
Giới thiệu
Biên tập: Phong Hoa Tuyết Nguyệt
Thể loại: xuyên không, phụ tử
Có câu nói thật chính xác và kì diệu: "Thiên hữu bất trắc phong vân, nhân hữu đán tịch hoạ phúc [1]". Vừa mới đây ta còn vừa đi trên đường vừa nghe MP3, thế mà ngay sau đó đã bị một lực thật mạnh đánh vào cơ thể, đến mức văng ra ngoài rồi mới rơi xuống mặt đất. Ngoài cảm giác đau nhức, tiếng hét chói tai khắp nơi, ý thức ta cũng không còn rõ ràng được nữa, vô thức chìm vào bóng tối. Dù vậy ta cảm giác mình chưa chết, ý thức vẫn còn hiện hữu. Nhưng trong bóng đêm này, không có gì cả, không cảm nhận được không gian, cũng không nhận rõ được thời gian.
Dần dần, ta cảm giác thân thể chính mình, nghe tới tiếng tim đập. Kỳ quái chính là, ngoại trừ tiếng tim đập của ta, còn có rất nhiều tiếng tim đập, có khi mơ hồ cả thanh âm nữ nhân. Cái này ta cuối cùng cũng hiểu, ta dường như đã trở thành anh nhi trong bụng mẫu thân.
Chẳng lẽ đây chính là “chuyển thế đầu thai” trong truyền thuyết? Xuyên qua thời không? Lòng ta một trận hưng phấn, nhiều hơn chính là tò mò, xuyên không niên đại? Đây là nơi nào? Là thân phận gì? Là nam hay nữ? Thật không hy vọng là nữ nhân, đời trước làm nữ nhân đích thực là chuyện buồn bực!
…
[1] Thiên hữu bất trắc phong vân, nhân hữu đán tịch họa phúc: trời không tính phong vân, người sớm tối có phúc có họa
Thể loại: xuyên không, phụ tử
Có câu nói thật chính xác và kì diệu: "Thiên hữu bất trắc phong vân, nhân hữu đán tịch hoạ phúc [1]". Vừa mới đây ta còn vừa đi trên đường vừa nghe MP3, thế mà ngay sau đó đã bị một lực thật mạnh đánh vào cơ thể, đến mức văng ra ngoài rồi mới rơi xuống mặt đất. Ngoài cảm giác đau nhức, tiếng hét chói tai khắp nơi, ý thức ta cũng không còn rõ ràng được nữa, vô thức chìm vào bóng tối. Dù vậy ta cảm giác mình chưa chết, ý thức vẫn còn hiện hữu. Nhưng trong bóng đêm này, không có gì cả, không cảm nhận được không gian, cũng không nhận rõ được thời gian.
Dần dần, ta cảm giác thân thể chính mình, nghe tới tiếng tim đập. Kỳ quái chính là, ngoại trừ tiếng tim đập của ta, còn có rất nhiều tiếng tim đập, có khi mơ hồ cả thanh âm nữ nhân. Cái này ta cuối cùng cũng hiểu, ta dường như đã trở thành anh nhi trong bụng mẫu thân.
Chẳng lẽ đây chính là “chuyển thế đầu thai” trong truyền thuyết? Xuyên qua thời không? Lòng ta một trận hưng phấn, nhiều hơn chính là tò mò, xuyên không niên đại? Đây là nơi nào? Là thân phận gì? Là nam hay nữ? Thật không hy vọng là nữ nhân, đời trước làm nữ nhân đích thực là chuyện buồn bực!
…
[1] Thiên hữu bất trắc phong vân, nhân hữu đán tịch họa phúc: trời không tính phong vân, người sớm tối có phúc có họa
Danh sách chương (30)
Chương 1: Tiết tửChương 1-2: Anh nhi thì kỳChương 2: Hà vị đào khíChương 3: Ly cung xuất tẩuChương 4: Sát nhânChương 5: Phiến sư học nghệChương 6: Chỉ phườngChương 7: Kết thứcChương 8: Ly cơChương 9: Trọng phùngChương 10: Giải độcChương 11: Văn đấuChương 12: Tỷ thíChương 13: Giao hữuChương 14: Tái hộiChương 15: Sát thủChương 16: Kinh thànhChương 17: Thi hộiChương 18: Đắc thấtChương 19: Nhập triềuChương 20: Tảo triềuChương 21: Tình dụcChương 22: Phó yếnChương 23: Phích lịchChương 24: Thượng hạ chi tranhChương 25: Tẩu xuất mộng yểmChương 26: Thiêu minh thân phânChương 27: Trọng hồi hoàng cungChương 28: Tiêu diêu thiên hạChương 29: Pn1: Hoàng đế