Tráo Thê: Tổng Tài Bức Hôn - Chương 101 Chương 101: Cả Đời Đều Sẽ Dùng Để Trả Nợ
Bạn đang đọc truyện Tráo Thê: Tổng Tài Bức Hôn chương 101 tại Truyenvip. Nội dung chương được cập nhật liên tục, giúp bạn theo dõi câu chuyện một cách trọn vẹn và nhanh nhất.
Chương 1: Tuyệt Vọng Chương 2: Đám Ma Chương 3: Đám Cưới Chóng Vánh Chương 4: Tân Hôn Lạnh Lẽo – Phần 1 Chương 5: Tân Hôn Lạnh Lẽo – Phần 2 Chương 6: Tân Hôn Lạnh Lẽo – Phần 3 Chương 7: Đến Bệnh Viện Thăm Mẹ Chương 8: Người Thực Vật Chương 9: Từ Ngưng Viên Đến Bắt Người Chương 10: Đuổi Toàn Bộ Người Giúp Việc Chương 11: Làm Việc Nhà Đến Chuột Rút Chương 12: Về Nhà Chương 13: Bị Chiếm Chỗ Ngủ Chương 14: Chủ Tớ Ăn Chung Chương 15: Chỗ Làm Thêm Bị Phá Chương 16: Bị Đe Dọa Chương 17: Chạy Trốn Chương 18: Chất Vấn Từ Ngưng Viên Chương 19: Lựa Chọn Cuộc Sống Chương 20: Cuộc Phỏng Vấn Đầu Tiên Chương 21: Đậu Phỏng Vấn Chương 22: Nhân Viên Thực Tập Chương 23: Thiên Tài Gian Thương Chương 24: Chị Ân Nhân Chương 25: Từ Ngưng Viên Giả Mạo Chương 26: Được Khen Chương 27: Bị Đánh Chương 28: Mắc Bẫy Chương 29: Dùng Mạng Mà Đền Chương 30: Cứ Đến Tìm Tôi Chương 31: Không Thiếu Đàn Ông Chương 32: Con Dâu Ra Mắt Mẹ Chồng Chương 33: Bị Bỏng Chương 34: Sắp Chết Chương 35: Tâm Tư Phụ Nữ Sâu Như Đáy Biển Chương 36: Không Một Ai Tin Tưởng Chương 37: Ép Buộc Xin Lỗi Chương 38: Không Muốn Ngồi Tù Chương 39: Bỏ Mặc Từ Ngưng Viên Chết Chương 40: Bị Bắt Chương 41: Không Quen Biết Chương 42: Chồng À Chương 43: Lửa Hung Bỏng Tay Chương 44: Trả Mạng Cho Anh Chương 45: Kẻ Thù Giết Cha Chương 46: Lời Xin Lỗi Chương 47: Dễ Mất Chồng Như Chơi Chương 48: Bữa Tiệc Đứng Chương 49: Bị Sỉ Nhục Chương 50: Đầu Bị Rượu Ngấm Đến Ngu Chương 51: Đúng Thật Là Tôi Rất Nghèo Chương 52: Bắt Gian Tại Trận Chương 53: Cưỡng Hôn Chương 54: Hợp Đồng Ma Quỷ Chương 55: Váy Dạ Hội Sexy Chương 56: Cô Ấy Là Vợ Của Tôi Chương 57: Say Rượu Làm Càn Chương 58: Muốn Khiến Anh Trầm Luân Chương 59: Bị Truy Sát Chương 60: Mạng Của Chúng Ta Khắc Nhau Chương 61: Anh Yêu Tôi À Chương 62: Nhất Định Sẽ Bảo Vệ Em Chương 63: Tình Địch Đụng Mặt Chương 64: Đàn Ông Khi Trên Giường Chương 65: Người Quan Trọng Nhất Chương 66: Cưới Hung Thủ Giết Em Trai Chương 67: Từ Huy Vũ Tự Sát Chương 68: Tin Tưởng Anh Chương 69: Không Ai Nợ Ai Chương 70: Bị Lộ Thân Phận Chương 71: Ép Buộc Phải Thề Chương 72: Đêm Hoan Lạc Chương 73: Nhạc Thanh Dao Quay Về Chương 74: Rạch Mặt Chương 75: Nguy Kịch Chương 76: Lướt Qua Nhau Chương 77: Không Muốn Là Gánh Nặng Chương 