TruyenVip

Tô Vân Kỳ - Chương 28

Chương 28

Bạn đang đọc truyện Tô Vân Kỳ chương 28 tại Truyenvip. Nội dung chương được cập nhật liên tục, giúp bạn theo dõi câu chuyện một cách trọn vẹn và nhanh nhất.


kinh ngạc nhìn hắn đang chắn trước mặt ta. Hắn mỉm cười yếu ớt với ta. Rồi ta nhìn thấy lưỡi dao xuyên qua bụng hắn, máu đỏ tươi nhuộm đỏ áo trắng của hắn. Tô Lạc Lạc nắm chặt dao găm, cười man rợ xoay lưỡi dao, hành hạ hắn.

Vân Sinh mồ hôi lạnh đầm đìa, nghiến răng không chịu kêu đau. Ta hét lên một tiếng, liều mạng đẩy ngã Tô Lạc Lạc, đỡ lấy Vân Sinh đang đổ xuống.

Máu, rất nhiều máu.

Sinh mệnh của Vân Sinh đang dần trôi đi.

Ta bịt chặt vết thương của chàng, nhưng máu vẫn không ngừng chảy ra từ kẽ tay.

"Đừng," ta khóc, cả người run rẩy, "Vân Sinh, đừng mà."

"Đừng khóc, Vân Kỳ tiểu thư..." Vân Sinh nói bằng giọng yếu ớt, "Cuối cùng ta cũng đã cứu được người rồi..."

Cuối cùng cũng cứu được ta rồi? Chẳng lẽ trước đây hắn đã không cứu được ta? Kiếp trước của Vân Sinh, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì với ta?

Tô Lạc Lạc nằm trên mặt đất, cười như điên dại, cười đến mức gần như không thở nổi: "Tô Vân Kỳ, hắn đã chết vì ngươi ba lần, vậy mà ngươi lại không nhớ hắn sao?”

Chết... ba lần?

"Vân Sinh, rốt cuộc ngươi là ai?"

Vân Sinh không trả lời, Tô Lạc Lạc tiếp tục nói: "Kiếp thứ nhất hắn là cô nhi Vân Sinh, kiếp thứ hai là tiểu hòa thượng Giác Không, ngươi nhớ ra chưa?"

Nàng ta lộ vẻ chế nhạo, ta cố gắng nhớ lại, nhưng không thể nhớ ra điều gì. Nàng ta cười nhạo vài tiếng; "Đồ ngốc, ngươi thấy chưa? Nàng ta căn bản không nhớ ngươi, ngươi hy sinh tất cả, đối với nàng ta đều chẳng đáng là gì, ngươi có ngu ngốc không?"

Ta lạnh như mưa sa, Vân Sinh nhẹ nhàng nắm lấy tay ta, đây là lần đầu tiên, hắn dám chạm vào ta. Hắn nhìn ta, thần sắc ôn hòa bao dung, khẽ nói: "Không sao... Vân Sinh vốn dĩ... không quan trọng..."

Ta lắc đầu thật mạnh: "Không phải, Vân Sinh, ngươi rất quan trọng, chúng ta rời khỏi đây, chữa khỏi cho ngươi, ta nhất định sẽ nhớ ra ngươi..."

Ta dìu Vân Sinh từ từ đứng dậy, muốn rời khỏi nơi này. Tô Lạc Lạc hét lớn:

"Muốn đi?! Ngươi hôm nay phải chết!"

Nàng ta cầm dao găm xông tới, đột nhiên, Vân Sinh lao về phía nàng ta, đón nhận lưỡi dao của nàng ta. Ta trơ mắt nhìn lưỡi dao xuyên qua ngực hắn. Máu nhỏ xuống theo đầu dao, từng giọt, từng giọt, dường như thời gian chậm lại.

Chàng thiếu niên như một con bướm gãy cánh, nhẹ nhàng ngã xuống.

Tô Lạc Lạc đứng bất động, trên cổ nàng ta xuất hiện một đường máu, máu rỉ ra. Trong tay Vân Sinh cầm một con dao nhỏ đã cắt cổ nàng ta. Tô Lạc Lạc vẻ mặt kinh ngạc, khó nhọc nói: "Sao có thể... chỉ là một... nhân vật nhỏ..."

