TruyenVip

Thiên thần và ác quỷ

Thiên thần và ác quỷ - Chương 50 - 51- 52

Mục lục

Chương 50

Đứng bên ngoài vòm kính số 9, Robert Langdon đọc những tấm
biển gài trên giá sách.

BRAHE… CLAVIUS…
COPERNICUS… KEPLER… NEWTON…

Đọc lại những cái tên đó một lần nữa, anh thấy chột dạ. Các nhà khoa học
đều ở đây cả. Còn Galileo thì
sao không thấy?

Anh quay sang nhìn Vittoria, cô gái đang xem xét một vòm
kính khác gần đó.

- Tôi tìm được đúng chủ đề rồi, nhưng chả thấy Galileo đâu cả.

- Có đấy! - Cô gái đáp, nheo mắt chỉ tay vào vòm kính
bên cạnh. Ông ấy trong này này. Hi vọng anh mang theo kính, vì toàn bộ vòm này
đều là về Galileo hết.

Langdon chạy lại. Vittoria nói đúng. Tất cả các biển chú thích trong
vòm số 10 đều ghi cùng một cái tên.

IL PROCESSO
GALILEANO ([86])

([86]) Il
processo Galileano: Vụ kiện của Galileo.

Langdon à lên một tiếng, lúc này anh đã hiểu vì sao một mình Galileo chiếm trọn cả vòm
kính.

- Vụ án Galileo. - Langdon
kinh ngạc nhìn những kệ sách đằng sau lớp kính. - Những thủ tục pháp lý
dai dẳng và tốn kém nhất trong lịch sử Vatican. 14 năm và 600 triệu lia. Tất cả đều nằm ở đây.

- Khá nhiều tài liệu pháp lý đấy chứ.

- Đã mấy thế kỷ rồi mà các thủ tục loại này có thay
đổi gì mấy đâu.

- Giống như lũ cá mập ấy mà.

Langdon sải bước đến bên một cái nút khá lớn màu vàng bên cạnh
vòm kính. Anh ấn nút, một loạt bóng điện bên trong vòm kính nhấp nháy rồi sáng lên.
Ánh sáng màu đỏ sẫm, khiến cho toàn bộ vòm kính biến thành một cái hộp toả sáng
màu đỏ thắm… một mê cung những kệ sách đầy chất ngất.

- Chúa ơi. - Vittoria có vẻ kinh hãi. - Chúng ta đang làm việc
hay đang phơi nắng đây.

- Giấy da cừu và da dê rất dễ mất màu, cho nên các
bóng đèn lắp trong vòm kính lúc nào cũng tối màu.

- Vào trong này thì phát điên lên mất.

Còn hơn thấy chứ, Langdon thầm nghĩ, chân bước lại bên cánh cửa dẫn
vào trong vòm.

- Xin cảnh báo trước với cô là khí ôxi chính là chất ôxi hoá, cho nên các vòm
kín kiểu này đều chứa rất ít ôxi.
Bên trong vòm rất giống vùng chân không. Hô hấp sẽ khó khăn hơn đấy.

- Này, các vị Hồng y Giáo chủ già cả mà còn chịu được
nữa là.

Đúng thế, Langdon thầm nghĩ. Hi vọng chúng ta cũng được may mắn giống họ.

Cửa vào trong vòm là một cái cửa xoay điện tử loại
đơn.

Langdon đã để ý thấy bốn cái nút xếp thành hàng bên trong cánh
cửa, từ mỗi vị trí chỉ có thể bấm được một nút. Khi có người ấn nút, cánh cửa
này sẽ tự động quay ngược chiều nửa vòng trước khi dừng lại - chu trình chuẩn
để cách ly bầu không khí bên trong vòm với bên ngoài.

- Khi nào tôi vào xong thì cô hãy nhấn nút và theo
tôi. - Anh dặn dò. - Trong đó độ ẩm chỉ là 8%, hãy chuẩn bị tinh thần là sẽ có
cảm giác khô miệng.

