Trong Lòng Vợ Tôi Có Một Ánh Trăng Sáng - Chương 55
Chương 55
Bạn đang đọc truyện Trong Lòng Vợ Tôi Có Một Ánh Trăng Sáng chương 55 tại Truyenvip. Nội dung chương được cập nhật liên tục, giúp bạn theo dõi câu chuyện một cách trọn vẹn và nhanh nhất.
Sáng hôm trước trên đường về nhà tôi lại bị vợ của tôi cưỡng hôn, tuy rằng chỉ có đúng ba giây thế nhưng mà tôi vẫn cảm thấy rất vui.
Hình như tôi lại quên mất điều gì đó rồi thì phải?
À đúng rồi, tôi yêu vợ của tôi.
Sáng nay lúc rời giường dự báo thời tiết báo là trời sẽ có mưa. Tôi gọi điện thoại cho vợ của tôi, hỏi em ấy xem là đã mang ô đi chưa, nếu chưa thì bao giờ tan làm tôi có thể tới đón em ấy.
Điện thoại đổ chuông một phút, không ai nghe máy.
Tôi cất điện thoại đi, đi tới chỗ để ô để xem xem ô có bị thiếu hay không, liếc mắt một cái thì thấy ngay đúng là bị thiếu một chiếc ô cơ mà tôi làm bộ như chưa phát hiện ra điều này vẫn quyết định năm giờ chiều đi tới đón vợ tôi tan làm.
Trời thì mưa đường thì trơn vợ của tôi lại là người mới học lái xe nhỡ đâu ở trên đường xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn thì sẽ không được tốt cho lắm.
Sau khi hạ quyết tâm xong tôi liền lập tức đi vào trong phòng làm việc, lấy hộp đồ nghề của tôi ra, bắt đầu nhiệm vụ của ngày hôm nay – làm ván vò quần áo.
Trước kia lúc ở nhà, bố tôi làm cho mẹ tôi giận, mẹ tôi bắt bố tôi ngồi quỳ trên ván vò quần áo. Chỉ cần bố tôi ngồi quỳ trên ván vò quần áo là mẹ tôi sẽ hết giận cho nên tôi nghĩ nhà của chúng tôi hẳn là cũng nên có một tấm ván như vậy lần sau nếu tôi còn làm cho vợ tôi giận nữa thì tôi có thể nói rằng anh với em đừng giận nhau nữa anh ngồi quỳ trên ván vò quần áo cho em xem có được không?
Bố tôi bảo nam tử hán phải biết dũng cảm cúc cung tận tụy để giữ gìn hòa bình cho gia đình đừng nói là ván vò quần áo mà cho dù có phải ngồi quỳ trên bàn phím để giặt quần áo thì đến lúc cần quỳ cũng vẫn phải quỳ.
Tôi cảm thấy lời bố tôi nói rất có đạo lý.
Tôi phải cố gắng học tập bố tôi mới được.
Sau khi làm xong khuôn mẫu của tấm ván vò quần áo tôi liền thử đặt nó xuống dưới đất rồi ngồi quỳ lên quỳ chưa được bao lâu thì hai đầu gối đã cảm thấy hơi bị đau cơ mà không sao cả vì hòa bình của gia đình một chút đau ấy tôi vẫn có thể chịu đựng được.
Lúc tôi bắt đầu bắt tay vào đánh sáp cho tấm ván thì điện thoại của tôi kêu lên, là vợ tôi gọi đến.
Phương Phương, có chuyện gì vậy?
Chiều nay anh muốn tới đón em.
Không cần đâu, em tự lái xe về là được rồi.
Nhưng mà trời mưa đường rất trơn.
Em lái chậm một chút là được mà, anh đừng đến đấy nhé, hôm nay em tan làm sớm chắc khoảng hơn ba giờ chiều là em sẽ có mặt ở nhà.
Ồ, được rồi. Thế em đi cẩn thận vào nhé.
Vâng, anh ở nhà nhớ đóng cửa sổ vào đấy nhé.
Ừm.
Bye bye.
Bye bye.
Tôi tắt điện thoại, ngơ người trong chốc lát rồi lại tiếp tục đánh sáp cho tấm ván.
Tới giữa trưa, ngoài cửa sổ đã bắt đầu xuất hiện những hạt mưa nhỏ tí tách, mưa nhỏ dần biến thành mưa lớn, gió cũng nổi lên, cây cối hoa cỏ ở dưới nhà bị gió thổi cho nghiêng ngả.
Tôi nhìn đồng hồ một chút, bây giờ là một rưỡi. Tôi nghĩ một lúc, cuối cùng vẫn quyết định cầm chìa khóa xe đi ra ngoài.
Trận mưa này vừa to vừa mạnh, cho dù cần gạt ở phía trước xe có ra sức gạt nước thì xe vẫn cứ ở trong tình trạng nửa bước cũng khó đi như cũ. Lộ trình vốn dĩ chỉ cần mất có hai mươi phút đồng hồ là tới nơi giờ lại biến thành năm mươi phút.
Tôi đỗ xe ở dưới phòng làm việc, lấy ô cùng áo khoác đi xuống xe. Từ xe đến cửa chỉ mất khoảng độ năm mươi mét thế mà tôi gần như là bị ướt hơn phân nửa.
Cô gái ở quầy lễ tân nhìn tôi với ánh mắt vô cùng kinh ngạc.
Phương tiên sinh, sao anh lại tới đây?
Tôi tới đón vợ tôi.
Nhưng mà Phương tiên sinh, cô ấy nghi hoặc nói, hôm nay thầy Tiếu có đi làm đâu.
Tôi sửng sốt một lúc rồi mới phản ứng lại được ý của cô ấy là gì, đang định lôi điện thoại ra gọi điện hỏi xem vợ tôi đang ở đâu thì lại phát hiện ra điện thoại của tôi đã bị ngấm nước.
Tôi quay người định rời đi. Cô gái ở quầy lễ tân gọi tôi lại: Phương tiên sinh, ngoài trời mưa lớn lắm hay là anh ngồi lại một lúc rồi hãy đi!
Tôi lắc đầu, cầm ô cùng áo khoác chạy ra ngoài. Quần áo ướt đẫm, gió lạnh quật vào người khiến cho tôi có chút lạnh, tôi hắt xì hơi một cái.
Tôi cảm thấy nhất định là vợ của tôi đang nhớ tôi đây mà.
Yêu vợ của anh.
—
(*) 搓衣板 /cuōyībǎn/: Ván vò quần áo
Đọc full truyện Trong Lòng Vợ Tôi Có Một Ánh Trăng Sáng
916 từ
Xem đầy đủ truyện Trong Lòng Vợ Tôi Có Một Ánh Trăng Sáng
Danh sách chương
20 chương đầu — xem toàn bộ trên trang truyện.
Truyện cùng thể loại
Truyện được đọc nhiều
Đang raThanh Phong
Đệ Nhất Kiếm Thần — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.
Đang raOa Ngưu Cuồng Bôn
Phong Thần Châu — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.
Đang raN-H
Chàng Rể Quyền Thế — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.
Đang raTiểu Tinh
Thần Y Trở Lại — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.
Đang raPhong Thanh Dương
Vạn Cổ Đệ Nhất Thần — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.
Đang raĐỗ Liễu Liễu
Xuyên Nhanh: Nữ Phối, Bình Tĩnh Một Chút — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.
