Trọng Sinh 90: Vợ Béo Của Nhân Vật Phản Diện Muốn Xoay Người - Chương 70 Chương 70: Lấy Ác Trị Ác Là Sai Sao?
Bạn đang đọc truyện Trọng Sinh 90: Vợ Béo Của Nhân Vật Phản Diện Muốn Xoay Người chương 70 tại Truyenvip. Nội dung chương được cập nhật liên tục, giúp bạn theo dõi câu chuyện một cách trọn vẹn và nhanh nhất.
Chương 1: Mập mạp, lôi thôi Chương 2: Thằng Nhóc Trộm Tiền Chương 3: Khoản Lớn Chương 4: Quản Nổi Sao? Chương 5: Đứa Trẻ Thức Thời Chương 6: Mặt Trời Mọc Hướng Tây Chương 7: Có Tật Giật Mình Chương 8: Nói Tiếng Người Chương 9: Không Chú Ý Tiểu Tiết Chương 10: Đau Lòng Cho Vợ Chương 11: Đối Với Cô Phá Lệ Khoan Dung Chương 12: Trùm Cuối Không Về Nhà Chương 13: Ngoài Trừ Ăn Thì Biết Làm Gì Chương 14: Trật Eo Chương 15: Thấy Tiền Là Sáng Mắt Chương 16: Chỉ Huy Làm Việc Chương 17: Đưa Mì Trứng Chương 18: Không Nghe Lời Chương 19: Có Chút Đồ Này Cũng Không Ăn Hết Chương 20: Ly hôn, nhất định phải ly hôn Chương 21: Sống như tiểu thư Chương 22: Lo chuyện bao đồng Chương 23: Thư này cũng không biết cho chị Chương 24: Chị nằm mơ à Chương 25: Đau eo Chương 26: Quân Tử Ái Tài, Thủ Chi Hữu Đạo Chương 27: Có khả năng trong lòng nó có người khác Chương 28: Con A, Cũng Không Thành Thật Lắm Chương 29: Gửi Tiền Về Nuôi Vợ Chương 30: Đừng Có Dỗ Ngọt Mẹ Chương 31: Miệng Chó Không Phun Được Ngà Voi Chương 32: Ném Tiền Chương 33: Một Cây Gai Chương 34: Căng Trướng Chương 35: Không Bớt Lo Chương 36: Gió Thoảng Bên Tai Chương 37: Có Tiếng Không Đàng Hoàng Chương 38: Nước Sơn Trà Chương 39: Điều Kiện Trao Đổi Chương 40: Lừa Trùm Cuối Chương 41: Khóc Nhè Chương 42: Chờ Chị Có Lợi Ích Gì Chương 43: Là Mẹ Không Đúng Chương 44: Người Một Nhà Chương 45: Có Tật Giật Mình Chương 46: Trùm Cuối Về Nhà Chương 47: Thiên Nga Trắng Chương 48: Bộ Vòng Bạc Chương 49: Có Tư Cách Gì Mà Không Nghe Lời Chương 50: Trùm Cuối Nhóm Lửa Chương 51: Anh Em Ruột Chương 52: Lạc Mềm Buộc Chặt Chương 53: Ngồi làm phật Chương 54: Không Có Lộc Ăn Chương 55: Vướng Tay Vướng Chân Chương 56: Thiếu Nợ Chương 57: Thằng Bất Hiếu Chương 58: Không Đến Phiên Những Người Khác Nói Chương 59: Nói Giỡn Chương 60: Tiên Hạ Thủ Vi Cường(*) Chương 61: Tham Ăn Chương 62: Nếm thử tay nghề của con dâu Chương 63: Cắn Người Miệng Mềm, Bắt Người Tay Ngắn(*) Chương 64: Nữ chính Kiểu Tịch Ngôn Chương 65: Đóng Cửa, Thả Hổ Tử Chương 66: Không Phúc Khí Chương 67: Cáo Mượn Oai Hùm Chương 68: Bánh