TruyenVip

Thiên thần và ác quỷ

Thiên thần và ác quỷ - Chương 82 - 83 - 84

Mục lục

Chương 82

Tại CERN,
cô thư ký Sylvie
Baudeloque cảm thấy đói bụng và muốn về nhà. Nhưng rủi thay, Kohler đã vượt qua cơn
nguy kịch. Ông ta vừa gọi điện, không phải là đề nghị, mà là yêu cầu Sylvie làm thêm giờ.
Không một lời giải thích.

Bao năm nay, Sylvie đã tự dặn mình không nên để bụng sự trái
tính trái nết của Kohler -
sự im lặng, thói quen kỳ quặc muốn dùng chiếc máy quay phim kỳ dị của ông ta để
ghi lại tất cả các cuộc gặp gỡ. Chị thầm ước con người này sẽ có lần bắn nhầm phải chính mình khi
đang bắn súng trường trong trường bắn giải trí của trung tâm. Nhưng rõ ràng ông
ta là một xạ thủ rất cừ.

Lúc này, ngồi một mình bên bàn làm việc, Sylvie thấy bụng đang sôi
lên ùng ục. Kohler vẫn chưa quay lại,
cũng chẳng có một lời chỉ dẫn về công việc của chị tối nay. Ngồi một mình mà
chịu đói kiểu này thật là chán, chị thầm nghĩ. Sylvie để lại trên bàn một lời nhắn cho Kohler, định chạy ù sang
khu nhà ăn của viện để kiếm thứ gì ăn qua loa cho đỡ đói.

Nhưng Sylvie không thực hiện được ý định đó.

Đi ngang qua khu giải trí của CERN, một dãy phòng có trang bị ti-vi chị
nhận thấy tất cả các phòng này đều đầy chật người, rõ ràng là những nhân viên
này đã bỏ ăn tối để vào đây xem thời sự. Hình như có chuyện động trời. Sylvie bước vào phòng đầu
tiên. Phòng này thấy toàn những anh chàng lập trình viên trẻ tuổi. Trông thấy
hàng chữ lớn trên ti-vi, Sylvie
há hốc mồm.

THẢM HỌA TẠI VATICAN

Nghe xong bản tin, Sylvie không dám tin vào tai mình. Một hội kín sát
hại các Hồng y Giáo chủ? Để chứng minh điều gì? Lòng căm thù của họ ư? Địa vị
thống trị của họ ư? Hay sự ngu dốt của họ?

Nhưng điều kỳ quặc là bầu không khí trong căn phòng này
không một chút buồn bã hay ủ rũ.

Hai anh chàng kỹ thuật viên trẻ tuổi chạy qua, tay vẫy
vẫy những chiếc áo phông in ảnh Bill Gates và lời nói của nhà tỉ phú này: RỒI MỘT NGÀY CÁC KỸ
THUẬT VIÊN MÁY TÍNH SẼ THỐNG TRỊ THẾ GIỚI.

- Illuminati!
- Một người hô to. - Tôi đã bảo là hội này có thật mà lại!

- Không tin nổi! Cứ tưởng chỉ là một trò chơi thông
thường.

- Họ giết Giáo hoàng rồi, các bạn ơi! Giáo hoàng cơ
đấy!

- Ối dào! Anh được bao nhiêu điểm rồi hả?

Tất cả cười rộ lên.

Sylvie sững sờ. Là một con chiên mộ đạo làm việc cùng những
nhà khoa học, đôi khi chị phải chịu đựng những lời xầm xì vô thần đầy báng bổ,
nhưng những anh chàng này dường như vô cùng phấn khích trước mất mát của giáo
hội. Làm sao họ có thể nói những lời báng bổ đến thế? Sao họ lại căm thù nhà
thờ đến thế?

Trong tâm thức của Sylvie, nhà thờ chỉ là một tổ chức vô hại… một nơi
tràn ngập tình yêu thương và sự chia sẻ… đôi khi chỉ là nơi người ta đến để hát
to lên mà không sợ bị người khác để ý.

