Tù Nhân Xinh Đẹp Của Thừa Tướng - Chương 56 Chương 56: Bộ Mặt Thật Của Túc Kỳ
Bạn đang đọc truyện Tù Nhân Xinh Đẹp Của Thừa Tướng chương 56 tại Truyenvip. Nội dung chương được cập nhật liên tục, giúp bạn theo dõi câu chuyện một cách trọn vẹn và nhanh nhất.
Chương 1: Ba Năm Tù Giam Chương 2: Cưỡng Bức Trong Phòng Giam Chương 3: Cơn Ác Mộng Chương 4: Không Cần Diễn Viên Đóng Thế Chương 5: Hành Hạ Bằng Thuốc Lá Chương 6: Người Lạ Không Mời Chương 7: Quỳ Tôi Một Lạy Chương 8: Sưng Rồi! Chương 9: Thuốc Tránh Thai Khẩn Cấp Chương 10: Hủy Vai Nữ Chính Chương 11: To Gan Chửi Bậy Chương 12: Chậc Cô Giỏi Lắm! Chương 13: Lucky Mất Tích Chương 14: Dụ Dỗ Đến Phòng Ngủ Chương 15: Tôi Hứa Chỉ Ôm Thôi Chương 16: Lén Lút Bôi Thuốc Chương 17: Quảng Trường Chung Niệm Sơ Chương 18: Quân Binh Làm Càn Chương 19: Loại Người Như Anh Không Xứng Đáng Làm Thiếu Tướng Chương 20: Ép Quỳ Trên Mộ Chương 21: Cưỡng Đoạt Trên Xe Chương 22: Gã Khốn Này! Chương 23: Tôi Giết Chết Anh Chương 24: Sự Tàn Độc Của Hoắc Kiến Trương Chương 25: Tin Tức Chấn Động Từ Quê Nhà Chương 26: Đón Cô Về Chương 27: Ưm Tôi Muốn Cô! Chương 28: Ân Ái Hoan Lạc Chương 29: Công Kích Đỉnh Điểm Chương 30: Ép Ký Giấy Bán Thân Chương 31: Lần Sau Còn Dám Không Chương 32: Đừng Làm Tôi Cáu Chương 33: Chỉ Là Đ�? Chơi Chơi Chán Thì Vứt Chương 34: Ném Vào Trong Rừng Sâu Chương 35: Từ Chức Chương 36: Trùng Hợp Quá Nhỉ Chương 37: Đề Nghị Kết Hôn Chương 38: Miễn Là Anh Đau Khổ Chương 39: Dễ Gì Dắt Mũi Chương 40: Nụ Hôn Khẳng Định Chủ Quyền Chương 41: Em Chết Tôi Chết Cùng Em! Chương 42: Đều Là Của Em Tất Chương 43: Sao Nay Em Ngoan Thế Chương 44: Cháy Nhà Bếp Chương 45: Âm Mưu Của Phương Chu Tâm Chương 46: Ngoan! Kẻ Nào To Gan Dám Bắt Nạt em Chương 47: : Không Tin Anh Nữa Chương 48: Tra Tấn Trong Phòng Mật Thất Chương 49: Mang Thai Con Của Tôi Chương 50: Xu Hướng Sm Chương 51: Đừng Hòng Xin Tha Thứ Chương 52: Bẫy Trong Bẫy Chương 53: Mê Loạn Tình Ái Chương 54: Yêu Đến Thổ Huyết Chương 55: Con Dâu Nhà Họ Hoặc Chương 56: Bộ Mặt Thật Của Túc Kỳ Chương 57: Sự Thật Lồng Trong Sự Thật Chương 58: Gửi Nhờ Nòng Nọc Chương 59: Hôn Anh Đi! Chương 60: Đứt Lìa Cánh Tay Phần 1 Chương 61: Đứt Lìa Cánh Tay Phần 2 Chương 62: Đứt Lìa Cánh Tay Phần 3 Chương 63: Chết Cả Lũ Chương 64: Anh Đến Để Bù Đắp Cho Em Chương 65: Uyên Ương Mệnh Khổ Chương 66: Ghép Thận Của Cháu Gái Chương 67: Đẹp Hơn Cả Con Gái Chương 68: Hoắc Kiến Trương Là Người Đàn Ông Của Tôi! Chương 69: Không Say Không Về Chương 70: Mày Chết Với Bà Chương 71: Rút Sạch Móng Tay Chương 72: Cút Ra Bên Ngoài Chương 73: Sự Xuất Hiện Của Một Nhân Vật Đặc Biệt Chương 74: Hoắc Kiến Trương - Lục Nghị Phàm Cặp Bài