Từ Trên Trời Rơi Xuống Chương 69: Khuỷu Tay Hướng Ra Ngoài Chương 70: Lấy Ác Trị Ác Là Sai Sao? Chương 71: Có Việc Chương 72: Mua Lương Thực Chương 73: Xem Kịch Vui Chương 74: Nằm Không Cũng Trúng Đạn Chương 75: Một Trăm Đồng Chương 76: Khoản Lớn Chương 77: Chén Cháo Trắng Chương 78: Phân cơm Chương 79: Lên Trấn Chương 80: Nhỏ Mà Lanh Chương 81: Hai Chiếc Xe Chương 82: Trấn Nhỏ Chương 83: Canh Hồ Cay, Bánh Bao Chiên Nước Chương 84: Mua Mua Mua Chương 85: Khi Nào Thì Quen Biết Chương 86: Quán Ăn Vặt, Tiêu Tiền Lung Tung Chương 87: Có Muốn Ăn Hay Không? Chương 88: Em Mua Cho Chị Chương 89: Mùi Dấm Chương 90: Trong Túi Anh Hai Có Tiền Chương 91: Cho Em Tiền, Không Hẳn Là? Chương 92: Trùm Cuối Sao Có Thể...Ngây Thơ Như Vậy? Chương 93: Thế Giới Này Thật Nhỏ Chương 94: Ngó Lơ Nữ Chính Chương 95: Ghét Bỏ Xe Nữ Chính Chương 96: Quan Hệ Của Trùm Cuối Và Nữ Chính Chương 97: Khăn Tay Của Trùm Cuối Chương 98: Đây Là Ghét Bỏ Cô Chương 99: Cả Nhà Uống Gió Tây Bắc Chương 100: Ăn Mềm Không Ăn Cứng Chương 101: Nói Chuyện Quanh Co Lòng Vòng Chương 102: Còn Muốn Làm Chị Chương 103: Giảm Béo Làm Gì? Chương 104: Trùm Cuối Kén Ăn Chương 105: Mì Nước Chương 106: Ba Tô Mì Chương 107: Càng Ăn Càng Đói Chương 108: Giảm Béo Cũng Tốt Chương 109: Gánh Tội Thay Đại Vai Ác Chương 110: Xương Bò Hầm Miến Chương 111: Đánh Chủ Ý Lên Đậu Phộng Chương 112: Mượn Tên Tuổi Chương 113: Có Tật Giật Mình Chương 114: Ở Đâu? Chương 115: Xe Cùng Bếp Lò Chương 116: Đầu Tư Cổ Phần Chương 117: Bán Sớm Chương 118: Mở Hàng Chương 119: Khai Trương Thuận Lợi Chương 120: Lão Trung Y Chương 121: Phòng Khám Chương 122: Hô To Gọi Nhỏ Nữ (Bắc) Nam (Bắc) Nữ (Nam) Nam (Nam) Nữ HD (Bắc) Nam HD (Bắc) Nữ HD (Nam) Nam HD (Nam) Kỳ Bác Ngạn không trả lời, Kỳ Văn Diệp không khách khí phản bác, "Chị Tịch Ngôn, sai chính là sai, đúng là đúng, nếu thật sự nhà em sai, đương nhiên phải quan tâm một chút, đó là hiển nhiên. Nhưng mà chúng ta không sai, dựa cái gì phải quan tâm...đến người đàn bà càng quấy này?" Lông mày Kiều Tịch Ngôn nhíu lại một chút. Cô ta không nghĩ, Kỳ Văn Diệp sẽ không chừa cho cô ta chút mặt mũi, rõ ràng trước đây cậu rất nghe lời. Kiều Tịch Ngôn rõ ràng không đúng lắm, trước đây Kỳ Văn Diệp chưa đi học nên nghĩ gì cũng không biết diễn đạt sao, còn bây giờ cậu đã đi học, suy nghĩ độc lập, sao có thể vì một câu của cô ta mà cậu ngoan ngoãn nghe lời. Đối với biện pháp