TruyenVip

Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi

Chương 4312

Mục lục

Chương 4312

Ánh mắt nhân viên bảo an này vô cùng khinh mệt, thật rõ ràng, anh ta không hề tin lời Lâm Thúy Vân nói “Ôi, tôi sợ quá nhaI”

Một bảo an trong đó đầu tiên là giả vờ sợ hãi, sau đó đột nhiên đổi sắc mặt, bảo cấp dưới của mình: “Các người còn ngốc ở đây làm gì?

Ném cô ấy ra cho tôi ngay lập tức!”

“Các người dám!”

Thấy mấy bảo an kia sẽ đụng tới Lâm Thúy Vân, đột nhiên một bóng đen nhanh như điện chớp vụt qua đây.

Thậm chí các nhân viên bảo an còn chưa kịp nhìn rố người xông qua là ai, lại đột nhiên cảm giác được bả vai của mình trĩu xuống.

Giây tiếp theo người cũng bị quảng bay thẳng ra ngoài.

Chỉ nghe thấy ba tiếng “bịch bịch bịch” trâm đục.

Mấy nhân viên bảo an vừa rồi có ý đồ đánh về phía Lâm Thúy Vân kia hầu như bị người ta ném hết lên mặt đất trong vài giây.

Bởi vì cú ném này quá nặng đến mức bọn họ choáng đầu hoa mắt.

Dường như lục phủ ngũ tạng đều bị khuấy lên, đau đến mức hoàn toàn không đứng lên được.

Đội trưởng đội bảo an vô cùng hoảng sợ nhìn người đàn ông khí thế thân hình cao lớn khiến người ta sợ hãi †rước mặt này, lắp ba lắp bắp nói: “Anh… Anh là ai?”

Người đàn ông không trả lời anh ra, chỉ hết sức ưu nhã mà võ võ bụi trên người mình, xoay người đi tới trước mặt Lâm Thúy Vân: “Không phải nói phải gọi điện thoại cho anh sao? Đợi lâu như vậy cũng không đợi được, nên anh dứt khoát tới thẳng đây luôn”

FC” UIC g Lâm Thúy Vân đột nhiên thấy Lục Mặc Thâm xuất hiện trước mặt mình, đầu lưỡi bắt đầu nói lắp.

Thậm chí ngay cả một câu hoàn chỉnh cũng không nói rõ ràng.

Xong đời, cô ấy nói với Lục Mặc Thâm đi tụ họp bạn thân.

Nhưng bây giờ lại đột nhiên xuất hiện ở trong này, vừa vặn bị Lục Mặc Thâm bắt được!

Lâm Thúy Vân đột nhiên có ảo giác trời đất tối tăm.

Lúc này trong đầu cô ấy chỉ có một ý niệm, đó chính là…

Lúc này không chạy còn đợi tới lúc nào!

Vì thế, hành động của Lâm Thúy Vân lập tức làm theo lòng của mình.

Cô ấy nhấc váy lên xoay người chuẩn bị chạy ra ngoài.

Chẳng qua bước chân còn chưa kịp bước ra, người đã bị Lục Mặc Thâm bắt được.

Chân Lâm Thúy Vân trượt ngã, lao thẳng vào lòng ngực của Lục Mặc Thâm.

Cho đến lúc này, cô ấy mới biết mình chạy không thoát, mới kiên trì ngẩng đầu cười tủm tỉm chào hỏi: “Giáo sư Lục, thật là trùng hợp nha, sao anh lại ở đây?”

Ánh mắt Lục Mặc Thâm thản nhiên nhìn cô gái nhỏ như hồ ly trong lòng ngực mình: “Không trùng hợp, em cho là anh cố ý tới tìm em?”

Chết tiệt, chỉ cần mỗi lần nghe thấy Lục Mặc Thâm dùng giọng điệu này nói với mình, Lâm Thúy Vân cũng biết chỉ sợ mình phải tiêu rồi.

“Cái đó… Cái đó, thật ra em cảm thấy chuyện này em có thể giải thích.”

Đầu óc Lâm Thúy Vân nhanh chóng xoay chuyển.

Cô ấy muốn nhanh nghĩ ra một cái cớ không chê vào đây được lấy lệ cho qua.

Đáng tiếc, Lục Mặc Thâm hoàn toàn không có tâm tư nghe.

“Bây giờ chúng ta không vội nghe em giải thích, không phải em muốn tìm lại di động của mình sao?”

Nghe nói như thế, mắt Lâm Thúy Vân sáng lên: “Giáo sư Lục, anh thật sự có cách đưa em vào sao?”

Lục Mặc Thâm không hờn giận nheo mắt lại, anh ta cứ như vậy nhìn chằm chằm Lâm Thúy Vân.

“Đừng nói với anh, em nói trong di động em có ảnh chụp em với chồng chưa cưới của em chẳng qua chỉ là cái cớ em trà trộn vào hội trường?”

 


Mục lục

710 từ

Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi

Mộc Hoa

4,621 chương · Đang ra

Truyện được đọc nhiều

Đệ Nhất Kiếm ThầnĐang ra
Đệ Nhất Kiếm Thần

Thanh Phong

11778 chương6.5
Phong Thần ChâuĐang ra
Phong Thần Châu

Oa Ngưu Cuồng Bôn

10919 chương7.2
Vô Thượng Thần ĐếĐang ra
Vô Thượng Thần Đế

Oa Ngưu Cuồng Bôn

6340 chương7.4
Thần Y Trở LạiĐang ra
Thần Y Trở Lại

Tiểu Tinh

6863 chương6.4
Thiên Đạo Đồ Thư QuánĐang ra
Thiên Đạo Đồ Thư Quán

Hoành Tảo Thiên Nhai

3577 chương7.1