Trù Toàn Mỹ Chương 75: Dấu Hiệu Mang Thai Chương 76: Con À Chúng Ta Không Cần Một Người Cha Tồi Tệ! Chương 77: Cút! Chương 78: Bẽ Mặt Trước Đám Đông Chương 79: Những Người Đàn Ông Sợ Vợ Chương 80: Phụ Nữ Mang Thai Thường Hay Giận Dỗi Chương 81: Túc Kỳ Gặp Nạn Chương 82: Khắp Người Đều Là Vết Roi Đánh Chương 83: Hoắc Kiến Trương Nổi Giận Chương 84: Cắn Nát Ngón Tay Chương 85: Van Xin Thượng Tướng Tha Mạng! Chương 86: Công Khai Quyến Rũ Người Tình Của Liona Chương 87: Vặn Gãy Mũi Liona Chương 88: Nỗi Sợ Hãi Của Hoắc Kiến Trương Chương 89: Cảnh Tượng Kinh Hoàng Chương 90: Mẹ Con Mình Không Trụ Được Nữa Chương 91: Tôi Làm Bố Rồi Sao Chương 92: Túc Kỳ Thành Phố Này Đã Có Anh Chống Đỡ! Chương 93: Thứ Đàn Ông Hèn Nhát Chương 94: Dùng Thân Xác Báo Ơn Không Chương 95: Lời Mời Gọi Của Trùm Mafia Chương 96: Kiến Trương Em Ở Đây! Chương 97: Mổ Xác Chết Lấy Usb Chương 98: Là Em Phải Không Chương 99: Gã Đàn Ông Tồi Này Em Thèm Anh Rồi! Chương 100: Cái Tay Của Anh Rất Hư Chương 101: Kết Hôn Với Anh Em Dám Từ Chối! Chương 102: Về Nhà Chăm Vợ Chăm Con Chương 103: Nghén Mùi Thịt Của Anh Chương 104: Biệt Thự Này Là Của Tao! Chương 105: Sữa Pha Nước Bồn Cầu Chương 106: Chơi Xỏ Phương Chu Tâm Chương 107: Anh Và Huệ Phi Đã Từng Có Con Chương 108: Dám Cho Vợ Tôi Uống Nước Bồn Cầu À Chương 109: Giọt Nước Mắt Của Hoắc Kiến Trương Chương 110: Chúng Mày Chết Hết Đi! Chương 111: Tại Sao Mẹ Có Thể Độc Ác Tới Như Vậy Chương 112: Chào Em! Chúng Ta Lại Gặp Nhau! Chương 113: Đến Đỗ Gia Nhận Con Chương 114: Gian Dối Khi Làm Xét Nghiệm Chương 115: Dẫn Bạn Trai Về Ra Mắt Chương 116: Bức Thư Từ Người Chết Chương 117: Bóng Ma Đòi Mạng Chương 118: Vén Màn Sự Thật Chương 119: Đứa Con Hư Hỏng Chương 120: Hoán Da Đổi Thịt Gϊếŧ Người Diệt Khẩu Chương 121: Dù Trời Đất Có Sập Anh Vẫn Luôn Ở Đây! Chương 122: Khai Quật Quan Tài Chương 123: Tôi Luôn Nói Cần Cô Ấy Nhưng Tôi Chưa Chứng Minh Được Điều Đó Chương 124: Tận Cùng Máu Lạnh Của Nghiệp Báo Chương 125: Kiến Trương Em Yêu Anh! Chương 126: Bình Yên Của Em Chương 127: Dại Dột Nghe Lục Nghị Phàm Xui Dại Chương 128: Ông Trời Ơi Tôi Lấy Được Vợ Rồi! Chương 129: Cảm Ơn Em Vì Đã Yêu Anh End Chương 130: Ông Bố Bỉm Sữa Siêu Cấp Đáng Yêu Ngoại Truyện 1 Chương 131: Cùng Em Nắm Tay Tới Đầu Bạc Răng Long Ngoại Truyện 2 Nữ (Bắc) Nam (Bắc) Nữ (Nam) Nam (Nam) Nữ HD (Bắc) Nam HD (Bắc) Nữ HD (Nam) Nam HD (Nam) - Mẹ kiếp! Sao lại là chị ta? Lý Phiên Phiên vừa giẫm nát đống cỏ khô phơi ngoài sân, vừa làu bàu chửi thầm. Nghĩ lại ký ức đen tối bốn năm về trước, cô ta vẫn chưa khỏi sợ hãi. Cảm giác tội lỗi xen lẫn khiếp đảm luôn đeo bám Lý Phiên Phiên ngày ngày lẫn đêm. Cô hít sâu một