TruyenVip

Thiên thần và ác quỷ

Thiên thần và ác quỷ - Chương 32 - 33 - 34

Mục lục

Chương 32

Langdon nín thở khi chiếc X-33 lượn vòng trên sân bay Leonardo Da Vinci ở Rome. Vittoria ngồi
đối diện anh, mắt nhắm nghiền như thể đang cố gắng chế ngự bản thân. Chiếc máy
bay hạ cánh và đi vào ga ra.

- Rất lấy làm tiếc vì chuyến bay bị chậm trễ. - Viên
phi công xin lỗi và nhô người lên từ khoang lái. - Tôi phải sửa lại máy bay,
theo quy định về tiếng ồn ở khu vực đông dân cư.

Langdon kiểm tra đồng hồ. Họ đã ở trên không 37 phút.

Viên phi công xuất hiện ở cửa ngoài.

- Các vị có thể cho tôi biết chuyện gì đang xảy ra
không?

Cả Vittoria
lẫn Langdon không
ai nói gì.

- Thôi được, - anh ta vươn vai, - Tôi sẽ ở trong
khoang lái, bật điều hoà và nghe nhạc. Chỉ có mình tôi và Garth.

Bên ngoài nhà chứa máy bay, ánh nắng hoàng hôn thật
rực rỡ.

Langdon vắt chiếc áo khoác bằng vải tuýt qua vai. Vittoria ngẩng đầu ngước nhìn bầu trời
và hít thở sâu, như thể những tia nắng mặt trời đang truyền cho cô một nguồn
năng lượng tái sinh kỳ bí nào đó.

Địa Trung Hải, Langdon thầm nghĩ. Anh bắt đầu toát mồ hôi.

- Anh đã qua tuổi xem phim hoạt hình rồi cơ mà? - Vittoria hỏi,
mắt vẫn nhắm nghiền.

- Gì cơ?

- Đồng hồ của anh đấy. Tôi trông thấy từ trên máy bay.

Langdon thoáng đỏ mặt. Anh đã rất nhiều lần phải thanh minh về
chiếc đồng hồ đeo tay này. Chiếc đồng hồ có hình chuột Mickey này là một món quà của cha mẹ anh từ
thủa thiếu thời. Dù
trên mặt đồng hồ chỉ có duy nhất hình chú chuột Mickey ngớ ngẩn, méo mó đang dang tay chỉ giờ, nó
vẫn là chiếc đồng hồ duy nhất trong đời anh. Chống thấm nước và phát sáng vào
buổi tối, nó là thứ vật dụng tuyệt vời mỗi khi đi bơi hay đi dạo trên những con
đường thiếu ánh sáng ở trường đại học. Mỗi khi có sinh viên nào thắc mắc về
khiếu thẩm mĩ của mình, anh thường đáp rằng phải đeo Mickey hàng ngày vì nó luôn nhắc anh nhớ
giữ cho trái tim được trẻ trung.

- 6 giờ rồi. - Anh nói.

Vittoria gật đầu, mắt vẫn nhắm nghiền.

- Hình như người ta đang đến đón chúng ta.

Langdon nghe có tiếng động cơ rì rầm từ xa vọng lại, anh ngước
lên nhìn, thấy lòng trĩu nặng. Một chiếc trực thăng đang tiến lại từ phía Bắc,
là là bay sát đường băng. Langdon
đã từng một lần đi trực thăng hồi còn ở thung lũng Andean Palpa để chiêm ngưỡng
những bức hoạ bằng cát Nazca,
và không hề thấy thích chút nào. Một chiếc hộp đựng giày biết bay. Sau một buổi
sáng ngồi trên máy bay, Langdon
đã hy vọng rằng Vatican sẽ
cho ôtô ra đón.

Nhưng không phải vậy.

Chiếc máy bay lên thẳng bay chậm lại, lượn một vòng
trên không rồi hạ cánh xuống đường băng, ngay trước mặt hai người.

