Trở Lại Hoang Thôn
Trở Lại Hoang Thôn - Chương 5 - Phần 1
NGÀY THỨ TƯ
Ngày…
Tôi lại nằm mơ.
Nhưng buổi sớm tỉnh dậy lại không nhớ rõ
mình đã mơ thấy ai.
Điều duy nhất nhớ rõ chính là giọng hát,
giọng hát nữ yi yi a a văng vẳng bên tai, hình như là chỉ có giọng hát thanh
thoát nào đó, nhạc đệm chính là tiếng sóng biển vỗ vào đá ngầm.
Ca từ trong giấc mơ đã nhạt nhòa rồi,
chỉ còn âm điệu và giai điệu trầm bỏng nhấn nhá, hình như còn mang theo cả
hương thơm của những động tác múa tay áo.
Bò dậy trên chiếc ghế sô pha trong phòng
khách của Tô Thiên Bình, tôi chỉ cảm thấy toàn thân mình ra mồ hôi lạnh toát,
mắt vẫn chưa kịp mở ra, màng nhĩ đã bắt đầu vang lên tiếng ong ong.
Đúng thật là một giấc mơ “dư âm ngọt
ngào”.
Tôi bỗng cảm thấy phòng khách tối om có
chút giống sân khấu kịch, và tôi là một diễn viên kịch đang ngủ say, trên mặt
vẫn chưa tẩy đi lớp hóa trang dày cộm.
Vậy là, tôi lập tức lao vào phòng vệ
sinh, đứng trước gương rửa mặt, may mà trên mặt không có gì dị thường.
Sau khi đánh răng rửa mặt xong, tôi lấy
điểm tâm tối qua đem đến ra ăn coi như bữa sáng.
Trở về phòng ngủ, bật máy tính của Tô
Thiên Bình lên, hệ thống giám sát đã mở đúng một ngày hai đêm, tôi dùng chức
năng tua nhanh xem lại một lần.
Có lẽ do thực sự quá mệt mỏi, chẳng mấy
chốc tôi đã phát hết hình ảnh trong tất cả những máy giám sát, dưới ánh sáng
ống kính âm u, không nhìn ra có thứ quái quỷ gì xuất hiện.
Tôi thoát ra khỏi chương trình của hệ
thống giám sát, mở tập file “Hồ sơ DV” trên màn hình máy tính ra, trong này vẫn
còn rất nhiều bí mật đang chờ đợi tôi.
Trong tập file cất giấu toàn bộ DV của
Tô Thiên Bình, và cũng cất giấu bộ phim ký sự tên là “U hồn bưu thiếp”, chỉ có
điều là có rất nhiều đường bảo mật cho tập file đã khóa chặt lấy đoạn phim đó.
Giống hai hôm trước, tôi dùng mật mã “ring”
để mở file đầu tiên, sau đó dùng “palace” - cung điện để mở file mang tên “Địa”
tiếp theo.
Trong tập file này có tập hai “U hồn bưu
thiếp”. Cô gái bí ẩn đó đã lộ ra chân tướng, bị Tô Thiên Bình phát hiện trên
đường phố lúc sớm tinh mơ, nhưng đúng lúc cô ta nói ra tên mình thì đoạn phim đột
ngột đứt quãng.
May mà bên dưới vẫn còn một thư mục nữa,
đồng thời cũng là cái tên “Địa” cổ quái này. Giống như tưởng tượng của tôi, thư
mục này cũng cần mật mã. Tôi thử dùng mật mã “palace” hôm qua để thử xem sao,
nhưng trên màn hình hiển thị sai mật mã.
Quả nhiên là Tô Thiên Bình cài đặt mật
mã khác nhau cho từng thư mục. Thư mục trên là “Địa”, mật mã là “palace” - cung
điện, ghép lại thành “địa cung”, vậy thì thư mục “Địa” phía dưới tượng trưng
cho điều gì đây?
Tôi nghĩ ra tất cả những danh từ có liên
quan tới “địa”: “địa bàn”, “địa giới”, “địa phận”, “địa tầng”, “địa sàn”, “địa
danh”… địa ngục!
Cuối cùng, từ tôi nghĩ tới đó là - địa
ngục.
Bạn có biết tầng thứ 19 của địa ngục là
gì không?
