Thiên thần và ác quỷ
Thiên thần và ác quỷ - Chương 59 - 60 - 61
Chương 59
Phòng tác chiến của đội lính gác Thụy Sĩ cạnh doanh trại Corpo Di Vigilanza thường là nơi
sắp xếp lực lượng an ninh để bảo vệ Đức Thánh Cha khi người xuất hiện trước
công chúng trong các sự kiện quan trọng của Vatican. Nhưng hôm nay, căn phòng này được dùng vào một mục đích khác.
Người đang đứng trước mặt đội lính tác chiến lúc này
là đại tá Elias Rocher,
sĩ quan chỉ huy số hai của đội lính gác Thụy Sĩ.
Rocher có khuôn ngực rộng, dáng khoan thai. Ông ta mặc bộ
quân phục màu xanh lam truyền thống của sĩ quan cấp tá, trên đầu là chiếc mũ
bê-rê đỏ chói đội lệch. Giọng nói của ông ta nghe thanh thoát và du dương lạ
lùng so với vẻ ngoài to lớn. Dù ăn nói lưu loát và mạch lạc, ánh mắt của Rocher lúc nào cũng mờ
đục y như mắt những loài thú ăn đêm. Lính của Rocher vẫn gọi đùa ông ta là "Orso" - chàng gấu
mít ướt. Đôi khi họ còn nói đùa rằng Rocher là "chú gấu lặc lè mượn oai rắn độc". Chỉ huy trưởng Olivetti chính là rắn
độc. Rocher cũng có
nọc độc chết người y như con rắn kia, nhưng ít ra còn nghe tiếng bước chân mỗi
khi ông ta đến gần.
Tất cả binh lính của Rocher đều đang đứng nghiêm, mọi cơ bắp trên cơ
thể họ đều im phắc, mặc dù những tin tức họ đang được cập nhật khiến cho huyết
áp của toàn đội đang tăng dần lên.
Đứng tận cuối hàng thiếu uý tân binh Chartrand thầm ước giá
như anh được là một trong 99% những người đã nộp đơn nhưng không đủ điều kiện
để được nhận vào đội ngũ này. Mới 20 tuổi đầu, Chartrand là người ít tuổi nhất trong đội lính gác
Thụy Sĩ. Anh mới
phục vụ ở Vatican được
ba tháng. Giống như tất cả các thành viên khác của đội, Chartrand được quân đội Thụy Sĩ huấn luyện, rồi
phục vụ hai năm tại Bern, sau đó mới được tham gia vào các cuộc sàng lọc của Vatican tại các căn cứ bí
mật đặt ở ngoại vi thành Rome. Tuy nhiên, không một bài huấn luyện nào trong
suốt quá trình dài đó đề cập đến một tình huống nguy kịch đến mức này.
Lúc đầu, Chartrand tưởng những gì đang được thông báo chỉ là một bài tập
huấn luyện mà thôi. Vũ khí của tương lai? Giáo phái cổ xưa? Các vị Hồng y Giáo
chủ bị bắt cóc? Sau đó Rocher
cho cả đội xem thứ vũ khí đó do camera truyền về. Rõ ràng đây không phải là tập
dượt.
- Chúng ta sẽ buộc phải cắt điện ở một số khu vực để
loại trừ những sóng từ nhiễu không cần thiết. Cả đội chia thành các nhóm bốn
người, đeo kính hồng ngoại để nhìn trong đêm tối. Tiến hành rà soát bằng máy dò
thiết bị nghe lén truyền thống, hiệu chỉnh đối với những từ trường dưới 3Ω (Omega). Có ai thắc mắc gì
không?
- Không.
Thần kinh Chartrand căng như sợi dây đàn.
- Lỡ chúng ta không tìm thấy kịp thời thì sao? - Anh
lên tiếng, và ngay lập tức thấy hối tiếc vì đã hỏi câu đó.
Gấu mít ướt đội mũ bê-rê đỏ nhìn anh chằm chằm, sau đó
ông ta buồn bã ra lệnh giải tán:
- Nhanh chân lên, các bạn.
Chương 60
Cách điện Pantheon hai khu phố, Vittoria và Langdon đi lướt qua hàng dãy xe tải đang đỗ, cánh
lái xe đa số đang gà gật ngủ.