Chiếc phản lực này được sơn màu trắng, hai bên có hình
phù hiệu của toà thánh - hình hai chiếc chìa khoá bắt chéo trên một tấm khiên
và vương miện giáo hoàng. Anh biết rất rõ biểu tượng này.

Đó là dấu ấn truyền thống của Vatican - biểu tượng thiêng liêng của Toà
thánh Vatican hay
"ghế thánh" của chính phủ, chiếc ghế này đúng ra là ngai vàng của
thánh Peter.

Máy bay của toà thánh, Langdon vừa nhìn chiếc phi cơ hạ cánh vừa rên rỉ.
Anh quên mất rằng Vatican sở
hữu chiếc máy bay này để đưa Giáo hoàng ra sân bay, đi hội họp hay tới cung
điện mùa hè ở Gandolfo.
Nhưng bản thân Langdon thì
chỉ thích đi ôtô mà
thôi.

Viên phi công trèo ra khỏi buồng lái và sải bước qua
đường băng trải nhựa, tiến về phía họ.

Bây giờ thì đến lượt Vittoria cảm thấy không thoải mái.

- Đấy là phi công của chúng ta?

Langdon chia sẻ sự lo ngại của cô gái:

- Vấn đề là bay hay không bay đây.

Viên phi công trông chẳng khác gì một diễn viên đang
đeo vòng hoa và hoá thân vào một vở kịch nào đó của Shakespeare. Chiếc áo kẻ sọc phồng lên, màu
vàng xanh rực rỡ. Anh ta mặc chiếc quần chẽn cùng màu và đeo xà cạp. Dưới chân
anh ta là đôi giày bệt màu đen trông giống như dép lê, còn trên đầu chễm chệ
một cái mũ nồi cũng màu đen.

- Trang phục truyền thống của đội lính gác Thụy Sĩ đấy! Langdon giải thích. - Do
đích thân Michelangelo thiết
kế.

Khi anh ta tiến đến gần hơn, Langdon cau mày.

- Phải thừa nhận rằng đây không phải là ý tưởng hay
nhất của Michelangelo.

Bất chấp bộ trang phục lòe loẹt mặc trên người, viên
phi công tỏ ra rất chuyên nghiệp. Anh ta tiến về phía họ, dáng nghiêm chỉnh và
trang trọng hệt như một sĩ quan hải quân Mỹ. Langdon đã nhiều lần đọc về những quy định khắt
khe mà người ta phải tuân thủ nếu muốn trở thành nhân viên của đội lính gác
tinh nhuệ Thụy Sĩ.
Được tuyển chọn từ một trong bốn bang theo đạo Thiên Chúa giáo của Thụy Sĩ, các ứng viên
phải là công dân nam người Thụy
Sĩ, tuổi từ 19 đến 30, chiều cao tối thiểu 1,68m, được quân đội Thụy Sĩ đào tạo và chưa lập gia đình. Đội
quân siêu hạng này của toà thánh đã khiến chính phủ nhiều nước phải ghen tị -
đây là lực lượng an ninh trung thành và tinh nhuệ nhất trên thế giới.

- Quý vị là người của CERN? - Người lính tiến đến trước mặt họ và hỏi
bằng giọng rắn rỏi.

- Vâng, đúng thế, - Langdon trả lời.

- Quý vị đến rất đúng giờ. - Anh ta nói, mắt nhìn chăm
chăm đầy bí ẩn vào chiếc X-33. Anh ta quay sang Vittoria. - Thưa cô, cô có bộ quần áo
nào khác không?

- Ông nói gì ạ?

Anh ta chỉ đôi chân trần của cô gái:

- Mặc quần soóc như thế thì không được vào trong thành Vatican.

Langdon nhìn xuống chân của Vittoria, nhíu mày. Anh quên mất điều này. Vatican có
những quy định ngặt nghèo đối với những ai để chân trần trên đầu gối - cả nam
lẫn nữ. Quy định này nhằm tôn trọng sự thiêng liêng trong thành phố của Chúa.