Langdon bước vào vị trí và nhấn nút. Cánh cửa kêu rì rì rồi
bắt đầu quay. Chân bước theo cánh cửa quay vào trong, Langdon chuẩn bị tinh thần cho cảm giác sốc trong những giây đầu
tiên khi bước vào vòm kính kín. Bước vào vòm kính kín kiểu này không khác gì
bay lên đến độ cao trên 6000 mét tính từ mặt biển trong vòng một tích tắc.
Nhiều người cảm thấy buồn nôn và đau đầu. Gấp đôi tầm nhìn, gấp đôi trở ngại, Langdon tự nhắc mình câu
thần chú vẫn được các nhân viên lưu trữ rất ưa chuộng. Hai tai anh như muốn nổ
tung. Có tiếng không khí rít mạnh, cánh cửa ngừng xoay.

Langdon đã ở bên trong vòm.

Điều trước tiên Langdon nhận thấy là không khí bên trong vòm loãng
hơn anh tưởng. Có vẻ như Vatican nâng
niu những vòm kính của họ hơn nhiều so với tất cả mọi kho lưu trữ khác. Anh cố
kìm cảm giác muốn nôn oẹ,
và thư giãn các cơ lồng ngực trong khi các mao dẫn trong cả hai lá phổi đang nở
ra hết cỡ. Cảm giác nôn nao qua đi khá nhanh. Chẳng khác nào chui vào trong bụng cá voi,
anh thầm nghĩ bài tập bơi 50 vòng quanh bể bơi ở trường đại học cũng có lúc
phát huy tác dụng. Hơi thở đã trở lại bình thường, Langdon bắt đầu nhìn quanh. Dù lớp kính bao
xung quanh hoàn toàn trong suốt anh vẫn thấy có cảm giác lo âu quen thuộc. Mình ở trong cái
hộp kín, anh thầm nghĩ. Cái
hộp kín đỏ như máu.

Cánh cửa xoay lại kêu rì rì sau lưng Langdon, anh quay lại
nhìn, Vittoria cũng
đang vào trong vòm. Vừa vào đến nơi, cô lập tức bị chảy nước mắt và thở một
cách nặng nhọc.

- Chỉ mất một phút thôi. Nếu cô thấy choáng váng thì
cúi đầu xuống.

- Tôi… thấy… - Vittoria nói khó nhọc, - như mang nhầm bình khí lúc lặn xuống…
biển.

Langdon đợi cho cô gái trở lại bình thường, anh biết là Vittoria sẽ
chịu đựng được. Trông cô gái trẻ này rất săn chắc và khỏe mạnh, khác hẳn bà cựu
sinh viên ốm ho già lão mà dạo trước anh phải dẫn vào khu vòm kính tại thư viện
trường Widener. Bà
ta thở mạnh đến nỗi suýt văng cả mấy cái răng giả ra ngoài. Đến khi kết thúc
chuyến đi thì Langdon gần
như phải hô hấp nhân tạo cho bà già khổ sở đó.

- Đỡ hơn rồi chứ? - Anh
hỏi.

Vittoria gật đầu.

- Tôi đã một lần đi thử chiếc máy bay đáng nguyền rủa
của viện cô, nên thấy rất nể cô.

Câu nói đùa của anh khiến cô gái mỉm cười:

- Cảm động quá.

Langdon với tay lên chiếc hộp gắn cạnh cánh cửa và lấy ra một
đôi găng tay cô-tông màu trắng.

- Lắm lệ bộ thế cơ à? - Vittoria hỏi.

- Vì tay có axít. Nếu không có găng thì không thể sờ vào sách được. Cô cũng
phải đeo vào.

Vittoria lấy găng.

- Chúng ta còn bao nhiêu lâu nữa?

Langdon kiểm tra chiếc đồng hồ đeo tay có hình chuột Mickey:

- Giờ là 7 giờ.

- Chỉ có khoảng một giờ để tìm quyển sách thôi.