Nhà thờ là nơi in dấu những sự kiện quan trọng trong
đời chị - đám tang, đám cưới, lễ rửa tội, những ngày lễ - và nhà thờ chẳng bao
giờ đòi hỏi gì để đổi lại cho vai trò của nó. Thậm chí tiền quyên góp cũng là
tùy tâm. Sau những buổi giảng bài ngày Chủ nhật ở nhà thờ lũ trẻ trở nên đáng
yêu hơn, tâm hồn chúng đầy ắp những ý tưởng giúp đỡ người khác và sống tốt hơn.
Những cái đó có gì là xấu?

Sylvie luôn ngạc nhiên khi thấy những người được cho là lỗi
lạc ở CERN không
thể nào hiểu nổi tầm quan trọng của nhà thờ.

Chẳng lẽ họ thực sự tin rằng những hạt quark và meson có thể tác động đến
những người bình thường? Rằng các phương trình có thể thực sự thay thế cho niềm
tin vào đấng tối linh?

Choáng váng, Sylvie bước dọc hành lang, qua những phòng giải
trí khác. Tất cả các phòng có ti-vi đều chật cứng. Lúc này, chị bắt đầu thắc
mắc về cuộc gọi từ Vatican
mà Kohler nhận
lúc trước. Trùng hợp ngẫu nhiên? Rất có thể. Đôi khi Vatican vẫn gọi điện cho CERN, một động thái có
tính chất ngoại giao trước khi đưa ra một lời bình luận gay gắt nào đó về những
nghiên cứu ở đây - gần đây nhất là thành tựu đột phá của CERN về công nghệ nano, lĩnh vực mà giáo
hội vẫn chỉ trích vì e ngại những liên quan của nó đến công nghệ gen. CERN chẳng bao giờ để ý.

Dường như đã thành lệ, gần như ngay sau loạt đạn của Vatican sẽ là cuộc điều
tra của một tổ chức nào đó liên quan đến việc có cho phép triển khai tiếp
nghiên cứu đó hay không. "Không gì đáng sợ bằng bị báo chí nhòm ngó",
Kohler vẫn thường
nói vậy.

Sylvie cân nhắc việc nhắn tin cho Kohler, dù ông ta có đang ở đâu để bảo ông
ta bật ti-vi lên. Ông ấy có quan tâm không nhỉ? Ông ấy đã biết chưa? Dĩ nhiên, chắc chắn ông
ấy phải biết rồi. Biết đâu Kohler
lại còn đang ghi băng toàn bộ bản tin này, và đang nở nụ cười đầu tiên
trong năm.

Tiếp tục đi dọc hành lang, cuối cùng thì Sylvie cũng tìm được một
nơi mà bầu không khí có vẻ dịu hơn… gần như là buồn bã.

Trong phòng này, chị thấy những gương mặt có tuổi và
đáng kính trọng nhất ở CERN.
Lúc Sylvie bước vào
trong phòng, họ thậm chí không ngẩng lên nhìn.

***

Ở đầu kia của toà nhà lớn, trong căn phòng lạnh lẽo
của Leonardo Vetra,
Maximilian Kohler đã
đọc xong cuốn sổ nhật ký bọc da lấy từ ngăn kéo bàn của Vetra. Lúc này ông đang xem bản tin. Mấy
phút sau, Kohler cất
cuốn sổ vào chỗ cũ, tắt ti-vi và ra khỏi phòng.

***

Ở một nơi khác rất xa, tại Vatican, Hồng y Mortati bê khay lá phiếu. Tới chân ống khói
nhà nguyện Sistine.
Ngài đốt những lá phiếu trên khay, khói đen bốc lên.

Một lần bỏ phiếu. Chưa có Giáo hoàng.

Chương 83

Ánh sáng toả ra từ những chiếc đèn pin chẳng thấm tháp
gì so với bóng tối âm u dày dặc trong Đại thánh đường St. Peter.

Khoảng không đen ngòm trên đầu như đang đè nặng xuống và Vittoria cảm
thấy sự trống trải đen kịt
xung quanh chẳng khác gì một vùng biển hoang vắng. Cô cố gắng bước đi
sát bên cạnh những người lính gác Thụy Sĩ trong khi Giáo chủ Thị thần vẫn sải những bước dài. Trên
cao, một chú chim câu kêu gù gù rồi vỗ cánh bay đi.