Trong thành phố Vĩnh Cửu này, thời gian ngủ trưa dường
như dài vô tận. Đâu đâu cũng thấy cảnh người ta gà gật ngủ giữa nơi công cộng,
một tập quán có từ xa xưa ở Tây Ban Nha.
Langdon cố tập trung tư tưởng, nhưng tình huống này kỳ quặc
ngoài sức tưởng tượng. Cách đây có sáu giờ đồng hồ, anh còn đang ngon giấc ở Cambridge. Nhưng
lúc này đây, anh đang ở châu Âu và bất đắc dĩ phải tham gia vào một cuộc tỉ thí
giữa những gã khổng lồ, mang một khẩu súng lục bán tự động trong túi áo ngực,
nắm tay một cô gái mà anh chỉ vừa mới gặp.
Langdon quay sang nhìn Vittoria. Cô gái đang tập trung quan sát phía trước. Vittoria siết
tay anh rất chặt, biểu hiện của một phụ nữ độc lập và kiên quyết. Những ngón
tay của cô gái đan trong tay anh một cách tự nhiên và thân mật. Không một chút
do dự. Langdon mỗi
lúc một cảm thấy bị cuốn hút. Phải
thật tỉnh táo, anh tự nhắc nhở bản thân.
Dường như Vittoria đọc được suy nghĩ của anh:
- Hãy thư giãn đi nào. - Cô gái nói với anh, nhưng mặt
vẫn hướng thẳng ra phía trước. Chúng ta phải đóng giả làm một đôi uyên ương
đấy.
- Tôi vẫn thư giãn đấy chứ.
- Anh bóp nát tay tôi đến nơi rồi đây này.
Langdon đỏ mặt, anh nới lỏng các ngón tay.
- Anh hãy thở qua mắt đi. - Cô gái khuyên.
- Gì cơ?
- Để giúp cơ bắp được thư giãn. Tên gọi của bài tập
này là Pranayama.
- Piranha
hả?
- Không phải loài cá ăn thịt đó. Pranayama cơ. Nhưng cái đó
không quan trọng.
Họ băng qua góc phố và rẽ vào Piazza Della Rotunda, điện Pantheon đã hiện ra trước mắt. Như bao lần trước, Langdon chiêm ngưỡng cung
điện với nỗi kinh sợ. Pantheon. Đền
thờ tất cả các vị chúa. Các vị chúa của người vô thần. Chúa của tự nhiên và
trái đất. Nhìn
từ bên ngoài, cấu trúc của toà nhà có vẻ vuông và thấp.
Phần lớn mái vòm hình tròn bị những cây cột cao và
những mảng trang trí lớn hình tam giác che khuất. Tuy nhiên, hàng chữ phô
trương và kiêu ngạo khắc trên lối vào khẳng định rằng họ đã đến đúng chỗ. M. AGRIPPA L F COS TERTIUM FECIT. Langdon thầm dịch hàng
chữ sang tiếng Anh, như bao nhiêu lần trước, lòng đầy hứng khởi. Marcus Agrippa,
quan tổng trấn nhiệm kỳ 3, đã cho xây ngôi đền này.
Thật là khiêm tốn, Langdon thầm nhận xét và đưa mắt ngắm khu vực xung
quanh. Lác đác có mấy người khách du lịch vai đeo máy ảnh đang đi tha thẩn
trong điện. Mấy người khác đang ngồi thưởng thức cà phê đá tại quầy cà phê
ngoài trời La Tazza di
D oro s. Ngay ngoài
lối vào điện Pantheon có
bốn người lính đang đứng gác, đúng như Olivetti dự đoán.
- Trông có vẻ yên tĩnh. - Vittoria nhận xét.
Langdon gật đầu, nhưng lòng cảm thấy vô cùng bất ổn. Giờ đây
anh đã đến tận nơi, anh mới thấy tình huống này quả là không thực tế. Bất chấp
thái độ tin tưởng tuyệt đối của Vittoria,
anh cảm thấy tất thảy mọi người đã bị anh đặt vào một tình huống thật bấp bênh.
