TruyenVip

Thông Linh Giao Dịch Sư: Hướng Dẫn Mua Bán Khí Vận Nhân Gian - Chương 73

Chương 73: Chương 73

Bạn đang đọc truyện Thông Linh Giao Dịch Sư: Hướng Dẫn Mua Bán Khí Vận Nhân Gian chương 73 tại Truyenvip. Nội dung chương được cập nhật liên tục, giúp bạn theo dõi câu chuyện một cách trọn vẹn và nhanh nhất.


Tôi ngạc nhiên nhướng mày, hơi bất ngờ khi cậu gọi tôi như thế.

Nhưng giờ tôi không còn là “Sếp” của cậu ấy, cậu gọi thẳng tên tôi cũng là điều bình thường.

Chu Trấn  sải bước đến bên cạnh tôi, cúi đầu nhìn tôi: “Chẳng phải đến tìm tôi sao? Sao lại muốn đi?”

Chỉ là đi ngang qua lớp học thôi, vậy mà cậu cũng thấy được? Hèn chi thầy giáo kể chuyện cười mà cậu không cười, hóa ra là vì đang phân tâm.

Tôi thầm nghĩ, rồi đưa cho cậu ấy một phong bì.

“Tặng cậu.”

Chu Trấn  ngẩn người, như thể đang suy đoán bên trong có gì.

Tôi giải thích: “Tiền công.”

Nụ cười vừa nở trên mặt cậu lập tức đông cứng lại. Chu Trấn  nắm chặt ngón tay, rồi lại buông ra. Cậu tự giễu: “Tôi cứ tưởng là…”

Tôi không muốn đoán xem cậu tưởng là gì, dù cũng dễ đoán thôi.

Phớt lờ ánh mắt đượm buồn của Chu Trấn, tôi giữ vẻ mặt điềm tĩnh: “Cầm lấy đi. Tôi đi đây.”

Nhưng Chu Trấn  lại lẽo đẽo đi theo.

Giờ đang là giờ học, sân trường vắng người. Quanh khu giảng đường lại càng yên tĩnh. Dù đi sau tôi hai bước, nhưng giọng nói trầm tĩnh của cậu vẫn nghe rõ mồn một.

“Sắc mặt chị không tốt lắm, đã đi khám chưa?”

“Tiệm đã đóng rồi, chị cũng nên nghỉ ngơi nhiều hơn.”

“Thanh Đường, chị…”

Tôi dừng bước.

Đã đến cổng trường của Yến Đại.

Ánh tà dương lặn dần về phía tây, phủ lên khuôn mặt của Chu Trấn  một chút sắc hồng. Cậu cắn môi, như thể đang nén lại điều gì. Cuối cùng, chỉ đành nở một nụ cười khổ: “Mấy ngày rồi không gặp, thật khó khăn lắm mới gặp được một lần, chị lại vội đi thế sao?”

Bỏ qua vẻ lưu luyến trong giọng nói của Chu Trấn, tôi nhớ đến bản di chúc đã viết xong, khẽ mỉm cười: “Tôi biết cậu luôn nghe lời, lần này cũng vậy. Khi tôi không còn ở đây, cậu phải chăm chỉ học hành, sớm tốt nghiệp. Kết bạn nhiều vào, đi du lịch nhiều vào.”

Thật ra, tôi còn rất nhiều điều muốn dặn dò cậu.

Nhưng Chu Trấn  là người ngoan ngoãn, hiểu chuyện. Không có tôi, cậu ấy vẫn có thể sống tốt cả đời.

Ánh mắt của Chu Trấn  dần chuyển thành lạnh lùng: “Điều này không giống như chia tay bình thường, mà như là… vĩnh biệt.”

Tôi im lặng một lúc, không phủ nhận cũng không khẳng định.

Chu Trấn thở dài sâu.

“Được thôi. Như chị muốn.”

Rồi, như thể đã hạ quyết tâm, cậu quay lưng bước đi.

Chiếc áo sơ mi đơn giản phác họa nên dáng hình cao gầy của Chu Trấn.

Cậu bước đi thật chậm, từng bước nặng nề, như thể mỗi bước chân đều đang giã từ quá khứ.

