Tráo Thê: Tổng Tài Bức Hôn - Chương 118 Chương 118: Tỉnh Dậy
Bạn đang đọc truyện Tráo Thê: Tổng Tài Bức Hôn chương 118 tại Truyenvip. Nội dung chương được cập nhật liên tục, giúp bạn theo dõi câu chuyện một cách trọn vẹn và nhanh nhất.
Chương 1: Tuyệt Vọng Chương 2: Đám Ma Chương 3: Đám Cưới Chóng Vánh Chương 4: Tân Hôn Lạnh Lẽo – Phần 1 Chương 5: Tân Hôn Lạnh Lẽo – Phần 2 Chương 6: Tân Hôn Lạnh Lẽo – Phần 3 Chương 7: Đến Bệnh Viện Thăm Mẹ Chương 8: Người Thực Vật Chương 9: Từ Ngưng Viên Đến Bắt Người Chương 10: Đuổi Toàn Bộ Người Giúp Việc Chương 11: Làm Việc Nhà Đến Chuột Rút Chương 12: Về Nhà Chương 13: Bị Chiếm Chỗ Ngủ Chương 14: Chủ Tớ Ăn Chung Chương 15: Chỗ Làm Thêm Bị Phá Chương 16: Bị Đe Dọa Chương 17: Chạy Trốn Chương 18: Chất Vấn Từ Ngưng Viên Chương 19: Lựa Chọn Cuộc Sống Chương 20: Cuộc Phỏng Vấn Đầu Tiên Chương 21: Đậu Phỏng Vấn Chương 22: Nhân Viên Thực Tập Chương 23: Thiên Tài Gian Thương Chương 24: Chị Ân Nhân Chương 25: Từ Ngưng Viên Giả Mạo Chương 26: Được Khen Chương 27: Bị Đánh Chương 28: Mắc Bẫy Chương 29: Dùng Mạng Mà Đền Chương 30: Cứ Đến Tìm Tôi Chương 31: Không Thiếu Đàn Ông Chương 32: Con Dâu Ra Mắt Mẹ Chồng Chương 33: Bị Bỏng Chương 34: Sắp Chết Chương 35: Tâm Tư Phụ Nữ Sâu Như Đáy Biển Chương 36: Không Một Ai Tin Tưởng Chương 37: Ép Buộc Xin Lỗi Chương 38: Không Muốn Ngồi Tù Chương 39: Bỏ Mặc Từ Ngưng Viên Chết Chương 40: Bị Bắt Chương 41: Không Quen Biết Chương 42: Chồng À Chương 43: Lửa Hung Bỏng Tay Chương 44: Trả Mạng Cho Anh Chương 45: Kẻ Thù Giết Cha Chương 46: Lời Xin Lỗi Chương 47: Dễ Mất Chồng Như Chơi Chương 48: Bữa Tiệc Đứng Chương 49: Bị Sỉ Nhục Chương 50: Đầu Bị Rượu Ngấm Đến Ngu Chương 51: Đúng Thật Là Tôi Rất Nghèo Chương 52: Bắt Gian Tại Trận Chương 53: Cưỡng Hôn Chương 54: Hợp Đồng Ma Quỷ Chương 55: Váy Dạ Hội Sexy Chương 56: Cô Ấy Là Vợ Của Tôi Chương 57: Say Rượu Làm Càn Chương 58: Muốn Khiến Anh Trầm Luân Chương 59: Bị Truy Sát Chương 60: Mạng Của Chúng Ta Khắc Nhau Chương 61: Anh Yêu Tôi À Chương 62: Nhất Định Sẽ Bảo Vệ Em Chương 63: Tình Địch Đụng Mặt Chương 64: Đàn Ông Khi Trên Giường Chương 65: Người Quan Trọng Nhất Chương 66: Cưới Hung Thủ Giết Em Trai Chương 67: Từ Huy Vũ Tự Sát Chương 68: Tin Tưởng Anh Chương 69: Không Ai Nợ Ai Chương 70: Bị Lộ Thân Phận Chương 71: Ép Buộc Phải Thề Chương 72: Đêm Hoan Lạc Chương 73: Nhạc Thanh Dao Quay Về Chương 74: Rạch Mặt Chương 75: Nguy Kịch