Bài thơ của hội Illuminati
vang lên trong tâm trí. Từ
nấm mồ trần tục của Santi,
lăng mộ hang quỷ. ĐÚNG RỒI, Langdon
tự nhủ. Đây chính là chỗ đó. Nấm mồ của Santi. Đã rất nhiều lần anh đến nơi này, đứng dưới
mái vòm hình tròn có lỗ trổ ở chính giữa, và ngắm nhìn nấm mồ của Raphael vĩ
đại.
- Mấy giờ rồi? - Vittoria hỏi.
Langdon xem đồng hồ:
- 7 giờ 55. Còn 10 phút nữa.
- Hi vọng mấy anh chàng kia bắn chuẩn xác. - Vittoria vừa
nói vừa đưa mắt nhìn những du khách đứng rải rác trong điện. - Nếu xảy ra
chuyện trong điện này thì chúng ta dễ bị bắn chéo cánh sẻ lắm.
Đến gần lối vào, Langdon thở một cách nặng nhọc. Khẩu súng trong
túi áo khoác nặng trĩu xuống. Anh thầm e ngại nhỡ những người lính gác này chặn
hai người lại và lục soát rồi phát hiện ra khẩu súng thì không biết sẽ thế nào.
Nhưng những người lính này chẳng buồn nhìn họ đến lần thứ hai. Rõ ràng là cả
hai đang đóng giả rất đạt.
Langdon thì thào bảo Vittoria:
- Chắc cô cũng chưa bao giờ dùng súng trừ trường hợp
bắn chỉ thiên, đúng thế không?
- Anh không tin tôi à?
- Tin á? Tôi đã biết cô là ai đâu!
Vittoria nhíu mày:
- Thế mà tôi lại nghĩ rằng chúng ta là một cặp uyên
ương cơ đấy!
Chương 61
Đặc quánh chất lịch sử, bầu không khí trong điện Pantheon có vẻ lạnh lẽo
và ẩm ướt. Trên đầu họ, khoảng trần đồ sộ thoải rộng như thể không trọng lượng
- với vòm thoải dài tới 42 mét không có cột đỡ, trần cung điện này còn rộng hơn
cả mái vòm của nhà thờ St. Peter. Như bao lần khác, Langdon thấy rờn rợn khi bước vào căn phòng
thênh thang này. Tại đây, kỹ thuật và nghệ thuật hoà quyện vào nhau thật tuyệt
vời. Từ trên cao, những tia nắng hoàng hôn đang chiếu xuyên qua giếng trời hình
tròn trứ danh. Oculus, Langdon
thầm nghĩ, hang
quỷ.
Họ đã vào đến nơi.
Langdon dõi mắt theo nhịp cuốn của trần nhà thoải dần xuống
những mảng tường rất nhiều cột, thoải xuống đến tận nền đá hoa cương dưới chân
họ. Thấy có tiếng nói chuyện rì rầm hoà lẫn với tiếng chân bước của các du
khách, Langdon đưa
mắt nhìn một lượt khoảng hơn chục người khách du lịch đang tha thẩn trong toà
nhà chạng vạng tối. Hắn
đã đến chưa nhỉ?
- Có vẻ khá yên ắng. - Vẫn cầm tay Langdon, Vittoria nhận xét.
Langdon gật đầu.
- Mộ của Raphael ở đâu?
Langdon cố xác định phương hướng. Anh đưa mắt nhìn khắp gian
điện hình tròn. Những ngôi mộ. Những bàn thờ. Những cây cột. Các hốc tường. Anh
đưa tay chỉ mộ phần được trang trí lộng lẫy bên tay trái.
- Tôi nghĩ mộ của Raphael nằm ở góc kia kìa.
Vittoria nhìn một lượt khắp gian phòng lớn.
- Tôi chả thấy có kẻ nào giống một tên sát thủ sắp
hành quyết vị Hồng y Giáo chủ ở đây cả! Hay chúng ta đi một vòng xem thế nào?
Langdon gật đầu.
- Trong điện này thì hắn chỉ có thể trốn ở một nơi duy
nhất. Chúng ta nên kiểm tra các hốc tường.
- Các hốc tường à?
- Đúng thế. - Langdon chỉ tay. - Các hốc xây lõm vào trong tường
kia kìa.