78: Mẹ À Hoa Phù Dung Nở Rồi Chương 79: Cạn Cả Nước Mắt Chương 80: Từ Bỏ Sự Sống Chương 81: Bốn Năm Sau Chương 82: Phó Tổng Của Dsm Chương 83: Tôi Chưa Kết Hôn Chương 84: Bóng Lưng Trong Trí Nhớ Chương 85: Carlos Khương Vũ Chương 86: Câu Hỏi Muộn Màng Chương 87: Người Phụ Nữ Của Tôi Chương 88: Ước Nguyện Đêm Giao Thừa Chương 89: Gặp Lại Bạch Thanh Ngân Chương 90: Lạc Đường Chương 91: Gặp Cướp Chương 92: Lần Đầu Tiên Cầm Súng Chương 93: Làm Bạn Với Súng Đạn Chương 94: Bị Nhốt Trong Nhà Gỗ Chương 95: Cháy Nhà Chương 96: Ám Ảnh Tiếng Sấm Chương 97: Bản Mẫu Bị Đánh Cắp Chương 98: Hẹn Ăn Tối Chương 99: Đưa Tôi Về Nhà Anh Chương 100: Bế Con Đi Bắt Gian Chương 101: Cả Đời Đều Sẽ Dùng Để Trả Nợ Chương 102: Đánh Ghen Chương 103: Anh Là Thằng Tồi Chương 104: Anh Hết Yêu Em Rồi Sao Chương 105: Tiểu Niệm Phát Sốt Chương 106: Có Người Tập Kích Chương 107: Trở Lại Biệt Thự Của Từ Gia Chương 108: Giúp Anh Rửa Vết Thương Chương 109: Tôi Nghiêm Túc Theo Đuổi Em Chương 110: Dụ Dỗ Niệm Thâm Chương 111: Bà Nghiêm Đẩy Thuyền Chương 112: Cua Gái Thì Phải Mặt Dày Chương 113: Tử Thâm Đến Đòi Người Chương 114: Chơi Đểu Cướp Xe Chương 115: Chuyện Không Ai Ngờ Chương 116: Hôn Mê Chương 117: Phù Dung Sắp Chết Chương 118: Tỉnh Dậy Chương 119: Phải Mạnh Mẽ Chương 120: Vị Khách Sống Chung Nhà Chương 121: Tôi Đưa Em Đi Làm Chương 122: Bìa Hồ Sơ Vô Tình Tìm Thấy Chương 123: Cuộc Họp Cổ Đông Chương 124: Yêu Cầu Từ Chức Chương 125: Bãi Bỏ Chức Vụ Chương 126: Chính Thức Đối Đầu Chương 127: Giám Đốc Tài Chính Của Tg Fintech Chương 128: Người Xưa Gặp Lại Chương 129: Giữ Sức Khỏe Nhé Chương 130: Hình Xăm Của Xuân Quang Chương 131: Tô Mì Đặc Biệt Chương 132: Tôi Yêu Em Chương 133: Ôm Nhau Ngủ Chương 134: Bắt Cóc Chương 135: Cá Cược Chương 136: Chuyện Năm Xưa Chương 137: Hình Ảnh Trong Mơ Chương 138: Tự Nguyện Buông Súng Chương 139: Tất Cả Chết Chung Chương 140: Nỗi Đau Bị Xé Toạc Chương 141: Dù Chỉ Có 1 Cơ Hội Chương 142: Sát Thủ Chuyên Nghiệp Chương 143: Quyết Định Của Bạch Thanh Ngân Chương 144: Ba Ngày Chương 145: Anh Vẫn Còn Chờ Em Chứ Chương 146: Mày Là Mosad Chương 147: Thân Thế Của Carlos Khương Vũ Chương 148: Trả Giá Chương 149: Từ Ngưng Viên Mặt Dày Chương 150: Cầu Xin Chương 151: Tg Fintech Bị Cháy Chương 152: Vứt Sạch Mặt Mũi Chương 153: Hợp Đồng Thuê Nhà Chương 154: Cậu Chủ Thật Đáng Thương Chương 155: Mẹ Chồng Và ‘chàng Dâu’ Chương 156: Bố Và Con Gái Chương 157: Sinh Tố Dưỡng Nhan Chương 158: Mạc Tử Thâm Ghé Thăm Chương 159: Osin Cao Lãnh