- Tôi chẳng có bộ nào khác cả, - cô nói - Chúng tôi đi
quá vội.

Người lính gác gật đầu, vẻ không hài lòng. Anh ta quay
sang Langdon. -
Ngài có mang theo vũ khí không?

Vũ khí? Langdon thầm nghĩ. Mình thậm chí còn không mang cả quần lót để mà thay ấy
chứ! Anh lắc
đầu.

Người lính cúi xuống và vỗ vỗ dọc hai cẳng chân của
anh để tìm vũ khí. Tin
người gớm, Langdon thầm
nghĩ. Bàn tay mạnh mẽ của anh ta lần dần lên trên, rụt rè tiến dần đến háng Langdon. Cuối cùng, anh
ta khám xét ngực và hai vai. Hiển nhiên là trên người Langdon chẳng có gì. Anh là quay sang Vittoria, đưa
mắt nhìn một lượt từ chân lên đầu cô gái.

Vittoria quắc mắt.

- Không đời nào tôi để anh khám xét đâu.

Anh ta từ mắt nhìn Vittoria như muốn ra oai. Nhưng cô
gái không hề nao núng.

- Cái gì đây? - Anh ta hỏi, tay chỉ vào vật hình vuông
hơi phồng lên trong túi quần của cô gái.

Vittoria lôi ra một chiếc điện thoại siêu mỏng. Anh ta cầm lấy,
bật lên, đợi tín hiệu và rồi hài lòng vì đó chỉ là một máy điện thoại thông
thường. Anh ta đưa trả lại, Vittoria gập
máy rồi đút vào túi quần.

Làm ơn quay đằng sau, anh ta nói tiếp.

Vittoria tuân lệnh, giơ hai tay ra và quay một vòng đủ 360 độ.

Người lính này săm soi khắp thân thể Vittoria. Langdon cho rằng bộ quần
áo bó sát người cô gái chỉ phồng lên ở những chỗ mà hiển nhiên nó phải phồng
lên. Cuối cùng thì người lính gác cũng đi đến kết luận giống như vậy.

- Cám ơn. Xin mời đi theo lối này.

Chiếc máy bay của đội lính gác Thụy Sĩ đang hoạt động ở chế độ chờ khi Langdon và Vittoria tiến lại gần. Vittoria leo lên trước,
vô cùng thành thạo, thậm chí không phải cúi người khi đi dưới cánh quạt đang
quay. Langdon do dự
lùi lại.

- Không thể đi bằng ôtô được hay sao? - Anh rên rỉ, nửa đùa nửa thật
với người lính gác Thụy Sĩ
lúc này đang leo lên ghế phi công.

Anh ta không trả lời.

Langdon biết rằng với những tay lái xe điên khùng ở Rome, đi
bằng máy bay có lẽ vẫn là cách an toàn hơn cả. Anh hít một hơi dài rồi leo lên
khoang, thận trọng cúi người khi đi dưới cánh quạt đang quay.

Khi máy bay chuẩn bị cất cánh, Vittoria hỏi to:

- Các ông đã xác định được vị trí chiếc hộp chưa?

Anh ta quay lại nhìn, vẻ bối rối.

- Xác định vị trí cái gì?

- Cái hộp. Các ông gọi cho CERN về cái hộp đó mà?

Người phi công nhún vai:

- Tôi không biết cô đang nói về cái gì. Hôm nay chúng
tôi rất bận. Chỉ huy lệnh cho tôi đến đón quý vị. Và tôi chỉ biết có thế thôi.

Vittoria và Langdon
nhìn nhau lo lắng.

- Xin hãy thắt dây an toàn, - viên phi công nói khi
máy bay bắt đầu tăng tốc.

Langdon với tay lấy thắt lưng và tự thắt quanh người. Khoang
máy bay chật hẹp dường như đang co thêm vào. Chiếc phi cơ gầm rú lao thẳng về
hướng Bắc, về phía thành Rome.