Vân Sinh ho khan, phun ra một ngụm máu lớn, yếu ớt nói: "Ta là nhân vật nhỏ, nhưng hồn phách ta đã lìa khỏi thân xác ba kiếp rồi, không còn là người trong bút của ngươi nữa, tự nhiên có thể giết ngươi."

Tô Lạc Lạc ngã ngửa ra sau, rơi xuống vực.

Ngay sau đó, mặt đất bắt đầu rung chuyển dữ dội, vách núi bắt đầu sụp đổ theo cái chết của Tô Lạc Lạc. Lực lượng ngăn cản Ô Lặc Hoài và những người khác cũng biến mất, Ô Lặc Hoài chạy về phía ta.

Nhưng những tảng đá trên vách núi đang rơi xuống từng mảng lớn. Ta đỡ Vân Sinh lên, muốn đưa hắn đến nơi an toàn.

"Không kịp nữa rồi."

Vân Sinh khẽ nói, hắn dùng chút sức lực cuối cùng ôm lấy ta, ta nghe thấy hắn nói:

"Vân Kỳ tiểu thư, hãy đi tìm hắn đi."

Hắn tung ta lên cao, Ô Lặc Hoài nắm lấy tay ta, còn ta trơ mắt nhìn Vân Sinh theo vách núi sụp đổ, rơi xuống vực sâu. Khoảnh khắc đó, dường như dài như mấy kiếp người, ánh mắt hắn, vẫn buồn bã như lần đầu gặp gỡ.

Nhưng trong mắt hắn, lại có thêm một tia an ủi và yên lòng. Như đang nói, hãy sống tốt.

"Vân Sinh."

Ta khẽ gọi.

Trong sâu thẳm ký ức, xuất hiện giọng nói của ta khi còn nhỏ, nàng đang gọi: "Tiểu hầu tử!"

Ta nhớ ra rồi.

Khi ta chín tuổi, ta bị bọn buôn người bắt cóc sau núi, muốn bán ta đến Bắc Địch làm nô lệ. Vì bề ngoài ta xinh đẹp nên bán được giá cao hơn, bọn buôn người cũng chăm sóc ta cẩn thận hơn. Khi những đứa trẻ khác nhịn đói thì ta vẫn có thể uống cháo.

Có một cậu bé gầy trơ xương, người nóng như lửa đốt, kẻ buôn người nói nó sắp chết rồi, ném nó vào một góc, mặc nó tự sinh tự diệt. Ta chẳng biết nó tên gì, thấy nó gầy như khỉ con, bèn gọi nó là Tiểu Hầu Tử.

Đọc full truyện Tô Vân Kỳ

851 từ

Xem đầy đủ truyện Tô Vân Kỳ

Danh sách chương

20 chương đầu — xem toàn bộ trên trang truyện.

Truyện cùng thể loại

Truyện được đọc nhiều

Đệ Nhất Kiếm ThầnĐang ra
Đệ Nhất Kiếm Thần

Thanh Phong

Đệ Nhất Kiếm Thần — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

11778 chương6.5
Phong Thần ChâuĐang ra
Phong Thần Châu

Oa Ngưu Cuồng Bôn

Phong Thần Châu — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

10919 chương7.2
Chàng Rể Quyền ThếĐang ra
Chàng Rể Quyền Thế

N-H

Chàng Rể Quyền Thế — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

8001 chương6.6
Thần Y Trở LạiĐang ra
Thần Y Trở Lại

Tiểu Tinh

Thần Y Trở Lại — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

6863 chương6.4
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạĐang ra
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ

Ss Tần

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

5405 chương7.3
Xuyên Nhanh: Nữ Phối, Bình Tĩnh Một ChútĐang ra
Xuyên Nhanh: Nữ Phối, Bình Tĩnh Một Chút

Đỗ Liễu Liễu

Xuyên Nhanh: Nữ Phối, Bình Tĩnh Một Chút — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

5818 chương8.6