hơi, lắc đầu thật mạnh, cố gắng xua đuổi hết những suy nghĩ oái oăm trong đầu. Ngôi nhà Lý Phiên Phiên ở cách trang trại nuôi cừu của Utan không xa. Tuy nói nhà nhưng thực chất nó được dựng lên từ đống gỗ khô, do đích thân Utan giúp Lý Phiên nhiên tạo thành. Trời đã ngả về chiều, Lý Phiên Phiên ôm đồng cỏ vừa giẫm nát, đem vào phía sau nhà chất thành các bó lớn. Đột nhiên, từ bên ngoài cửa gỗ, một bóng dáng nhỏ nhắn, yêu kiều xuất hiện. Túc Kỳ nở nụ cười rạng rỡ, đưa tay vẫy vẫy về phía Lý Phiên Phiên. Sắc mặt Lý Phiên Phiên sa sầm hẳn xuống, vô thức đánh rơi đồng cỏ xuống đất, nhìn trân trân Túc Kỳ không chớp mắt. - Phiên Phiên, chị là bạn của anh Utan. Chúng ta có thể trò chuyện một chút hay không? Lý Phiên Phiên nắm chặt hai lòng bàn tay, lắp bắp đáp: - Để lần sau đi! Tôi còn có rất nhiều việc! Cô ta không muốn cho Túc Kỳ bước vào nên đành nói dối kiếm cớ chống chế. Tuy nhiên, Túc Kỳ vẫn tự nhiên đẩy chiếc cổng gỗ thấp ngang hông ra, ngượng ngùng bước vào. - Anh Utan không có ở đây, một mình chị lạ nhà, rất sợ. Anh ấy có chỉ chị tới nhà của em. Có thể, trò chuyện một chút được không? Đôi mắt to tròn của Túc Kỳ chớp chớp, hai hàng mi cong vút châu sa thật dễ khiến đối phương động lòng. Lý Phiên Phiên không còn lý do gì để từ chối, đành miễn cưỡng gật đầu, để Túc Kỳ cùng mình bước vào trong nhà. Hoắc Kiến Trường trở về biệt thự riêng, lập tức yêu cầu người làm động toàn bộ hệ thống cổng chính và năm cổng phụ, tuyệt đối không cho phép bất kỳ người nào được đặt chân tới. Bà Ngô Thừa đứng trước cổng, liên tục ra hiệu bắt anh mở cửa để bà vào trong: - Kiến Trường, ngay cả mẹ mà con cũng không cho vào ư? Hoắc Viên Mộ đứng bên cạnh thì chống tay lên thành xe oto, miệng phì phèo điếu thuốc, hai mắt chốc chốc lại híp vào. Nhìn hai người thân duy nhất của mình đứng ngoài công với hai trạng thái tâm lý khác nhau, Hoắc Kiến Trường chỉ cười nhạt, khuôn mặt tuấn mỹ phủ một tầng sương mỏng, chán ghét lắc người bước thẳng vào phòng. Họ quá ồn ào! Anh không thích điều đó. Nhìn căn phòng trống rỗng, tâm trạng Hoắc Kiến Trương càng thêm nặng nề. Anh đặt tay lên tường, mở căn phòng mật thất, lặng lẽ bước xuống bên dưới. Hàng loạt vũ khí hạng nặng được Hoắc Kiến Trương xếp ngay ngắn như đang chào mời anh. Mọi thứ đang rất tốt đẹp, vì ai mà gây nên nông nỗi này? Cạch... Chiếc tủ gỗ to gấp đôi người Hoắc Kiến Trường được mở ra. Anh bình thản bước vào bên trong, ngồi thu lu ở một góc, kéo cánh cửa đóng sầm lại, hai tay bó gối, gục đầu im lặng. Không gian tối tăm, chặt hẹp, hàm lượng oxy cũng ít ỏi đến đáng thương. Thế nhưng, Hoắc Kiến Trường lại cảm thấy vô cùng thỏa mãn. Anh tự nhốt bản thân