Chương 160: Đêm Mưa Chương 161: Đi Hẹn Hò Chương 162: Gặp Bác Sĩ Tâm Lý Chương 163: Bác Sĩ Gwen Chương 164: Hoa Nở Vào Mùa Đông Chương 165: Bệnh Nhân Thứ Ba Chương 166: Thôi Miên Chương 167: Bánh Phù Dung Thật Sự Rất Ngon Chương 168: Nhất Định Không Buông Tay Chương 169: Bắt Đầu Sống Lại Chương 170: Cuộc Gọi Năm Đó Chương 171: Hiểu Lầm Nối Tiếp Chương 172: Gỡ Bỏ Khúc Mắc Chương 173: Cả Đời Bên Cạnh Em Chương 174: Thái Độ Kỳ Lạ Chương 175: Kết Nhất Định Sẽ Hạnh Phúc Nữ (Bắc) Nam (Bắc) Nữ (Nam) Nam (Nam) Nữ HD (Bắc) Nam HD (Bắc) Nữ HD (Nam) Nam HD (Nam) “Mạc Tử Thâm, anh định bỏ rơi tôi sao?” Chiếc xe hơi sang trọng chạy êm trên mặt đường, bên trong xe Phù Dung đang ôm lấy Niệm Thâm. Cô bé quá mệt nên đã ngủ thiếp đi, trong xe càng trở nên yên tĩnh. “Sao cơ?” Mạc Tử Thâm đang chăm chú lái xe nên không nghe rõ câu hỏi của Phù Dung. “Anh muốn rời khỏi nơi này à?” Phù Dung nhìn thẳng về phía trước mà hỏi lại. Cô luôn biết Mạc Tử Thâm có chất chứa một bí mật nào đó ở trong lòng. Ngay tại thời điểm biết được gia thế của Mạc Tử Thâm ở Ý, Phù Dung đã nghĩ đến chuyện một ngày nào đó rồi anh cũng phải rời xa cô, trở về với nơi vốn dĩ thuộc về mình. “Em nói cái chuyện ngu ngốc gì thế?”, Mạc Tử Thâm bật cười, không hiểu vì sao Phù Dung lại hỏi như vậy, “Tôi đã từng hứa với em sẽ lo cho em và tiểu Niệm một cuộc sống tốt nhất. Khi nào em vẫn chưa có được cuộc sống đó, tôi chắc chắn sẽ không rời đi.” “Vậy vì sao hôm nay anh lại đưa Niệm Thâm đến trước mặt Từ Ngưng Viên? Anh không sợ anh ta phát hiện ra con mình và đưa con bé đi à?” Phù Dung nói ra suy nghĩ trong lòng mình. Đến tận bây giờ cô vẫn còn cảm thấy sợ hãi khi nghĩ đến tình cảnh ban nãy. Rất may là Từ Ngưng Viên đang trong tình trạng không tỉnh táo, nếu như thật sự Từ Ngưng Viên biết Niệm Thâm là con ruột mình, Phù Dung rất sợ anh ta sẽ tranh giành con bé với cô. “Ha. Anh ta có được bản lĩnh đó á?”, Mạc Tử Thâm hừ lạnh, “Dù Từ Ngưng Viên có biết hay không biết, Niệm Thâm vẫn sẽ là con của tôi. Không ai có quyền đưa con bé đi đâu hết. Em yên tâm đi. Tôi còn cầu cho Từ Ngưng Viên biết được nữa là.” Vẻ mặt khiêu khích, thái độ công kích của Mạc Tử Thâm khiến Phù Dung lắc đầu. Cô nhìn xuống gương mặt nhỏ nhắn của Niệm Thâm đang ngủ trong ngực, khẽ vuốt má cô bé. “Vậy thì anh đang trách vì tôi đi gặp Từ Ngưng Viên? Vì vậy mới đem tiểu Niệm tới để thức tỉnh?” Phù Dung vẫn không tin được Mạc Tử Thâm chỉ là không dỗ được Niệm Thâm nên đem con bé đi tìm mẹ. Bao nhiêu năm qua thời gian