Rải rác khắp căn phòng tròn, xen giữa những ngôi mộ là
những hốc được xây lõm vào trong tường. Dù không lớn lắm, nhưng những hốc này
đủ để một người có thể nấp kín bên trong.
Những hốc này một thời từng là nơi đặt tượng các vị
thánh Olympia,
nhưng buồn thay, chúng đã bị phá huỷ khi Vatican quyết định biến Pantheon thành nhà thờ Thiên Chúa. Langdon cảm thấy công
phẫn, anh đang đứng ngay tại bàn thờ khoa học đầu tiên, nhưng tất cả các đầu
mối đều đã biến mất. Không hiểu xưa kia bức tượng đó được đặt ở đâu, và không
hiểu nó chỉ tay về hướng nào. Đối với Langdon, không gì tuyệt vời bằng tìm được pho
tượng với cánh tay kín đáo chỉ về hướng con đường ánh sáng - manh mối của hội Illuminati. Và không hiểu
người nghệ sĩ vô danh của hội Illuminati là ai nhỉ?
- Tôi sẽ đi về mạn trái, - Vittoria chỉ tay sang bên trái. - Anh đi về
bên phải nhé. Hẹn gặp nhau sau 180 độ.
Langdon gật đầu đồng ý.
Vittoria đi về bên trái, và lập tức tính chất cấp thiết và mức
độ nguy hiểm của thực tại choán lấy tâm trí của anh. Anh quay người, đi về bên
phải. Giọng nói của kẻ sát nhân như văng vẳng khắp đại diện lạnh lẽo. Đúng 8 giờ. Những
vật tế trinh tiết sẽ được dâng trước bàn thờ khoa học. Vào những thời điểm hết
sức chính xác. Tám, chín, mười, mười một giờ, rồi nửa đêm. Langdon xem đồng hồ: 7 giờ 52 phút. Còn 8 phút.
Hướng đến hốc tường đầu tiên, Langdon phải băng qua mộ một vị vua theo
đạo Thiên Chúa của Ý. Nhưng giống như nhiều ngôi mộ khác ở Rome, chiếc quan tài
bằng đá này không nằm thẳng bức tường, mà tạo thành những góc xiên lệch kì dị.
Một nhóm du khách có vẻ như đang thắc mắc về điều này. Nhưng Langdon không thể dừng
lại để giải thích cho họ. Quan quách của nhiều người theo đạo Thiên Chúa chính
thống không được đặt ngay ngắn so với kiến trúc chung, và mục đích là để đảm
bảo rằng người quá cố được đặt quay đầu về hướng Đông. Vừa mới tháng trước, Langdon đã thảo luận về
tập tục mang đậm màu sắc mê tín này với các sinh viên ở lớp biểu tượng học khoá
212.
- Thật là phi lý hết sức! - Một nữ sinh ngồi bàn đầu
đã thốt lên sau khi nghe Langdon
thuyết giảng về những ngôi mộ quay về hướng Đông. - Tại sao những người
theo đạo Thiên Chúa lại phải bố trí ngôi mộ quay đầu về phía mặt trời mọc cơ
chứ? Chúng ta đang bàn về đạo Thiên Chúa cơ mà… có phải những giáo phái thờ mặt
trời đâu?
Langdon mỉm cười, vừa đi đi lại lại trên bục giảng vừa ăn một
trái táo.
- Mời anh Hitzrot! - Anh nói lớn.
Một chàng thanh niên đang gà gật ở bàn cuối giật nảy
mình:
- Sao? Em ạ?
Langdon chỉ tay vào một bức tranh Phục Hưng dán trên tường:
- Ai đang quỳ trước Chúa kia?
- Dạ… một vị thánh ạ.
- Tốt lắm. Làm sao anh biết đó là thánh?
- Vì có một vầng hào quang ạ.
- Tốt. Và vầng hào quang có gợi cho anh nghĩ tới cái
gì không?
- Hitzrot
cười toét miệng:
- Có ạ. Những đồ tạo tác của người Ai Cập học từ kỳ
trước. Những… những… đĩa mặt trời!
- Cảm ơn Hitzrot. Mời anh ngủ tiếp. - Langdon quay lại nói với cả lớp - Những vầng hào
quang này giống như hầu hết các biểu tượng khác của Thiên Chúa giáo, được du
nhập từ tín ngưỡng thờ mặt trời của người Ai Cập cổ đại. Chúng ta thấy rất
nhiều ví dụ của tín ngưỡng thờ mặt trời trong Thiên Chúa giáo.