Dường như cảm nhận được tâm trạng bất an của Vittoria, Giáo
chủ Thị thần bước chậm lại và đặt tay lên vai cô. Một luồng sức mạnh lập tức
truyền qua bàn tay ấy, như thể con người này đang dùng phép màu nhiệm để truyền
cho Vittoria sự
điềm tĩnh rất cần thiết cho những công việc mà họ sắp tiến hành.

Chúng ta định làm gì thế này? Vittoria thầm nghĩ. Thật là một hành
động điên rồ!

Tuy nhiên, Vittoria biết rằng đây là một việc không thể không
làm, vì như thế có nghĩa là bất kính, là khủng khiếp. Cần có thông tin để đưa
ra những quyết sách cần thiết… những thông tin đang bị chôn vùi trong nhà mồ củaVatican. Không hiểu họ
sẽ tìm thấy gì. Có
đúng là hội Illuminati đã
sát hại Đức Thánh Chúa không? Phải chăng cánh tay của họ có thể vươn dài đến
thế? Không lẽ mình sẽ là người đầu tiên tổ chức khám nghiệm tử thi của một vị
Giáo hoàng?

Thật mỉa mai, trong thánh đường tăm tối này, Vittoria cảm
thấy sợ hãi, khác hẳn những đêm cô bơi giữa bầy cá ăn thịt người ngoài biển
khơi. Thiên nhiên chính là nhà của cô. Và lúc nào cô cũng hiểu thiên nhiên.
Nhưng với cô, linh hồn của loài người thì luôn luôn bí hiểm. Đám đông nhà báo
tập trung bên ngoài khiến Vittoria nghĩ
đến loài cá ăn thịt người. Thi thể bị đóng dấu sắt nung của đức Hồng y trên
ti-vi khiến cô nghĩ đến người cha của mình… và tiếng cười ghê rợn của kẻ giết
người. Hắn đang ở đâu đó ngoài kia. Cơn giận dữ trong lòng Vittoria đã nhấn chìm cảm
giác sợ hãi từ lúc nào.

Đi qua một cây cột lớn - lớn hơn bất kỳ cây cột bằng
gỗ nào khác cô gái trông thấy một luồng ánh sáng màu vàng cam. Luồng sáng này
dường như phát ra từ dưới nền của trung tâm Đại thánh đường. Đến gần hơn, Vittoria nhận
ra đó chính là điện thờ dưới lòng đất nổi
tiếng, nơi cất giữ những di vật quý giá nhất của Vatican. Đến gần hơn, Vittoria chăm
chú nhìn cỗ quan tài lớn bằng vàng, được thắp sáng bởi hàng chục ngọn đèn dầu.

- Đây chính là lăng mộ trong thánh đường St. Peter
phải không? - Hỏi vậy nhưng cô đã biết rõ đây là nơi nào. Tất cả những ai từng
đến thánh đường St. Peter đều biết những gì được cất giữ trong những cỗ quan
tài bằng vàng này.

- Thực ra thì không phải vậy. - Giáo chủ Thị thần đáp.
- Rất nhiều người vẫn hiểu lầm như thế. Đây không phải là chỗ đựng thánh tích.
Trong hòm này là những chiếc khăn choàng pallium để Giáo hoàng phát cho những Hồng y mới
được phong chức!

- Tôi tưởng là…

- Rất nhiều người cũng tưởng thế đấy. Các sách hướng
dẫn du lịch gọi nó là hầm mộ trong thánh đường St. Peter, nhưng hầm mộ thật sự
nằm ở tận dưới sâu trong lòng đất cơ. Vatican khai quật được hầm mộ này từ những năm 40.
Không một ai được phép xuống đó.

Vittoria kinh ngạc. Bước theo những người khác, xa dần vùng
sáng, cô nghĩ đến câu chuyện của những người hành hương vượt qua hàng ngàn cây
số chỉ để được nhìn thấy chiếc quan tài bằng vàng này và nghĩ rằng họ đã đến
được với Thánh Peter.

- Thế tại sao Vatican không công bố tin đó?