Rome… cái nôi của văn minh, nơi Caesar đã từng trị vì,
nơi thánh Peter bị đóng đinh. Cái nôi của nền văn minh hiện đại. Và giờ đây ngay
giữa lòng thành phố… là một quả bom hẹn giờ.

Chương 33

Nhìn từ trên cao xuống, thành Rome giống như một mê cung, một
trận đồ bát quái với những đường phố cổ lượn ngoằn ngoèo xung quanh các toà
nhà, những tháp nước và cả những di tích đổ nát.

Chiếc máy bay của Vatican hạ thấp xuống khi nó chuyển
sang hướng Tây Bắc, bay xuyên qua tầng khói bụi mù mịt do thành phố đông đúc
này xả lên. Langdon nhìn
những chiếc xe máy, xe buýt tham quan và cả một đội quân những chiếc xe Fiat mui kín thu nhỏ đang
lượn quanh các bùng binh theo khắp mọi hướng.. Koyaanisqatsi, anh nghĩ. Đây là một từ của
thổ dân Hopi ([27]) nghĩa là cuộc sống mất
cân bằng.

([27]) Hopi:
Thổ dân da đỏ ở Mỹ, tập trung ở vùng Đông Bắc bang Arizona.

Vittoria ngồi lặng im ở ghế bên.

Chiếc máy bay nặng nề đáp xuống mặt đất.

Cảm thấy nôn nao trong dạ, Langdon đưa mắt nhìn ra xa. Anh trông thấy
cảnh đồ nát của Đại hý trường La Mã. Langdon vẫn thường cho rằng Đại hý trường là một trong những địa
danh lịch sử nực cười nhất. Còn bây giờ thì nó là biểu trưng cho sự thăng hoa
của văn hoá và văn minh nhân loại. Đấu trường này xưa kia được xây dựng để phục
vụ cho những sự kiện man rợ suốt nhiều thế kỷ. Chính tại nơi này, những con sư
tử đói đã xé xác các tù nhân, hàng đoàn nô lệ đã phải đánh nhau đến chết, những
nữ tù binh bị bắt về từ những hòn đảo xa xôi đã bị cưỡng hiếp tập thể, và những
vụ xử trảm đã được tiến hành công khai. Thật mỉa mai, Langdon thầm nghĩ, nhưng cũng vô cùng thích
hợp, Đại hý trường chính là nguyên mẫu của bản thiết kế Đấu trường Harvard - một sân bóng
nơi mà cứ đến mùa thu là người ta lại mô phỏng lại những tập tục man rợ cổ…
những người hâm mộ điên cuồng gào thét đòi được thấy máu đổ mỗi khi trường Harvard thi đấu với
trường Yale.

Chiếc máy bay tiếp tục hướng về phía Bắc, và Langdon quan sát quảng
trường La Mã - trái tim của Rome trước
thời Chúa Giê-su.
Những cây cột mục nát trông như những tấm bia mộ lung lay trong một khu nghĩa
trang cổ đã may mắn không bị cuộc sống đô thị náo nhiệt nuốt chửng.

Ở phía Tây, vùng lòng chảo của dòng sông Tiber là
những nhánh sông hình vòng cung chảy qua thành phố. Dù đang ở trên cao, Langdon cũng có thể thấy
rằng con sông này rất sâu. Dòng nước màu nâu nặng phù sa đang sùi bọt sau những
trận mưa lớn.

- Phía trước kia kìa, - viên phi công nói và cho máy
bay lên cao hơn nữa.

Langdon
và Vittoria cùng nhìn ra ngoài và thấy một toà lâu đài
khổng lồ lờ mờ hiện ra trước mắt như một ngọn núi đang dần nhô lên từ đám sương
mù: Đại thánh đường St. Peter.

- Đây mới chính là tác phẩm có giá trị của Michelangelo. - Langdon nói với Vittoria.