Chương 76: Lướt Qua Nhau Chương 77: Không Muốn Là Gánh Nặng Chương 78: Mẹ À Hoa Phù Dung Nở Rồi Chương 79: Cạn Cả Nước Mắt Chương 80: Từ Bỏ Sự Sống Chương 81: Bốn Năm Sau Chương 82: Phó Tổng Của Dsm Chương 83: Tôi Chưa Kết Hôn Chương 84: Bóng Lưng Trong Trí Nhớ Chương 85: Carlos Khương Vũ Chương 86: Câu Hỏi Muộn Màng Chương 87: Người Phụ Nữ Của Tôi Chương 88: Ước Nguyện Đêm Giao Thừa Chương 89: Gặp Lại Bạch Thanh Ngân Chương 90: Lạc Đường Chương 91: Gặp Cướp Chương 92: Lần Đầu Tiên Cầm Súng Chương 93: Làm Bạn Với Súng Đạn Chương 94: Bị Nhốt Trong Nhà Gỗ Chương 95: Cháy Nhà Chương 96: Ám Ảnh Tiếng Sấm Chương 97: Bản Mẫu Bị Đánh Cắp Chương 98: Hẹn Ăn Tối Chương 99: Đưa Tôi Về Nhà Anh Chương 100: Bế Con Đi Bắt Gian Chương 101: Cả Đời Đều Sẽ Dùng Để Trả Nợ Chương 102: Đánh Ghen Chương 103: Anh Là Thằng Tồi Chương 104: Anh Hết Yêu Em Rồi Sao Chương 105: Tiểu Niệm Phát Sốt Chương 106: Có Người Tập Kích Chương 107: Trở Lại Biệt Thự Của Từ Gia Chương 108: Giúp Anh Rửa Vết Thương Chương 109: Tôi Nghiêm Túc Theo Đuổi Em Chương 110: Dụ Dỗ Niệm Thâm Chương 111: Bà Nghiêm Đẩy Thuyền Chương 112: Cua Gái Thì Phải Mặt Dày Chương 113: Tử Thâm Đến Đòi Người Chương 114: Chơi Đểu Cướp Xe Chương 115: Chuyện Không Ai Ngờ Chương 116: Hôn Mê Chương 117: Phù Dung Sắp Chết Chương 118: Tỉnh Dậy Chương 119: Phải Mạnh Mẽ Chương 120: Vị Khách Sống Chung Nhà Chương 121: Tôi Đưa Em Đi Làm Chương 122: Bìa Hồ Sơ Vô Tình Tìm Thấy Chương 123: Cuộc Họp Cổ Đông Chương 124: Yêu Cầu Từ Chức Chương 125: Bãi Bỏ Chức Vụ Chương 126: Chính Thức Đối Đầu Chương 127: Giám Đốc Tài Chính Của Tg Fintech Chương 128: Người Xưa Gặp Lại Chương 129: Giữ Sức Khỏe Nhé Chương 130: Hình Xăm Của Xuân Quang Chương 131: Tô Mì Đặc Biệt Chương 132: Tôi Yêu Em Chương 133: Ôm Nhau Ngủ Chương 134: Bắt Cóc Chương 135: Cá Cược Chương 136: Chuyện Năm Xưa Chương 137: Hình Ảnh Trong Mơ Chương 138: Tự Nguyện Buông Súng Chương 139: Tất Cả Chết Chung Chương 140: Nỗi Đau Bị Xé Toạc Chương 141: Dù Chỉ Có 1 Cơ Hội Chương 142: Sát Thủ Chuyên Nghiệp Chương 143: Quyết Định Của Bạch Thanh Ngân Chương 144: Ba Ngày Chương 145: Anh Vẫn Còn Chờ Em Chứ Chương 146: Mày Là Mosad Chương 147: Thân Thế Của Carlos Khương Vũ Chương 148: Trả Giá Chương 149: Từ Ngưng Viên Mặt Dày Chương 150: Cầu Xin Chương 151: Tg Fintech Bị Cháy Chương 152: Vứt Sạch Mặt Mũi Chương 153: Hợp Đồng Thuê Nhà Chương 154: Cậu Chủ Thật Đáng Thương Chương 