- Tất cả chúng ta đều được một cái gì đó khi nghĩ rằng
mình được tiếp xúc với đấng tối linh… dù chỉ trong tưởng tượng.

Là một nhà khoa học, Vittoria không thể không công nhận
rằng đây là một lập luận lôgíc.
Cô đã từng đọc vô số nghiên cứu về hiệu ứng của sự trấn an - thuốc aspirin chữa lành bệnh
cho những bệnh nhân ung thư trong khi bản thân người bệnh thì tin chắc rằng họ
đang dùng một loại thần dược nào đó. Suy cho cùng thì đó chẳng phải là đức tin hay sao?

Thay đổi chưa bao giờ là sở trường của Vatican. Thừa nhận những sai lầm trong quá khứ hay hiện đại
hoá bản thân nó là những gì Giáo hội xưa nay luôn tìm cách tránh né. Và Đức
Thánh Cha đã cố gắng thay đổi điều đó. - Giáo chủ Thị thần ngừng một lát - Hoà
nhập với thế giới hiện đại, tìm những phương cách mới để tiếp cận Chúa.

Trong bóng tối, Vittoria gật đầu:

- Giống như khoa học chứ gì?

- Thật ra mà nói thì có lẽ khoa học lại là cái không
thích hợp.

- Không thích hợp? - Vittoria có thể nghĩ ra rất nhiều từ
ngữ để nói về khoa học, nhưng trong thời hiện đại này, từ không thích hợp rõ
ràng không thể là một trong những từ ấy.

- Khoa học có thể chữa lành vết thương, nhưng cũng có
thể giết chết người ta. Cái đó phụ thuộc vào người nắm khoa học trong tay. Linh
hồn của người đó mới chính là cái ta quan tâm tới.

- Cha bắt đầu đến với Chúa từ bao giờ?

- Từ trước khi ta chào đời.

Vittoria trợn tròn mắt.

- Rất tiếc, câu hỏi đó đối với ta luôn có vẻ là lạ. Ta
muốn nói rằng lúc nào ta cũng tâm niệm rằng mình sẽ phụng sự Chúa. Từ khi biết
nghĩ. Tuy nhiên đến khi trở thành một thanh niên trong quân ngũ thì ta mới thực
sự ý thức đầy đủ về tâm nguyện ấy của mình.

Vittoria ngạc nhiên:

- Cha đã từng đi lính ư?

- Hai năm. Ta nhất định không chịu cầm súng, thế là họ
bắt ta lái máy bay. Loại trực thăng Medevac. Thỉnh thoảng ta vẫn lái máy bay đấy.

Vittoria cố mường
tượng cảnh một vị thầy tu trẻ đang lái máy bay. Thật kỳ lạ, cô thấy con
người này thật phù hợp với bảng điều khiển máy bay. Uy lực của Giáo chủ Thị
thần Ventresca thực
ra cũng là kết quả của phẩm chất này.

- Cha có bao giờ lái máy bay cho Đức Thánh Cha không?

- Lạy chúa, không. Vị khách đặc biệt đó thì xin dành
cho các phi công chuyên nghiệp. Nhưng đôi khi Đức Thánh Cha cho phép ta trở về Gandolfo bằng máy bay
trực thăng. - Giáo chủ Thị thần im lặng giây lát, rồi quay sang nhìn Vittoria. - Cô Vetra, cảm ơn cô đã nhiệt
tình giúp đỡ chúng tôi hôm nay. Ta rất lấy làm tiếc về cha của cô, thật đấy.

- Cảm ơn cha!

- Ta không bao giờ biết mặt cha ruột của mình. Ông ấy
đã qua đời trước khi ta chào đời. Lên 10 tuổi thì ta mồ côi mẹ.

Vittoria ngước nhìn lên.

- Cha cũng mồ côi ư? - Đột nhiên cô thấy vị thầy tu
này trở nên thật gần gũi.

- Ta sống sót sau một tai nạn. Thảm hoạ đó đã khiến mẹ
ta thiệt mạng.

- Thế ai chăm sóc cha?

