TruyenVip

Thiên thần và ác quỷ

Thiên thần và ác quỷ - Chương 107 - 108

Mục lục

Chương 107

 Langdon chạy như bay quanh bức tường bao, thật may là người ta
đã cho lắp những ngọn đèn chiếu sáng đặt dưới chân tường.

Anh thấy khoảng sân bên trong bức tường bao này giống
hệt như một viện bảo tàng về các cuộc chiến thời xưa - nào súng cao su, đạn
súng thần công, và la liệt những cỗ máy trông hết sức kỳ dị.

Một phần toà lâu đài được mở cửa cho khách du lịch vào
tham quan, và chắc hẳn người ta đã cho phục chế lại khu này.

Langdon đưa mắt nhìn qua bên kia khoảng sân rộng, anh quan sát
phần trung tâm. Pháo đài hình tròn này cao khoảng 35 mét, hướng thẳng lên pho
tượng thiên thần trên đỉnh. Ban công trên cùng vẫn có ánh sáng từ trong hắt ra.
Langdon chỉ muốn
gọi to, nhưng anh biết đó là điều không nên làm. Giờ cần phải tìm đường vào
trong đã.

Langdon giơ tay xem đồng hồ:

11 giờ 12 phút.

Chạy xồng xộc xuống những bậc đá sát bên trong bức
tường, Langdon ra
giữa khoảng sân rộng. Xuống đến mặt đất, anh chạy xuôi chiều kim đồng hồ quanh
pháo đài, thấy có ba cái cổng, nhưng tất cả đều bị khoá chặt.Tên sát thủ làm
thế nào mà vào được nhỉ? Langdon
tiếp tục chạy. Anh trông thấy thêm hai cái cổng mới xây, nhưng cả hai
đều bị khoá bên ngoài. Không
phải lối này. Langdon lại
chạy tiếp.

Chạy gần hết một vòng khép kín quanh pháo đài thì Langdon trông thấy một
lối đi cắt ngang qua khoảng sân rộng trước mặt. Cuối lối đi này là một cái cầu
kéo dẫn vào trong. Đầu kia của con đường biến mất sau cửa pháo đài. Hình như
lối đi này dẫn vào một đường hầm nào đó - một đường hầm dẫn vào tận trung tâm
pháo đài. Đây
rồi. Langdon đã
từng đọc về lối đi hình xoắn ốc hướng lên trên, nó cho phép các vị tướng lĩnh
cùng với ngựa chiến của họ có thể phi từ dưới đất lên đến tầng cao nhất một
cách nhanh chóng. Kẻ
giết người đã đánh xe lên đây! Cánh cổng dẫn vào lối đi ngầm này bỏ ngỏ, Langdon vào trong và hồ hởi chạy thẳng tới đầu
đường hầm. Nhưng đến nơi, sự hào hùng trong lòng anh lập tức tan biến.

Con đường này dẫn xuống dưới.

Nhầm đường rồi. Chắc chắn đây là lối đi xuống khu nhà ngục,
không phải lối lên trên.

Anh đang đứng trước miệng hầm tối om, đường hầm này có
vẻ khá quanh co ngoắt
ngoéo. Lưỡng lự, Langdon
ngước lên nhìn bàn công trên cao một lần nữa. Rõ ràng anh nhìn thấy một
bóng đen đang di chuyển. Quyết
định đi! Không
còn cách nào khác, Langdon
lao xuống đường hầm tối om.

Tít trên cao, tên sát thủ đang đứng nhìn con mồi của
mình. Hắn vuốt nhẹ một bên cánh tay để trần của cô gái. Làn da mịn như nhung.
Nghĩ đến cảnh được thưởng thức tấm thân ngà ngọc trước mắt, hắn thấy sung sướng
đến mê mụ cả người. Nên hãm hiếp cô nàng theo cách nào nhỉ?

Kẻ sát nhân biết rằng hắn đáng được hưởng cô gái này.
Hắn đã phục vụ Janus vô
cùng chu đáo. Đây chính là chiến lợi phẩm của hắn. Sau khi hành lạc trên đi
văng, hắn sẽ lôi cô nàng xuống sàn, và bắt cô ta phải quỳ gối. Cô ta sẽ phải
phục vụ hắn. Một
lần cuối trong đời. Rồi sau đó, vào đúng giây phút ngây ngất đến tột đỉnh, hắn
sẽ cắt cổ cô ta.