Trong câu truyện mà Xuân Vũ đã trải qua,
có một mật mã liên quan tới địa ngục - hell.
Hell = địa ngục.
Vậy là, tôi lập tức đánh bốn chữ cái “hell”
vào trong khoang mật mã của thư mục.
Ô, tôi đúng thật là một thiên tài, lại
lần nữa thành công rồi!
Quả nhiên, “hell” chính là mật mã của
thư mục “Địa” này, Tô Thiên Bình chắc chắn là đã đọc qua cuốn “Địa ngục tầng
thứ 19”.
Đây lại là tầng thứ mấy của địa ngục
đây?
Ở trong thư mục này, đúng là có một file
DV, tôi có chút kích động bật nó lên.
Trên màn hình nhảy ra trình duyệt, tiếp
đó biến thành một màn hình tối đen, chữ cái to tướng “bò” ra như giun:
“U HỒN BƯU THIẾP”.
(Tập 3).
Còn nhớ trong DV tập mộy, nhìn thấy Tô
Thiên Bình trên phố lúc sáng sớm, gần như là tóm được cô gái bí ẩn đó, và cô ta
quay đầu lại sắp nói ra mình là ai rồi.
Vậy mà, trên màn hình hiện lên không
phải là con phố lúc sáng sớm, mà là một cái bóng đen sì sì. Bóng đen đó không
ngừng lắc lư lay động, vài tia sáng rọi lên ống kính, thông qua màn hình nhấp
nháy trên mặt tôi.
Tôi đột nhiên ý thức tới điều gì đó, lập
tức quay người kéo rèm cửa sổ lại, che kín ánh sáng ban sớm ngoài cửa sổ. Lúc
này trong phòng ngủ tối om, chỉ còn ánh sáng nhấp nháy hắt ra từ màn hình máy
tính.
Sau đó, tôi bất giác lùi lại phía sau,
chỉ nhìn thấy bóng đen trong DV cũng dần dần lùi lại, lộ ra một con mắt chiếm
trọn cả màn hình.
Đây là một nhãn cầu màu đen hút hồn
người khác, cô ấy đang đối diện với ống kính, con ngươi từ từ thu nhỏ lại. Từ
ánh sáng phản quang trong con ngươi này, có thể nhìn thấy hình ảnh của ống kính
DV, thậm chí là cả một bóng người lay động mờ ảo phía sau.
Con mắt lại từ từ lùi thêm chút nữa, từ
một con mắt biến thành một đôi mắt, lông mày thanh thoát cũng lộ ra. Cô ấy hơi
chớp mắt, trên lông mi hình như ướt nước, khiến ánh nhìn càng lộ rõ vẻ long
lanh, trong trẻo.
Sau khi sống mũi thẳng tắp lộ ra, cả
khuôn mặt cũng dần rõ nét. Đôi môi mím chặt xanh xám, không hề đánh chút son
nào, tiếp theo là cằm và gò má gầy gò, mái tóc cũng xõa tự nhiên sang hai bên,
che lấp đôi tai. Khi cổ và cổ áo màu trắng lộ ra, hình ảnh bắt đầu duy trì góc
quay này, vẫn không nhìn thấy bối cảnh phía sau, chỉ có khuôn mặt xinh đẹp
chiếm trọn màn hình, hình như to bằng người thật, thông qua ống kính nhìn tôi
chằm chằm.
Cô ta đang vẫy gọi tôi? Vậy là, tôi lại
từ từ tiến lại gần màn hình máy tính, vô thức giơ tay ra sờ sờ lên màn hình.
Thật là trải nghiệm kỳ diệu khó lóng
hiểu nổi! Cảm giác của đầu ngón tay vừa trơn vừa mượt, dường như đang thực sự
chạm vào làn da của một cô gái nào vậy, thậm chí còn chạm vào đường viền mấp mô
trên mũi và môi của cô ấy.
Đột nhiên, cô ta trong DV hơi run rẩy,
giống như bị ai đó chạm vào, ánh mắt cô ấy cũng bắt đầu lay động, giống như tìm
kiếm ai đang chạm vào cô ấy.
Tôi lập tức thu ngón tay lại, màn hình
máy tính dường như trở thành một tấm gương, từ đó có thể tiến vào một thế giới
hư cấu.