- Chúa. - Giáo chủ Thị thần đáp. - Người đã gửi đến
cho ta một người cha khác, theo đúng nghĩa đen của từ ấy. Một linh mục ở vùng Palermo xuất
hiện ở bệnh viện và đón nhận ta. Lúc đó ta không hề ngạc nhiên. Từ khi còn bé,
ta đã cảm nhận được sự quan tâm và tình yêu của Chúa dành cho mình. Sự xuất
hiện của vị linh mục ấy đơn giản là đã khẳng định những gì ta nghĩ rằng sẽ xảy
đến. Chúa đã chọn ta làm kẻ nô bộc của người.

- Cha tin rằng Chúa đã chọn cha ư?

- Phải. Bây giờ ta vẫn tin như vậy. - Không hề có chút
giả dối nào trong giọng nói của Giáo chủ Thị thần, mà chỉ có lòng biết ơn sâu
sắc - Trong nhiều năm, ta đã làm việc dưới sự giám hộ của vị giám mục ấy. Sau
đó người được phong chức Hồng y Giáo chủ. Tuy nhiên, người vẫn không quên ta.
Trong tâm khảm của ta, người chính là cha.

Một luồng sáng bất ngờ rọi vào khuôn mặt của vị thầy
tu trẻ, và Vittoria đọc
thấy sự cô đơn trong đôi mắt ấy.

Họ đến bên một cây cột rất cao, và những ánh đèn pin
cùng chiếu xuống một cái hố. Nhìn những bậc thang dẫn xuống khoảng tối đen ngòm bên dưới, bất giác Vittoria muốn
quay lui.

Những người lính gác đỡ Giáo chủ Thị thần bước xuống.
Và cả cô nữa.

- Rồi sao nữa? - Vừa bước xuống, Vittoria vừa hỏi, cố phát âm
một cách mạch lạc. - Vị Hồng y Giáo chủ đó sau thế nào?

- Người rời khỏi Hội đồng hồng y để đảm nhiệm một vị
trí khác.

Vittoria ngạc nhiên.

- Sau đó, đáng tiếc là người đã ra đi.

- Thật sao? - Vittoria thốt lên. - Lâu chưa ạ?

Giáo chủ Thị thần quay lại, trong bóng tối, vẻ mặt đầy
đau đớn:

- Chính xác là cách đây 15 hôm. Và ngay bây giờ chúng
ta sẽ gặp lại người.

Chương 84

Vòm kính lưu trữ của Vatican được chiếu sáng bởi những
bóng đèn màu đỏ. Vòm kính này nhỏ hơn nhiều so với những vòm khác, ở đây ít khí
hơn, ít thời gian hơn. Giá mà ban nãy Langdon nhớ ra để yêu cầu Olivetti cho bật quạt thông gió lên thì tốt biết
mấy.

Langdon nhanh chóng xác định được khu vực chứa các tài liệu về
mỹ thuật. Khu vực này không thể lẫn vào đâu được. Nó chiếm trọn 8 giá sách đầy
ắp. Giáo hội Cơ đốc sở hữu hàng triệu tác phẩm nghệ thuật ở khắp nơi trên thế
giới.

Langdon nhìn lướt qua các giá đề tận cái tên Gianlorenzo Bernini. Anh
bắt đầu tận từ giữa giá trở xuống, ở khu mà có lẽ sẽ thấy vần B. Lúc đầu anh
tưởng cuốn sổ đang cần tận đã bị thất lạc, nhưng chỉ sau chốc lát, Langdon kinh hãi phát
hiện ra rằng những cuốn sổ này không được xếp theo thứ tự A, B, C. Sao mình không
thấy ngạc nhiên nhỉ?

Mãi khi quay lại tìm từ đầu, trèo thang lên tận trên
đỉnh giá cao nhất, anh mới hiểu ra cách sắp xếp tài liệu trong vòm này.

Cheo leo tận tầng trên cũng là những cuốn sổ cái dày
nhất về các bậc thầy thời Phục Hưng - Michelangelo, Raphael, Da Vinci, Botticelli. Hoá ra là thế, vì đây là nơi lưu trữ
tài liệu về "tài sản của Vatican" cho nên vị trí các cuốn sổ phụ thuộc vào giá trị của từng bộ sưu
tập. Cuốn Bernini nằm
giữa hai cuốn sổ đề Raphael và Michelangelo. Dày những gần mười phân.