Niềm đê mê - người ta vẫn nói thế. Niềm đê mê tột đỉnh.

Rồi tiếp đó, hắn sẽ đứng ra ngoài ban công để tận
hưởng vinh quang, để thưởng thức thắng lợi to lớn này của hội Illuminati… một cuộc trả
thù mà biết bao người đã chờ đợi từ lâu.

***

Đường hầm mỗi lúc một tối hơn. Langdon tiếp tục tiến sâu thêm vào bóng
tối.

Sau khi vượt qua một khúc ngoặt sâu dưới lòng đất, anh
không còn thấy có chút ánh sáng nào nữa. Lối đi có vẻ phẳng dần ra, Langdon bước chậm lại.
Dựa vào tiếng vang của mỗi bước chân, anh đoán rằng đây là một căn phòng rộng.
Trong vùng tối âm u trước mắt, hình như vừa thoáng hiện ra một tia sáng yếu ớt…

Langdon tiến về phía đó, hai tay giơ ra phía trước để lần
đường và chạm phải một bề mặt trơn nhẵn. Nhôm và kính. Đó là một chiếc xe. Anh
lần về phía mũi xe, mở cửa, vào trong.

Bóng đèn tròn trên mui xe đang toả sáng, và Langdon nhận ra chiếc xe
hòm ngay lập tức. Ghê tởm, nhưng anh vẫn cố gắng quan sát bên trong, hi vọng
tìm được thứ vũ khí nào đó để thay thế cho khẩu súng đã mất ở đài phun nước.
Không có gì. Tuy nhiên, anh tìm được điện thoại cầm tay của Vittoria. Méo mó, vô
dụng. Nhìn chiếc máy, anh chợt thấy lo sợ đến cháy lòng. Langdon thầm cầu nguyện
rằng anh không đến quá muộn.

Anh nhoài người, bật đèn pha của chiếc xe hòm. Căn
phòng lớn và giản dị lập tức tràn ngập ánh sáng. Cỏ lẽ trước kia đây là nơi
nhốt ngựa và cất giữ khí giới. Đây cũng là một con đường cụt.

Không có lối ra. Mình chọn nhầm đường rồi!

Tuyệt vọng, Langdon nhảy ra khỏi xe và quan sát xung quanh. Không thấy cánh
cửa nào hết. Cổng thì lại càng không. Không lẽ bức tượng thiên thần trên mái
nhà chỉ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên. Không thể nào! Anh nhớ lại những lời
nói của tên sát thủ lúc ở đài phun nước. Cô nàng đang ở trong Nhà thờ ánh sáng… đợi
tao quay trở về. Không lẽ đã đến được tận đây mà còn phải chịu thua. Tim Langdon đập thình thịch. Cảm giác căm hận
và bực bội bắt đầu lan toả khắp cơ thể.

Rồi anh trông thấy có vết máu trên sàn, và anh nghĩ
ngay rằng đó là máu của Vittoria?
Nhưng khi quan sát kỹ, anh nhận ra đó chính là những vết chân nhuốm máu. Những
bước đi sải dài. Và máu chỉ chảy ra từ bên chân trái. Tên sát thủ!

Langdon lần theo vết máu, đến một góc phòng, bóng anh đổ dài
trên sàn nhà. Càng đi lại càng thấy khó hiểu. Dường như những vết chân này dẫn
thẳng đến một góc phòng rồi đột nhiên biến mất.

Bước đến tận góc tường ấy, Langdon không dám tin vào mắt mình. Những
phiến đá granite lát
sàn ở đây không có hình vuông như ở những chỗ khác. Anh tiếp tục quan sát.
Những phiến đá xếp khít vào nhau, tạo thành một hình ngôi sao rất cân đối, một
cánh sao chỉ vào chính góc tường này. Một cánh cửa thoát hiểm được giấu sau
những bức tường đan chéo nhau một cánh rất tài tình. Langdon bước qua cánh cửa và trông thấy một
lối đi. Có cả một thanh chắn bằng gỗ đã bị gạt sang một bên.

Có ánh sáng phía trước mặt.

Langdon ra sức chạy. Anh vượt qua thanh chắn bằng gỗ, rồi chạy
thẳng về phía trước. Lối đi nhỏ nhanh chóng dẫn tới một căn phòng rộng rãi. Một
ngọn đuốc cắm trên tường đang cháy bập bùng. Langdon đang ở trong khu vực không có điện của toà
lâu đài này… khu vực mà không một khách du lịch nào được phép đặt chân tới. Có
thể căn phòng này sẽ rất sống động khi có ánh sáng mặt trời, nhưng trong ánh
đuốc bập bùng, anh thấy nó kỳ dị và ma quái.

