TruyenVip

Thiên văn

Thiên văn - Phần II - Chương 16 phần 1

Mục lục

Chương
16: Xác chết nơi hốc tường

Xác
chết long ra được một chút rồi không sao kéo tiếp được nữa. Tôi cúi
đầu nhìn xuống rồi đột ngột hét toáng lên. Âm đạo của xác chết
được nối với một đường ống trông khá giống sợi dây thừng, to bằng
khoảng hai ngón tay, màu lòng đỏ trứng, đầu còn lại xuyên vào ống
thông trong hố. Tôi giật mạnh, thấy trơn ướt như được bôi dầu nhờn.

Tôi
cứ thế ngủ một mạch hơn mười tiếng đồng hồ, nếu Lão Mục không lay
dậy thì có lẽ tôi vẫn còn ngủ tiếp.

Sau
khi tỉnh dậy, chúng tôi đều thấy tinh thần sảng khoái, người ngợm
cũng khỏe khoắn hơn hẳn, chỉ có điều bụng đói cồn cào. Lôi chỗ
bánh quy bẹp dúm ra, chúng tôi ăn ngấu ăn nghiến, cảm giác như đó là
món ngon nhất trên đời.

Bổ
sung năng lượng xong, chúng tôi đi đến cột trụ Sinh Tức Mộc, dán mắt
nhìn vào sáu lỗ kim nhỏ xíu, mỗi người cầm hai cây kim, chuẩn bị mở
cỗ máy xoay trục.

Lão
Mục dặn đi dặn lại, bất luận đường nào trong số lục đạo mở ra, thì
thời gian đóng cửa cũng sẽ rất ngắn, dây thừng bây giờ đã dùng hết,
nên anh ta sẽ xuống trước, chúng tôi bám sát theo, tránh trường hợp
lục đạo đóng lại, mọi người lại thất lạc nhau lần nữa.

Tôi
và Tiểu Đường gật đầu đồng ý, mỗi người cầm hai cây kim từ từ đâm
vào thân cây Sinh Tức Mộc.

Một
cơn chấn động lớn xuất hiện, sáu hình tròn thái cực trong vách tháp
từ từ xoay chuyển, chúng tôi vội chạy đến. Lão Mục chọn một đường
đi vào, tôi chống hai tay hai chân vào vách trong rồi nhảy xuống theo.
Lão Mục ôm chặt lấy tôi, lăn mấy vòng trên mặt đất để giảm bớt lực
rơi. Sau đó chúng tôi lại đứng dậy hợp sức đỡ Tiểu Đường rồi dựa
lưng vào nhau bật đèn pin rọi xung quanh.

Tầng
tháp này không khác gì những tầng phía trên, sáu mặt tháp đối nhau
từng đôi một, phía trên lại là hình ảnh của ba loại sinh vật kỳ
quái mà tôi đã nhìn thấy trước đó, hóa ra chúng tôi đã rơi trúng
vào Súc Sinh Đạo.

Chưa
để tôi kịp nói, Tiểu Đường đột nhiên khẽ kêu lên một tiếng, rồi bước
nhanh qua, tỉ mỉ quan sát bức bích họa đầu tiên. Xem xong, Tiểu Đường
buột miệng:

-
Ái chà, đây là Lục Lân, Lục Vũ, Lục Mao trong Ngũ trùng đây mà.

Năm
đó Đường Bá Hổ Và Từ Kinh mặc dù mỗi người tu tập một cuốn thượng
và hạ của bộ Mặc Văn Đường tập, nhưng cũng đã tráo đổi nhau
để đọc, mở đầu hai cuốn sách đều viết một câu: “Thiên địa
thần quỷ nhân, lõa lân mao côn vũ, ngũ tiên ngũ trùng giai vi châu thiên
chi vật. Mặc môn bính phân văn thân khắc hình, nhiên tắc vô sở bất bao,
vô sở bất dung. Giả dĩ thời nhật, cùng lực kiệt năng, tắc tiến Lục
Tây hóa cảnh”
. Đại ý muốn nói, mọi vật hữu hình hữu thể trên
thế giới này đều có thể thực hiện thuật xăm thân khắc hình lên trên
đó, cố gắng tu tập đến cùng thì sẽ đạt đến cảnh giới cao nhất là
Lục Tây.