- Nhưng thưa thầy, - cô gái ngồi bàn đầu lên tiếng -
Tuần nào em cũng đi nhà thờ, nhưng có thấy thờ thần mặt trời đâu?
- Thế à? Thế ngày 25 tháng 12 hàng năm là ngày gì thế?
- Lễ giáng sinh ạ. Ngày sinh của chúa Giê-su.
- Nhưng theo kinh thánh, chúa sinh vào tháng 3, vậy ta
kỷ niệm cái gì vào cuối tháng 12 đây?
Im lặng.
Langdon mỉm cười:
- Thưa các bạn, ngày 25 tháng 12 là ngày những người
ngoại đạo cổ xưa thờ Mặt trời Bất khuất, trùng với ngày đông chí. Đó là một
thời khắc rất tuyệt diệu trong năm, khi mặt trời trở lại, và ngày bắt đầu dài
ra.
Langdon gặm thêm một miếng táo nữa.
- Các tôn giáo trên con đường chinh phục các giáo phái
khác, thường duy trì những ngày lễ cũ để đỡ gây sốc. Hiện tượng này được gọi là sự chuyển hoá. - Langdon giảng giải. -
Điều này giúp người ta nhanh quen với đức tin mới. Họ vẫn kỷ niệm những ngày lễ
thánh như trước, vẫn cầu nguyện ở những thánh địa cũ, vẫn giữ nguyên các biểu
tượng… và người ta chỉ đơn giản thay các vị chúa khác vào.
Lúc này cô sinh viên ngồi bàn đầu có vẻ đã phát cáu:
- Thầy nói rằng đạo Thiên Chúa chỉ là một hình thức
tân trang lại tín ngưỡng thờ mặt trời hay sao?
- Không phải thế. Thiên Chúa không chỉ vay mượn các
biểu tượng từ độc nhất tín ngưỡng thờ mặt trời. Nghi lễ phong thánh của chúng
ta cũng bắt nguồn từ nghi lễ "tôn thánh" của người Euhemerus cổ xưa. Nghi lễ
"bữa ăn thánh" - tức Lễ ban Thánh thể cũng có nguồn gốc từ nền văn
minh của người Aztecs.
Thậm chí cả khái niệm chúa hi sinh thân mình để chịu tội thay cho loài người
cũng không phải là thuần tuý cơ đốc giáo; sự hi sinh của một chàng trai trẻ vì
tội lỗi của những người khác trong tộc của mình là tập tục cổ xưa của người Quetzacoatl.
Cô gái trợn tròn mắt:
- Thế thì có bất cứ cái gì thực sự xuất phát từ đạo
Thiên Chúa không?
- Trong bất kỳ tôn giáo lớn có tổ chức nào, rất ít nghi lễ thực sự
được sinh ra bởi chính tôn giáo ấy. Chẳng có tôn giáo nào bắt đầu từ vạch xuất
phát cả. Mỗi tôn giáo đều kế thừa các tôn giáo khác. Những tôn giáo hiện nay
đều là một tập hợp những nỗ lực của loài người trong nỗ lực chung nhằm tìm hiểu
về đấng tối linh.
- Nhưng mà… thưa thầy, - Hitzrot đánh bạo lên tiếng, có vẻ đã tỉnh ngủ. -
Em biết có một thứ chắc chắn là có nguồn gốc Thiên Chúa giáo. Đó là hình tượng
Chúa, đúng không ạ? Các nghệ sĩ theo đạo Thiên Chúa không bao giờ vẽ đức Chúa
giống như hình tượng con chim ưng cửa người Aztec, hay bất kỳ hình tượng kỳ quặc nào khác.
Chúa luôn được vẽ trong hình hài một ông già có chòm râu trắng. Vậy hình tượng đức Chúa của
chúng ta có phải là sản phẩm của chính Thiên Chúa giáo không ạ?