Xà lim.

Có khoảng 12 gian xà lim nhỏ với những chấn song sắt
đã mòn gần hết. Nhưng vẫn còn một gian xà lim nguyên vẹn, và những gì trông
thấy trên sàn khiến tim Langdon
như ngừng đập.

Dây thừng đen và những chiếc áo choàng đỏ. Đây chính là nơi
hắn giam cách vị Hồng y.

Gần nhà giam nhỏ này có một cánh cửa sắt. Cánh cửa bỏ
ngỏ, và Langdon trông
thấy một lối đi. Anh lao bổ về phía đó, nhưng chưa đến nơi anh đã dừng phắt
lại. Không thấy có vết máu trên lối đi này. Trông thấy những chữ viết trên
tường, anh hiểu ra ngay.

Il Passetto. ([112])

([112]) Il
passetto: Lối đi nhỏ.

Langdon kinh ngạc. Đã nhiều lần nghe nói tới lối đi này, nhưng
anh không biết rõ tên gọi của nó là gì. Il Passetto - Lối đi nhỏ là một đoạn
đường hầm nhỏ dài gần một dặm, nối lâu đài St. Angelo và Vatican. Nhiều giáo hoàng
đã dùng còn đường này để chạy thoát ra ngoài khi Vatican bị vây hãm… và một số vị giáo hoàng tha
hoá cũng dùng con đường này để đi gặp người tình bí mật của mình, hoặc để xem
kẻ thù của mình bị tra khảo.

Nghe nói ngày nay con đường này đã bị khoá cả hai đầu,
và chìa khoá được lưu giữ trong nhà mái vòm bí mật. Langdon chợt hiểu ra vì sao người của Illuminati có thể ra vào
toà thánh dễ dàng đến thế. Không hiểu kẻ nào đã phản bội nhà thờ và trao chìa khoá vào tay lũ bất
lương nhỉ? Olivetti?
Hay một người lính
gác Thụy Sĩ nào
đó? Nhưng đã đến nước này thì là ai mà chả thế.

Vệt máu trên sàn nhà dẫn tới đầu kia của khu xà lim. Langdon lần theo những
vết chân ấy. Đến nơi, anh thấy một cánh cổng bằng gỗ treo đầy xích sắt. Khoá đã
mở, và cánh cửa ở trạng thái khép hờ. Bên kia cánh cửa là những bậc thang hình
xoắn ốc dẫn lên trên. Trên nền nhà cũng có những hình ngôi sao năm cánh.

Run rẩy, chăm chú quan sát, Langdon tự hỏi liệu có phải chính Bernini đã đích thân cầm
đục để ghép những hình ngôi sao này hay không. Trên cao là hình ảnh những tiểu
thiên sứ được chạm trổ rất cầu kỳ. Không còn nghi ngờ gì nữa.

Vệt máu kéo lên trên gác.

Trước khi lên gác, Langdon nhìn quanh để tìm một vật gì đó dùng làm
vũ khí, bất cứ thứ gì. Anh tìm được một thanh chấn song xà lim bằng sắt dài
khoảng hơn 1 mét. Một đầu bị gãy, gồ ghề, sắc cạnh. Dù nó khá nặng, nhưng anh
chẳng thể tìm được thứ gì khác tốt hơn. Hi vọng là yếu tố bất ngờ, cộng với vết
thương ở chân, hung thủ sẽ mang lại cho anh chút ít lợi thế. Và hi vọng là anh
không đến quá muộn.

Những bậc thang xoắn ốc mòn gỉ dựng đứng rất khó đi. Langdon vừa leo lên vừa
nghe ngóng. Không thấy gì. Càng lên cao, luồng sáng toả ra từ khu xà lim càng
yếu dần. Anh bị bóng tối bao vây tứ phía.Vừa đi, Langdon vừa dùng một tay để lần đường. Cao thêm
nữa. Trong bóng tối dày đặc, anh cảm thấy như có bóng ma của Galileo cũng đang hăm hở
leo lên những bậc thang này, háo hức muốn chia sẻ quan điểm của mình về thiên
đường với các nhà khoa học khác.