Hổn hển vì phải vật lộn với cuốn sổ quá dày, Langdon xuống thang. Rồi
hệt như một cậu bé vớ được cuốn truyện tranh yêu thích; anh nằm soài xuống sàn; lật trang
bìa.

Cuốn sổ này có bìa vải rất chắc chắn. Bên trong là
tiếng Ý, chữ viết tay. Mỗi trang nói về một tác phẩm, có cả một đoạn miêu tả
ngắn gọn ngày tháng, địa điểm, giá nguyên liệu, đôi khi có cả phác hoạ tác phẩm
đó. Langdon lật
nhanh một lượt… 800 trang tất cả. Bernini quả là một người bận rộn.

Hồi còn là sinh viên, Langdon đã có lần thắc mắc tại sao một số nghệ sĩ
có thể sáng tạo nhiều tác phẩm đến thế trong quãng đời ngắn ngủi của họ. Về
sau, anh đã vô cùng thất vọng khi hiểu ra rằng các nghệ sĩ đó thực sự tự sáng
tác rất ít. Họ lập ra các xưởng nghệ thuật và đào tạo các nghệ sĩ trẻ, và để
cho những nghệ sĩ học việc này thực hiện các ý tưởng của mình. Những nhà điêu
khắc như Bernini thường
nặn các nguyên mẫu thu nhỏ bằng đất sét sau đó thuê người khác sao chép sang
chất liệu đá cẩm thạch. Nếu Bernini
phải đích thân tạo ra tất cả các tác phẩm của mình, chắc đến tận đầu
thiên niên kỷ thứ ba này ông vẫn chưa thể làm xong.

Phụ lục. Langdon tự nói một mình để gạt những ý nghĩ vẩn vơ không cần
thiết khỏi tâm trí. Anh lật đến cuối cuốn sổ, định tìm vần F để tận các tác
phẩm có liên quan đến Lửa, nhưng không thấy. Anh lầm bầm trong miệng: Làm sao
những người này lại căm ghét kiểu xếp theo trật tự A, B, C đến thế không biết.

Các tác phẩm rõ ràng là được xếp theo trật tự thời
gian. Xong tác phẩm này, Bernini
lại bắt đầu tác phẩm khác. Tất cả được xếp theo ngày tháng. Chẳng ích
lợi gì.

Nhìn phần phụ lục, một chi tiết đáng thất vọng nữa đập
vào mắt anh. Không có một tác phẩm nào có tiêu đề liên quan đến Lửa. Hai tác
phẩm đã tận được: Habbakuk
và thiên thần, cũng như Gió
Tây, đều không có tiêu đề liên quan trực tiếp đến Đất và Khí.

Langdon thử lật lung tung cuốn sổ, hi vọng một hình minh hoạ
nào đó có thể đem lại cho anh một ý tưởng bất ngờ. Nhưng chẳng thấy gì. Anh chỉ
thấy hàng chục tác phẩm mà anh chưa nghe nói tới bao giờ, và cũng có nhiều tác
phẩm anh đã biết từ trước… Daniel
và Sư tử, Thần mặt trời và Daphne, có
cả gần chục đài phun nước. Những đài phun nước này bỗng khiến anh để tâm. Nước.
Biết đâu bàn thờ khoa học thứ tư lại là một đài phun nước nào đó. Để ngợi ca
nước thì một đài phun nước dĩ nhiên là không gì bằng.

Langdon hi vọng có thể tóm được kẻ sát nhân trước khi phải
nghĩ đến Nước -
Bernini đã thiết kế
hàng chục đài phun nước ở Rome, và hầu hết đều được bố trí phía trước các thánh
đường.