Về
câu “Lõa lân mao côn vũ, ngũ tiên ngũ trùng” mà sách nhắc
đến, trong đó vũ trùng để chỉ loài cầm như gà, vịt…; mao trùng để
chỉ loài thú như hổ, báo…; côn trùng để chỉ loài giáp xác và loài
thủy tộc như ốc biển, cua, rùa…; lân trùng để chỉ loài cá và những
động vật có vẩy khác như thằn lằn, rắn…, thậm chí còn bao gồm cả
loài côn trùng cánh cứng; lõa trùng hay còn gọi là khảo trùng, tức
là những sinh vật không có lông bao phủ, để chỉ con người và ếch,
giun… Những loài trên gọi chung là Ngũ trùng, là nhận thức đầu tiên
của con người thời xưa về sinh vật xung quanh mình. Còn Ngũ tiên chính
là trời, đất, thần, người và quỷ.

Ba
loại “lân, vũ, mao” thuộc Ngũ trùng lại được thể hiện
trong Súc Sinh Đạo của sáu đường luân hồi. Lục Lân, Lục Vũ, Lục Mao
được tôn trọng hơn cả; nghe nói đó là ba linh vật mang trên mình đặc
trưng của sáu loài khác nhau nên được gọi là “tam giới lục
bất tượng”
(ba loài sáu dạng).

Tôi
nghe xong thấy ngỡ ngàng vô cùng, một là chưa từng nghe thấy những
thứ này bao giờ, hai là thấy Tiểu Đường tuổi trẻ mà sao biết nhiều
kiến thức cổ xưa kỳ quái như thế.

Tiểu
Đường mỉm cười, vui vẻ trả lời:

-
Những thứ này đều được ghi rõ trong bài nhận biết sinh vật của Mặc
Văn Đường tập
, em chỉ đọc lại từ trong sách ra, có gì ghê gớm
đâu.

Tôi
khẽ gật đầu, nhìn cái gọi là “tam giới lục bất tượng”,
trong lòng rối bời, cứ như mình bất ngờ vượt thời gian và không gian,
trở về thuở hồng hoang với những sinh vật chỉ có trong truyền thuyết
này hôm nay tôi đã nhìn thấy.

Mất
một lúc lâu, chúng tôi không ai nói với ai câu gì, cứ đứng lặng người
trong bóng tối, hơi thở dần gấp gáp hơn, có vẻ như ai cũng bất ngờ
trước những gì nhìn thấy trước mắt.

Mãi
sau, Tiểu Đường mới lấy ra một cây kim khắc hoa văn, bước nhanh đến
phía trước, nhẹ nhàng gỡ vẩy của con quái ngư khổng lổ ra. Những
mảnh vẩy hình bầu dục lần lượt được cậy ra, loạt xoạt, loạt xoạt,
âm thanh sắc bén đến chói tai. Đến chỗ mắt cá trơn tròn màu đen
bóng, Tiểu Đường mạnh tay hơn. “Sựt!” Mũi kim đâm một nhát vào trong,
từ vết châm lập tức rỉ ra thứ dịch lỏng dính dính màu xanh cốm, từ
từ chảy xuống vách tường, mùi cá tanh nồng bỗng chốc bốc ra khắp
nơi.

Tôi
hít hít mấy hơi, mùi tanh tưởi đó khiến tôi cảm thấy như thể đang
bước vào chợ hải sản, chẳng lẽ là cá sống sao? Tôi lắc mạnh đầu,
đúng là hoang đường. Nhưng mùi tanh đó phải giải thích thế nào đây?

Lão
Mục đưa tay ra chấm vào chất dịch, vê vê một lúc rồi đưa lên mũi
ngửi, mắt bỗng trợn tròn quay đầu nhìn Tiểu Đường đầy nghi hoặc.