Langdon vẫn chưa hết kinh ngạc về vị trí của địa điểm tụ họp
này. Hội Illuminati hội
họp ngay trong một toà lâu đài thuộc sở hữu của Vatican. Chả trách trong khi đội lính gác của toà
thánh đang ra sức sục sạo các tầng hầm và nhà riêng của các nhà khoa học danh
tiếng thì hội Illuminati tụ
họp ở đây… ngay trước mũi toà thánh. Tất cả các chi tiết bất chợt trở nên ăn
khớp đến kỳ lạ.

Bernini, với tư cách là kiến trúc sư trưởng phụ trách công
tác cải tạo có toàn quyền ra vào khu vực này… và có thể thực hiện bất kỳ hạng
mục công trình nào mà không bị thắc mắc. Liệu bậc thầy về kiến trúc này đã cho
xây thêm bao nhiêu lối đi bí mật? Và cho đặt bao nhiêu dấu hiệu kín đáo để chỉ
đường?

Nhà thờ ánh sáng. Langdon biết anh đã rất gần cái đích cuối cùng.

Cầu thang hẹp dần, không gian chật hẹp trở nên thật tù
túng. Những hình bóng của lịch sử đang thì thầm trong đêm tối, nhưng Langdon vẫn bước tiếp.
Trông thấy luồng sáng hắt ngang trước mắt, anh nhận thấy còn vài bậc thang nữa
thì đến một chiếu nghỉ giữa cầu thang, ánh đuốc hắt ra từ sau một khung cửa. Langdon khẽ khàng tiến lại gần.

Langdon không thể biết chính xác lúc này anh đang có mặt ở khu
vực nào của toà lâu đài, nhưng sau khi đã leo nhiều bậc cầu thang đến thế thì
chắc chắn anh không còn xa đỉnh toà tháp là mấy. Langdon mường tượng bức tượng thiên thần khổng lồ
trên nóc lâu đài, có lẽ thanh kiếm trong tay tượng đang chỉ ngay trên đầu anh
cũng nên.

Thiên thần ơi, nhớ phù hộ cho tôi nhé, vừa nghĩ, Langdon vừa siết chặt
thanh sắt. Rồi thật khẽ khàng,
anh bước tới bên cánh cửa.

***

Ngồi trên ghế đi-văng, Vittoria thấy hai cánh tay đau nhức.

Lúc mới tỉnh lại và thấy hai cánh tay mình bị trói
quặt về phía sau, cô tưởng sẽ có thời gian để nghỉ ngơi và tự giải thoát bản
thân. Nhưng thời gian đã hết. Con quái vật đã quay trở lại. Lúc này hắn đang
đứng ngay trước mặt cô, bộ ngực trần to bè, đầy những sẹo, đôi mắt đen ti hí
trông như hai đường kẻ chỉ, hắn đang nhìn cô chòng chọc. Dường như hắn đang mường tượng trong đầu
những gì sẽ làm để hành hạ cô. Rất chậm rãi, như thể muốn chọc tức Vittoria, hắn cởi bỏ
chiếc thắt lưng sũng nước,
rồi quăng xuống sàn nhà.

Vittoria cảm thấy vừa ghê tởm, vừa kinh sợ. Cô nhắm nghiền mắt
lại. Lúc mở mắt ra, trên tay hắn đã có một con dao gập. Hắn dí sát con dao vào
mặt cô, rồi bật lưỡi dao ra, tách một cái.

Vittoria trông thấy vẻ mặt đầy kinh hãi của mình phản chiếu
trong lưỡi dao bằng thép.

Tên sát thủ quay lưỡi dao lên trên, rồi đưa sống dao
lướt dọc xuống bụng Vittoria.
Chất kim loại lạnh buốt khiến cô gái rùng mình. Ánh mắt đầy khinh bỉ, hắn lách
lưỡi dao vào trong cạp quần soóc của Vittoria. Cô gái hít một hơi thật sâu. Hắn lật qua lật lại lưỡi
dao, chậm rãi, đầy hăm doạ… và tiếp tục lia xuống sâu hơn nữa. Rồi hắn nhoài
hẳn người về phía trước, hơi thở hầm hập của hắn phả vào mặt Vittoria.

- Chính lưỡi dao này đã khoét mắt cha cô em đấy.

Vittoria chỉ muốn nghiền nát hắn ngay lập tức.