Langdon quay lại với vấn đề của hiện tại. Lửa. Mắt nhìn lướt
cuốn sổ dày cộp, Langdon chợt
thấy vang lên trong tâm trí những lời nói đầy khích lệ của Vittoria. Hai tác phẩm trước
đều rất quen thuộc đối với anh… rất có thể anh cũng đã biết tác phẩm thứ ba này
rồi cũng nên. Quay lại phần phụ lục, Langdon tìm những tác phẩm anh đã biết. Một số có vẻ cũng quen
quen, nhưng vẫn không thấy ý tưởng nào nảy ra trong đầu. Rất có thể anh sẽ chết
trước khi tìm ra tác phẩm đó, dù thực sự không muốn, anh vẫn quyết định mang
cuốn sổ cái ra khỏi vòm lưu trữ. Thực ra chỉ là một cuốn sổ cái thôi mà, anh tự an ủi bản
thân. Lần này rất khác với việc đưa nguyên tác của Galileo ra ngoài. Nhớ đến tờ giấy nến viết
về Galileo trong
túi áo, anh tự nhủ phải nhớ mang trả vào chỗ cũ trước khi rời khỏi nơi này.

Vội vã, Langdon định nhấc cuốn sổ lên, nhưng đúng lúc này một hình ảnh
khiến anh dừng ngay lại. Dù phần phụ lục liệt kê rất nhiều, nhưng chỉ một tác
phẩm khiến anh cảm thấy là lạ.

Phần chú thích cho thấy đây là một tác phẩm nổi tiếng
của Bernini, Khoảnh
khắc đê mê của thánh Teresa. Mới
hoàn thành chưa được bao lâu, nó đã bị di chuyển khỏi vị trí ban đầu trong toà
thánh: Điều này chưa có gì đáng chú ý, anh biết quá khứ sóng gió của tác phẩm
này. Dù được nhiều người coi là kiệt tác, nhưng tác phẩm điêu khắc này bị Giáo
hoàng Urban VIII cho là đậm chất tính dục và không thích hợp với Vatican. Ngài đã
cho chuyển tác phẩm này đến một nhà thờ nhỏ hẻo lánh của thành phố. Điều đáng
chú ý là tác phẩm này đã được dời đến một trong năm nhà thờ mà Langdon hiện đang quan
tâm. Thêm vào đó ở đây còn ghi là di chuyển theo đề nghị của tác giả.

Theo đề nghị của tác giả? Thật khó hiểu. Khả năng Bernini muốn giấu tác
phẩm của mình vào một nơi hẻo lánh là rất ít. Các nghệ sĩ đều muốn tác phẩm của
mình được trưng bày trong những khung cảnh trang trọng, không phải ở…

Langdon đắn đo. Trừ phi…

Anh thậm chí không dám tin vào suy đoán của mình.
Không lẽ là thế thật? Phải chăng Bernini cố tình tạo ra một tác phẩm quá đậm chất dục tính để buộc Vatican phải
chuyển nó đi chỗ khác?

Đến một địa điểm do Bernini tự chọn? Biết đâu là một nhà thờ khuất nẻo
nào đó nằm đúng hướng mà Gió
Tây chỉ tới?

Langdon bắt đầu thấy phấn khởi trong lòng, nhưng những gì anh
biết về tác phẩm này lờ mờ hiện ra trong trí nhớ. Đâu có liên quan gì đến Lửa.
Tất cả những ai đã từng nhìn thấy tác phẩm này đều phải thừa nhận rằng nó chẳng
có vẻ gì liên quan đến khoa học. Liên quan đến tinh dục thì có, chứ khoa học
thì không chút nào. Có nhà phê bình nghệ thuật người Anh đã từng nói rằng,
không thể nào dùng Khoảnh
khắc đê mê của thánh Teresa làm
vật trang trí cho một nhà thờ Thiên Chúa
giáo. Dĩ nhiên Langdon hiểu
vì sao lại có sự bất đồng quan điểm như vậy. Dù được tạo ra bằng một đôi tay
thiên tài, nó vẫn là tượng Thánh Teresa trong tư thế nằm ngửa đang uốn éo, quằn
quại trong cảm giác đê mê.

Khó có thể lọt vào mắt xanh của Vatican. Langdon vội lật đến trang miêu tả tác phẩm
này. Trông thấy hình phác hoạ tác phẩm, anh bất giác cảm thấy có hi vọng. Trong
tranh, rõ ràng là Thánh Teresa đang trong cảm giác ngây ngất đê mê, nhưng cạnh
thiếu phụ này còn có một hình vẽ nữa, bức tượng thứ hai mà Langdon không hề nhớ ra.