Vậy thì cái thế giới mà tôi đang tồn tại
trong thời khắc này, rốt cuộc là hư cấu hay là chân thực đây? Hay thế giới
trong DV mới là chân thực?
Không kịp nhớ lại “Trang Chu mộng hồ
điệp” rồi, cô ta trong ống kính DV đã hồi phục lại biểu cảm ban đầu, ánh mắt cô
ấy thần bí và cao quý nhường vậy, lộ ra cảm giác sợ hãi và tuyệt vọng thấu tận
xương tủy, tôi thậm chí còn có thể ngửi thấy cả thứ mùi đó trước máy tính.
Đây chính là cô gái mà nhóm của Xuân Vũ
đã mơ thấy ở Hoang thôn sao?
Đột nhiên, môi cô ấy bỗng mấp máy, tôi
nghe thấy giọng hát xa xăm phát ra qua loa máy tính theo hình miệng cô ấy biến
đổi.
U hồn bưu thiếp bắt đầu hát rồi!
Tim tôi sợ hãi tới nỗi muốn nhảy cả ra
ngoài. Chỉ nghe thấy âm thanh “u u” kéo dài trong loa giống như tiếng thiếu nữ
khóc thút thít, nhưng giọng hát này lại uyển chuyển lay động lòng người đến
vậy, khiến tôi khó mà có thể hình dung ra, đây rốt cuộc là hát hay là khóc
than.
Tiếp sau đó lại nghe thấy âm điệu biến
đổi, sau một âm trầm kéo dài, kế đó là chuyển sang vài âm cao, vành môi cũng
hơi biến đổi, nhưng luôn luôn chỉ mở ra nho nhỏ thỉnh thoảng mới lộ ra hàm răng
trắng bóng bên trong.
Cô ấy đích thị đang hát, chỉ có điều là
một giai điệu vô cùng kỳ quái, không có bất cứ nhạc đệm nào, hoàn toàn chỉ có
lời hát của cô ấy, tuy tiết tấu chậm rãi dị thường, nhưng có thể nghe thấy rõ
giai điệu.
Nhưng tôi không hiểu ca từ cô ấy hát,
không biết là hát bằng ngôn ngữ của đất nước nào, nhưng ít nhất cũng có thể
khẳng định không phải là ngâm nga theo bài hát.
Bỗng nhiên, tôi nhớ tới hồi ức của Tôn
Tử Sở tối hôm qua, ba năm trước, khi anh ấy bước vào phòng thực nghiệm của Hứa
Tử Tâm, cũng đã nghe thấy tiếng hát giống thế này, tuy không nghe rõ ca từ,
nhưng lại khiến cho người ta hoảng hồn khiếp sợ…
Đúng, còn cả “bà Tư béo” sành điệu chủ
nhà nữa, bà ấy cũng từng nói đúng nửa đêm mấy hôm trước cũng đã nghe thấy tiếng
hát quái dị vọng ra từ căn phòng này. Có khi nào âm thanh mà tai bà chủ nhà
nghe thấy chính là giọng hát trong DV không?
U hồn bưu thiếp vẫn đang hát trong màn
hình máy tính, biểu cảm cũng có chút hơi biến đổi, lông mày chau lại, ánh mắt
lay động lòng người tới nỗi có thể tan chảy thành nước, cả khuôn mặt cũng hơi
lắc lư theo giai điệu, tôi thậm chí còn có thể hít thấy hơi thở trong miệng cô
ấy.
Tuy không sao lý giải ý nghĩa của ca từ,
nhưng âm nhạc có thể vượt qua bất cứ trở ngại ngôn ngữ nào, từ giọng hát trữ
tình của cô ấy, từ trong mỗi biến hóa của nhịp phách và giai điệu, từ trong ánh
mắt vô cùng đáng thương nhưng không gì có thể xâm phạm, tất cả những điều này
đều khiến người ta tin rằng, đó là - tiếng hát u hồn.
Tiếng hát kéo dài khoảng bốn phút, ống
kính từ đầu vẫn duy trì trạng thái đó, cho tới tận khi cô ta hát xong cao âm
kéo dài cuối cùng. Lúc này, cô ta thở ra một hơi dài như trút được gánh nặng,
ánh mắt cũng dịu dàng trở lại, dường như linh hồn đã thoát xác vậy, giống như
một con thú nhỏ bị thương khiến người ta không thể không nảy sinh chút lòng
thương cảm.