- Thực ra thì không được nhiều thế đâu. - Langdon chỉ tay vào thiết
bị lọc khí trên nóc vòm:

- Bình thường thì người quản lý sẽ bật hệ thống tái ôxi hoá mỗi khi có người
vào trong vòm, nhưng hôm nay thì không. 20 phút thôi, lâu hơn thế thì chúng ta
sẽ chết ngạt.

Dưới ánh sáng màu đỏ, trông Vittoria nhợt nhạt hẳn đi.

Langdon mỉm cười, vuốt thẳng chiếc găng trên tay:

- Chứng minh hay là chết, Vittoria ạ. Chú Mickey này bắt đầu đếm
thời gian rồi đấy.

Chương 51

Phóng viên đài BBC Gunther Glick cứ chòng chọc nhìn ống nghe điện thoại đang
cầm trên tay đến 10 giây rồi mới gác máy.

Từ phía sau xe, Chinita Macri chăm chú quan sát anh:

- Chuyện gì thế? Ai đấy?

Glick quay lại, cảm giác như một đứa trẻ vừa nhận được quà
Giáng sinh nhưng vẫn chưa dám tin đó thực sự là quà của mình.

- Có người vừa báo tin. Trong toà thánh có chuyện. Chuyện đó xưa nay
người ta vẫn gọi là Mật nghị Hồng y.

Chinita đáp.

- Có gì mà báo.

- Không, chuyện khác cơ. - Chuyện tày trời. Anh tự hỏi
không biết những gì người kia nói với anh có xảy ra thật không. Glick xấu hổ nhận thấy
mình đang cầu cho nó xảy ra thật. - Nếu tôi nói là bốn Hồng y Giáo chủ đã bị
bắt cóc và sẽ bị hành quyết tại bốn nhà thờ trong đêm nay thì sao?

- Thì có kẻ rỗi hơi ở đài truyền hình muốn trêu anh
cho đỡ buồn chứ sao.

- Thế nếu tôi bảo là có người sẽ báo cho chúng ta biết
chính xác địa điểm của vụ hành quyết đầu tiên thì sao?

- Nói tôi nghe, anh vừa nói chuyện với gã phải gió nào
thế?

- Anh ta không chịu xưng tên.

- Chắc vì anh ta báo tin vịt.

Glick đã đoán từ trước rằng Chinita sẽ nghi ngờ, nhưng người phụ nữ này quên
mất rằng suốt gần 10 năm làm việc cho tờ British Tattler, anh đã biết quá rõ những kẻ mất
trí và dối trá. Người này không thuộc hai loại đó. Anh ta tỉnh táo đến mức lạnh
lùng. Lôgíc lắm. Gần 8 giờ tôi sẽ
gọi lại, và cho anh biết chính xác địa điểm hành quyết. Những hình ảnh ghi được
sẽ khiến anh nổi tiếng ngay lập tức, anh ta đã nói đúng y như thế. Khi Glick hỏi vì sao anh ta
lại báo tin cho anh, câu trả lời đặc giọng Trung Đông cũng thật lạnh lùng. Phương tiện truyền
thông là cánh tay phải của tình trạng hỗn loạn.

- Anh ta còn bảo tôi một điều nữa cơ. - Glick nói với Chinita.

- Cái gì? - Bảo là Elvis Presley mới được bầu làm Giáo hoàng à?

- Chị kết nối cho tôi cơ sở dữ liệu của đài đi. - Hoóc-môn adrenaline đang tăng lên
rất nhanh trong cơ thể Glick.
- Tôi muốn biết chúng ta đang đưa những tin gì liên quan đến anh chàng này.

- Anh chàng nào?

- Nối hộ đi mà.

Macri thở dài và bắt đầu kết nối với cơ sở dữ liệu.

- Phải mất một phút đấy.

Glick bắt đầu thấy đầu óc chao đảo. - Người vừa gọi đến còn
hỏi bằng được liệu chúng ta có nhân viên quay phim không.

- Kỹ thuật viên hình ảnh chứ.