Kẻ giết người lại xoay lưỡi dao xuống, rồi tiếp tục
lia lia dưới lớp vải ka ki của chiếc quần soóc cô đang mặc. Đột nhiên hắn dừng
phắt lại, rồi ngẩng lên nhìn. Có ai vừa vào phòng.

- Tránh xa cô ấy mau. Từ ngoài cửa, một chất giọng
trầm, dứt khoát vang lên.

- Không nhìn thấy người đó, nhưng Vittoria biết ngay là ai. Robert! Anh vẫn
còn sống!

Tên sát thủ như vừa trông thấy ma quỷ hiện hình:

- Ông Langdon, chắc là ông được thiên thần hộ mệnh rồi.

Chương 108

Trong chớp mắt, Langdon quan sát kỹ căn phòng, đây quả là một địa
điểm thiêng liêng. Căn phòng hình ô-van, dù đã cũ kỹ, nhưng vẫn còn nguyên
những chi tiết trang trí rất tinh tế, gồm những biểu tượng của Illuminati: gạch lát nền
hình ngôi sao năm cánh, các bức bích hoạ vẽ hệ mặt trời, chim bồ câu và Kim tự
tháp.

Nhà thờ ánh sáng. Đơn giản và thuần khiết. Anh đã đến
được đích cuối cùng.

Ngay trước mặt Langdon, trên ban công, anh thấy rõ dáng đứng lừng
lững của tên sát thủ. Ngực để trần, hắn đứng sát cạnh Vittoria, còn cô gái thì nằm trên đi-văng,
bị trói, nhưng còn sống.

Trông thấy Vittoria, Langdon
thở phào nhẹ nhõm.
Trong tích tắc, ánh mắt hai người gặp nhau, trao gửi biết bao tình cảm - biết
ơn, tuyệt vọng và sự thương cảm.

- Thế là chúng ta lại gặp nhau một lần nữa. - Tên sát
thủ lên tiếng. Hắn nhìn thanh sắt trên tay Langdon rồi phá lên cười. - Và lần này ông bạn
định dùng thứ đó để giết tôi đấy
à?

- Cởi trói cho cô ấy mau.

Kẻ giết người dí dao vào cổ Vittoria:

- Tao sẽ giết con bé này.

Langdon biết hắn có thể làm như vậy ngay lập tức, không chút
do dự. Anh cố tỏ ra điềm tĩnh:

- Tao cho rằng cô ấy sẽ thích thế… nếu so với những gì
mày đang định làm.

Hắn mỉm cười trước lời xúc phạm đó.

- Ông nói đúng đấy. Cô nàng có rất nhiều thứ để mà
dâng hiến. Giết ngay thì phí quá.

Langdon tiến lên một bước, hai tay siết chặt thanh sắt, hướng
đầu sắt gẫy nham nhở về phía kẻ giết người. Vết thương trên tay anh buốt nhói.

- Thả cô ấy ra.

Trong thoáng chốc, dường như tên sát thủ cân nhắc yêu
cầu của Langdon.
Hắn thở dài, hai vai chùng xuống. Rõ ràng là đang nghĩ đến chuyện đầu hàng,
nhưng cũng đúng vào lúc ấy, hai cánh tay của hắn bất thần vung lên. Những cơ
bắp nổi lên cuồn cuộn, rồi một lưỡi dao thình lình xé không khí, lao thẳng vào
giữa ngực Langdon.

Không hiểu do quá mệt mỏi hay vì bản năng, hai đầu gối
Langdon bỗng nặng
như chì, không nhấc lên nổi, lưỡi dao sượt qua tai trái anh, rồi cắm xuống đất.
Kẻ giết người không chút lúng túng. Hắn nhếch mép cười, nhìn Langdon vẫn hai tay nắm chặt song sắt, quỳ trên
sàn nhà. Vênh vang như thể chính hắn là chúa tể sơn lâm, tên sát thủ rời Vittoria tiến lại bên Langdon.

Lồm cồm bò dậy, cố nhấc thanh sắt lên, Langdon chợt thấy bộ quần
áo ướt sũng của anh
mới vướng víu làm sao.. Mình trần, đối thủ của anh di chuyển nhanh nhẹn hơn
hẳn, vết thương ở chân rõ ràng là không bõ bèn gì đối với hắn. Hình như đây là
một kẻ vốn rất dạn dày sương gió. Lần đầu tiên trong đời, Langdon ước gì anh có một
khẩu súng thật to trong tay.