Nhìn u hồn bưu thiếp trong ống kính,
lòng tôi bỗng nảy sinh cảm giác bốc đồng, muốn vuốt ve mái tóc cô ấy để an ủi.
Không, tôi âm thầm nguyền rủa bản thân, nhưng mắt thì vẫn cứ nhìn chằm chằm lên
màn hình máy tính.
Nhưng cô ấy trong DV khiến người ta
không thể xâm phạm, ánh mắt lại bắt đầu trở nên kiên cường trở lại, cô ấy lại
ngẩng vầng trán cao ngạo lên, nhìn vào ống kính hơi rung lên, có lẽ Tô Thiên
Bình đang cầm máy quay đã bị cô ta làm cho giật mình.
Sau vài giây yên lặng, trong loa đột
nhiên vang lên giọng nói của Tô Thiên Bình: “Nói cho tôi biết bí mật của cô đi.”
Cô ta trong ống kính tỏ ra bình tĩnh lạ
thường, cô ấy hơi gật đầu, gằn giọng thì thào đáp: “Tôi sắp chết rồi.”
Ống kính của Tô Thiên Bình lại lắc một
cái, tim tôi cũng lắc theo.
“Cô nói gì cơ? Tại sao?”
Tôi gần như nói cùng lúc với Tô Thiên
Bình trong máy tính.
Không biết là cô ấy nghe thấy giọng tôi
hay là giọng của Tô Thiên Bình, đáp lại bằng ngữ điệu tuyệt vọng:
“Tôi chỉ sống thêm bảy ngày nữa, vào
đúng đêm của bảy ngày sau tôi sẽ chết!”
Cùng lúc im bặt - người bên trong và bên
ngoài máy tính.
Cô ta trong màn hình đã phục hồi lại sự
lạnh nhạt, hình như có thể nhìn thấy huyết quản xanh lét dưới làn da trắng
bệch.
Trong loa rốt cuộc cũng vang lên giọng
nói run rẩy của Tô Thiên Bình: “Cũng có nghĩa là - sinh mệnh của cô chỉ còn lại
bảy ngày?”
Cô ta chậm rãi gật đầu, mí mắt bắt đầu
cụp xuống, lại giống một con thú nhỏ đáng thương.
Tiếng Tô Thiên Bình đang truy hỏi: “Tại
sao không trả lời?”
Nhưng ngược lại cô ta cúi đầu, trong ống
kính chỉ có thể nhìn thấy mái tóc đen, không nhìn thấy mặt cô ta đâu cả, hình
ảnh này thường khiến người ta nảy sinh sự liên tưởng khủng khiếp.
Ống kính di chuyển lên phía trước, gần
như chạm vào tóc cô ta rồi.
Ống kính đột nhiên lắc mạnh, trên màn
hình trời đất quay cuồng, vài giây sau trong ống kính chỉ còn lại một con mắt,
nhìn chằm chằm vào tôi đang ngồi trước màn hình.
Ống kính cũng vững chãi một cách khó
hiểu, hình như không còn do Tô Thiên Bình khống chế nữa, mắt trên màn hình trợn
lên rất to, khiến tôi mất tự chủ lùi ngay lại phía sau.
Lúc này trong loa vang lên tiếng của cô
ta:
“Anh muốn gặp Tiểu Chi không?”
Trời ơi, cái tên quen thuộc mà trí mạng
này giống như băng đá đâm thẳng vào trái tim tôi, khiến toàn thân tôi đông cứng
lại chỉ trong tích tắc.
Câu nói này nói cho ai nghe đây?
Là cho Tô Thiên Bình đang ghi hình cô ta
hay là cho tôi đang ngồi trước màn hình?
Lẽ nào thời khắc này, tôi đang nhìn cô
ta, cô ta cũng đang nhìn tôi?
Cô ấy sắp ra ngoài rồi!
Trong căn phòng ngủ tối tăm như đêm đen
này, tôi run rẩy ngẩng đâu lên, ngửa lên nhìn đầu dò thập thò trong khung cửa
sổ.