Langdon chưa bao giờ được chiêm ngưỡng Đại thánh đường St.
Peter từ trên cao. Mặt tiền lát đá hoa cương đang lấp lánh như một vầng lửa
trong ánh nắng hoàng hôn. Được tô điểm bởi 140 bức tượng các vị thánh, vị anh
hùng và các thiên thần, thánh đường thờ thần Hercule rộng gấp đôi, và dài gấp 6 lần một sân
bóng bình thường. Thánh đường rộng mênh mông này có thể chứa 60.000 con chiên…
gấp 100 lần dân số của Vatican,
quốc gia nhỏ bé nhất thế giới.

Nhưng cũng thật đáng kinh ngạc, tầm vóc đồ sộ của Đại
thánh đường này không hề làm lu mờ vẻ mỹ lệ của quảng trường trước mặt nó.
Quảng trường St. Peter lát đá granite rộng thênh thang
là một không gian mở ngay giữa trung tâm thành phố chật chội và đông đúc, hệt như một công viên
trung tâm được thiết kế theo trường phái cổ điển. Ngay trước mặt tiền của Đại
thánh đường, 284 cây cột xếp thành bốn cung tròn đồng tâm bọc lấy quảng trường
hình e-líp, lối kiến trúc trompe
l oeit ([28]), một loại hình nghệ
thuật hội hoạ cực kỳ đặc sắc, khiến cho quảng trường rộng lớn cỏ vẻ như cao
hơn.

([28]) Trompe
l oeil (tiếng Pháp): Đánh lừa cảm giác.

Đăm chiêu nhìn quang cảnh trước mặt, Langdon thầm hỏi không
hiểu thánh Peter sẽ nghĩ gì nếu ngài có mặt ở đây lúc này. Bị đóng đinh treo
ngược trên giá ở chính địa điểm này, thánh Peter đã chết trong đau đớn. Giờ
đây, ngài đang an nghỉ trong một ngôi mộ - phần cực kỳ thiêng liêng, cách mặt
đất năm tầng nhà, ngay dưới mái vòm trung tâm của Đại thánh đường.

- Thành phố Vatican chào mừng quý vị. - Viên phi công lên
tiếng, thái độ chẳng hiếu khách chút nào.

Langdon nhìn những toà tháp xây bằng đá đồ sộ hiện ra trước
mắt - những thành trì bất khả xâm phạm bao quanh thành phố… một phương thức tự
vệ mang tính trần tục nhằm đảm bảo an ninh cho một thế giới tâm linh đầy quyền
năng và cũng đầy bí hiểm.

- Nhìn kìa! - Vittoria đột nhiên nắm lấy cánh tay Langdon. Cô hối hả chỉ
tay xuống quảng trường St. Peter ngay bên dưới.

Langdon quay ra cửa sổ và nhìn theo.

- Kia kìa, cô chỉ tay.

Langdon đưa mắt nhìn. Phía cuối quảng trường trông chẳng khác
gì một bãi đỗ xe với hàng chục chiếc xe thùng. Tất cả những chiếc xe này đều có
chảo ăng ten trên
nóc. Những cái tên quen thuộc được viết bên trong lòng chảo:

TELEVIOR
EUROPEA ([29])

VLDEO ITALIA ([30])

BBC ([31])

UNITED PRESS LNTERNATIONAL ([32])

([29]) Hãng
truyền thông châu Âu.

 ([30]) Hãng phim Italia.

 ([31]) Hãng thông tấn
BBC.

 ([32]) Liên hiệp báo chí
Quốc tế.

Langdon chợt thấy băn khoăn, không hiểu thông tin về phản vật
chất đã bị rò rỉ hay chưa.

Vittoria dường như cũng cảm thấy lo lắng:

- Sao giới truyền thông lại có mặt ở đây? Chuyện gì
vậy?

Viên phi công quay lại nhìn cô gái, vẻ ngạc nhiên:

- Chuyện gì ư? Cô không biết à?

- Không hề. - Cô gái trả lời với giọng khàn và mạnh mẽ.

- II Conclave ([33]) - anh ta nói - Sẽ bắt
đầu trong vòng một giờ nữa. Cả thế giới đang chờ đợi.