Kiều Tịch Ngôn đưa ra, rất có lợi cho Thẩm Tú Anh, bà dựng lỗ tai lên nghe, không ầm ĩ, bất quá Kỳ Văn Diệp cãi lại, bà ta tức đến phun lửa. "Nhãi con..." Chưa mắng hết câu, mắt Kiểu Tịch Ngôn quét qua, bà ta liền nuốt lời vào bụng. Kiều Tịch Ngôn cười cười, hỏi lại: "Kỷ Văn Diệp cảm thấy nên làm thế nào bây giờ. "Đột nhiên bà ta lăn đùng ra ăn vạ, muốn khóc thì về nhà mà khóc, khóc chết em cũng không quản, còn ở đây khóc lóc, đừng trách em lấy dao ra chém" Thẩm Tú Anh cắn chặt răng, kêu lên, "Nhãi ranh", đủ thấy bà ta căm hận Kỳ Văn Diệp cỡ nào. Kiều Tịch Ngôn nhíu mày, răng dạy: "Văn Diệp, không được nói bậy!" "Bác Ngạn, anh xem Văn Diệp nói gì kia? Sao có thể cầm dao ra chém người, lời này đứa nhỏ như em ấy cũng có thể nói ra sao?" "Bác Ngạn?" Kỳ Bác Ngạn trầm mặc làm cho Kiều Tịch Ngôn rất khó hiểu, cộng thêm chút mất mát. Nhưng sau khi Kỳ Bác Ngạn nói, Kiều Tịch Ngôn lại càng thất vọng hơn. "Lấy ác trị ác thì có gì sai?" Này, ý tứ là bênh Kỳ Văn Diệp. Miệng Mạnh Dao hạ to. Đúng là trùm cuối có khác. Nhưng mà lấy ác trị ác. Lời này cô thích. Kỳ Văn Diệp được Kỳ Bác Ngạn bệnh vô cùng cao hứng, nhếch môi cười. Trong lòng Kiều Tịch Ngôn nghẽn tắc, cầm lòng không đậu mà mở miệng: "Bác Ngạn, anh hiểu lầm ý em rồi, chỉ là em cảm thấy, hàng xóm bị thương thì chúng ta nên quan tâm một chút, đương nhiên, nếu anh không muốn thì thôi quên đi!" Tuy là nói như vậy, nhưng đôi mắt ngập nước nhìn chằm chằm Kỳ Bác Ngạn, dường như nhất định phải chờ được sự tán đồng từ anh. Chu Hồng Yên không dấu vết kéo tay áo con gái, không muốn cô ta lo chuyện bao đồng, càng không muốn cô ta cùng Kỳ Bác Ngạn có quan hệ gì với nhau. Trước đây, bà cảm thấy mấy lời đồn trong thôn thật không thể hiểu được, nhưng hiện tại, nhìn con gái mình, bà có chút hãi hùng khiếp vía. Chu Hồng Yên kéo tay Kiều Tịch Ngôn, Kiều Tịch Ngôn cố tình đẩy tay mẹ mình xuống. Ý của nữ chính là không cần khuyên bảo. Mạnh Dao cuối cùng cũng hiểu được chuyển gì xảy ra, trùm cuối cùng nữ chính giận dỗi, trùm cuối ghi thù nữ chính, mà nữ chính.... Sao có lại có cảm giác, nữ chính có ý với trùm cuối là sao nhỉ? Mạnh Dao đảo tròng mắt qua lại giữa Kỳ Bác Ngạn và Kiều Tịch Ngôn, không khí giữa hai người rất kỳ cục Đột nhiên, Kỳ Bác Ngạn nhìn cô, cô sợ tới mức trợn trừng mắt, trừng thành mắt gà chọi, muốn bao nhiêu khó coi thì có đủ bấy nhiêu khó coi. Kỳ Bác Ngạn thu tầm mắt, mở miệng. Nhưng