trong này, thói quen ấy diễn ra cũng đã được mười lăm năm tròn trĩnh. " - Cha à, đừng đánh con nữa! Hoắc Kiến Trương mười tuổi, chỉ là một cậu nhóc gầy gò, ốm yếu, mỗi lần c** tr*n lại để lộ khung xương sườn bọc da. Nghe anh khóc lóc ôm chân van xin khẩn khoản, Hoắc Hải Quân tỏ rõ vẻ khó chịu, giơ chân đạp văng con trai ngã sõng soài ra đất. Hoắc Kiến Trương bò đến góc bàn, đưa tay ôm lấy hai chân khẳng khiu, cả người run rẩy sợi sệt. Mà người cha yêu quý của anh vẫn tàn nhẫn bước từng bước nặng nề đến, trên tay cầm thắt lưng da, tàn bạo quất mạnh xuống người anh không một chút thương tiếc. - Mày chỉ là đồ con hoang! Biết điều mau câm miệng lại! Hoắc Viên Mộ tay cầm trái banh, vừa ăn kẹo, vừa lè lưỡi cười cợt em trai. Những lúc như thế, bà Ngô Thừa chỉ ôm siết lấy Hoắc Viên Mộ, dùng tay che mặt con trai cả, không muốn để cho anh ta nhìn thấy cảnh này..." Hoắc Kiến Trường cười gằn, hai vành mắt đỏ hoe, tức đến tím gan đứt ruột, dùng móng tay cào mạnh lên thành tủ đến mức bật móng... - Phiên Phiên, em sống ở đây lâu chưa? Túc Kỳ đón lấy ly nước Phiên Phiên đưa cho nhẹ nhàng cất giọng hỏi. Phiên Phiên Phiên ngồi xuống đổi diện cô, đưa mắt nhìn ra bên ngoài, ấp úng đáp: - Bốn năm...!À không, hai, ba năm gì đó, em cũng quên rồi! Ngoài trời đã tối hẳn, Phiên Phiên đứng ngồi không yên, chắc hẳn đang cảm thấy cực kỳ khó chịu khi trong nhà có thêm sự hiện diện của Túc Kỳ. Túc Kỳ xoay xoay ly nước trong lòng bàn tay, cúi đầu cười cười. Nụ cười của cô khiến Phiên Phiên không vui. Cô ta tỏ vẻ khó chịu, bực bội lên tiếng: - Chị cười gì vậy? Mặt em có dính gì à? - Em rất xinh! Túc Kỳ ngẩng mặt, nhìn thẳng vào mắt Phiên Phiên khen ngợi. Trong đáy mắt long lanh kia không có bất kỳ một chút gợn sóng nào cả. Khi nhìn vào khuôn mặt xinh đẹp của Túc Kỳ, cơ thể Lý Phiên Phiên bất giác run lên. Nỗi sợ hãi khủng hoảng cứ thế bao trùm toàn bộ lý trí của cô ta. Túc Kỳ thu lại vẻ mặt hiền dịu khi trước, hai hàng lông mày thanh tú đột ngột chau lại, giọng nói cũng trở nên trầm khàn hơn: - Em vẫn xinh đẹp như ở thời điểm bốn năm về trước, không hề thay đổi! - Chị...!mời chị về cho. Trời cũng đã tối rồi! Lý Phiên Phiên giật thót, đứng bật dậy, đưa tay chỉ ra ngoài cửa, hàm ý đuổi cổ Túc Kỳ càng nhanh càng tốt. Túc Kỳ vẫn chống hai tay trước cằm, nheo mắt nhìn Lý Phiên nhiên đầy khó hiểu. Utan nói không sai, cô gái này chẳng hề hiếu khách như cô nghĩ. Thế nhưng, Túc Kỳ vẫn mặc kệ thái độ ghét bỏ của Lý Phiên Phiên, mỉm cười ngây thơ đáp. - Em sao vậy? Gặp lại người quen cũ mà không vui ư? Toàn thân Lý Phiên Phiên lạnh buốt, các đầu ngón tay vô thức trở nên run lẩy bẩy. Không thể nào! Cô ta mất bốn