con bé bám dính Mạc Tử Thâm còn nhiều hơn cả cô. “…” Mạc Tử Thâm trở nên im lặng, ánh mắt suy tư. Thật ra đúng là hôm nay anh có ý đồ khi đem Niệm Thâm đến gặp Từ Ngưng Viên. Anh muốn Từ Ngưng Viên nhận ra Niệm Thâm. Anh không cam lòng khi thấy Phù Dung cứ phải gánh lấy mọi thứ trong im lặng. Nỗi đau của Phù Dung là vì người đàn ông đó và Nhạc Thanh Dao gây ra. Tại sao chỉ có mình Phù Dung sống không yên ổn còn Từ Ngưng Viên và Nhạc Thanh Dao lại có thể vui vẻ hạnh phúc chứ? Mạc Tử Thâm muốn Từ Ngưng Viên đau khổ. Nhưng quả thật anh lại chưa nghĩ kĩ đến việc Niệm Thâm và Phù Dung cũng sẽ bị tên đó làm tổn thương một lần nữa. Đây là lỗi của anh. “Tôi xin lỗi”, Mạc Tử Thâm thở dài rồi thốt ra một câu, “Lần sau tôi sẽ không tự tiện hành động như vậy nữa đâu. Nhưng mà, Phù Dung, em vẫn muốn tiếp cận Từ Ngưng Viên thật sao?” Mạc Tử Thâm nhíu mày, nghĩ lại hình ảnh Phù Dung và Từ Ngưng Viên dính với nhau ở nhà hàng thì lại tức giận. Cái tên khốn nạn đó có gì hay ho mà Phù Dung cứ lưu luyến, dây dưa chứ? “Tôi muốn tiếp cận Từ Ngưng Viên, muốn về nhà họ Từ để tìm hiểu xem Nhạc Thanh Dao đang ở đâu. Nếu Nhạc Thanh Dao và Từ Ngưng Viên còn qua lại với nhau thì chắc chắn nơi đó sẽ có manh mối. Nhạc Thanh Dao không thể nào cứ bốc hơi khỏi trái đất này như vậy được.” Phù Dung biết nếu hôm nay cô không nói ra thì Mạc Tử Thâm nhất định sẽ không để yên. “Vì chuyện này?”, Mạc Tử Thâm ngạc nhiên hỏi lại. Anh biết Phù Dung tiếp cận Từ Ngưng Viên có mục đích, nhưng không ngờ lại là chuyện này: “Phù Dung, chuyện của Nhạc Thanh Dao tôi vẫn luôn sai người tìm kiếm. Tôi có thể xác nhận với em một chuyện. Trong bốn năm nay, Từ Ngưng Viên thật sự rất ít khi gặp Nhạc Thanh Dao.” “Hai người đó không gặp nhau á? Không thể nào?”, Phù Dung quay hẳn đầu lại nhìn Mạc Tử Thâm, “Sao tôi chưa từng nghe anh nhắc qua về chuyện này?” “…”, Mạc Tử Thâm lại rơi vào im lặng. Phù Dung muốn trả thù Nhạc Thanh Dao, Mạc Tử Thâm đương nhiên sẽ giúp cô. Nhưng việc Nhạc Thanh Dao và Từ Ngưng Viên không qua lại này anh vẫn luôn giấu kín. Mạc Tử Thâm không muốn Phù Dung lại ôm mơ mộng với Từ Ngưng Viên. Ở bên Từ Ngưng Viên có một Nhạc Thanh Dao sẽ khiến Phù Dung bớt suy nghĩ về hắn. Đây là tâm tư riêng của anh, lúc này lại bị vạch trần, anh không biết phải giải thích như thế nào cả. Phù Dung nhìn gương mặt ngượng ngùng của Mạc Tử Thâm, trong đầu đã tự đoán được chút ít. “Mạc Tử Thâm, anh yên tâm đi. Tôi với Từ Ngưng Viên, sẽ không thể quay lại đâu”, Phù Dung cúi đầu