Tráo Thê: Tổng Tài Bức Hôn - Chương 167 Chương 167: Bánh Phù Dung Thật Sự Rất Ngon
Bạn đang đọc truyện Tráo Thê: Tổng Tài Bức Hôn chương 167 tại Truyenvip. Nội dung chương được cập nhật liên tục, giúp bạn theo dõi câu chuyện một cách trọn vẹn và nhanh nhất.
Chương 1: Tuyệt Vọng Chương 2: Đám Ma Chương 3: Đám Cưới Chóng Vánh Chương 4: Tân Hôn Lạnh Lẽo – Phần 1 Chương 5: Tân Hôn Lạnh Lẽo – Phần 2 Chương 6: Tân Hôn Lạnh Lẽo – Phần 3 Chương 7: Đến Bệnh Viện Thăm Mẹ Chương 8: Người Thực Vật Chương 9: Từ Ngưng Viên Đến Bắt Người Chương 10: Đuổi Toàn Bộ Người Giúp Việc Chương 11: Làm Việc Nhà Đến Chuột Rút Chương 12: Về Nhà Chương 13: Bị Chiếm Chỗ Ngủ Chương 14: Chủ Tớ Ăn Chung Chương 15: Chỗ Làm Thêm Bị Phá Chương 16: Bị Đe Dọa Chương 17: Chạy Trốn Chương 18: Chất Vấn Từ Ngưng Viên Chương 19: Lựa Chọn Cuộc Sống Chương 20: Cuộc Phỏng Vấn Đầu Tiên Chương 21: Đậu Phỏng Vấn Chương 22: Nhân Viên Thực Tập Chương 23: Thiên Tài Gian Thương Chương 24: Chị Ân Nhân Chương 25: Từ Ngưng Viên Giả Mạo Chương 26: Được Khen Chương 27: Bị Đánh Chương 28: Mắc Bẫy Chương 29: Dùng Mạng Mà Đền Chương 30: Cứ Đến Tìm Tôi Chương 31: Không Thiếu Đàn Ông Chương 32: Con Dâu Ra Mắt Mẹ Chồng Chương 33: Bị Bỏng Chương 34: Sắp Chết Chương 35: Tâm Tư Phụ Nữ Sâu Như Đáy Biển Chương 36: Không Một Ai Tin Tưởng Chương 37: Ép Buộc Xin Lỗi Chương 38: Không Muốn Ngồi Tù Chương 39: Bỏ Mặc Từ Ngưng Viên Chết Chương 40: Bị Bắt Chương 41: Không Quen Biết Chương 42: Chồng À Chương 43: Lửa Hung Bỏng Tay Chương 44: Trả Mạng Cho Anh Chương 45: Kẻ Thù Giết Cha Chương 46: Lời Xin Lỗi Chương 47: Dễ Mất Chồng Như Chơi Chương 48: Bữa Tiệc Đứng Chương 49: Bị Sỉ Nhục Chương 50: Đầu Bị Rượu Ngấm Đến Ngu Chương 51: Đúng Thật Là Tôi Rất Nghèo Chương 52: Bắt Gian Tại Trận Chương 53: Cưỡng Hôn Chương 54: Hợp Đồng Ma Quỷ Chương 55: Váy Dạ Hội Sexy Chương 56: Cô Ấy Là Vợ Của Tôi Chương 57: Say Rượu Làm Càn Chương 58: Muốn Khiến Anh Trầm Luân Chương 59: Bị Truy Sát Chương 60: Mạng Của Chúng Ta Khắc Nhau Chương 61: Anh Yêu Tôi À Chương 62: Nhất Định Sẽ Bảo Vệ Em Chương 63: Tình Địch Đụng Mặt Chương 64: Đàn Ông Khi Trên Giường Chương 65: Người Quan Trọng Nhất Chương 66: Cưới Hung Thủ Giết Em Trai Chương 67: Từ Huy Vũ Tự Sát Chương 68: Tin Tưởng Anh Chương 69: Không Ai Nợ Ai Chương 70: Bị Lộ Thân Phận Chương 71: Ép Buộc Phải Thề Chương 72: Đêm Hoan Lạc Chương 73: Nhạc Thanh