chương 66: Ghép Thận Của Cháu Gái Chương 67: Đẹp Hơn Cả Con Gái Chương 68: Hoắc Kiến Trương Là Người Đàn Ông Của Tôi! Chương 69: Không Say Không Về Chương 70: Mày Chết Với Bà Chương 71: Rút Sạch Móng Tay Chương 72: Cút Ra Bên Ngoài Chương 73: Sự Xuất Hiện Của Một Nhân Vật Đặc Biệt Chương 74: Hoắc Kiến Trương - Lục Nghị Phàm Cặp Bài Trù Toàn Mỹ Chương 75: Dấu Hiệu Mang Thai Chương 76: Con À Chúng Ta Không Cần Một Người Cha Tồi Tệ! Chương 77: Cút! Chương 78: Bẽ Mặt Trước Đám Đông Chương 79: Những Người Đàn Ông Sợ Vợ Chương 80: Phụ Nữ Mang Thai Thường Hay Giận Dỗi Chương 81: Túc Kỳ Gặp Nạn Chương 82: Khắp Người Đều Là Vết Roi Đánh Chương 83: Hoắc Kiến Trương Nổi Giận Chương 84: Cắn Nát Ngón Tay Chương 85: Van Xin Thượng Tướng Tha Mạng! Chương 86: Công Khai Quyến Rũ Người Tình Của Liona Chương 87: Vặn Gãy Mũi Liona Chương 88: Nỗi Sợ Hãi Của Hoắc Kiến Trương Chương 89: Cảnh Tượng Kinh Hoàng Chương 90: Mẹ Con Mình Không Trụ Được Nữa Chương 91: Tôi Làm Bố Rồi Sao Chương 92: Túc Kỳ Thành Phố Này Đã Có Anh Chống Đỡ! Chương 93: Thứ Đàn Ông Hèn Nhát Chương 94: Dùng Thân Xác Báo Ơn Không Chương 95: Lời Mời Gọi Của Trùm Mafia Chương 96: Kiến Trương Em Ở Đây! Chương 97: Mổ Xác Chết Lấy Usb Chương 98: Là Em Phải Không Chương 99: Gã Đàn Ông Tồi Này Em Thèm Anh Rồi! Chương 100: Cái Tay Của Anh Rất Hư Chương 101: Kết Hôn Với Anh Em Dám Từ Chối! Chương 102: Về Nhà Chăm Vợ Chăm Con Chương 103: Nghén Mùi Thịt Của Anh Chương 104: Biệt Thự Này Là Của Tao! Chương 105: Sữa Pha Nước Bồn Cầu Chương 106: Chơi Xỏ Phương Chu Tâm Chương 107: Anh Và Huệ Phi Đã Từng Có Con Chương 108: Dám Cho Vợ Tôi Uống Nước Bồn Cầu À Chương 109: Giọt Nước Mắt Của Hoắc Kiến Trương Chương 110: Chúng Mày Chết Hết Đi! Chương 111: Tại Sao Mẹ Có Thể Độc Ác Tới Như Vậy Chương 112: Chào Em! Chúng Ta Lại Gặp Nhau! Chương 113: Đến Đỗ Gia Nhận Con Chương 114: Gian Dối Khi Làm Xét Nghiệm Chương 115: Dẫn Bạn Trai Về Ra Mắt Chương 116: Bức Thư Từ Người Chết Chương 117: Bóng Ma Đòi Mạng Chương 118: Vén Màn Sự Thật Chương 119: Đứa Con Hư Hỏng Chương 120: Hoán Da Đổi Thịt Gϊếŧ Người Diệt Khẩu Chương 121: Dù Trời Đất Có Sập Anh Vẫn Luôn Ở Đây! Chương 122: Khai Quật Quan Tài Chương 123: Tôi Luôn Nói Cần Cô Ấy Nhưng Tôi Chưa Chứng Minh Được Điều Đó Chương 124: Tận Cùng Máu Lạnh Của Nghiệp Báo Chương 125: Kiến Trương Em Yêu Anh! Chương 126: Bình Yên Của Em Chương 127: Dại Dột Nghe Lục Nghị Phàm Xui Dại Chương 128: Ông Trời Ơi Tôi Lấy Được Vợ Rồi! Chương 129: Cảm Ơn Em Vì Đã Yêu Anh End Chương 130: Ông Bố Bỉm Sữa Siêu Cấp Đáng Yêu Ngoại Truyện 1 Chương 131: Cùng Em Nắm Tay Tới Đầu Bạc Răng Long Ngoại Truyện 2 1,128 từ