nói nhỏ. “Tại sao?” “Mạng của tôi là do anh cứu. Cuộc sống hiện tại của tôi cũng là nhờ ơn anh. Cả đời này tôi đều sẽ dùng để trả nợ cho anh.” Giọng nói của Phù Dung trong đêm tối mang lại cảm giác u buồn. Nhưng trong đó đầy sự chắc chắn, cố chấp. Mạc Tử Thâm nghe Phù Dung nói xong thì sững người. Anh không ngờ Phù Dung lại có quyết định cực đoan như vậy. “Ngốc.” Mạc Tử Thâm đưa tay ra, xoa loạn trên đầu của Phù Dung. Ánh mắt nhìn cô tràn đầy bất đắc dĩ. “Tôi cứu em, giúp em không phải vì muốn em mang ơn tôi. Phù Dung, em cứ sống vì bản thân em đi. Đừng quan tâm đến ai hết nữa cả. Chỉ cần em vui là được, nhé?” Mạc Tử Thâm ân cần, ấm áp. Những lúc Mạc Tử Thâm nghiêm túc như thế này, Phù Dung đều không thể nào cãi lại anh được. Cô chỉ có thể ngoan ngoãn gật đầu. “Giỏi.” Mạc Tử Thâm thấy Phù Dung đã đồng ý thì bật cười, vỗ lên đầu cô thêm hai cái nữa rồi mới rút tay về. Anh nhìn về phía trước rồi lại bổ sung thêm một câu: “Nhưng nếu em có thể không dính dáng gì với tên Từ Ngưng Viên nữa thì tôi sẽ vui hơn nhiều đó.” “Không phải anh vừa bảo tôi vui là được sao?”, Phù Dung nhướng mày, cảm thấy hơi buồn cười. Mạc Tử Thâm mím môi, không đáp lời mà chỉ chăm chăm nhìn về phía trước, bộ dạng khó ở. Phù Dung phì cười, lắc lắc đầu. “Em cười cái gì chứ?”, Mạc Tử Thâm lập tức hằn hộc, “Tôi chỉ là không thích tên đó thôi. Không được sao?” “Được. Anh nói gì cũng được hết á. Tôi sẽ giữ khoảng cách với Từ Ngưng Viên.” Phù Dung bĩu môi, hùa theo cái tính con nít của Mạc Tử Thâm rồi quay đầu nhìn ra ngắm bầu trời đêm. Mạc Tử Thâm nghe Phù Dung đồng ý thì liền lập tức vui vẻ. Lúc sau Phù Dung còn có thể nghe thấy tiếng huýt sáo vui vẻ của người đàn ông bên cạnh. Thật ra Mạc Tử Thâm không biết một điều. Đã từ rất lâu rồi Phù Dung tự thề với lòng cả đời này cô đều sẽ luôn bên cạnh Mạc Tử Thâm. Dù rằng hai người không thể là người yêu, hay là vợ chồng. Nhưng chắc chắn nếu Mạc Tử Thâm vẫn chưa có bến đỗ của riêng mình, Phù Dung vẫn sẽ ở bên anh. Đó là lời hứa duy nhất mà Phù Dung có thể dành cho Mạc Tử Thâm. Còn Từ Ngưng Viên? Nếu đúng như Mạc Tử Thâm nói thì Phù Dung thấy cũng không cần gặp lại nữa. Hơn nữa những gì anh ta đã làm hôm nay thật sự khiến cho Phù Dung quá thất vọng rồi.
Đọc full truyện Tráo Thê: Tổng Tài Bức Hôn