không phải là nói với Kiều Tịch Ngôn, mà chỉ đơn giản hai chữ: "Về nhà!" Lời này là nói với Kỳ Văn Diệp. Bị cự tuyệt thẳng thừng, khuôn mặt nhỏ của Kiều Tịch Ngôn trắng bệch. Cô ta hé hé môi, muốn nói gì đó nhưng cuối cùng vẫn không nói ra. "Không được đi, tao xem tụi mày ai dám đi, tụi mày không cho tạo câu trả lời rõ ràng, thì hôm nay tao liền đâm vào cột nhà tui mày mà chết. Thầm Tú Anh thay Kiểu Tịch Ngôn không giúp được gì, chính mình tự thân khóc la, một hai phải nháo ra kết quả. Mạnh Dao không nghĩ sẽ cùng Thẩm Tú Anh dây dưa, nói đạo lý, chỉ tổ tốn thời gian cùng tinh lực. Cô quyết định dùng biện pháp mạnh. Mạnh Dao lặng lẽ khom người xuống, kẻ sát vào tại Hổ Tử, cùng nó thương lượng: "Hồ Tử, mau dọa bà già này, về sau chị làm thức ăn ngon cho mày!" Mạnh Dao nói lời này vì muốn lấy lòng Hồ Tử, sức chiến đấu cao, còn biết dọa người, không nịnh thì uổng. Hổ Tử mới nhìn tưởng khó nịnh bợ lắm chứ, ai ngờ Mạnh Dao vừa nói lời này, nó "Uông" một tiếng rồi nhảy ra ngoài.
Đọc full truyện Trọng Sinh 90: Vợ Béo Của Nhân Vật Phản Diện Muốn Xoay Người
Chương 1: Mập mạp, lôi thôi Chương 2: Thằng Nhóc Trộm Tiền Chương 3: Khoản Lớn Chương 4: Quản Nổi Sao? Chương 5: Đứa Trẻ Thức Thời Chương 6: Mặt Trời Mọc Hướng Tây Chương 7: Có Tật Giật Mình Chương 8: Nói Tiếng Người Chương 9: Không Chú Ý Tiểu Tiết Chương 10: Đau Lòng Cho Vợ Chương 11: Đối Với Cô Phá Lệ Khoan Dung Chương 12: Trùm Cuối Không Về Nhà Chương 13: Ngoài Trừ Ăn Thì Biết Làm Gì Chương 14: Trật Eo Chương 15: Thấy Tiền Là Sáng Mắt Chương 16: Chỉ Huy Làm Việc Chương 17: Đưa Mì Trứng Chương 18: Không Nghe Lời Chương 19: Có Chút Đồ Này Cũng Không Ăn Hết Chương 20: Ly hôn, nhất định phải ly hôn Chương 21: Sống như tiểu thư Chương 22: Lo chuyện bao đồng Chương 23: Thư này cũng không biết cho chị Chương 24: Chị nằm mơ à Chương 25: Đau eo Chương 26: Quân Tử Ái Tài, Thủ Chi Hữu Đạo Chương 27: Có khả năng trong lòng nó có người khác Chương 28: Con A, Cũng Không Thành Thật Lắm Chương 29: Gửi Tiền Về Nuôi Vợ Chương 30: Đừng Có Dỗ Ngọt Mẹ Chương 31: Miệng Chó Không Phun Được Ngà Voi Chương 32: Ném Tiền Chương 33: Một Cây Gai Chương 34: Căng Trướng Chương 35: Không Bớt Lo Chương 36: Gió Thoảng Bên Tai Chương 37: Có Tiếng Không Đàng Hoàng Chương 38: Nước Sơn Trà Chương 39: Điều Kiện Trao Đổi Chương 40: Lừa Trùm Cuối Chương 41: Khóc Nhè Chương 42: Chờ Chị Có Lợi Ích Gì Chương 43: Là