Thật chậm rãi, như thể đang rất thích thú, kẻ giết
người di chuyển dần đến chỗ con dao rơi trên sàn. Langdon chặn đường hắn.

Tên sát thủ lại tiến gần đến chỗ Vittoria. Langdon chặn hắn lại.

- Thời gian vẫn chưa hết. - Langdon đánh bạo lên tiếng. - Hãy nói đi,
cái hộp đó bây giờ ở đâu? Vatican
sẽ trả công mày hậu hĩnh hơn nhiều so với hội Illuminati.

- Ông bạn khờ khạo quá đấy.

Langdon thọc mạnh thanh sắt, hắn né tránh. Anh bước vòng quanh
chiếc ghế dài, dồn đối thủ vào góc tường. Căn phòng hình ô-van này lấy đâu ra
góc cơ chứ. Điều lạ lùng là hắn chẳng tỏ vẻ sốt sắng muốn tấn công hay chạy
trốn. Hắn đang chơi trò mèo vờn chuột, chờ đợi một cách lạnh lùng.

Hắn đợi gì nhỉ? Kẻ giết người vẫn tiếp tục di chuyển vòng quanh một cách
rất bài bản, y như một ván cờ kéo dài vô tận.

Langdon chợt thấy thanh chấn song bằng sắt trên tay anh nặng
trình trịch, và hiểu ra đối thủ của anh đang chờ đợi điều gì.

Hắn muốn vờn cho mình mệt lử trước đã. Và mánh khóe
của hắn quả là có tác dụng. Langdon
chợt thấy mệt mỏi kiệt quệ, lượng hoóc-môn adrenaline trong máu không còn đủ để giúp anh tỉnh
táo được nữa. Đã đến lúc phải hành động.

Dường như đọc được suy nghĩ của Langdon, tên sát thủ lại
chuyển hướng di chuyển một lần nữa, như thể muốn dồn anh về phía cái bàn ở giữa
phòng. Trên bàn có một vật gì đó đang phản chiếu ánh đuốc bập bùng. Hay là một
thứ vũ khí? Langdon chăm
chú nhìn kẻ giết người, đồng thời bước lại gần cái bàn hơn một chút. Khi hắn
quay sang nhìn vật để trên bàn, Langdon cố nén sự tò mò trong lòng. Nhưng rồi bản năng vẫn chiến
thắng. Anh liếc trộm về phía đó. Và thế đã là quá nhiều.

Không phải vũ khí. Vật đó khiến Langdon chú ý.

Trên bàn là một cái hộp bằng đồng thau đã gỉ ngoét. Cái hộp hình ngôi
sao năm cánh. Nắp hộp đã mở sẵn. Trong năm cánh của ngôi sao là năm nhánh biểu
tượng. Năm biểu tượng được rèn bằng sắt, có cán gỗ rất chắc chắn. Và anh biết
chắc chắn chúng tượng trưng cho cái gì.

ILLUMINATI, ĐẤT, KHÍ, LỬA, NƯỚC.

Langdon quay phắt lại, sợ rằng tên sát thủ có thể lợi dụng cơ
hội để tấn công. Nhưng không. Hắn vẫn đang chờ đợi, và dường như còn lấy làm
thích thú vì trò chơi này. Langdon
gắng tập trung tâm trí vào thanh chấn song bằng sắt đang cầm trên tay,
nhưng hình ảnh cái hộp đồng hình ngôi sao cứ lởn vởn trong đầu. Đó là những biểu tượng hết sức
quyến rũ - những đồ tạo tác mà thậm chí chỉ một số ít học giả trong hội Illuminati dám tin là có
thật. Nhưng Langdon bất
giác nhận ra rằng đáng ra trong hộp còn phải có một vật nữa, và hình như đây
chính là điềm gở. Tên sát thủ lại đổi hướng di chuyển, Langdon liếc sang cái hộp thêm một lần nữa.

Lạy chúa lòng lành!

Năm cánh của ngôi sao là năm ô chứa các biểu tượng,
nhưng tâm của ngôi sao còn là một ô nữa. Ô này thấy bỏ trống, nhưng chắc chắn
cũng là để chứa một biểu tượng to hơn hẳn so với năm vật tạo tác còn lại, và có
hình vuông.

Đòn tấn công của hắn thật bất ngờ.