155: Mẹ Chồng Và ‘chàng Dâu’ Chương 156: Bố Và Con Gái Chương 157: Sinh Tố Dưỡng Nhan Chương 158: Mạc Tử Thâm Ghé Thăm Chương 159: Osin Cao Lãnh Chương 160: Đêm Mưa Chương 161: Đi Hẹn Hò Chương 162: Gặp Bác Sĩ Tâm Lý Chương 163: Bác Sĩ Gwen Chương 164: Hoa Nở Vào Mùa Đông Chương 165: Bệnh Nhân Thứ Ba Chương 166: Thôi Miên Chương 167: Bánh Phù Dung Thật Sự Rất Ngon Chương 168: Nhất Định Không Buông Tay Chương 169: Bắt Đầu Sống Lại Chương 170: Cuộc Gọi Năm Đó Chương 171: Hiểu Lầm Nối Tiếp Chương 172: Gỡ Bỏ Khúc Mắc Chương 173: Cả Đời Bên Cạnh Em Chương 174: Thái Độ Kỳ Lạ Chương 175: Kết Nhất Định Sẽ Hạnh Phúc Nữ (Bắc) Nam (Bắc) Nữ (Nam) Nam (Nam) Nữ HD (Bắc) Nam HD (Bắc) Nữ HD (Nam) Nam HD (Nam) Tại bệnh viện trung tâm thành phố. Đêm khuya, cả hành lang bệnh viện vắng lặng. Một người mặc đồ bác sĩ, mặt mũi thâm trầm, bàn tay lăm lăm chiếc kim tiêm nhọn hoắt. Bà Nghiêm khi nãy dỗ Niệm Thâm ngủ xong đã rời đi, bà ghé về biệt thự Từ Gia lấy thêm ít đồ để mai Niệm Thâm thay. Trong phòng bệnh, người phụ nữ vẫn nằm nhắm mắt, cả người buông thõng không một sức sống. Bên giường bên cạnh là một cô bé bốn tuổi, đêm đã khuya nhưng cô nhóc vẫn không ngủ được, cứ ngồi nhìn chằm chằm vào mẹ của cô. Bé chỉ giả ngủ để bà Nghiêm không nghi ngờ mà thôi. Bàn chân của bé nhỏ xíu, leo xuống giường, rồi lại trèo lên giường của Phù Dung. Cả người con bé run rẩy vào rút vào lòng Phù Dung, hai cánh tay non nớt ôm không hết cả người mẹ cô. “Mami…”, Niệm Thâm khẽ nói, mặt mếu máo, “Mami tỉnh lại với tiểu Niệm đi được không. Bố tử thâm không có ở đây, con sợ lắm…” Phù Dung đã hôn mê được ba ngày rồi, nỗi sợ trong lòng Niệm Thâm ngày một lớn hơn. Niệm Thâm sợ rằng mẹ sẽ ngủ mãi mãi, không tỉnh dậy nữa. “Mami… Đừng bỏ rơi tiểu Niệm mà…” Giọng nói thút thít vang vọng khắp căn phòng bệnh. Niệm Thâm nằm ngoài chăn, ôm lấy Phù Dung, cả người cô bé đều nóng ran. Miệng vẫn không ngừng lẩm bẩm gọi mẹ mình. Phù Dung lúc này đang ngồi giữa một khoảng không gian bao la tối mịt mù. Cả người đờ đẫn, không muốn làm gì, cũng không muốn phải nghĩ điều gì nữa. Cô cứ ngồi đó, mặc cho bóng tối cắn nuốt, để thời gian cứ trôi đi trong vô định. “Ma mi… Ma mi…” “Ai? Ai đang gọi cô à?” Phù Dung hé mắt ra nhìn xung quanh, nhưng vẫn chỉ là bóng tối, không hề có ai khác. Cô lại rũ mắt xuống, nhắm hờ lại. “Đừng bỏ tiểu Niệm mà”, Giọng nói con nít đó lại vang lên một lần nữa. ‘Tiểu Niệm? Tiểu Niệm là ai nhỉ?’ Phù Dung ngẩn ngơ, não không thể xử lý kịp dữ liệu này. Bên tay cô dần dần cảm nhận được hơi nóng. Có thứ gì đó nóng hổi đang nằm ngay tay cô? Đó là thứ gì vậy? “Ưm… Khó chịu… Ma mi…” Những tiếng r*n r* đầy đau đớn, tiếng khóc thút thít của con nít. Đầu của Phù Dung như muốn nổ tung ra. Tiểu Niệm? Mạc Tử Thâm… Niệm Thâm? “Tiểu Niệm.” Phù Dung mở lớn mắt ra, hoảng sợ mà hô lên, thế nhưng chẳng có tiếng nói nào phát ra cả. Trên miệng cô đang bị bịt bởi ống thở, không thể nói chuyện. Tiểu Niệm chẳng phải là con gái cô sao? Phù Dung hoảng loạn đảo mắt mệt mỏi mà nhìn khắp nơi, hy vọng tìm thấy hình bóng con bé. Mắt cô mỏi quá, cả người cũng cứng đờ. Cả cơ thể này dường như không còn thuộc về cô nữa rồi. Ánh mắt lia qua cục bông nhỏ đang nằm gần tay cô lập tức dừng lại. Cả mặt tiểu Niệm đỏ bừng, mê man. Con bé bắt đầu mê sảng rồi. Nước mắt của Phù Dung ứa ra. Cô lại khiến con gái mình lo lắng cho mình. Cô lại một lần nữa muốn bỏ rơi con bé mà chạy trốn đau khổ của chính bản thân mình. Phù Dung tràn đầy tự trách, tiếng nấc nghẹn ngào. Tiểu Niệm càng trở nên nóng hơn, Phù Dung dằn cơn đau đớn trong lòng lại, cố gắng cử động tay của mình. Bàn tay khẽ nhúc nhích, nhưng không thể nhấc lên được. “Mẹ ơi… nóng, tiểu Niệm… nóng.” Niệm Thâm sốt đến lợi hại, cả thân hình hiện tại không khác nhìn hòn than đỏ. Phù Dung trở nên hoảng loạn. Những tiếng ú ớ trong miệng không thành câu, cố gắng kêu gào người đến giúp. Nhưng không thành công, không ai để ý đến những tiếng thều thào của cô cả. Khốn kiếp. Phù Dung mắng bản thân mình vô dụng. Một lần nữa cố gắng cử động tay mình, bàn tay chỉ có thể di chuyển năm centimet thì lại rớt lại xuống sàn. Đúng lúc Phù Dung tuyệt vọng thì lại nhìn thấy sợi dây có nút ấn màu đỏ ngay cổ tay. Phù Dung làm bừa, bấm đại lên đó không ngờ tiếng chuông báo trong phòng lại reng lên inh ỏi. Đây là chuông báo là Từ Ngưng Viên thiết kế riêng cho Niệm Thâm, để khi nào con bé cần sự trợ giúp thì bấm gọi. Phù Dung thấy chuông kêu vang liền mừng đến phát khóc, trong phòng khẽ thở phào một tiếng. “Rầm.” Cửa phòng bật mở ra, Phù Dung vui mừng mình đến định ra hiệu cho người bác sĩ mới vào mau cứu Niệm Thâm. Thế nhưng ánh mắt đầy sát khí cùng ống tiêm lăm lăm trên tay của hắn ta khiến Phù Dung lạnh sống lưng. ‘Người này không ổn.’ Trong lòng vừa lóe lên suy nghĩ, tim của Phù Dung lập tức đập loạn lên, máu như chảy ngược về. Gã đàn ông nghe thấy tiếng chuông thì lập tức tái mẹt. Hắn ta không thèm đóng cửa lại mà tiếp tục tiến sát đến bên cạnh giường của Phù Dung, tay giơ cao lên. Phù Dung trợn mắt, trong lòng cầu khấn, cô lăn người sang một bên, cánh tay ôm lấy Niệm Thâm trong lòng. Phù Dung dùng cả sức nặng của cơ thể để khiến bản thân rơi khỏi giường, rớt xuống đất. “Bịch.” Cả người Phù Dung lập tức đau đớn. Nhưng nó không bằng nỗi sợ trong lòng cô. Làm ơn, có ai không cứu cô, cứu Niệm Thâm. Gã đàn ông sau khi đâm hụt lần thứ nhất, ống kiêm đâm vào nệm giường khiến nó gãy ngang. Mặt gã lập tức giận dữ, khẽ rít qua kẽ răng. Hắn qua người lại, nhìn về phía Phù Dung đang ôm Niệm Thâm, khó khăn lăn xuống giường bệnh mà trốn đi. Gã điên cuồng hất tung luôn cả giường bệnh, Phù Dung không còn chỗ nắp, gương mặt đã trắng nay càng thêm tê dại. Cô cuộn tròn người, cố gắng bảo vệ Niệm Thâm ở trong lòng. “Chết đi.” Gã đàn ông thấy Phù Dung đã không còn chỗ trốn, càng không có sức mà phản kháng lại anh. Môi nhếch lên, dùng hết sức mà nâng chân, muốn đạp mạnh vào người Phù Dung. Hôm nay hắn chắc chắn phải g**t ch*t người đàn bà này. “Rầm.” Một tiếng động lớn vang lên, Phù Dung nhắm chặt mắt lại, cả người run lên. “Lạch bạch… lạch bạch…” Sau đó là những tiếng bước chân chạy gấp gáp. Phù Dung không cảm thấy đau đớn trên người, mà lại nghe thấy tiếng la đau đớn, tiếng đánh đấm. Sau đó cả người cô bị lật lại, gương mặt sợ hãi của Từ Ngưng Viên hiện lên trước mắt cô. “Phù Dung, em không sao chứ?” Từ Ngưng Viên run rẩy hỏi, Phù Dung có thể cảm nhận được cả người anh đều run lên vì sợ. “Ngưng Viên, cứu tiểu Niệm…” Phù Dung bật khóc, nước mắt khiến tầm nhìn nhòe đi. Câu nói thuề thào của Phù Dung khiến Từ Ngưng Viên giật mình, vội vàng nhìn lại về hướng Niệm Thâm. Con bé bị Phù Dung ôm chặt lấy trong tay, cả người đỏ bừng. Từ Ngưng Viên vội vàng bế thóc Niệm Thâm lên, đặt lại giường bên cạnh, gào lớn lên: “Bác sĩ, bác sĩ đâu. Mau vào đây.”
Đọc full truyện Tráo Thê: Tổng Tài Bức Hôn
Chương 1: Tuyệt Vọng Chương 2: Đám Ma Chương 3: Đám Cưới Chóng Vánh Chương 4: Tân Hôn Lạnh Lẽo – Phần 1 Chương 5: Tân Hôn Lạnh Lẽo – Phần 2 Chương 6: Tân Hôn Lạnh Lẽo – Phần 3 Chương 7: Đến Bệnh Viện Thăm Mẹ Chương 8: Người Thực Vật Chương 9: Từ Ngưng Viên Đến Bắt Người Chương 10: Đuổi Toàn Bộ Người Giúp Việc Chương 11: Làm Việc Nhà Đến Chuột Rút Chương 12: Về Nhà Chương 13: Bị Chiếm Chỗ Ngủ Chương 14: Chủ Tớ Ăn Chung Chương 15: Chỗ Làm Thêm Bị Phá Chương 16: Bị Đe Dọa Chương 17: Chạy Trốn Chương 18: Chất Vấn Từ Ngưng Viên Chương 19: Lựa Chọn Cuộc Sống Chương 20: Cuộc Phỏng Vấn Đầu Tiên Chương 21: Đậu Phỏng Vấn Chương 22: Nhân Viên Thực Tập Chương 23: Thiên Tài Gian Thương Chương 24: Chị Ân Nhân Chương 25: Từ Ngưng Viên Giả Mạo Chương 26: Được Khen Chương 27: Bị Đánh Chương 28: Mắc Bẫy Chương 29: Dùng Mạng Mà Đền Chương 30: Cứ Đến Tìm Tôi Chương 31: Không Thiếu Đàn Ông Chương 32: Con Dâu Ra Mắt Mẹ Chồng Chương 33: Bị Bỏng Chương 34: Sắp Chết Chương 35: Tâm Tư Phụ Nữ Sâu Như Đáy Biển Chương 36: Không Một Ai Tin Tưởng Chương 37: Ép Buộc Xin Lỗi Chương 38: Không Muốn Ngồi Tù Chương 39: Bỏ Mặc Từ Ngưng Viên Chết Chương 40: Bị Bắt Chương 41: Không Quen Biết Chương 42: Chồng À Chương 43: Lửa Hung Bỏng Tay Chương 44: Trả Mạng Cho Anh Chương 45: Kẻ Thù Giết Cha Chương 46: Lời Xin Lỗi Chương 47: Dễ Mất Chồng Như Chơi Chương 48: Bữa Tiệc Đứng Chương 49: Bị Sỉ Nhục Chương 50: Đầu Bị Rượu Ngấm Đến Ngu Chương 51: Đúng Thật Là Tôi Rất Nghèo Chương 52: Bắt Gian Tại Trận Chương 53: Cưỡng Hôn Chương 54: Hợp Đồng Ma Quỷ Chương 55: Váy Dạ Hội Sexy Chương 56: Cô Ấy Là Vợ Của Tôi Chương 57: Say Rượu Làm Càn Chương 58: Muốn Khiến Anh Trầm Luân Chương 59: Bị Truy Sát Chương 60: Mạng Của Chúng Ta Khắc Nhau Chương 61: Anh Yêu Tôi À Chương 62: Nhất Định Sẽ Bảo Vệ Em Chương 63: Tình Địch Đụng Mặt Chương 64: Đàn Ông Khi Trên Giường Chương 65: Người Quan Trọng Nhất Chương 66: Cưới Hung Thủ Giết Em Trai Chương 67: Từ Huy Vũ Tự Sát Chương 68: Tin Tưởng Anh Chương 69: Không Ai Nợ Ai Chương 70: Bị Lộ Thân Phận Chương 71: Ép Buộc Phải Thề Chương 72: Đêm Hoan Lạc Chương 73: Nhạc Thanh Dao Quay Về Chương 74: Rạch Mặt Chương 75: Nguy Kịch Chương 76: Lướt Qua Nhau Chương 77: Không Muốn Là Gánh Nặng Chương 78: Mẹ À Hoa Phù Dung Nở Rồi Chương 79: Cạn Cả Nước Mắt Chương 80: Từ Bỏ Sự Sống Chương 81: Bốn Năm Sau Chương 82: Phó Tổng Của Dsm Chương 83: Tôi Chưa Kết Hôn Chương 84: Bóng Lưng Trong Trí Nhớ Chương 85: Carlos Khương Vũ Chương 86: Câu Hỏi Muộn Màng Chương 87: Người Phụ Nữ Của Tôi Chương 88: Ước Nguyện Đêm Giao Thừa Chương 89: Gặp Lại Bạch Thanh Ngân Chương 90: Lạc Đường Chương 91: Gặp Cướp Chương 92: Lần Đầu Tiên Cầm Súng Chương 93: Làm Bạn Với Súng Đạn Chương 94: Bị Nhốt Trong Nhà Gỗ Chương 95: Cháy Nhà Chương 96: Ám Ảnh Tiếng Sấm Chương 97: Bản Mẫu