Dao Quay Về Chương 74: Rạch Mặt Chương 75: Nguy Kịch Chương 76: Lướt Qua Nhau Chương 77: Không Muốn Là Gánh Nặng Chương 78: Mẹ À Hoa Phù Dung Nở Rồi Chương 79: Cạn Cả Nước Mắt Chương 80: Từ Bỏ Sự Sống Chương 81: Bốn Năm Sau Chương 82: Phó Tổng Của Dsm Chương 83: Tôi Chưa Kết Hôn Chương 84: Bóng Lưng Trong Trí Nhớ Chương 85: Carlos Khương Vũ Chương 86: Câu Hỏi Muộn Màng Chương 87: Người Phụ Nữ Của Tôi Chương 88: Ước Nguyện Đêm Giao Thừa Chương 89: Gặp Lại Bạch Thanh Ngân Chương 90: Lạc Đường Chương 91: Gặp Cướp Chương 92: Lần Đầu Tiên Cầm Súng Chương 93: Làm Bạn Với Súng Đạn Chương 94: Bị Nhốt Trong Nhà Gỗ Chương 95: Cháy Nhà Chương 96: Ám Ảnh Tiếng Sấm Chương 97: Bản Mẫu Bị Đánh Cắp Chương 98: Hẹn Ăn Tối Chương 99: Đưa Tôi Về Nhà Anh Chương 100: Bế Con Đi Bắt Gian Chương 101: Cả Đời Đều Sẽ Dùng Để Trả Nợ Chương 102: Đánh Ghen Chương 103: Anh Là Thằng Tồi Chương 104: Anh Hết Yêu Em Rồi Sao Chương 105: Tiểu Niệm Phát Sốt Chương 106: Có Người Tập Kích Chương 107: Trở Lại Biệt Thự Của Từ Gia Chương 108: Giúp Anh Rửa Vết Thương Chương 109: Tôi Nghiêm Túc Theo Đuổi Em Chương 110: Dụ Dỗ Niệm Thâm Chương 111: Bà Nghiêm Đẩy Thuyền Chương 112: Cua Gái Thì Phải Mặt Dày Chương 113: Tử Thâm Đến Đòi Người Chương 114: Chơi Đểu Cướp Xe Chương 115: Chuyện Không Ai Ngờ Chương 116: Hôn Mê Chương 117: Phù Dung Sắp Chết Chương 118: Tỉnh Dậy Chương 119: Phải Mạnh Mẽ Chương 120: Vị Khách Sống Chung Nhà Chương 121: Tôi Đưa Em Đi Làm Chương 122: Bìa Hồ Sơ Vô Tình Tìm Thấy Chương 123: Cuộc Họp Cổ Đông Chương 124: Yêu Cầu Từ Chức Chương 125: Bãi Bỏ Chức Vụ Chương 126: Chính Thức Đối Đầu Chương 127: Giám Đốc Tài Chính Của Tg Fintech Chương 128: Người Xưa Gặp Lại Chương 129: Giữ Sức Khỏe Nhé Chương 130: Hình Xăm Của Xuân Quang Chương 131: Tô Mì Đặc Biệt Chương 132: Tôi Yêu Em Chương 133: Ôm Nhau Ngủ Chương 134: Bắt Cóc Chương 135: Cá Cược Chương 136: Chuyện Năm Xưa Chương 137: Hình Ảnh Trong Mơ Chương 138: Tự Nguyện Buông Súng Chương 139: Tất Cả Chết Chung Chương 140: Nỗi Đau Bị Xé Toạc Chương 141: Dù Chỉ Có 1 Cơ Hội Chương 142: Sát Thủ Chuyên Nghiệp Chương 143: Quyết Định Của Bạch Thanh Ngân Chương 144: Ba Ngày Chương 145: Anh Vẫn Còn Chờ Em Chứ Chương 146: Mày Là Mosad Chương 147: Thân Thế Của Carlos Khương Vũ Chương 148: Trả Giá Chương 149: Từ Ngưng Viên Mặt Dày Chương 150: Cầu Xin Chương 151: Tg Fintech Bị Cháy Chương 152: Vứt Sạch Mặt Mũi Chương 153: Hợp Đồng Thuê Nhà Chương 154: Cậu Chủ Thật Đáng Thương Chương 155: Mẹ Chồng Và ‘chàng Dâu’ Chương 156: Bố Và Con Gái Chương 157: Sinh Tố Dưỡng Nhan Chương 158: Mạc Tử Thâm Ghé Thăm Chương 159: Osin Cao Lãnh Chương 160: Đêm Mưa Chương 161: Đi Hẹn Hò Chương 162: Gặp Bác Sĩ Tâm Lý Chương 163: Bác Sĩ Gwen Chương 164: Hoa Nở Vào Mùa Đông Chương 165: Bệnh Nhân Thứ Ba Chương 166: Thôi Miên Chương 167: Bánh Phù Dung Thật Sự Rất Ngon Chương 168: Nhất Định Không Buông Tay Chương 169: Bắt Đầu Sống Lại Chương 170: Cuộc Gọi Năm Đó Chương 171: Hiểu Lầm Nối Tiếp Chương 172: Gỡ Bỏ Khúc Mắc Chương 173: Cả Đời Bên Cạnh Em Chương 174: Thái Độ Kỳ Lạ Chương 175: Kết Nhất Định Sẽ Hạnh Phúc Nữ (Bắc) Nam (Bắc) Nữ (Nam) Nam (Nam) Nữ HD (Bắc) Nam HD (Bắc) Nữ HD (Nam) Nam HD (Nam) “Không. Con đang nói ngốc nghếch cái gì vậy hả?” Bà Dung Hoa đỡ Phù Dung dậy, vuốt mái tóc vì bị dính nước mắt mà ướt nhẹp của cô. Bà vén tóc qua tai cho Phù Dung, áp hai tay vào má của Phù Dung, dịu dàng mà nói: “Đối với mẹ, Phù Dung, con là đứa con gái tốt nhất thế gian này rồi. Con rất giỏi, rất thông minh lại còn hiếu thảo với mẹ nữa. Không có ai có thể chê trách gì con đâu. Ngoan, đừng khóc nữa nào.” “Thật… hức… vậy ạ?” Phù Dung hỏi lại trong tiếng nấc: “Mẹ không giận con sao?” “Không hề”, Bà Dung Hoa ngay lập tức lắc đầu rồi đưa tay lau đi nước mắt trên mặt cho Phù Dung: “Mẹ chưa bao giờ giận con một điều gì cả. Chuyện đã qua lâu lắm rồi, hiện tại mẹ đang sống rất tốt. Con cũng đừng dằn vặt bản thân của mình nữa. Con cứ thích nhận hết tội lỗi về bản thân mình. Con gái của mẹ có lỗi gì đâu chứ? Con nếu cứ như vậy thì mẹ sẽ đau lòng lắm đấy.” Bà Dung Hoa khẽ nhăn mặt, làm ra thái độ không hài lòng. Phù Dung lập tức sợ hãi mà níu chặt tay bà lại. “Con… con không như vậy nữa. Mẹ đừng đau lòng nhé.” “Ừ, ngoan lắm”, Bà Dung Hoa mỉm cười, vuốt tóc của Phù Dung khẽ nói: “Phù Dung à, điều mẹ mong muốn duy nhất là được nhìn thấy con sống hạnh phúc vui vẻ. Con gái ngốc, đừng tự mình làm khổ mình nữa. Được không con?” “Dạ.” Phù Dung siết chặt lấy tay của bà Dung Hoa, gật mạnh đầu. Ánh mắt của cô vẫn chưa hề rời khỏi mặt của bà một giây nào cả. Cô sợ rằng một khi rời mắt đi thì sẽ không nhìn thấy mẹ cô được một lần nào nữa. “Haizz, con nhìn mẹ chằm chằm làm gì hả? Mau ăn thử bánh phù dung mà làm cho con đi.” Bà Dung Hoa đánh nhẹ lên