Tên sát thủ bất thần lao vào như một con chim săn đang
vồ mồi. Bị mất tập trung, Langdon
cố gắng để đáp trả, nhưng thanh sắt trong tay anh nặng như chì. Đòn phản
công của anh quá chậm, và hắn né người tránh được. Lúc Langdon đang thu cây sắt về, hắn liền giang
hai tay, lúm lấy vũ
khí của anh. Hai cánh tay của hắn khỏe kinh khủng, và vết thương ở tay rõ ràng
là chẳng bõ bèn gì. Hai người vật lộn quyết liệt. Langdon thấy cây gậy sắt trong tay bị rút mất, bàn
tay đau như xé. Chỉ trong nháy mắt, anh đã thấy đầu bị gãy tòe sắc nhọn của cây gậy
giương lên ngay sát mặt mình. Người đi săn bỗng chốc biến thành kẻ bị săn đuổi.

Langdon cảm thấy như mình đang bị cuốn vào một cơn lốc xoáy.
Kẻ giết người lượn vòng, cười đắc thắng, dồn anh vào chân tường.

- Người Mỹ các ông thường nói thế nào ấy nhỉ? - Hắn mỉa mai - Cái
gì liên quan đến con mèo và sự tò mò ấy?

Langdon không thể tập trung được tâm trí, anh thầm nguyền rủa
sự bất cẩn của mình. Đối thủ vẫn tiếp tục áp sát vào. Chẳng hiểu ra thế nào cả. Biểu tượng thứ sáu
của Illuminati nghĩa
là thế nào? Bực quá, anh thốt lên:

- Tao chưa bao giờ thấy tài liệu nào viết về biểu
tượng thứ sáu của Illuminati!

- Chắc chắn là ông bạn phải biết rồi chứ. - Kẻ giết
người vừa cười khùng khục vừa
dồn anh quanh phòng.

Langdon chẳng hiểu gì cả. Rõ ràng là anh chưa thấy tài liệu
nào đề cập đến điều này. Illuminati
chỉ có năm biểu tượng mà thôi. Anh lùi dần và đưa mắt quanh phòng tìm
thứ gì đó làm vũ khí.

- Nó là sự kết hợp hoàn hảo của các yếu tố nguyên
thuỷ. - Tên sát thủ nói - Biểu tượng thứ sáu chính là nhánh đẹp nhất, nhưng e
rằng ông bạn sẽ chẳng bao giờ được trông thấy nó.

Tự Langdon
cũng có linh tính rằng anh sẽ chẳng còn cơ hội để nhìn thấy gì nữa. Anh
vẫn đang phải lùi dần, vừa bước lùi vừa đưa mắt quan sát khắp phòng để tìm cách
phản công:

- Thế mày đã trông thấy biểu tượng ấy chưa? - Anh cố
kéo dài thời gian.

- Có thể là một ngày nào đó họ sẽ ban cho tôi vinh
hạnh đó. Vì tôi đã chứng tỏ được bản thân. - Hắn thọc mạnh cây gậy sắt vào
người Langdon, vẻ
khoái trá.

Langdon lại tiếp tục bước lùi. Hình như hắn đang cố tình dồn
anh quanh phòng để đến một cái đích đã chọn sẵn trong đầu. Chỗ nào nhỉ? Nhưng anh không
thể quay lại mà nhìn đằng sau.

Langdon hỏi tiếp:

- Thế biểu tượng đó giờ ở đâu?

- Không ở đây. Chắc chắn là trong tay Janus.

- Janus
à? - Langdon thấy
cái tên này lạ hoắc.

- Người đứng đầu của Illuminati. Ông ấy sắp đến đây.

- Người đứng đầu hội Illuminati sắp đến đây thật sao?

- Để đóng dấu sắt nung cuối cùng.

Langdon lo lắng nhìn sang phía Vittoria. Điềm tĩnh một cách kỳ lạ, cô gái đang
quan sát mọi thứ xung quanh, lồng ngực phập phồng đều đặn… hơi thở nhẹ và sâu.
Chẳng lẽ Vittoria sẽ
là nạn nhân cuối cùng? Hay chính là bản thân anh?

- Ngạo mạn quá đấy ông bạn. - Tên sát thủ nhìn theo ánh
mắt Langdon, cười khẩy. - Các người chẳng
có nghĩa gì hết. Các người đều phải chết, cái đó thì rõ rồi. Nhưng người cuối
cùng phải chết là một đối thủ rất nguy hiểm của Illuminati.