Bị Đánh Cắp Chương 98: Hẹn Ăn Tối Chương 99: Đưa Tôi Về Nhà Anh Chương 100: Bế Con Đi Bắt Gian Chương 101: Cả Đời Đều Sẽ Dùng Để Trả Nợ Chương 102: Đánh Ghen Chương 103: Anh Là Thằng Tồi Chương 104: Anh Hết Yêu Em Rồi Sao Chương 105: Tiểu Niệm Phát Sốt Chương 106: Có Người Tập Kích Chương 107: Trở Lại Biệt Thự Của Từ Gia Chương 108: Giúp Anh Rửa Vết Thương Chương 109: Tôi Nghiêm Túc Theo Đuổi Em Chương 110: Dụ Dỗ Niệm Thâm Chương 111: Bà Nghiêm Đẩy Thuyền Chương 112: Cua Gái Thì Phải Mặt Dày Chương 113: Tử Thâm Đến Đòi Người Chương 114: Chơi Đểu Cướp Xe Chương 115: Chuyện Không Ai Ngờ Chương 116: Hôn Mê Chương 117: Phù Dung Sắp Chết Chương 118: Tỉnh Dậy Chương 119: Phải Mạnh Mẽ Chương 120: Vị Khách Sống Chung Nhà Chương 121: Tôi Đưa Em Đi Làm Chương 122: Bìa Hồ Sơ Vô Tình Tìm Thấy Chương 123: Cuộc Họp Cổ Đông Chương 124: Yêu Cầu Từ Chức Chương 125: Bãi Bỏ Chức Vụ Chương 126: Chính Thức Đối Đầu Chương 127: Giám Đốc Tài Chính Của Tg Fintech Chương 128: Người Xưa Gặp Lại Chương 129: Giữ Sức Khỏe Nhé Chương 130: Hình Xăm Của Xuân Quang Chương 131: Tô Mì Đặc Biệt Chương 132: Tôi Yêu Em Chương 133: Ôm Nhau Ngủ Chương 134: Bắt Cóc Chương 135: Cá Cược Chương 136: Chuyện Năm Xưa Chương 137: Hình Ảnh Trong Mơ Chương 138: Tự Nguyện Buông Súng Chương 139: Tất Cả Chết Chung Chương 140: Nỗi Đau Bị Xé Toạc Chương 141: Dù Chỉ Có 1 Cơ Hội Chương 142: Sát Thủ Chuyên Nghiệp Chương 143: Quyết Định Của Bạch Thanh Ngân Chương 144: Ba Ngày Chương 145: Anh Vẫn Còn Chờ Em Chứ Chương 146: Mày Là Mosad Chương 147: Thân Thế Của Carlos Khương Vũ Chương 148: Trả Giá Chương 149: Từ Ngưng Viên Mặt Dày Chương 150: Cầu Xin Chương 151: Tg Fintech Bị Cháy Chương 152: Vứt Sạch Mặt Mũi Chương 153: Hợp Đồng Thuê Nhà Chương 154: Cậu Chủ Thật Đáng Thương Chương 155: Mẹ Chồng Và ‘chàng Dâu’ Chương 156: Bố Và Con Gái Chương 157: Sinh Tố Dưỡng Nhan Chương 158: Mạc Tử Thâm Ghé Thăm Chương 159: Osin Cao Lãnh Chương 160: Đêm Mưa Chương 161: Đi Hẹn Hò Chương 162: Gặp Bác Sĩ Tâm Lý Chương 163: Bác Sĩ Gwen Chương 164: Hoa Nở Vào Mùa Đông Chương 165: Bệnh Nhân Thứ Ba Chương 166: Thôi Miên Chương 167: Bánh Phù Dung Thật Sự Rất Ngon Chương 168: Nhất Định Không Buông Tay Chương 169: Bắt Đầu Sống Lại Chương 170: Cuộc Gọi Năm Đó Chương 171: Hiểu Lầm Nối Tiếp Chương 172: Gỡ Bỏ Khúc Mắc Chương 173: Cả Đời Bên Cạnh Em Chương 174: Thái Độ Kỳ Lạ Chương 175: Kết Nhất Định Sẽ Hạnh Phúc 1,224 từ