năm chạy trốn, ông trời lại thích chơi đùa cô ta như thế này sao? - Tôi không cần biết chị đang lải nhải cái gì? Mau mau cút ra khỏi nhà tôi! Lý Phiên Phiên mất hết kiên nhẫn, chỉ tay vào mặt Túc Kỳ gào lớn. Da mặt cô ta tái mét, răng gõ vào môi lập cập, kéo mạnh Túc Kỳ đuổi ra bên ngoài. Nhưng Túc Kỳ vẫn ngồi lỳ trên ghế, khuôn mặt xinh đẹp từ từ đanh lại. Cô nhấc ly nước thủy tinh lên cao, một đường ném mạnh xuống đất, vỡ tan thành nhiều mảnh. Chưa dừng lại ở đó, Túc Kỳ tóm lấy chiếc đũa gỗ Lý Phiên Phiên để trên bàn, dễ dàng bẻ đôi trong lòng bàn tay. Rầm!
Đọc full truyện Tù Nhân Xinh Đẹp Của Thừa Tướng
Chương 1: Ba Năm Tù Giam Chương 2: Cưỡng Bức Trong Phòng Giam Chương 3: Cơn Ác Mộng Chương 4: Không Cần Diễn Viên Đóng Thế Chương 5: Hành Hạ Bằng Thuốc Lá Chương 6: Người Lạ Không Mời Chương 7: Quỳ Tôi Một Lạy Chương 8: Sưng Rồi! Chương 9: Thuốc Tránh Thai Khẩn Cấp Chương 10: Hủy Vai Nữ Chính Chương 11: To Gan Chửi Bậy Chương 12: Chậc Cô Giỏi Lắm! Chương 13: Lucky Mất Tích Chương 14: Dụ Dỗ Đến Phòng Ngủ Chương 15: Tôi Hứa Chỉ Ôm Thôi Chương 16: Lén Lút Bôi Thuốc Chương 17: Quảng Trường Chung Niệm Sơ Chương 18: Quân Binh Làm Càn Chương 19: Loại Người Như Anh Không Xứng Đáng Làm Thiếu Tướng Chương 20: Ép Quỳ Trên Mộ Chương 21: Cưỡng Đoạt Trên Xe Chương 22: Gã Khốn Này! Chương 23: Tôi Giết Chết Anh Chương 24: Sự Tàn Độc Của Hoắc Kiến Trương Chương 25: Tin Tức Chấn Động Từ Quê Nhà Chương 26: Đón Cô Về Chương 27: Ưm Tôi Muốn Cô! Chương 28: Ân Ái Hoan Lạc Chương 29: Công Kích Đỉnh Điểm Chương 30: Ép Ký Giấy Bán Thân Chương 31: Lần Sau Còn Dám Không Chương 32: Đừng Làm Tôi Cáu Chương 33: Chỉ Là Đ�? Chơi Chơi Chán Thì Vứt Chương 34: Ném Vào Trong Rừng Sâu Chương 35: Từ Chức Chương 36: Trùng Hợp Quá Nhỉ Chương 37: Đề Nghị Kết Hôn Chương 38: Miễn Là Anh Đau Khổ Chương 39: Dễ Gì Dắt Mũi Chương 40: Nụ Hôn Khẳng Định Chủ Quyền Chương 41: Em Chết Tôi Chết Cùng Em! Chương 42: Đều Là Của Em Tất Chương 43: Sao Nay Em Ngoan Thế Chương 44: Cháy Nhà Bếp Chương 45: Âm Mưu Của Phương Chu Tâm Chương 46: Ngoan! Kẻ Nào To Gan Dám Bắt Nạt em Chương 47: : Không Tin Anh Nữa Chương 48: Tra Tấn Trong Phòng Mật Thất Chương 49: Mang Thai Con Của Tôi Chương 50: Xu Hướng Sm Chương 51: Đừng Hòng Xin Tha Thứ Chương 52: Bẫy Trong Bẫy Chương 53: Mê Loạn Tình Ái Chương 54: Yêu Đến Thổ Huyết Chương 55: Con Dâu Nhà Họ Hoặc Chương 56: Bộ Mặt Thật Của Túc Kỳ Chương 57: Sự Thật Lồng Trong Sự Thật Chương 58: Gửi Nhờ Nòng Nọc Chương 59: Hôn Anh Đi! Chương 60: Đứt Lìa Cánh Tay Phần 1 Chương 61: Đứt Lìa Cánh Tay Phần 2 Chương 62: Đứt Lìa Cánh Tay Phần 3 Chương 63: Chết Cả Lũ Chương 64: Anh Đến Để Bù Đắp Cho Em Chương 