- Và liệu chúng ta có truyền hình trực tiếp được
không.

- Trên tần số 1.537 MHZ. Có chuyện gì nào? - Tiếng bíp, đã kết nối với cơ sở
dữ liệu. - Rồi, đã nối xong. Anh cần biết về ai đây?

Glick đọc từ khoá cho Chinita.

Macri quay lại nhìn anh chằm chằm:

- Anh đùa đấy à?

Chương 52

Cách sắp xếp bên trong vòm kính số 10 không giống như Langdon nghĩ, và cũng
chẳng thấy cuốn Diagramma ở
chỗ những cuốn sách cùng loại của Galileo. Không thể truy cập vào chương trình Biblion và danh mục tra
cứu,Vittoria và
Langdon lúc này
đang lâm vào thế bế tắc.

Có chắc là Diagramma ở trong thư viện này không? - Vittoria hỏi.

Chắc mà. Tên cuốn sách còn có cả trong danh mục Uficcio delta Propaganda
delle Fede ([87])

([87]) Uficcio
delta Propaganda delle Fede: Văn phòng quảng cáo.

- Được rồi. Chỉ cần anh khẳng định chắc chắn. - Vittoria tìm
bên phải, Langdon tìm
bên trái.

Langdon bắt đầu tìm theo cách thủ công. Anh phải cố nén lòng
để không dừng lại và đọc tất cả những báu vật đang hiện ra trước mắt. Quả là
một bộ sưu tập quý giá. Nhà
phân tích… Người đưa tin Những bức thư… Bức thư của nữ công tước Christina… Lời
xin lỗi gửi Galileo.

Cuối cùng thì chính Vittoria lại là người tìm thấy vật
báu ở gần cuối vòm. Cô kêu to:

- Diagramma della Verita! ([88])

([88])
Diagramma della Verita: Biểu đồ chân lý

Từ đầu kia của vòm kính Langdon chạy ngay lại:

- Đâu?

Vittoria đưa tay chỉ, và ngay lập tức Langdon hiểu vì sao trước đó họ không tên
thấy cuốn sách. Bản thảo này được đựng trong một cái hộp chứ không nằm trên kệ.
Những tài liệu không được đóng thành quyển vẫn thường được cất giữ trong hộp.
Không còn chút nghi ngờ nào về tài liệu bên trong hộp nữa, bên ngoài hộp in dán
nhãn đàng hoàng:

DIAGRAMMA DELLA VERITA.

Galileo Galilei, 1639

Langdon quỳ xuống, tim đập thình thịch.

- Diagramma.
- Anh tươi cười nhìn Vittoria -
Cừ lắm. Nào, giúp tôi lôi cái hộp ra!

Vittoria cũng quỳ xuống cạnh Langdon, cả hai cùng lấy đà.

Chiếc khay kim loại đỡ cái hộp lập tức quay hướng về
phía họ, nắp hộp lộ hẳn ra ngoài.

- Không có khoá sao? - Vittoria ngạc nhiên trước cái chết
được thiết kế quá đơn giản.

- Không bao giờ. Đôi khi cần phải sơ tán tài liệu một
cách nhanh chóng. Do lụt lội hoặc hoả hoạn.

- Thế thì mở ra thôi.

Langdon không đợi phải giục đến lần thứ hai. Một phần vì giấc
mơ khoa học bao lâu nay đang ở ngay trước mắt, phần vì không khí trong vòm rất
loãng, anh không còn lòng dạ nào mà chần chừ. Langdon tháo chốt và nhấc nắp hộp ra. Có một cái
túi nhỏ màu đen bằng vải thô nằm dưới đáy hộp. Độ thoáng khí của loại vải này
là vô cùng quan trọng trong việc bảo quản cuốn sách. Dùng cả hai tay, Langdon nhẹ nhàng nâng
cái túi vải lên theo đúng phương ngang, rồi nhấc ra khỏi hộp.