Tiểu
Đường lạnh lùng, lắc đầu nói:

-
Để em xem lại xem sao.


bé từ từ di chuyển đến chỗ con vật được gọi là quái điểu trong Lục
Vũ trùng, đưa tay chạm nhẹ, lớp lông bỗng phồng lên, rung nhè nhẹ.
Tiểu Đường lấy mũi kim cắm vào mỏ chim, ấn mạnh, bỗng nghe “cạch”
một tiếng, mỏ chim há ra, cái lưỡi hồng hồng nhơm nhớp từ từ thòi
ra, mặt lưỡi loang loáng vết nước. Cô bé tiếp tục dùng cây kim cắm
vào thân con quái thú Lục Mao, khi rút kim ra, đầu kim dính một ít
máu đỏ, chỗ vết châm cũng rỉ ra một chút dịch đỏ, càng nhìn càng
thấy giống máu.

Tôi
thấy cổ mình cứng đờ, sợ hãi đến đờ cả người. Lẽ nào ba loại
quái thú này đúng là có tồn tại trên đời, sau khi chết mới bị xăm
dính lên vách tường như vậy. Thế nhưng đã bao nhiêu năm trôi qua, tại
sao dịch lỏng không khô, màu máu vẫn tươi, chẳng lẽ chúng còn sống?
Lẽ nào “bọn họ” mà cậu nhắc đến không phải chỉ con người, mà chính
là chúng?

Nghĩ
vậy, tôi bất giác lùi lại mấy bước, quan sát kĩ những con quái thú
đó, người lạnh toát, bên tai văng vẳng những âm thanh lạ giống như
tiếng kêu của các loài chim loài thú lạ, từ từ vọng lại trong tầng
tháp trống rỗng.

Những
gì trước mắt thật quá khó lý giải, tôi chỉ còn biết cầu cứu Tiểu
Đường:

-
Tiểu Đường, chuyện này rốt cuộc là thế nào, chị thấy ba con vật
này có lông có thịt, chỉ thiếu điều không động đậy được thôi, em có
chắc chúng đều không phải là sinh vật sống không?

Tiểu
Đường chau mày, quay người đi đến trước cây cột trụ Sinh Tức Mộc,
vuốt nhẹ, rồi nheo mắt nhìn lên đỉnh tháp, suy nghĩ một lúc rồi nói
đầy dứt khoát:

-
Chắc chắn không phải sinh vật sống, nếu em đoán không nhầm, có lẽ
chúng được nuôi nhờ khả năng dưỡng sinh của cây Sinh Tức Mộc này.

Hóa
ra, cây Sinh Tức Mộc được chia thành sáu cành sáu nhánh, gắn chặt
với trần tháp; sau khi cành lá mọc dài ra lại rủ xuống sáu mặt, lan
kín trong vách tháp, cung cấp dinh dưỡng cho ba sinh vật kỳ lạ đó,
giữ cho chúng nhiều năm không bị thối rữa.

Lý
giải này nghe qua có vẻ hợp lý, nhưng tôi vẫn không hoàn toàn tin như
vậy, nhất là vì ba sinh vật đó quá giống thật. Chúng có đầy đủ
lông lá máu thịt, mềm mại như động vật sống, tại sao lại nói chưa
từng tồn tại?

Tiểu
Đường đưa tay nhổ một sợi lông đuôi màu đỏ xen trắng trên mình Lục Vũ
trùng, vo nhẹ trong lòng bàn tay, nói nhỏ:

- “Lõa
lân mao côn vũ”
, chính là Lục Lõa, Lục Lân, Lục Mao, Lục Côn, Lục
Vũ, sáu loại này gọi chung là Tôn trùng. Nhưng dù sao cũng chỉ là
truyền thuyết, chưa hề có người tận mắt nhìn thấy, em cũng chẳng
thể hiểu nổi.

Nói
đoạn, Tiểu Đường bước đến trước Lục Mao trùng, lấy ngón tay nhổ một
nhúm lông màu đen, cúi xuống quan sát tỉ mỉ, mắt không chớp, tập
trung cao độ. Mãi lâu sau, cô bé bỗng nói:

-
Có lẽ chúng được tạo ra bởi kỹ thuật ghép da.