Mẹ Không Đúng Chương 44: Người Một Nhà Chương 45: Có Tật Giật Mình Chương 46: Trùm Cuối Về Nhà Chương 47: Thiên Nga Trắng Chương 48: Bộ Vòng Bạc Chương 49: Có Tư Cách Gì Mà Không Nghe Lời Chương 50: Trùm Cuối Nhóm Lửa Chương 51: Anh Em Ruột Chương 52: Lạc Mềm Buộc Chặt Chương 53: Ngồi làm phật Chương 54: Không Có Lộc Ăn Chương 55: Vướng Tay Vướng Chân Chương 56: Thiếu Nợ Chương 57: Thằng Bất Hiếu Chương 58: Không Đến Phiên Những Người Khác Nói Chương 59: Nói Giỡn Chương 60: Tiên Hạ Thủ Vi Cường(*) Chương 61: Tham Ăn Chương 62: Nếm thử tay nghề của con dâu Chương 63: Cắn Người Miệng Mềm, Bắt Người Tay Ngắn(*) Chương 64: Nữ chính Kiểu Tịch Ngôn Chương 65: Đóng Cửa, Thả Hổ Tử Chương 66: Không Phúc Khí Chương 67: Cáo Mượn Oai Hùm Chương 68: Bánh Từ Trên Trời Rơi Xuống Chương 69: Khuỷu Tay Hướng Ra Ngoài Chương 70: Lấy Ác Trị Ác Là Sai Sao? Chương 71: Có Việc Chương 72: Mua Lương Thực Chương 73: Xem Kịch Vui Chương 74: Nằm Không Cũng Trúng Đạn Chương 75: Một Trăm Đồng Chương 76: Khoản Lớn Chương 77: Chén Cháo Trắng Chương 78: Phân cơm Chương 79: Lên Trấn Chương 80: Nhỏ Mà Lanh Chương 81: Hai Chiếc Xe Chương 82: Trấn Nhỏ Chương 83: Canh Hồ Cay, Bánh Bao Chiên Nước Chương 84: Mua Mua Mua Chương 85: Khi Nào Thì Quen Biết Chương 86: Quán Ăn Vặt, Tiêu Tiền Lung Tung Chương 87: Có Muốn Ăn Hay Không? Chương 88: Em Mua Cho Chị Chương 89: Mùi Dấm Chương 90: Trong Túi Anh Hai Có Tiền Chương 91: Cho Em Tiền, Không Hẳn Là? Chương 92: Trùm Cuối Sao Có Thể...Ngây Thơ Như Vậy? Chương 93: Thế Giới Này Thật Nhỏ Chương 94: Ngó Lơ Nữ Chính Chương 95: Ghét Bỏ Xe Nữ Chính Chương 96: Quan Hệ Của Trùm Cuối Và Nữ Chính Chương 97: Khăn Tay Của Trùm Cuối Chương 98: Đây Là Ghét Bỏ Cô Chương 99: Cả Nhà Uống Gió Tây Bắc Chương 100: Ăn Mềm Không Ăn Cứng Chương 101: Nói Chuyện Quanh Co Lòng Vòng Chương 102: Còn Muốn Làm Chị Chương 103: Giảm Béo Làm Gì? Chương 104: Trùm Cuối Kén Ăn Chương 105: Mì Nước Chương 106: Ba Tô Mì Chương 107: Càng Ăn Càng Đói Chương 108: Giảm Béo Cũng Tốt Chương 109: Gánh Tội Thay Đại Vai Ác Chương 110: Xương Bò Hầm Miến Chương 111: Đánh Chủ Ý Lên Đậu Phộng Chương 112: Mượn Tên Tuổi Chương 113: Có Tật Giật Mình Chương 114: Ở Đâu? Chương 115: Xe Cùng Bếp Lò Chương 116: Đầu Tư Cổ Phần Chương 117: Bán Sớm Chương 118: Mở Hàng Chương 119: Khai Trương Thuận Lợi Chương 120: Lão Trung Y Chương 121: Phòng Khám Chương 122: Hô To Gọi Nhỏ 857 từ