- Cứ tưởng phải tìm được cả một hòm châu báu, hoá ra
lại được một vật giống như cái vỏ gối bé tí hin thế này. - Vittoria nói.

- Theo tôi!

Langdon bảo cô gái. Hai tay nâng cái túi vải như thể trong đó
là một lễ vật hiến tế linh thiêng nào đó. Langdon bước lại bên bàn kiểm tra bằng kính trong
vòm. Chiếc bàn được để chính giữa vòm chủ yếu là để hạn chế việc di chuyển tài
liệu lưu trữ, tuy nhiên hầu hết các học giả đều yêu thích vị trí kín đáo giữa
các kệ sách này. Những phát kiến làm nên sự nghiệp đều được thực hiện tại những
vòm kính lưu trữ hàng đầu thế giới kiểu này, và trong khi làm việc, không một
học giả nào muốn để cho đối thủ nhòm qua kính và biết chính xác họ đang làm gì.

Langdon đặt cái túi lên bàn và mở cúc cài. Vittoria đứng
sát cạnh anh. Lục thùng dụng cụ ngay cạnh bàn, Langdon lấy ra một cái kẹp mà cánh nhân viên lưu
trữ vẫn gọi đùa là chũm choẹ con - một loại nhíp kẹp lớn có gắn những miếng kim
loại mỏng hình tròn ở đầu hai tay kẹp. Vừa cảm thấy vô cùng phấn khích,

Langdon vừa lo sợ, biết đâu đây chỉ là một giấc mơ và khi bất
thình lình tỉnh dậy tại Cambridge,
anh lập tức trông thấy một đống bài vở của sinh viên cần phải chấm ngay. Hít
một hơi thật sâu, Langdon mở
túi. Tay run
run, anh lùa kẹp vào trong túi.

- Bình tĩnh nào. - Vittoria lên tiếng. - Giấy thôi, không
phải bạch kim đâu.

Langdon đưa kẹp vào cạnh xấp giấy, thận trọng dùng lực kẹp lại.
Sau đó, thay vì rút tập tài liệu ra, anh giữ yên nó tại chỗ rồi từ từ gỡ chiếc
túi vải - một thủ tục bắt buộc đối với các nhân viên lưu trữ để giảm tối đa lực
ma sát tác động lên tài liệu. Rút túi vải ra, bật đèn bàn lên xong, Langdon mới thôi không
nín thở nữa.

Luồng sáng từ chiếc đèn bàn dưới tấm kính hắt ngược
lên, khiến cho Vittoria trông
hao hao giống bóng ma.

- Giấy cỡ nhỏ. - Cô gái nhận xét, giọng đầy thành
kính.

Langdon gật đầu. Xấp giấy trước mặt họ trông rất giống một
cuốn tiểu thuyết bìa mềm đã bị long gáy. Có thể thấy rằng trang giấy được trang
trí cầu kỳ trên cùng chính là bìa tác phẩm, có tiêu đề, ngày hoàn thành và tên
tác giả do chính tay Galileo
tự viết.

Trong khoảnh khắc này, Langdon hoàn toàn không còn nhớ đến khu chung cư
chật chội của anh,
sự mệt mỏi của bản thân, cũng như tình huống cấp bách và ngặt nghèo đã khiến
anh có mặt ở nơi này. Langdon
ngẩn ngơ ngắm nhìn cuốn sách. Trong những khoảnh khắc được chạm tay vào
lịch sử như thế này, Langdon
thường mụ mị đi vì một niềm thành kính đến tột cùng… giống như khi được
ngắm nhìn những nét vẽ tài hoa trên khuôn mặt của nàng Mona Lisa.

Xấp giấy nến màu vàng câm lặng trước mặt Langdon lúc này đúng là
bản thảo viết tay của tác giả và đúng với niên đại giả định của nó. Nếu không
kể đến độ bạc màu không thể tránh khỏi, cuốn sách rõ ràng đã được bảo quản một
cách hoàn hảo. Có những vết rạn màu không đáng kể, độ mịn của giấy nến cũng
không còn được hoàn hảo lắm. Nhưng nhìn một cách tổng quan thì quả là được bảo
quản rất tốt. Langdon quan
sát kỹ đường viền trang trí bằng tay quanh trang bìa, mắt anh bắt đầu mờ đi do
độ ẩm quá thấp. Vittoria không
thốt nên lời.