mu bàn tay của Phù Dung khẽ trách, rồi chồm đến lấy một chiếc bánh phù dung đặt vào lòng bàn tay của cô: “Này, con ăn thử đi. Xem thử có ngon không.” Miếng bánh âm ấm trong tay khiến cho Phù Dung giật mình. Cô nhìn về phía chiếc bánh hình hoa trong tay mình rồi lại nhìn về trước mặt. Bà Dung Hoa vẫn ngồi đó, mỉm cười hiền từ mà nhìn cô. Phù Dung như có thêm dũng khí, đưa miếng bánh lên miệng cánh một miếng. Mùi bánh thơm, vừa vào trong miệng đã tan ngay, vị bánh mềm và ngọt. Nước mắt trên mặt Phù Dung lại bất chợt tuôn ra. “Bánh ngon không con?” Giọng nói bà Dung Hoa vang lên trong không trung, cảm giác xa dần. “Ngon, ngon lắm ạ. Mẹ nói đúng, bánh phù dung thật sự rất ngon.” Phù Dung gật đầu lia lịa, siết chặt miếng bánh trong tay. Cô ăn ngấu nghiến chiếc bánh đó, nước mắt dàn dụa. “Phù Dung, nhất định phải sống thật tốt nhé.” Trước mắt của Phù Dung nhòe đi, không còn nhìn rõ được thứ gì cả. Cô đưa tay ra nhưng chỉ chạm được vào không khí. Trong lòng Phù Dung đau xót, cuộn tròn người lại ôm lấy chính mình mà khóc nấc lên. “Phù Dung, Phù Dung…” Giọng bà Gwen vang lên bên tai của cô, Phù Dung có thể cảm nhận được bàn tay bà đang vỗ vỗ trên vai kêu cô dậy. Phù Dung khẽ hé mắt ra nhìn, là căn phòng khám bệnh của bà Gwen. Cô nhắm tịt mắt lại, càng thêm khóc lớn hơn. Dù Phù Dung muốn ngừng khóc đến cỡ nào thì cũng không được. Nước mắt cứ thế mà tuôn ào ạt. Con người khi đã cố gắng mạnh mẽ quá lâu, một khi bức tường bị xô đổ, yếu đuối sẽ như thủy triều dâng cao. Rất lâu sau mới có thể rút đi được. Phù Dung không biết mình đã khóc trong bao lâu. Đến khi cả người mệt cả, mắt sưng húp rồi thì mới ngừng lại được. Bên ngoài trời cũng đã tối mịt. “Tỉnh rồi à? Lau mặt đi cháu.” Bà Gwen đưa đến cho Phù Dung một chiếc khăn ấm rồi dịu dàng nói. Bên trong lòng cô bé có quá nhiều đau đớn và tổn thương, một mình phải đối diện hết thật khiến cho người khác đau lòng. Bà cảm thấy rất khâm phục cô gái nhỏ này. “Cháu… cảm ơn.” Phù Dung khàn giọng đáp lời rồi đưa tay nhận lấy chiếc khăn ấm từ tay bà Gwen. Phía bên trong miệng vẫn còn cảm nhận được vị ngọt ngào và mùi hương của bánh phù dung khiến Phù Dung cảm thấy thổn thức. “Chuyện gì đã xảy ra vậy ạ?” “À, ta vừa sử dụng phương pháp thôi miên để giúp cháu thấy lại được gì chuyện cháu muốn thấy mà thôi. Đến lúc đó cháu có thể tự giải quyết được những vấn đề đang chất chứa trong