Langdon mỉm cười. Những người mới chuyển sang đạo Thiên Chúa
từ bỏ những vị thần mà trước đây họ tôn thờ như các vị chúa vô thần, Chúa của
người La Mã, người Hi Lạp, Thần mặt trời, Mithraic… Họ hỏi nhà thờ rằng đức Chúa trời mới
trông như thế nào. Một cách rất khôn ngoan, nhà thờ đã chọn khuôn mặt quen
thuộc nhất, uy lực nhất và đáng sợ nhất trong lịch sử.
Hitzrot có vẻ hoài nghi:
- Là một ông già có chòm râu dài bạc trắng ạ?
Langdon đưa tay chỉ một loạt ảnh những vị thần cổ đại dán trên
tường. Trên cùng là bức vẽ một ông già có chòm râu dài bạc trắng trong tư thế
ngồi.
- Thần Zeus trông có quen không nào?
Đúng lúc đó giờ học kết thúc.
***
- Xin chào. - Một người đàn ông nói.
Langdon giật bắn người. Tâm trí anh trở lại với điện Pantheon.
Quay lại, Langdon thấy một ông già mặc áo khoác màu xanh lam có chữ thập
đỏ trước ngực. Ông già mỉm cười, phô ra hàm răng xám xịt.
- Anh chắc là người Anh? - Ông ta nói đặc giọng vùng Tuscan.
Langdon chớp mắt, một lúc mới hiểu được câu hỏi của ông già:
- À… không. Tôi là người Mỹ.
Ông ta có vẻ hơi ngượng:
- Lạy chúa, anh ăn mặc lịch sự quá, tôi cứ tưởng… xin
được lượng thứ.
- Tôi giúp gì được cho ông? - Langdon hỏi, trống ngực đập thình thịch.
- Thực ra thì tôi đang nghĩ rằng có thể giúp anh được
chút gì đó. Tôi là hướng dẫn viên ở đây. - Ông ta kiêu hãnh chỉ tay vào tấm phù
hiệu gắn trên ngực. - Công việc của tôi là làm cho chuyến thăm quan thành Rome
của anh trở nên hấp dẫn hơn.
Hấp dẫn hơn! Chắc chắn là bản thân chuyến thăm này đã
đủ hấp dẫn lắm rồi.
- Trông anh có vẻ rất đặc biệt, - người hướng dẫn viên
đưa đẩy. - Chắc là anh rất quan tâm đến lĩnh vực văn hoá. Cho phép tôi giới
thiệu với anh lịch sử của cung điện này.
Langdon lịch sự mỉm cười:
- Ông tử tế quá. Nhưng tôi là một giáo sư về lịch sử
nghệ thuật, và…
- Thế thì tuyệt! - Mắt ông già sáng lên như thể vừa vớ
được món hời. - Chắc chắn anh sẽ rất thích nơi này!
- Có lẽ tôi thích được…
Ông già bắt đầu thao thao bài diễn văn đã học thuộc
sẵn:
- Điện Pantheon được Marcus
Agrippa cho xây dựng từ năm 27 trước công nguyên.
- Đúng thế! - Langdon ngắt lời. - Và được Hadrian cho xây dựng lại
năm 119 sau công nguyên.
- Cho đến tận năm 1960, nó là toà nhà mái vòm không
cột đỡ lớn nhất thế giới. Nhưng toà nhà vòm Superdome ở New Orleans giờ đã chiếm mất kỷ lục
đó.
Langdon rên lên. Không thể làm thế nào cho ông ta im đi được.
- Và vào thế kỷ thứ 5, một nhà thần học đã gọi điện Pantheon là Ngôi nhà của
Quỷ dữ, ông ta cảnh báo rằng lỗ trổ hình tròn trên nóc vòm sẽ là lối để quỷ dữ
nhập vào cung điện!
Langdon cố không nghe. Anh hướng mắt lên lỗ tròn lớn trên nóc
vòm, và nhớ lại giả thuyết lạnh sống lưng mà Vittoria đưa ra lúc nãy. Một vị Hồng y bị đóng dấu sắt nung, rồi
bị thả cho rơi qua lỗ vòm, rơi xuống sàn đá cẩm thạch. Nếu thế thì quỷ là một
sự kiện để giới truyền thông đổ xô đến. Langdon nhìn quanh tìm cánh nhà báo. Không thấy
ai. Anh hít một hơi thật sâu. Thật là một ý tưởng kỳ quặc. Khâu hậu kỳ cho sự
kiện động trời này quả là không chu đáo chút nào.