65: Uyên Ương Mệnh Khổ Chương 66: Ghép Thận Của Cháu Gái Chương 67: Đẹp Hơn Cả Con Gái Chương 68: Hoắc Kiến Trương Là Người Đàn Ông Của Tôi! Chương 69: Không Say Không Về Chương 70: Mày Chết Với Bà Chương 71: Rút Sạch Móng Tay Chương 72: Cút Ra Bên Ngoài Chương 73: Sự Xuất Hiện Của Một Nhân Vật Đặc Biệt Chương 74: Hoắc Kiến Trương - Lục Nghị Phàm Cặp Bài Trù Toàn Mỹ Chương 75: Dấu Hiệu Mang Thai Chương 76: Con À Chúng Ta Không Cần Một Người Cha Tồi Tệ! Chương 77: Cút! Chương 78: Bẽ Mặt Trước Đám Đông Chương 79: Những Người Đàn Ông Sợ Vợ Chương 80: Phụ Nữ Mang Thai Thường Hay Giận Dỗi Chương 81: Túc Kỳ Gặp Nạn Chương 82: Khắp Người Đều Là Vết Roi Đánh Chương 83: Hoắc Kiến Trương Nổi Giận Chương 84: Cắn Nát Ngón Tay Chương 85: Van Xin Thượng Tướng Tha Mạng! Chương 86: Công Khai Quyến Rũ Người Tình Của Liona Chương 87: Vặn Gãy Mũi Liona Chương 88: Nỗi Sợ Hãi Của Hoắc Kiến Trương Chương 89: Cảnh Tượng Kinh Hoàng Chương 90: Mẹ Con Mình Không Trụ Được Nữa Chương 91: Tôi Làm Bố Rồi Sao Chương 92: Túc Kỳ Thành Phố Này Đã Có Anh Chống Đỡ! Chương 93: Thứ Đàn Ông Hèn Nhát Chương 94: Dùng Thân Xác Báo Ơn Không Chương 95: Lời Mời Gọi Của Trùm Mafia Chương 96: Kiến Trương Em Ở Đây! Chương 97: Mổ Xác Chết Lấy Usb Chương 98: Là Em Phải Không Chương 99: Gã Đàn Ông Tồi Này Em Thèm Anh Rồi! Chương 100: Cái Tay Của Anh Rất Hư Chương 101: Kết Hôn Với Anh Em Dám Từ Chối! Chương 102: Về Nhà Chăm Vợ Chăm Con Chương 103: Nghén Mùi Thịt Của Anh Chương 104: Biệt Thự Này Là Của Tao! Chương 105: Sữa Pha Nước Bồn Cầu Chương 106: Chơi Xỏ Phương Chu Tâm Chương 107: Anh Và Huệ Phi Đã Từng Có Con Chương 108: Dám Cho Vợ Tôi Uống Nước Bồn Cầu À Chương 109: Giọt Nước Mắt Của Hoắc Kiến Trương Chương 110: Chúng Mày Chết Hết Đi! Chương 111: Tại Sao Mẹ Có Thể Độc Ác Tới Như Vậy Chương 112: Chào Em! Chúng Ta Lại Gặp Nhau! Chương 113: Đến Đỗ Gia Nhận Con Chương 114: Gian Dối Khi Làm Xét Nghiệm Chương 115: Dẫn Bạn Trai Về Ra Mắt Chương 116: Bức Thư Từ Người Chết Chương 117: Bóng Ma Đòi Mạng Chương 118: Vén Màn Sự Thật Chương 119: Đứa Con Hư Hỏng Chương 120: Hoán Da Đổi Thịt Gϊếŧ Người Diệt Khẩu Chương 121: Dù Trời Đất Có Sập Anh Vẫn Luôn Ở Đây! Chương 122: Khai Quật Quan Tài Chương 123: Tôi Luôn Nói Cần Cô Ấy Nhưng Tôi Chưa Chứng Minh Được Điều Đó Chương 124: Tận Cùng Máu Lạnh Của Nghiệp Báo Chương 125: Kiến Trương Em Yêu Anh! Chương 126: Bình Yên Của Em Chương 127: Dại Dột Nghe Lục Nghị Phàm Xui Dại Chương 128: Ông Trời Ơi Tôi Lấy Được Vợ Rồi! Chương 129: Cảm Ơn Em Vì Đã Yêu Anh End Chương 130: Ông Bố Bỉm Sữa Siêu Cấp Đáng Yêu Ngoại Truyện 1 Chương 131: Cùng Em Nắm Tay Tới Đầu Bạc Răng Long Ngoại Truyện 2 1,322 từ