chính tâm hồn của mình. Có những thứ chỉ có chính bản thân cháu mới tìm ra được câu trả lời mà thôi. Không có một vị thuốc hay một người nào có thể tự chữa lành vết thương trong lòng cháu cả. Đó phải là từ đáy lòng cháu giải quyết được chuyện đó.” “Sao nào, cô bé, cảm thấy ổn hơn chưa?” Tự chỉnh bản thân tìm ra câu trả lời sao? Phù Dung khẽ lẩm nhẩm câu nói của bà Gwen ở trong lòng. Nhưng còn vị bánh phù dung đó là sao? “Này.” Bà Gwen thấy Phù Dung lại trở nên ngơ ngẩn thì vội vàng đưa tay ra quơ quơ trước mặt của Phù Dung rồi lẩm nhẩm: “Chẳng lẽ vẫn chưa thoát ra được sao?” Phù Dung nghe thấy câu nói của bà Gwen thì ngẩng lên nhìn bà mà cười tươi: “Không đâu ạ. Cháu tỉnh rồi. Và cháu sẽ nghe lời mẹ cháu mà tiếp tục sống thật tốt, nhất định sẽ không khiến mẹ cháu phải đau lòng nữa đâu ạ.” Bà Gwen nghe Phù Dung nói thì có hơi bất ngờ, sau đó thì liền gật đầu tỏ ra đã hiểu. “Ừ, cháu giỏi lắm.” “Hôm nay cháu cảm ơn bác rất nhiều ạ.” Phù Dung đứng dậy, cúi gập người trước mặt bà Gwen mà nói ra lời cảm ơn chân thành nhất. “Cháu không cần phải cảm ơn ta đâu. Người cháu nên cảm ơn là ai, chắc cháu cũng đã tự biết.” Bà Gwen cũng đứng dậy, bà đỡ Phù Dung đứng thẳng lên, mỉm cười nhìn Phù Dung mà nháy mắt. Ánh mắt của bà Gwen nóng rực, giống như đang nhìn thấu cả người Phù Dung. Phù Dung đảo mắt, bỗng chốc cảm thấy ngượng ngùng, vội vàng đánh trống lảng: “A, cháu phải về rồi. Xin phép bà ạ.” Phù Dung nói xong thì vội vàng thoát khỏi tay của bà Gwen mà đi ra khỏi phòng khám. Mạc Tử Thâm vẫn kiên nhẫn ngồi chờ ở bên ngoài. Anh vừa thấy Phù Dung mặt mũi sưng húp xuất hiện thì liền tiến đến ôm chặt lấy cô. Mạc Tử Thâm ngoài ở bên ngoài nhưng vẫn nghe rất rõ tiếng khóc thương tâm của Phù Dung, anh có thể cảm nhận được nỗi đau của cô. Phù Dung bật cười, thả lỏng hoàn toàn mà dựa vào người của Mạc Tử Thâm. “Em không sao. Anh đừng lo.”
Đọc full truyện Tráo Thê: Tổng Tài Bức Hôn
Chương 1: Tuyệt Vọng Chương 2: Đám Ma Chương 3: Đám Cưới Chóng Vánh Chương 4: Tân Hôn Lạnh Lẽo – Phần 1 Chương 5: Tân Hôn Lạnh Lẽo – Phần 2 Chương 6: Tân Hôn Lạnh Lẽo – Phần 3 Chương 7: Đến Bệnh Viện Thăm Mẹ Chương 8: Người Thực Vật Chương 9: Từ Ngưng Viên Đến Bắt Người Chương 10: Đuổi Toàn Bộ Người Giúp Việc Chương 11: Làm Việc Nhà Đến Chuột Rút Chương 12: Về Nhà Chương 13: Bị Chiếm Chỗ Ngủ Chương 14: Chủ Tớ Ăn Chung Chương 15: Chỗ Làm Thêm Bị Phá