Nghệ
thuật xăm hình chỉ việc dùng kim xăm hình lên cơ thể người hoặc sinh
vật sống, trong đó lớp da chính là vật liệu quan trọng để khắc họa
nội dung, vì thế kỹ thuật này lại được chia thành thuật Cắt da và
thuật Ghép da. Cắt da là kỹ thuật lóc ra một miếng da rồi dùng kim
xăm lên bề mặt. Ghép da thường dùng để xăm những hình lớn, ban đầu
ghép những mảnh da nhỏ lại qua việc sử dụng các kỹ thuật đặc biệt
là xung, ép, điểm, hoạch, bát để tạo thành một mảnh
lớn. Những thợ xăm giỏi có thể khiến các miếng ghép không để lộ
mối nối, rồi dùng hình xăm và màu mực để che đi, trông như một tổng
thể hoàn chỉnh. Con Lục Mao trùng trước mắt, trên thân xác và các chi
đều có một khe nhỏ, rõ ràng là được ghép thành.

Tôi
nghe mà rùng mình, đây chính là kỹ thuật cấy ghép trong y học hiện
đại đây mà, người cổ đại sao có thể nắm bắt kỹ thuật này chứ? Lại
nghĩ đến hình mặt người sau lưng cậu, hôm đó ông Từ rõ ràng đã nhìn
thấy, nhưng cậu lại sống chết không thừa nhận, mảnh da cũng mất tích
một cách bí ẩn, có phải đây chính là kết quả của kỹ thuật ghép da
hay không?

Nghe
tôi hỏi vậy, Tiểu Đường khẽ lắc đầu:

-
Chị Tiêu Vi, chị còn nhớ Cửu Khiếu Đường của Tống Nguyệt
Uyên không? Trong Mặc môn không những có Cửu cấm mà còn có Hoạt cấm.
Thuật Ghép da chỉ có thể thực hiện trên cơ thể đã chết, không bao
giờ được làm trên vật sống, điều này là đại bất kính, sẽ bị trời
tru đất diệt đấy. Còn nữa, sau khi thực hiện thuật Ghép da, các cơ
thịt, mạch máu và xương cốt đều khó về đúng vị trí, nên thuật này
chỉ đơn thuần là ghép những mảnh nhỏ thành một mảnh lớn mà thôi.
Về mảnh da của cậu chị, em vẫn không lý giải được, đợi khi chúng ta
ra ngoài em sẽ xem tận mắt rồi kết luận sau.

Không
đợi tôi đồng ý. Lão Mục liền chỉ lên vách tường, nói tiếp:

-
Hay là chúng ta cậy mấy con này ra, xem xem bên trong rốt cuộc là cái
gì.

Tiểu
Đường chợt kêu “a” lên một tiếng, lắc đầu quầy quậy, xua tay lia lịa,
vội vàng ngăn cản:

-
Không được! Không được! Tôn trùng thánh linh, không được xúc phạm. Nếu
không được nhuận dưỡng từ cành lá cây Sinh Tức Mộc, chúng sẽ bị
thối rữa ngay, tuyệt đối không được gỡ lấy ra.

Nói
xong, Tiểu Đường lấy tay vuốt vuốt mái tóc, chỉnh lại quần áo, quỳ
trước ba con Tôn trùng vừa bị cô động đến, miệng lẩm nhẩm:

-
Mặc môn Đường tông Nhã Kỳ thất lễ.


bé cúi người dập đầu, miệng vẫn không ngừng lẩm bẩm trông hết sức
cung kính. Những lời từ tâm của Tiểu Đường mỗi lúc mỗi nhỏ, dần
dần không nghe rõ nữa nhưng thần thái vẫn vô cùng thành khẩn.

Thấy
thái độ của Tiểu Đường giống như một tín đồ trung thành, lại nghĩ
những con Tôn trùng đó thật quá mức kỳ quái, tôi và Lão Mục chẳng
biết nói gì, cũng chắp tay vái lạy. Lúc đó trong bụng thầm nghĩ,
dập đầu trước những con thú nhân tạo này cũng khá thú vị.

Sau
khi bàn bạc, chúng tôi đều cho rằng tầng thứ năm cũng sẽ tương tự như
vậy, liền quyết định xuống tiếp. Do đã nắm rõ kết cấu cơ bản của
tầng tháp dưới lòng đất, nên lần này chúng tôi chọn bừa lấy một
Thái cực đồ để mở ra.