II Conclave.

([33]) Il
Conclave (tiếng Ý): Họp kín.

Hai từ ấy tác động mạnh vào trí não Langdon, và khiến anh
bỗng thấy lòng trĩu nặng. Il
Conclave, Mật nghị Hồng y. Sao anh lại quên được cơ chứ? Gần đây báo chí
đưa tin rầm rộ về chuyện đó cơ mà.

15 ngày trước đây, Giáo hoàng đã băng hà sau 12 năm
tại vị. Báo chí khắp thế giới đều đưa tin về một cơn đột quỵ khi Người đang
trong giấc ngủ - một cái chết bất ngờ đến nỗi không ít người xì xào và nghi
hoặc. Hôm nay, theo đúng truyền thống của Thiên Chúa giáo, 15 ngày sau khi Giáo
hoàng tạ thế, Vatican phải
tổ chức Mật
nghị Hồng y -
một nghi lễ thiêng liêng với sự hiện diện của 165 Hồng y Giáo chủ từ khắp nơi
trên thế giới, những nhân vật quyền thế nhất trong giáo hội, để bầu ra Giáo
hoàng mới.

Tất cả các Hồng y Giáo chủ trên thế giới đều đang có
mặt tại đây. Langdon thầm
nghĩ khi chiếc máy bay lướt qua Đại thánh đường St. Peter. Thành Vatican rộng
mênh mông trải dài dưới cánh máy bay. Toàn thể bộ máy quyền lực của giáo hội Thiên Chúa giáo La
Mã đang ở trên một quả bom hẹn giờ.

Chương 34

Hồng y Mortati ngước nhìn lên trần nhà nguyện Sistine, cố tìm một khoảnh khắc yên tĩnh.
Những bức tường được trang trí bằng các bức bích hoạ dội lại tiếng nói của các
vị Hồng y từ mọi quốc gia trên thế giới. Những vị thầy tu này đang tụ tập bên
hòm đựng bánh thánh chan hoà ánh nến, náo nức thì thầm, trao đổi với nhau bằng
đủ mọi ngôn ngữ, trong đó sử dụng nhiều nhất vẫn là tiếng Anh, Ý và tiếng Tây
Ban Nha.

Thường thì ánh sáng trong nhà nguyện vẫn mang màu vàng
nhạt - những tia nắng mặt trời rọi vào trong đại sảnh, hệt như những tia sáng
từ thiên đàng rọi xuống. Nhưng hôm nay thì khác. Theo lệ, người ta đã treo vải
nhung đen để che kín tất cả các ô cửa sổ của nhà nguyện nhằm đảm bảo bí mật.
Cách thức này đảm bảo rằng không một ai trong nhà nguyện có thể dùng ngôn ngữ
cử chỉ để liên hệ với bên ngoài. Vậy là nhà nguyện tối như bưng, chỉ có nến là
nguồn sáng duy nhất… Trong thứ ánh sáng lung linh này, tất cả mọi người bỗng có
vẻ thanh khiết hơn, và huyền bí hơn… như những vị thánh.

Mình thật là may mắn, Hồng y Mortati thầm nghĩ, khi được giám sát toàn
bộ sự kiện linh thiêng này.

Những vị Hồng y trên 80 tuổi được xem như quá già
không đủ tiêu chuẩn ngồi vào bầu chọn và không tham dự Mật nghị Hồng y, nhưng ở
tuổi 79, Mortati là
vị Hồng y cao niên nhất ở đây và được chỉ định giám sát toàn bộ các nghi thức.

Theo truyền thống, các Hồng y sẽ có mặt trước buổi họp
hai tiếng đồng hồ để gặp gỡ và thảo luận với nhau lần cuối cùng.

