TruyenVip

Tiêu Tổng, Xin Tha Cho Tôi

Chương 910

Mục lục

Chương 910

Giờ phút này, Tiết An ngồi ở hàng ghế đầu: ….

Hình như hai kẻ trên xe đều quên mất sự tồn tại của anh, để bản thân nhìn thấy một màn nồng cháy điên cuồng này, Tiết An thật muốn tự móc mắt chính mình.

Ai sẽ đến cứu cậu đây?!

“Chuyện lớn” đang tiến hành được một nửa, Tiêu Kỳ Nhiên bỗng nhiên cảnh giác nhớ tới cái gì đó. Ánh mắt nâng lên, từ trong gương chiếu hậu nhìn thấy Tiết An đang co rúm, đưa hai tay lên che kín mặt.

Chết tiệt.

Ban nãy cơn đ*ng t*nh đến bất ngờ, hai người dường như đã quên đi sự tồn tại của Tiết An còn đang trong xe.

Nhận thấy nụ hôn của người đàn ông dừng lại, Giang Nguyệt mơ mơ màng màng mở mắt ra:

“… Sao thế?”

Tiêu Kỳ Nhiên hít sâu một hơi, lãnh đạm mở miệng, thanh âm bình tĩnh: “Tiết An.”

Tiết An: “Tôi…”

Không chỉ có mình Tiết An rơi vào trạng thái hoảng hốt, Giang Nguyệt bên này cũng “mắt chữ A, mồm chữ O”.

Cô lập tức ngẩng đầu nhìn lên, Tiết An nghiêm chỉnh ngồi ở vị trí tài xế, ánh mắt sợ hãi liếc ra bên ngoài cửa sổ: “Tôi không nhìn thấy gì hết, cũng không nghe thấy gì cả…”

“…”

Trong xe ánh sáng mập mờ, nhưng vẫn có thể nhìn thấy gương mặt của Giang Nguyệt biến hóa khôn lường từ trắng tới đỏ.

Xấu hổ chết được!

“Tôi xuống xe.” Tiết An sắp khóc, thanh âm đều phát run: “Tôi xuống xe đây, Tiêu tổng ngủ ngon, chị Giang Nguyệt ngủ ngon.”

Mặc dù ngượng ngùng, nhưng trong xe cũng chỉ còn lại hai người họ.

Bị quấy rầy như vậy, không khí mập mờ cũng tản đi không ít, hai người nhìn nhau, cuối cùng nhịn không được mà bật cười thành tiếng

Cô nhỏ giọng oán giận: “Tiết An thấy hết rồi.”

Tiêu Kỳ Nhiên xoa xoa eo Giang Nguyệt, thanh âm ung dung: “Vừa rồi Tiết An cũng nói rồi, cậu ta chẳng nhìn thấy gì cả.”

“…”

Giang Nguyệt trong lòng có vô số lời mắng chửi, nhưng cuối cùng kìm nén mà không thốt ra ngoài.

Thật đúng là một người dám nói, một người dám tin.

Tiết An ở bên ngoài xe đợi mấy phút, Giang Nguyệt mặt đỏ tai hồng từ trên xe đi xuống, thậm chí không chào hỏi cậu, liền thẳng hướng cửa khách sạn.

Tiêu Kỳ Nhiên cũng đi theo xuống xe, lúc đi ngang qua Tiết An thanh âm thản nhiên:

“Lần sau để ý một chút, tài xế khác ai cũng thông minh hơn đồ ngốc nhà cậu.”

Tiết An trong lòng âm thầm khóc than, thời buổi này thật không dễ kiếm sống.

Hai má Giang Nguyệt còn nóng, quẹt thẻ phòng vào phòng liền gọi tên Tĩnh Nghi: “Tĩnh Nghi. Chị về rồi!”

Trong phòng yên tĩnh, Tĩnh Nghi không ở trong phòng.


Mục lục

510 từ

Tiêu Tổng, Xin Tha Cho Tôi
Tiêu Tổng, Xin Tha Cho Tôi

Thục Kỷ

1,149 chương · Đang ra

Truyện được đọc nhiều

Đệ Nhất Kiếm ThầnĐang ra
Đệ Nhất Kiếm Thần

Thanh Phong

11778 chương6.5
Phong Thần ChâuĐang ra
Phong Thần Châu

Oa Ngưu Cuồng Bôn

10919 chương7.2
Thần Y Trở LạiĐang ra
Thần Y Trở Lại

Tiểu Tinh

6863 chương6.4
Thiên Đạo Đồ Thư QuánĐang ra
Thiên Đạo Đồ Thư Quán

Hoành Tảo Thiên Nhai

3577 chương7.1