Vừa
chạm đất, chúng tôi vội bật đèn pin, quan sát mọi thứ xung quanh. Quả
nhiên là cấu tạo giống với tầng một và tầng ba, xem ra tầng năm này
lại là một xuất phát điểm mới của Lục đạo.

Giống
những lần trước, chúng tôi lấy kim ra châm lên thân cây Sinh Tức Mộc,
lần lượt mở sáu đường Thái cực. Tiểu Đường bước đến trước lối đi,
nói:

Nhân
tẩu Nhân Đạo!
 Chúng ta đi theo đường cũ, xuống từ đây nhé!

Vừa
chui người vào đường ống, tôi liền cảm giác có gì đó không ổn. Bên
trong là một luồng khí lành lạnh màu xám, ngửi không có mùi, vừa
giống hơi nước của suối nước nóng, lại giống sương mù dày đặc. Tóc
tai, quần áo ngay lập tức xuất hiện những giọt nước tí tách chảy
xuống.

Đang
mải suy nghĩ, bỗng “phụt!” một tiếng, một cuộn khói xám phụt thẳng
vào mặt. Không kịp tránh, tôi giơ tay lên vuốt vuốt mặt, toàn là
những hạt bụi nhỏ xíu.

Mọi
người đều bất ngờ trước hiện tượng này, Lão Mục nghĩ một lát bèn
nói:

-
Tầng nước lưu trữ dưới lòng đất thường có độ sâu khoảng một
ki-lô-mét so với mặt đất, lượng nước lưu trữ lớn hơn rất nhiều so
với tổng lượng nước của các sông ngòi hồ ao trên bề mặt, hiện nay
lượng nước lưu trữ thăm dò được đã gấp một trăm lần so với lượng
nước trên bề mặt. Một số tầng nước thậm chí còn chứa loại nước
“hóa thạch” đã bị phong tỏa mấy triệu năm rồi.

Mặc
dù lời giải thích của Lão Mục rất hợp tình hợp lý, tôi vẫn có
chút băn khoăn, ẩm ướt thì có thể lý giải được, dù sao cũng đang ở
dưới lòng đất cả nghìn mét, nhưng cuộn khói xám kỳ lạ vừa nãy rõ
ràng được phụt ra, thì thật là khó hiểu.

Sau
khi chui xuống mặt đất, khắp nơi đều là màn sương dày đặc màu xám
như thế, chúng quấn chặt lấy chúng tôi, cứ như thể đang trong một bồn
tắm lớn. Một mùi lạ lạ kích thích mạnh niêm mạc mũi, vừa hít một
hơi liền lập tức hắt xì, tôi vội vàng lấy tay bịt mũi. Đột nhiên tôi
cảm thấy đầu óc quay cuồng, có lẽ do thiếu ô-xy bởi khí ẩm và mùi
lạ ở đây.

Màn
sương dày đặc đến kinh người, để tránh thất lạc, chúng tôi cầm tay
nhau, tay ai cũng ướt nhẹp, chẳng rõ là mồ hôi hay nước. Tôi dựa vào
hai người họ, giơ đèn pin lên rọi xung quanh. Ánh sáng trắng cắt qua
màn sương dày đặc trong căn phòng lập tức hình thành một luồng sáng
dài và hẹp, những hạt bụi nhỏ trong màn sương bay khắp nơi, giống như
những sinh vật nhỏ xíu đang bay lượn trong sương mờ.

Tôi
lấy tay khoắng một cái, màn sương đậm đặc chính là hơi nước, hành
động của tôi làm xuất hiện một vòng xoáy nhỏ mà mắt thường có thể
nhìn thấy, những hạt bụi nhỏ chuyển động nhanh hơn, trông cảnh tượng
hết sức kỳ lạ.

Tôi
chợt nhớ ra, liệu trên tường có bích họa nào không, liền vội quay
người rọi đèn pin xem xét.

Do
màn hơi nước dày đặc nên ánh sáng đèn pin chỉ có thể đem lại một
cái nhìn cục bộ. Tôi nhìn thấy trên bức tường gần đấy kết thành
một đám nhỏ màu trắng, kết cấu nhẵn mịn. Tôi cảm thấy hơi lạ,
tường sao lại màu trắng, liền buông tay Tiểu Đường ra, vặn núm đèn
pin, phóng to chùm sáng để có thể nhìn rõ hơn.