Khi tôi nhìn lại màn hình máy tính thì
phát hiện ra con mắt to tướng đó đã biến mất, chỉ còn lại màn hình bẩn thỉu đen
sì sì, chẳng mấy chốc nhảy ra hàng chữ:
“Hết tập 3”.
Sao lại kết thúc đột ngột vậy?
Màn hình lại trở về trạng thái ban đầu,
trình duyệt cũng tự động tắt. Tôi lúc này giống như người sặc nước, cố ngôi lên
trên mặt nước, nhổ nước bẩn trong miệng ra, bắt đầu hớp từng hơi thở.
Tôi tựa vào thành ghế nhắm mắt lại, hồi
tưởng lại mọi thứ nghe thấy và nhìn thấy trong DV, cô gái u hồn bưu thiếp này rốt
cuộc là ai? Đoạn hát kỳ dị bay ra từ miệng cô ta, cô ta nói sinh mệnh của mình
chỉ còn lại bảy ngày, nhưng quan trọng nhất ở chỗ, chính miệng cô ấy đã nói ra
Tiểu Chi!
Trong tập hai Tô Thiên Bình gần như tóm
được cô ta rồi, còn bây giờ cô ta lại đối diện với ống kính nói chuyện, tuy
không nhìn rõ bối cảnh phía sau, nhưng có thể khẳng định đó là trong chính căn
phòng này. Vậy ở giữa đã xảy ra tình huống gì đây? Tại sao Tô Thiên Bình không
dùng máy quay để ghi lại? Tại sao tới thời khắc quan trọng nhất DV lại đột
nhiên đứt đoạn?
Những ẩn số về cô ta càng lúc càng nhiều
rồi, nó giống như bạn vô cùng vất vả khó nhọc mở một cánh cổng ra, thì lại phát
hiện bên trong còn có ba cánh cổng khác đang đợi bạn mở, mà chìa khóa trong tay
bạn chỉ có một chiếc.
Tuy loa đã im ắng, màn hình cũng lặng
thinh như nước chết, nhưng bên tai tôi vẫn văng vẳng giọng hát của cô ta -
giống như giọng hát yêu nữ trong đại dương đã quyền rũ biết bao nhiêu thủy thủ
lái thuyền đâm vào đá ngầm để hủy diệt.
Xuân Vũ nói rằng cô ấy từng mơ thấy u
hồn bưu thiếp này, vậy có lẽ cô ta liên quan tới Hoang thôn, nhưng bốn người
cùng mơ thấy cô ta trong cùng một đêm, việc này phải giải thích thế nào đây?
Thảo nào, lúc gần kết thúc tập một “U
hồn bưu thiếp”, Tô Thiên Bình đã nói trong hình ảnh DV.
Nhưng, tôi đã từng nhìn thấy cô ấy, ở
chính Hoang thôn!
Đúng, Tô Thiên Bình đã tận miệng nói với
tôi, đêm cuối cùng ở Hoang thôn, cậu ấy đã từng mơ thấy một giấc mơ kỳ dị, mơ
thấy một cô gái thần bí mà xinh đẹp, dùng dao đá cắt yết hầu của chính mình.
Sáng sớm hôm sau cậu ấy mới biết rằng, hóa ra ba người khác cũng mơ thấy giấc
mơ giống hệt như vậy.
Ở Hoang thôn, họ đều mơ thấy cô gái trên
bưu thiếp, bởi vậy Tô Thiên Bình mới nói rằng mình đã từng nhìn thấy cô ấy và
là ở Hoang thôn!
Bây giờ tôi cuối cùng cũng đã có thể
hiểu ra rồi, Tô Thiên Bình tại sao lại điên cuồng tìm kiếm cô ta như vậy, để
đến nỗi hàng đêm đều mai phục trấn giữ bên ngoài ki ốt bưu thiếp, chỉ để tận
mắt nhìn thấy con người thật của u hồn bưu thiếp, bởi vì cô ta là ác mộng mà Tô
Thiên Bình (bao gồm cả Xuân Vũ) không thể thoát ra khỏi.
Nhưng, cho dù cô ta là u hồn bưu thiếp,
thì tại sao lại nói bảy ngày sau sẽ chết?
3,139 từ