- Đưa cho tôi con dao nhỏ nào. - Langdon chỉ cho Vittoria cái
khay đựng đầy những dụng cụ dùng cho công tác lưu trữ làm bằng thép không rỉ. Vittoria lấy
con dao cho anh. Langdon đưa
tay đón lấy. Con dao thuộc loại tốt. Langdon dùng tay kiểm tra bề mặt của dao để đảm bảo rằng không
có dị vật cứng nào mắc ở đó. Rất thận trọng, anh lách lưỡi dao dưới vỏ hộp rồi nậy nhẹ, chiếc nắp bật
tung.

Trang đầu tiên đầy những dòng chữ bay bướm cầu kỳ đến
mức gần như không thể đọc nổi. Langdon nhận thấy ngay lập tức không có sơ đồ hay con số nào
hết. Đây là một bài luận.

- Thuyết nhật tâm. - Vittoria dịch tiêu đề trên tờ giấy
đôi. Cô nhìn lướt khắp trang giấy. - Hình như Galileo muốn phản đối bằng được thuyết địa tâm.
Tiếng Ý cổ, cho nên tôi không thể dịch được.

- Quên chuyện đó đi, chúng ta đang tìm kiếm toán học. Langdon đáp. - Ngôn ngữ
thuần khiết.

Anh lại dùng con dao giở sang trang tiếp theo. Một bài luận nữa. Không
thấy toán học và sơ đồ. Bàn tay đeo găng của Langdon bắt đầu nhơm nhớp mồ hôi.

- Chuyển động của các hành tinh. - Vittoria lại
tiếp tục dịch tiêu đề bài luận.

Langdon nhíu mày. Giờ mà là một thời điểm nào khác thì Langdon đã say sưa đọc kỹ
bài này; không thể tin được là mô hình chuyển động của các hành tinh mà NASA đang sử dụng, kết
quả của quá trình quan sát bằng các loại kính thiên văn hiện đại nhất, lại
giống y xì những phán đoán ban đầu của Galileo.

- Không có toán học. - Vittoria nói - Bài này nói về chuyển
động lùi và quỹ đạo hình e-líp hay cái gì đó tương tự.

Quỹ đạo e-líp. Langdon nghĩ đến vô số những rắc rối mà Galileo đã phải đương đầu
khi ông miêu tả rằng các hành tinh chuyển động theo quỹ đạo hình e-líp. Vatican ưa
thích sự hoàn hảo của quỹ đạo hình tròn và khăng khăng cho rằng quỹ đạo di chuyển
chuẩn xác phải là hình tròn. Trái lại, hội Illuminati của Galileo lại cho rằng hình e-líp cũng rất hoàn hảo,
và tôn sùng đặc điểm đối ngẫu và nhị tâm của nó. Đến tận thời hiện đại, hình e-
líp vẫn còn rất phổ biến trong các phù điêu và biểu tượng của hội Tam Điểm.

- Trang tiếp đi. - Vittoria nói.

Langdon lật trang giấy.

- Chu kỳ của mặt trăng và thuỷ triều. - Vittoria nói
- Không có chữ số, không thấy sơ đồ.

Langdon lại giở
tiếp. Không thấy gì. Anh tiếp tục lật thêm hơn chục trang nữa. Không
thấy gì. Không thấy gì. Không thấy gì.

- Tôì
cứ tưởng ông ấy là nhà toán học chứ. - Vittoria nói - Ở đây thấy toàn chữ là
chữ.

Langdon thấy không khí bắt đầu loãng dần. Hi vọng cũng đang
tiêu tan dần. Xấp giấy thì đang mỏng dần đi.