Chương 16: Bị Đe Dọa Chương 17: Chạy Trốn Chương 18: Chất Vấn Từ Ngưng Viên Chương 19: Lựa Chọn Cuộc Sống Chương 20: Cuộc Phỏng Vấn Đầu Tiên Chương 21: Đậu Phỏng Vấn Chương 22: Nhân Viên Thực Tập Chương 23: Thiên Tài Gian Thương Chương 24: Chị Ân Nhân Chương 25: Từ Ngưng Viên Giả Mạo Chương 26: Được Khen Chương 27: Bị Đánh Chương 28: Mắc Bẫy Chương 29: Dùng Mạng Mà Đền Chương 30: Cứ Đến Tìm Tôi Chương 31: Không Thiếu Đàn Ông Chương 32: Con Dâu Ra Mắt Mẹ Chồng Chương 33: Bị Bỏng Chương 34: Sắp Chết Chương 35: Tâm Tư Phụ Nữ Sâu Như Đáy Biển Chương 36: Không Một Ai Tin Tưởng Chương 37: Ép Buộc Xin Lỗi Chương 38: Không Muốn Ngồi Tù Chương 39: Bỏ Mặc Từ Ngưng Viên Chết Chương 40: Bị Bắt Chương 41: Không Quen Biết Chương 42: Chồng À Chương 43: Lửa Hung Bỏng Tay Chương 44: Trả Mạng Cho Anh Chương 45: Kẻ Thù Giết Cha Chương 46: Lời Xin Lỗi Chương 47: Dễ Mất Chồng Như Chơi Chương 48: Bữa Tiệc Đứng Chương 49: Bị Sỉ Nhục Chương 50: Đầu Bị Rượu Ngấm Đến Ngu Chương 51: Đúng Thật Là Tôi Rất Nghèo Chương 52: Bắt Gian Tại Trận Chương 53: Cưỡng Hôn Chương 54: Hợp Đồng Ma Quỷ Chương 55: Váy Dạ Hội Sexy Chương 56: Cô Ấy Là Vợ Của Tôi Chương 57: Say Rượu Làm Càn Chương 58: Muốn Khiến Anh Trầm Luân Chương 59: Bị Truy Sát Chương 60: Mạng Của Chúng Ta Khắc Nhau Chương 61: Anh Yêu Tôi À Chương 62: Nhất Định Sẽ Bảo Vệ Em Chương 63: Tình Địch Đụng Mặt Chương 64: Đàn Ông Khi Trên Giường Chương 65: Người Quan Trọng Nhất Chương 66: Cưới Hung Thủ Giết Em Trai Chương 67: Từ Huy Vũ Tự Sát Chương 68: Tin Tưởng Anh Chương 69: Không Ai Nợ Ai Chương 70: Bị Lộ Thân Phận Chương 71: Ép Buộc Phải Thề Chương 72: Đêm Hoan Lạc Chương 73: Nhạc Thanh Dao Quay Về Chương 74: Rạch Mặt Chương 75: Nguy Kịch Chương 76: Lướt Qua Nhau Chương 77: Không Muốn Là Gánh Nặng Chương 78: Mẹ À Hoa Phù Dung Nở Rồi Chương 79: Cạn Cả Nước Mắt Chương 80: Từ Bỏ Sự Sống Chương 81: Bốn Năm Sau Chương 82: Phó Tổng Của Dsm Chương 83: Tôi Chưa Kết Hôn Chương 84: Bóng Lưng Trong Trí Nhớ Chương 85: Carlos Khương Vũ Chương 86: Câu Hỏi Muộn Màng Chương 87: Người Phụ Nữ Của Tôi Chương 88: Ước Nguyện Đêm Giao Thừa Chương 89: Gặp Lại Bạch Thanh Ngân Chương 90: Lạc Đường Chương 91: Gặp Cướp Chương 92: Lần Đầu Tiên Cầm Súng Chương 93: Làm Bạn Với Súng Đạn Chương 94: Bị Nhốt Trong Nhà Gỗ Chương 95: Cháy Nhà Chương 96: Ám Ảnh Tiếng Sấm Chương 97: Bản Mẫu Bị Đánh Cắp Chương 98: Hẹn Ăn