
Giới thiệu
Giới thiệu:
"Thưa ngài, cho tôi xin một tấm danh thiếp được không?”
Diệp Ánh Du đứng ở phía sau người đàn ông và gọi một tiếng.
Một giọng nói ngọt ngào vang lên, lập tức ánh mắt của mọi người đột nhiên đổ dồn vào Diệp Ánh Du, Nam Cung Hàn cũng theo giọng nói mà nhìn theo.
Diệp Ánh Du mặc trên người một chiếc váy trắng, tóc dài xõa ngang vai, trên mặt mang theo nụ cười ngọt ngào, đôi mắt trong veo, trông cô đứng đắn mà trang nhã.
Sau khi Nam Cung Hàn quay đầu lại, Diệp Ánh Du cũng theo ánh đèn nhấp nháy mà nhìn thấy rõ khuôn mặt của anh, đôi mắt anh sâu thẳm như bầu trời bao la đầy sao, dưới chiếc mũi cao là đôi môi mỏng mím chặt, anh chỉ im lặng ngồi ở đó, với điếu thuốc đang cháy dở kẹp giữa các ngón tay, ánh mắt lạnh nhạt của anh rơi vào cơ thể của Diệp Ánh Du, anh giống như một vị hoàng đế đang cúi xuống nhìn xuống cô.
Diệp Ánh Du vẫn bình tĩnh nhìn Nam Cung Hàn, và hỏi lại anh: “Có được không?”
Đây không phải là lần đầu tiên Nam Cung Hàn gặp một người phụ nữ chủ động bắt chuyện, nhưng đây là lần đầu tiên anh gặp phải một cô gái tự nhiên phóng khoáng như vậy, cô ấy giống như một cô gái vô cùng hiền lành và ngoan ngoãn.
"Cô xin danh thiếp của tôi? Cô định trả giá như nào để mua được nó?" Nam Cung Hàn nói, giọng khàn khàn của anh nghe thật gợi cảm, giọng của anh cho người ta cảm giác đây là một con người trầm ổn chín chắn.
Diệp Ánh Du dừng lại và nhìn về phía anh.
Đôi mắt đẹp của anh cũng rơi vào trên người cô mà đánh giá cô, anh cười mà như không cười nhìn cô, ánh mắt anh giống như thợ săn đang đuổi bắt con mồi, chính xác, nhanh nhẹn.
Nam Cung Hàn bắt đầu lấy một tấm danh thiếp của chính mình và đưa nó tới giữa không trung.
Diệp Ánh Du đưa tay ra định lấy nhưng bất thình lình anh lại nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô.
Tay cô quanh năm lạnh lẽo, nhưng tay anh lại cực kỳ nóng, đầu ngón tay Diệp Ánh Du run lên, đôi mắt trong veo khẽ nheo lại, nhìn anh chằm chằm.
Một lúc lâu sau, đôi môi đỏ mọng của cô mới nở nụ cười duyên dáng: "Cảm ơn.”
Sau đó cô cố gắng lắm mới rút được danh thiếp ra và... cứu lấy tay mình...
Sau đó, Diệp Ánh Du ưu nhã xoay người và bình tính bước trở lại chỗ ngồi của mình.
"Thưa ngài, cho tôi xin một tấm danh thiếp được không?”
Diệp Ánh Du đứng ở phía sau người đàn ông và gọi một tiếng.
Một giọng nói ngọt ngào vang lên, lập tức ánh mắt của mọi người đột nhiên đổ dồn vào Diệp Ánh Du, Nam Cung Hàn cũng theo giọng nói mà nhìn theo.
Diệp Ánh Du mặc trên người một chiếc váy trắng, tóc dài xõa ngang vai, trên mặt mang theo nụ cười ngọt ngào, đôi mắt trong veo, trông cô đứng đắn mà trang nhã.
Sau khi Nam Cung Hàn quay đầu lại, Diệp Ánh Du cũng theo ánh đèn nhấp nháy mà nhìn thấy rõ khuôn mặt của anh, đôi mắt anh sâu thẳm như bầu trời bao la đầy sao, dưới chiếc mũi cao là đôi môi mỏng mím chặt, anh chỉ im lặng ngồi ở đó, với điếu thuốc đang cháy dở kẹp giữa các ngón tay, ánh mắt lạnh nhạt của anh rơi vào cơ thể của Diệp Ánh Du, anh giống như một vị hoàng đế đang cúi xuống nhìn xuống cô.
Diệp Ánh Du vẫn bình tĩnh nhìn Nam Cung Hàn, và hỏi lại anh: “Có được không?”
Đây không phải là lần đầu tiên Nam Cung Hàn gặp một người phụ nữ chủ động bắt chuyện, nhưng đây là lần đầu tiên anh gặp phải một cô gái tự nhiên phóng khoáng như vậy, cô ấy giống như một cô gái vô cùng hiền lành và ngoan ngoãn.
"Cô xin danh thiếp của tôi? Cô định trả giá như nào để mua được nó?" Nam Cung Hàn nói, giọng khàn khàn của anh nghe thật gợi cảm, giọng của anh cho người ta cảm giác đây là một con người trầm ổn chín chắn.
Diệp Ánh Du dừng lại và nhìn về phía anh.
Đôi mắt đẹp của anh cũng rơi vào trên người cô mà đánh giá cô, anh cười mà như không cười nhìn cô, ánh mắt anh giống như thợ săn đang đuổi bắt con mồi, chính xác, nhanh nhẹn.
Nam Cung Hàn bắt đầu lấy một tấm danh thiếp của chính mình và đưa nó tới giữa không trung.
Diệp Ánh Du đưa tay ra định lấy nhưng bất thình lình anh lại nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô.
Tay cô quanh năm lạnh lẽo, nhưng tay anh lại cực kỳ nóng, đầu ngón tay Diệp Ánh Du run lên, đôi mắt trong veo khẽ nheo lại, nhìn anh chằm chằm.
Một lúc lâu sau, đôi môi đỏ mọng của cô mới nở nụ cười duyên dáng: "Cảm ơn.”
Sau đó cô cố gắng lắm mới rút được danh thiếp ra và... cứu lấy tay mình...
Sau đó, Diệp Ánh Du ưu nhã xoay người và bình tính bước trở lại chỗ ngồi của mình.
Danh sách chương (100)
Chương 1Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 7Chương 8Chương 9Chương 10Chương 11Chương 12Chương 13Chương 14Chương 15Chương 16Chương 17Chương 18Chương 19Chương 20Chương 21Chương 22Chương 23Chương 24Chương 25Chương 26Chương 27Chương 28Chương 29Chương 30Chương 31Chương 32Chương 33Chương 34Chương 35Chương 36Chương 37Chương 38Chương 39Chương 40Chương 41Chương 42Chương 43Chương 44Chương 45Chương 46Chương 47Chương 48Chương 49Chương 50