Chu Trấn luyến tiếc, nhưng cậu ấy cũng biết bản thân chẳng thể thay đổi được ý định của tôi.

Tôi thu lại ánh nhìn, mở điện thoại gọi xe.

Chẳng bao lâu sau, xe dừng ở bên đường.

Xác nhận biển số, tôi ngồi vào xe.

Vừa vào trong, tôi liền ngửi thấy thoang thoảng hương hoa dành dành.

Người lái xe không nói gì, chỉ bấm khóa trung tâm. Cửa sổ từ từ kéo lên, trong tôi đột nhiên dâng lên cảm giác cảnh giác.

Tôi xoay cổ tay, thử dừng thời gian.

Nhưng, thất bại.

Cơn choáng ập đến, tôi thầm phiền trách mình lại bị tái phát chứng hạ đường huyết. Đưa tay vào túi, nhưng không có viên kẹo nào. Đành phải chuyển sang tìm chiếc đồng hồ bỏ túi.

Chỉ cần chạm vào pháp khí, tôi có thể tiếp nhận một chút vận khí, giúp phục hồi thể lực tạm thời.

Nhưng đúng lúc đó, chiếc xe phanh gấp.

Người tài xế hất mũ lưỡi trai xuống, lộ ra mái tóc ngắn bù xù.

Anh ta nghiêng người qua, cầm lấy chiếc đồng hồ bỏ túi từ tay tôi.

Hương hoa càng lúc càng nồng hơn.

Cảm giác chóng mặt thêm nặng, tôi gần như cảm thấy những giọt mồ hôi lạnh đang rịn ra sau lưng.

Đồng thời, một chiếc còng tay lạnh lẽo bằng bạc nhẹ nhàng khóa chặt cổ tay tôi.

Đến bước này, tôi lại thấy bình tĩnh hơn.

Nhìn gương mặt thanh tú của Kim Tòng Tuấn, tôi nói bằng giọng hờ hững: "Cậu biết tôi ngửi thấy mùi hương nồng sẽ chóng mặt, còn chuẩn bị trước bằng cách lấy hết kẹo trong túi tôi. Xem ra tôi đã tự dẫn sói vào nhà rồi."

Kim Tòng Tuấn không đáp.

Tôi tựa lưng vào ghế: "Lái xe chậm chút, tôi đang chóng mặt đây."

Kim Tòng Tuấn cầm chiếc đồng hồ bỏ túi, v**t v* nhẹ nhàng: "Không muốn hỏi thử xem tôi định đưa cô đi đâu sao?"

Tôi nhếch mép, lắc lắc chiếc còng kêu leng keng trên tay: "Lười hỏi lắm. Cậu chắc chắn đã chuẩn bị kỹ càng rồi, vậy cứ nghe cậu thôi."


Đọc full truyện Thông Linh Giao Dịch Sư: Hướng Dẫn Mua Bán Khí Vận Nhân Gian

821 từ

Xem đầy đủ truyện Thông Linh Giao Dịch Sư: Hướng Dẫn Mua Bán Khí Vận Nhân Gian

Danh sách chương

20 chương đầu — xem toàn bộ trên trang truyện.

Truyện cùng thể loại

Truyện được đọc nhiều

Đệ Nhất Kiếm ThầnĐang ra
Đệ Nhất Kiếm Thần

Thanh Phong

Đệ Nhất Kiếm Thần — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

11778 chương6.5
Phong Thần ChâuĐang ra
Phong Thần Châu

Oa Ngưu Cuồng Bôn

Phong Thần Châu — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

10919 chương7.2
Chàng Rể Quyền ThếĐang ra
Chàng Rể Quyền Thế

N-H

Chàng Rể Quyền Thế — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

8001 chương6.6
Thần Y Trở LạiĐang ra
Thần Y Trở Lại

Tiểu Tinh

Thần Y Trở Lại — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

6863 chương6.4
Xuyên Nhanh: Nữ Phối, Bình Tĩnh Một ChútĐang ra
Xuyên Nhanh: Nữ Phối, Bình Tĩnh Một Chút

Đỗ Liễu Liễu

Xuyên Nhanh: Nữ Phối, Bình Tĩnh Một Chút — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

5818 chương8.6
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạĐang ra
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ

Ss Tần

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

5405 chương7.3