Tối Chương 99: Đưa Tôi Về Nhà Anh Chương 100: Bế Con Đi Bắt Gian Chương 101: Cả Đời Đều Sẽ Dùng Để Trả Nợ Chương 102: Đánh Ghen Chương 103: Anh Là Thằng Tồi Chương 104: Anh Hết Yêu Em Rồi Sao Chương 105: Tiểu Niệm Phát Sốt Chương 106: Có Người Tập Kích Chương 107: Trở Lại Biệt Thự Của Từ Gia Chương 108: Giúp Anh Rửa Vết Thương Chương 109: Tôi Nghiêm Túc Theo Đuổi Em Chương 110: Dụ Dỗ Niệm Thâm Chương 111: Bà Nghiêm Đẩy Thuyền Chương 112: Cua Gái Thì Phải Mặt Dày Chương 113: Tử Thâm Đến Đòi Người Chương 114: Chơi Đểu Cướp Xe Chương 115: Chuyện Không Ai Ngờ Chương 116: Hôn Mê Chương 117: Phù Dung Sắp Chết Chương 118: Tỉnh Dậy Chương 119: Phải Mạnh Mẽ Chương 120: Vị Khách Sống Chung Nhà Chương 121: Tôi Đưa Em Đi Làm Chương 122: Bìa Hồ Sơ Vô Tình Tìm Thấy Chương 123: Cuộc Họp Cổ Đông Chương 124: Yêu Cầu Từ Chức Chương 125: Bãi Bỏ Chức Vụ Chương 126: Chính Thức Đối Đầu Chương 127: Giám Đốc Tài Chính Của Tg Fintech Chương 128: Người Xưa Gặp Lại Chương 129: Giữ Sức Khỏe Nhé Chương 130: Hình Xăm Của Xuân Quang Chương 131: Tô Mì Đặc Biệt Chương 132: Tôi Yêu Em Chương 133: Ôm Nhau Ngủ Chương 134: Bắt Cóc Chương 135: Cá Cược Chương 136: Chuyện Năm Xưa Chương 137: Hình Ảnh Trong Mơ Chương 138: Tự Nguyện Buông Súng Chương 139: Tất Cả Chết Chung Chương 140: Nỗi Đau Bị Xé Toạc Chương 141: Dù Chỉ Có 1 Cơ Hội Chương 142: Sát Thủ Chuyên Nghiệp Chương 143: Quyết Định Của Bạch Thanh Ngân Chương 144: Ba Ngày Chương 145: Anh Vẫn Còn Chờ Em Chứ Chương 146: Mày Là Mosad Chương 147: Thân Thế Của Carlos Khương Vũ Chương 148: Trả Giá Chương 149: Từ Ngưng Viên Mặt Dày Chương 150: Cầu Xin Chương 151: Tg Fintech Bị Cháy Chương 152: Vứt Sạch Mặt Mũi Chương 153: Hợp Đồng Thuê Nhà Chương 154: Cậu Chủ Thật Đáng Thương Chương 155: Mẹ Chồng Và ‘chàng Dâu’ Chương 156: Bố Và Con Gái Chương 157: Sinh Tố Dưỡng Nhan Chương 158: Mạc Tử Thâm Ghé Thăm Chương 159: Osin Cao Lãnh Chương 160: Đêm Mưa Chương 161: Đi Hẹn Hò Chương 162: Gặp Bác Sĩ Tâm Lý Chương 163: Bác Sĩ Gwen Chương 164: Hoa Nở Vào Mùa Đông Chương 165: Bệnh Nhân Thứ Ba Chương 166: Thôi Miên Chương 167: Bánh Phù Dung Thật Sự Rất Ngon Chương 168: Nhất Định Không Buông Tay Chương 169: Bắt Đầu Sống Lại Chương 170: Cuộc Gọi Năm Đó Chương 171: Hiểu Lầm Nối Tiếp Chương 172: Gỡ Bỏ Khúc Mắc Chương 173: Cả Đời Bên Cạnh Em Chương 174: Thái Độ Kỳ Lạ Chương 175: Kết Nhất Định Sẽ Hạnh Phúc 1,190 từ