Chương 1: Tuyệt Vọng Chương 2: Đám Ma Chương 3: Đám Cưới Chóng Vánh Chương 4: Tân Hôn Lạnh Lẽo – Phần 1 Chương 5: Tân Hôn Lạnh Lẽo – Phần 2 Chương 6: Tân Hôn Lạnh Lẽo – Phần 3 Chương 7: Đến Bệnh Viện Thăm Mẹ Chương 8: Người Thực Vật Chương 9: Từ Ngưng Viên Đến Bắt Người Chương 10: Đuổi Toàn Bộ Người Giúp Việc Chương 11: Làm Việc Nhà Đến Chuột Rút Chương 12: Về Nhà Chương 13: Bị Chiếm Chỗ Ngủ Chương 14: Chủ Tớ Ăn Chung Chương 15: Chỗ Làm Thêm Bị Phá Chương 16: Bị Đe Dọa Chương 17: Chạy Trốn Chương 18: Chất Vấn Từ Ngưng Viên Chương 19: Lựa Chọn Cuộc Sống Chương 20: Cuộc Phỏng Vấn Đầu Tiên Chương 21: Đậu Phỏng Vấn Chương 22: Nhân Viên Thực Tập Chương 23: Thiên Tài Gian Thương Chương 24: Chị Ân Nhân Chương 25: Từ Ngưng Viên Giả Mạo Chương 26: Được Khen Chương 27: Bị Đánh Chương 28: Mắc Bẫy Chương 29: Dùng Mạng Mà Đền Chương 30: Cứ Đến Tìm Tôi Chương 31: Không Thiếu Đàn Ông Chương 32: Con Dâu Ra Mắt Mẹ Chồng Chương 33: Bị Bỏng Chương 34: Sắp Chết Chương 35: Tâm Tư Phụ Nữ Sâu Như Đáy Biển Chương 36: Không Một Ai Tin Tưởng Chương 37: Ép Buộc Xin Lỗi Chương 38: Không Muốn Ngồi Tù Chương 39: Bỏ Mặc Từ Ngưng Viên Chết Chương 40: Bị Bắt Chương 41: Không Quen Biết Chương 42: Chồng À Chương 43: Lửa Hung Bỏng Tay Chương 44: Trả Mạng Cho Anh Chương 45: Kẻ Thù Giết Cha Chương 46: Lời Xin Lỗi Chương 47: Dễ Mất Chồng Như Chơi Chương 48: Bữa Tiệc Đứng Chương 49: Bị Sỉ Nhục Chương 50: Đầu Bị Rượu Ngấm Đến Ngu Chương 51: Đúng Thật Là Tôi Rất Nghèo Chương 52: Bắt Gian Tại Trận Chương 53: Cưỡng Hôn Chương 54: Hợp Đồng Ma Quỷ Chương 55: Váy Dạ Hội Sexy Chương 56: Cô Ấy Là Vợ Của Tôi Chương 57: Say Rượu Làm Càn Chương 58: Muốn Khiến Anh Trầm Luân Chương 59: Bị Truy Sát Chương 60: Mạng Của Chúng Ta Khắc Nhau Chương 61: Anh Yêu Tôi À Chương 62: Nhất Định Sẽ Bảo Vệ Em Chương 63: Tình Địch Đụng Mặt Chương 64: Đàn Ông Khi Trên Giường Chương 65: Người Quan Trọng Nhất Chương 66: Cưới Hung Thủ Giết Em Trai Chương 67: Từ Huy Vũ Tự Sát Chương 68: Tin Tưởng Anh Chương 69: Không Ai Nợ Ai Chương 70: Bị Lộ Thân Phận Chương 71: Ép Buộc Phải Thề Chương 72: Đêm Hoan Lạc Chương 73: Nhạc Thanh Dao Quay Về Chương 74: Rạch Mặt Chương 75: Nguy Kịch Chương 76: Lướt Qua Nhau Chương 77: Không Muốn Là Gánh Nặng Chương 78: Mẹ À Hoa Phù Dung Nở Rồi Chương 79: Cạn Cả Nước Mắt Chương 80: Từ Bỏ Sự Sống Chương 81: Bốn Năm Sau Chương 82: Phó Tổng Của Dsm Chương 83: Tôi Chưa Kết Hôn Chương 84: Bóng Lưng Trong Trí Nhớ Chương 85: Carlos Khương Vũ Chương 86: Câu Hỏi Muộn Màng Chương 87: Người Phụ Nữ Của Tôi Chương 88: Ước Nguyện Đêm Giao Thừa Chương 89: Gặp Lại Bạch Thanh Ngân Chương 90: Lạc Đường Chương 91: Gặp Cướp Chương 92: Lần Đầu Tiên Cầm Súng Chương 93: Làm Bạn Với Súng Đạn Chương 94: Bị