Một thiên thần.

Anh bất giác nhớ lại truyền thuyết về bức tượng…

Vốn là một nữ tu sĩ, xơ Teresa đã được phong thánh sau
khi tuyên bố rằng trong giấc ngủ, bà được một thiên thần ghé thăm. Về sau, các
nhà phê bình đều cho rằng cuộc viếng thăm đó mang yếu tố dục tính chứ không có
tính chất tâm linh. Gần cuối trang giấy, Langdon thấy những đoạn trích dẫn quen thuộc.
Những lời nói của chính thánh Teresa khiến cho người ta không thể nghĩ theo bất
kỳ hướng nào khác:

"Cây giáo lớn bằng vàng của thiên thần… rực lửa…
xiên thẳng vào thân thể ta nhiều lần… xuyên vào ruột gan ta… một sự ngọt ngào
đến vô cùng khiến ta muốn khoảnh khắc đó không bao giờ chấm dứt".

Langdon cười mỉm. Những lời lẽ bóng bẩy này rõ ràng ám chỉ một cuộc truy
hoan thực sự, không thể là bất kì thứ gì khác. Đọc những câu miêu tả trong trang
giấy này, anh càng thấy phấn khởi. Dù đây là tiếng Ý, từ Lửa vẫn thấy xuất hiện
rất nhiều lần:

… mũi giáo của thiên thần rực lửa

… đầu thiên thần toả ra những tia lửa

… người trinh nữ bừng bừng trong ngọn lửa đam
mê…

Nhìn hình vẽ minh hoạ thêm một lần nữa, Langdon mới thực sự tin
chắc. Cây giáo rực lửa của thiên thần được giương lên cao, như một ngọn hải
đăng chỉ hướng. Thiên
thần dẫn lối trên hành trình cao cả. Thậm chí đây còn là một thiên thần Seraph, mà nghĩa đen của
từ này chính là "đấng
rực lửa".

Mặc dù không thuộc kiểu người tin vào số mệnh, nhưng
khi đọc tên của thánh đường đó, Langdon cũng phải tin là có những yếu tố tiền định.

Santa Maria Della Vittoria.

Vittoria, anh vừa đọc nhẩm vừa cười rạng rỡ. Tuyệt thật.

Lúc đứng lên, Langdon cảm thấy chóng mặt. Anh liếc nhìn cái
thang, lưỡng lự không biết có nên đưa trả quyển sổ vào chỗ cũ không. Mặc kệ, anh thầm nghĩ. Cứ để cha Jaqui cất cũng được. Rồi
anh gấp cuốn sổ lại, đặt ngay ngắn dưới đáy giá sách.

Vừa bước lại bên nút bấm đang toả sáng nhè nhẹ ở cửa
ra, Langdon vừa thở
dốc. Tuy nhiên, vận may tình cờ vẫn khiến anh cảm thấy phấn chấn.

Nhưng đúng lúc Langdon giơ tay định nhấn nút mở cửa thì vận may
ấy kết thúc…

Bất thình lình, vòm kính như thở dài đánh thượt một cái. Đèn mờ
dần, rồi nút khoá cửa cũng tắt ngấm. Như một con mãnh thú vừa thở hắt ra lần
cuối cùng trong đời, toàn bộ vòm kính chuyển thành tối thui. Có người vừa cắt
cầu dao điện.


Mục lục

4,864 từ

Truyện được đọc nhiều

Đệ Nhất Kiếm ThầnĐang ra
Đệ Nhất Kiếm Thần

Thanh Phong

11778 chương6.5
Thần Y Trở LạiĐang ra
Thần Y Trở Lại

Tiểu Tinh

6863 chương6.4
Thiên Đạo Đồ Thư QuánĐang ra
Thiên Đạo Đồ Thư Quán

Hoành Tảo Thiên Nhai

3577 chương7.1
Phong Thần ChâuĐang ra
Phong Thần Châu

Oa Ngưu Cuồng Bôn

10919 chương7.2