- Đúng 7 giờ tối, - thị thần của cố Giáo hoàng sẽ bước
vào đọc lời cầu nguyện để khai mạc Mật nghị Hồng y, rồi ra khỏi nhà nguyện.
Tiếp đó, hội lính gác Thụy
Sĩ sẽ niêm phong cánh cửa và khoá Hội đồng Hồng y ở bên trong. Đây chính
là lúc nghi lễ chính trị bí mật và cổ xưa nhất trên thế giới bắt đầu được tiến
hành. Các Hồng y sẽ không được phép ra ngoài cho đến khi Hội đồng chọn được một
người để đảm nhiệm chức vụ Giáo hoàng.

Mật nghị Hồng y. Chỉ nghe tên gọi không thôi cũng đã
thấy đầy bí hiểm. Theo nghĩa đen Conclave nghĩa
là "khoá bằng một chiếc chìa". Các vị Hồng y không được phép liên lạc
với bên ngoài. Không điện thoại. Không tin nhắn. Không thì thầm qua khe cửa. Mật nghị Hồng y phải hoàn toàn độc
lập với những tác động từ bên ngoài. Thể thức này nhằm đảm bảo rằng Hội đồng
Hồng y có thể giữ được Solum
Dum prae osculis… chỉ thấy duy nhất Chúa trước mắt họ.

Bên ngoài những bức tường của nhà nguyện, đương nhiên
là giới truyền thông đang theo dõi và chờ đợi, họ đoán già đoán non xem thành
viên nào của Hội đồng Hồng y sẽ trở thành người lãnh đạo tinh thần của một tỷ
tín đồ Thiên Chúa giáo trên khắp thế giới. Những cuộc họp kín kiểu này thường
tạo ra không khí căng thẳng, thấm đẫm màu sắc chính trị, và sau nhiều thế kỷ,
nó đã trở thành những sự kiện rùng rợn: những vụ đầu độc, những vụ ẩu đả và
thậm chí giết người cũng đã xảy ra bên trong bốn bức tường thiêng liêng này. Đó chỉ là lịch sử
xa xưa, Hồng y Mortati thầm
nghĩ. Buổi họp
tối nay sẽ thống nhất, vui vẻ và nhất là sẽ vô cùng… ngắn gọn.

Hay ít ra thì đó cũng là những ước đoán của cá nhân
ông.

Giờ đây, một sự kiện bất ngờ đã xảy ra. Bốn vị Hồng y
bỗng dưng vắng mặt một cách đầy bí ẩn. Hồng y Mortati biết rằng tất cả các lối ra vào toà thánh Vatican đều được canh gác
cẩn mật, và những người mất tích không thể đi đâu xa, nhưng chỉ còn chưa đến
một tiếng đồng hồ nữa là giờ cầu nguyện sẽ bắt đầu.

Hồng y không thể giữ nổi bình tĩnh. Vấn đề là ở chỗ
bốn vị này không phải những vị Hồng y bình thường. Họ là những vị Hồng y quan
trọng nhất.

Họ là bốn người được lựa chọn.

Là người giám sát cuộc bầu chọn, Hồng y Mortati đã báo cho đội
lính gác Thụy Sĩ về
sự vắng mặt của bốn vị này. Đức cha biết rằng những vị Hồng y khác đã để ý đến
sự vắng mặt bất thường này. Những lời xì xào lo lắng bắt đầu nổi lên. So với
toàn thể Hội đồng Hồng y, bốn vị này phải đúng giờ nhất mới phải! Hồng y Mortati bắt đầu lo ngại
rằng một đêm dài đang chờ đợi toàn bộ Hội đồng Hồng y.

Đức cha không thể hiểu nổi.


Mục lục

4,031 từ

Truyện được đọc nhiều

Đệ Nhất Kiếm ThầnĐang ra
Đệ Nhất Kiếm Thần

Thanh Phong

11778 chương6.5
Thần Y Trở LạiĐang ra
Thần Y Trở Lại

Tiểu Tinh

6863 chương6.4
Thiên Đạo Đồ Thư QuánĐang ra
Thiên Đạo Đồ Thư Quán

Hoành Tảo Thiên Nhai

3577 chương7.1