Langdon bước đi, tiếp tục cuộc tìm kiếm, và hướng dẫn viên kia
vẫn tiếp tục thao thao bất tuyệt bên tai anh. y như một kẻ gàn dở. Khiếp thật, Langdon thầm nghĩ trong
bụng, không gì
đáng sợ hơn một sử gia sốt sắng đến mức thái quá.
Phía bên kia cung điện, Vittoria cũng đang ra sức tìm kiếm. Lần đầu tiên
kể từ khi nghe tin cha mất, cô gái ở một mình. Những sự kiện ảm đạm dồn dập
trong 8 tiếng đồng hồ vừa qua giờ đây đang tái hiện lại trong tâm trí cô gái
trẻ. Cha cô mới bị sát hại bất thình lình, vô cùng dã man. Một điều không kém
phần đau đớn là phát minh của cha cô đã bị phá hỏng - giờ thì nó đã trở thành
một loại phương tiện của bọn khủng bố. Nỗi ân hận dâng đầy trong tâm trí Vittoria - chính phát
minh của cô đã tạo ra khả năng đưa phản vật chất ra khỏi phòng thí nghiệm… lúc
này cái hộp của cô đang chờ nổ ở một góc nào đó trong toà thánh. Vì sốt sắng
muốn giúp cha chứng minh bằng được một chân lý giản đơn, cô gái đã vô tình gây
ra tai hoạ.
Nhưng cũng thật kỳ lạ, sự có mặt của một người hoàn
toàn xa lạ lại đang khiến cho cô gái cảm thấy vô cùng yên tâm. Robert Langdon. Trong đôi mắt
của anh, cô gái cảm nhận được sự bình yên… y như mặt biển hiền hoà mà cô vừa
phải rời bỏ sáng sớm hôm nay. Thật hạnh phúc vì Langdon đang ở đây. Anh không chỉ là nguồn sức
mạnh, là tia hi vọng của cô, mà còn dùng bộ óc sắc bén của mình để vạch ra
phương án truy bắt kẻ sát nhân.
Hít thở thật sâu, Vittoria tiếp tục tìm kiếm dọc theo bức tường uốn
tròn. Chính bản thân cô gái cũng phải kinh ngạc khi nhận thấy niềm khát khao
muốn báo thù đang dâng lên ngùn ngụt trong lòng mình suốt từ sáng đến giờ. Dù
đã nguyện một lòng yêu thương tất cả mọi chúng sinh… cô vẫn muốn kẻ sát nhân
phải chết. Không một lời giáo huấn nào về nghiệp báo có thể khiến Vittoria chìa nốt bên má kia ra để nhận
thêm một cái tát nữa. Bị kích động, đầy cảnh giác, lần đầu tiên trong đời Vittoria cảm nhận một
luồng ý chí ngùn ngụt trong dòng
máu Italy của
mình… lời thề sẽ dùng sức mạnh công lý để bảo vệ danh dự gia đình của tổ tiên Sicili. Báo
thù. Vittoria thầm
nhắc nhở bản thân, và lần đầu tiên trong đời, cô thật sự hiểu ý nghĩa của hai
âm tiết ấy. Ý nghĩ về sự báo thù khiến cô gái trở nên mạnh mẽ hơn.
Vittoria đến bên ngôi mộ của Raphael Santi. Từ đằng xa đã thấy ngay đây là mộ
phần của một nhân vật đặc biệt. Khác với những mộ phần khác, quan tài của ông
được đặt thụt vào trong tường và có một tấm chắn Plexiglas bảo vệ đằng trước. Đứng bên ngoài lan
can, Vittoria có
thể trông thấy dòng chữ ở mặt trước của chiếc quan tài đá. Cô xem xét mộ phần,
rồi đọc những dòng chữ khắc trên một tấm biển cạnh quan tài của Raphael.
RAPHAEL SANTI, 1483-1520.
Vittoria đọc lại lần nữa.
Rồi lại đọc lại.
Một tích tắc sau, Vittoria lao vụt đi như tên bắn.
- Robert! Robert!
4,381 từ