Nhốt Trong Nhà Gỗ Chương 95: Cháy Nhà Chương 96: Ám Ảnh Tiếng Sấm Chương 97: Bản Mẫu Bị Đánh Cắp Chương 98: Hẹn Ăn Tối Chương 99: Đưa Tôi Về Nhà Anh Chương 100: Bế Con Đi Bắt Gian Chương 101: Cả Đời Đều Sẽ Dùng Để Trả Nợ Chương 102: Đánh Ghen Chương 103: Anh Là Thằng Tồi Chương 104: Anh Hết Yêu Em Rồi Sao Chương 105: Tiểu Niệm Phát Sốt Chương 106: Có Người Tập Kích Chương 107: Trở Lại Biệt Thự Của Từ Gia Chương 108: Giúp Anh Rửa Vết Thương Chương 109: Tôi Nghiêm Túc Theo Đuổi Em Chương 110: Dụ Dỗ Niệm Thâm Chương 111: Bà Nghiêm Đẩy Thuyền Chương 112: Cua Gái Thì Phải Mặt Dày Chương 113: Tử Thâm Đến Đòi Người Chương 114: Chơi Đểu Cướp Xe Chương 115: Chuyện Không Ai Ngờ Chương 116: Hôn Mê Chương 117: Phù Dung Sắp Chết Chương 118: Tỉnh Dậy Chương 119: Phải Mạnh Mẽ Chương 120: Vị Khách Sống Chung Nhà Chương 121: Tôi Đưa Em Đi Làm Chương 122: Bìa Hồ Sơ Vô Tình Tìm Thấy Chương 123: Cuộc Họp Cổ Đông Chương 124: Yêu Cầu Từ Chức Chương 125: Bãi Bỏ Chức Vụ Chương 126: Chính Thức Đối Đầu Chương 127: Giám Đốc Tài Chính Của Tg Fintech Chương 128: Người Xưa Gặp Lại Chương 129: Giữ Sức Khỏe Nhé Chương 130: Hình Xăm Của Xuân Quang Chương 131: Tô Mì Đặc Biệt Chương 132: Tôi Yêu Em Chương 133: Ôm Nhau Ngủ Chương 134: Bắt Cóc Chương 135: Cá Cược Chương 136: Chuyện Năm Xưa Chương 137: Hình Ảnh Trong Mơ Chương 138: Tự Nguyện Buông Súng Chương 139: Tất Cả Chết Chung Chương 140: Nỗi Đau Bị Xé Toạc Chương 141: Dù Chỉ Có 1 Cơ Hội Chương 142: Sát Thủ Chuyên Nghiệp Chương 143: Quyết Định Của Bạch Thanh Ngân Chương 144: Ba Ngày Chương 145: Anh Vẫn Còn Chờ Em Chứ Chương 146: Mày Là Mosad Chương 147: Thân Thế Của Carlos Khương Vũ Chương 148: Trả Giá Chương 149: Từ Ngưng Viên Mặt Dày Chương 150: Cầu Xin Chương 151: Tg Fintech Bị Cháy Chương 152: Vứt Sạch Mặt Mũi Chương 153: Hợp Đồng Thuê Nhà Chương 154: Cậu Chủ Thật Đáng Thương Chương 155: Mẹ Chồng Và ‘chàng Dâu’ Chương 156: Bố Và Con Gái Chương 157: Sinh Tố Dưỡng Nhan Chương 158: Mạc Tử Thâm Ghé Thăm Chương 159: Osin Cao Lãnh Chương 160: Đêm Mưa Chương 161: Đi Hẹn Hò Chương 162: Gặp Bác Sĩ Tâm Lý Chương 163: Bác Sĩ Gwen Chương 164: Hoa Nở Vào Mùa Đông Chương 165: Bệnh Nhân Thứ Ba Chương 166: Thôi Miên Chương 167: Bánh Phù Dung Thật Sự Rất Ngon Chương 168: Nhất Định Không Buông Tay Chương 169: Bắt Đầu Sống Lại Chương 170: Cuộc Gọi Năm Đó Chương 171: Hiểu Lầm Nối Tiếp Chương 172: Gỡ Bỏ Khúc Mắc Chương 173: Cả Đời Bên Cạnh Em Chương 174: Thái Độ Kỳ Lạ Chương 175: Kết Nhất Định Sẽ Hạnh Phúc 1,403 từ