- Trang này không có gì. - Vittoria nói - Không toán học. Có mấy
ngày tháng, vài chữ số, nhưng không thấy gì có hơi hướng đóng vai trò đầu mối
cả.

Langdon lật nốt trang giấy cuối cùng và thở dài. Cũng vẫn chỉ
là một bài luận.

- Cuốn sách mỏng thật. - Vittoria nhíu mày.

Langdon gật đầu.

- Merdra.
- Dân thành Rome vẫn
thường nói thế.

Chết tiệt, Langdon rủa thầm. Hình của anh phản chiếu trong lớp kính
trông đầy mai mỉa, chẳng khác gì hình ảnh phản chiếu sáng nay nhìn anh từ bên
ngoài cửa sổ máy bay. Con ma già khú đế.

- Chắc chắn phải có cái gì chứ. - Langdon lên tiếng, chính
anh cũng bị giật mình vì giọng nói khàn đặc của bản thân. - Segno chỉ ở quanh đâu đây thôi. Tôi
biết mà.

- Hay suy đoán của anh về DIII không chính xác?

Langdon quay lại, chằm chằm nhìn cô gái.

- Thôi được - Vittoria nhượng bộ. - Suy luận đó rất lôgíc. Hay đầu mối không
phải dưới dạng toán học?

- Ngôn ngữ thuần khiết. Còn là cái gì khác được đây?

- Nghệ thuật thì sao?

- Cả cuốn sách không có sơ đồ hay tranh minh hoạ nào.

- Tôi chỉ biết là ngôn ngữ thuần khiết tức là không
phải tiếng Ý.

- Lôgíc
nhất vẫn là toán học.

- Tôi cũng thấy thế.

Langdon không thể chấp nhận thất bại nhanh chóng đến vậy.

- Chắc các con số được viết bằng chữ. Toán học được
diễn tả bằng lời thay vì bằng các phương trình.

- Tôi sẽ dành thời gian đọc tất cả các trang vậy.

- Chúng ta làm gì có thời gian. Phải chia đôi việc ra.
- Langdon lật xấp
giấy lại trang đầu. - Tôi biết chút ít tiếng Ý nên đọc được các con số. - Anh
dùng dao gạt xấp giấy ra làm hai, kiểu như những người chơi bạc chia đôi xấp
bài, rồi đặt gần chục trang trước mặt Vittoria. - Chắc chắn ở trong này. Tôi biết mà.

Vittoria cúi xuống và dùng tay lật trang giấy đầu tiên.

- Dùng dao! - Langdon nói ngay: Anh lấy một con dao nữa trong
khay và đưa cho cô gái. - Phải dùng dao!

- Tôi đeo găng rồi còn gì. - Vittoria làu bàu. - Làm sao mà
hỏng được cơ chứ!

- Thì cô cứ dùng dao đi.

Vittoria cầm lấy con dao.

- Anh có đang cảm thấy giống tôi không?

- Căng thẳng á?

- Không. Thiếu không khí.

Rõ ràng là Langdon cũng đã bắt đầu cảm nhận thấy điều đó.

Không khí hết nhanh hơn anh tưởng. Họ phải khẩn trương
lên.

Những vấn đề hóc búa thuộc lĩnh vực lưu trữ kiểu này
không có gì xa lạ đối với anh, nhưng vẫn cần phải có thời gian. Không nói thêm
một lời, Langdon cúi
xuống dịch trang giấy đầu tiên.

Hiện ra đi quỷ tặc, hiện ra đi nào.


Mục lục

4,033 từ

Truyện được đọc nhiều

Đệ Nhất Kiếm ThầnĐang ra
Đệ Nhất Kiếm Thần

Thanh Phong

11778 chương6.5
Thần Y Trở LạiĐang ra
Thần Y Trở Lại

Tiểu Tinh

6863 chương6.4
Thiên Đạo Đồ Thư QuánĐang ra
Thiên Đạo Đồ Thư Quán

Hoành Tảo Thiên Nhai

3577 chương7.1