Chùm
sáng đột ngột phóng to, trước mắt tôi là một khuôn mặt người trắng bệch,
đang giương mắt nhìn chằm chằm vào chúng tôi.

Khoảng
cách lúc đó chỉ độ nửa mét, tuy không rõ là nam hay nữ nhưng bỗng
nhiên xuất hiện một khuôn mặt người ở cự ly gần như vậy thật quá
bất ngờ. Tôi dựng hết tóc gáy, mắt hoa lên, vứt đèn pin xuống đất,
nhảy lùi về sau mấy bước, tay ôm ngực, tim đập thình thịch, há miệng
thở hồng hộc.

Lão
Mục và Tiểu Đường vội lao tới, kéo tay tôi hỏi bị làm sao. Tôi run
rẩy chỉ vào vách tường, giọng lạc đi:

-
Có… có người…

Mặt
bọn họ chợt biến sắc, vội quay đầu cầm đèn pin chiếu vào, toàn thân
chợt run bắn lên, Tiểu Đường hét lên một tiếng, chạy ra phía sau, ôm
chặt lấy tôi. Lão Mục hắng giọng, bước đến chắn trước mặt tôi, rút
phắt con dao ra, nắm chắc chuôi dao, hơi khụy người xuống, sẵn sàng tư
thế phòng vệ.

Anh
ta chắn hết tầm nhìn khiến tôi không nhìn rõ phía trước xảy ra
chuyện gì, chỉ thấy vai anh ta rung bần bật, răng nghiến kèn kẹt, có
lẽ do quá kinh ngạc.

Một
lúc lâu, chúng tôi không ai nói gì, người đứng thẳng đơ. Bốn bề vô
cùng yên tĩnh, ánh đèn pin chiếu thẳng về phía trước, ngoài tiếng
nghiến răng của Lão Mục, hình như còn nghe thấy cả nhịp tim thình
thịch của mấy người chúng tôi.

Hơn
chục giây trôi qua, tôi không nhịn được tiếp, khẽ gọi:

-
Anh Mục!

Lão
Mục từ từ quay đầu lại, mặt mày xám xịt, giọng méo hẳn đi:

-
Đó không phải là người!

Tôi
há hốc miệng, mất mấy giây mới hiểu ra anh ta nói gì. Thế nhưng không
thể như thế được, rõ ràng tôi vừa nhìn thấy một khuôn mặt người,
chắc chắn là một khuôn mặt người, tại sao… Đột nhiên, tôi sững sờ,
không phải người, chẳng lẽ là…

Thấy
vẻ mặt khác thường của tôi, Lão Mục lắc đầu, lách người sang bên
cạnh, cầm đèn pin lên soi. Tôi run rẩy nhìn về phía trước, người lập
tức cứng đờ. Phải nói thế nào bây giờ, cái thứ đó đúng là không
thể gọi là người, mà nếu là người thì cũng không phải một người,
mà là nửa người.

Trên
vách tường đen sì, một nửa thân người trần trụi chìm hẳn vào trong.
Khuôn mặt khá nổi bật, tuy không thấy tóc, nhưng cổ họng phẳng lì,
ngực nhô lên, rõ ràng là một phụ nữ, chỉ có điều không thể đoán
được khoảng bao nhiêu tuổi. Cô ta giương to mắt, con ngươi lấp lánh trông
như người sống, nhưng nét biểu cảm hết sức đặc biệt, không rõ là
đang cười hay đang khóc.

Trắng
đen rõ ràng, tương phản mạnh mẽ, giống như một bức tranh xé giấy,
đẹp mê hồn.


Mục lục

3,541 từ

Thiên văn
Thiên văn

Tang Thượng

30 chương · Full

Truyện được đọc nhiều

Đệ Nhất Kiếm ThầnĐang ra
Đệ Nhất Kiếm Thần

Thanh Phong

11778 chương6.5
Thần Y Trở LạiĐang ra
Thần Y Trở Lại

Tiểu Tinh

6863 chương6.4
Thiên Đạo Đồ Thư QuánĐang ra
Thiên Đạo Đồ Thư Quán

Hoành Tảo Thiên Nhai

3577 chương7.1