Langdon không hiểu nổi. Một đối thủ nguy hiểm? Tất cả những vị
Hồng y đáng kính nhất đều đã bị sát hại. Giáo hoàng thì đã tạ thế. Tất cả đều
do hội Illuminati sát
hại. Nhìn vào đôi mắt vô cảm của kẻ sát nhân, Langdon đọc thấy câu trả lời.

Giáo chủ Thị thần.

Giáo chủ Thị thần Ventresca đã mang lại niềm hi vọng lớn lao cho
toàn thế giới trong giờ phút nguy khốn này. Chỉ trong một đêm, ngài đã khiến
cho hình ảnh của Illuminati
trở nên xấu xí hơn bội lần, rõ ràng là ngài sẽ phải trả giá. Ngài chính
là mục tiêu cuối cùng của Illuminati.

- Mày sẽ không thể làm gì được ngài. - Langdon nói với vẻ đầy
thách thức.

- Không phải tôi. - Hắn trả lời, và tiếp tục dồn cho Langdon phải lùi lại phía
sau. - Niềm vinh dự đó được dành cho chính Janus.

- Đích thân người đứng đầu của Illuminati định sát hại Giáo chủ Thị thần
à?

- Đặc quyền phải đi đôi với đặc lợi chứ.

- Nhưng lúc này không ai có thể vào trong toà thánh!

Mặt tên sát thủ vênh lên đầy đắc ý:

- Trừ trường hợp người đó đã hẹn trước.

Langdon càng không hiểu ra thế nào. Người duy nhất đã hẹn đến
toà thánh lúc này được giới báo chí gọi là Người từ tâm lúc 11 giờ đêm - chính là
người mà Rocher cho
rằng có những thông tin quan trọng có thể cứu được toà thánh.

Langdon dừng phắt lại:

- Chúa ơi!

Kẻ giết người cười đắc chí, lấy làm thích thú vì những
lo lắng trong tâm trí Langdon.

- Ông bạn biết không, chính tôi cũng băn khoăn không
hiểu Janus sẽ làm
cách nào để lọt được vào trong toà thánh. Nhưng lúc ở trên xe, tôi nghe đài nói
về nhân vật từ tâm lúc 11 giờ khuya. - Hắn nhếch mép cười - Toà thánh sẽ mở rộng cửa và nồng
nhiệt đón chào Janus.

Langdon suýt ngã. Janus chính là Người từ tâm lúc 11 giờ khuya! Thật xảo
trá! Người đứng đầu Illuminati
sẽ đường hoàng tiến vào phòng làm việc của Giáo chủ Thị thần. Nhưng làm thế nào
mà Janus qua mặt
được Rocher nhỉ? Hay
chính Rocher cũng
có dính líu đến việc này? Langdon
thấy lạnh xương sống. Sau cú chết hụt trong nhà vòm bí mật, anh cảm thấy
không thể tin được con người này.

Hắn bất thần xiên mạnh một nhát, cây gậy thọc trúng
vào mạng sườn Langdon.

Langdon nhảy về phía sau và thốt lên:

- Nếu thế thì Janus sẽ không thể thoát ra ngoài được!

Kẻ giết người nhún vai:

- Được hi sinh vì lý tưởng là một vinh dự.

Có lẽ hắn nói nghiêm túc. Không lẽ Janus đến Vatican để hành động bất chấp tính mạng bản thân? Vinh
dự? Trong thoáng chốc, Langdon
điểm lại trong đầu toàn bộ mưu đồ khủng khiếp của hội Illuminati. Họ đã hoàn
tất toàn bộ kế hoạch đề ra. Vị tu sĩ trẻ tuổi đã vô tình tiếp tay cho họ sát
hại giáo hoàng bất ngờ trở thành một đối thủ lợi hại. Để đối phó lại, người
đứng đầu của Illuminati sẽ
đích thân xuống tay với con người tội nghiệp đó.

Đột nhiên Langdon không thấy bức tường sau lưng anh đâu nữa. Một luồng gió
đêm mát lạnh ùa vào phòng, bước thụt lùi tiếp theo đưa anh ra tận ngoài trời
đêm. Ban công! Giờ thì anh đã hiểu mục đích của hắn.

Langdon ngay lập tức mường tượng phía sau, ban công nhô ra ngoài, cách
mặt đất hơn 30 mét. Trên đường vào, anh đã kịp quan sát kỹ. Tên sát thủ lão
luyện này không bỏ phí chút thời gian nào.

Hắn tấn công ngay tức thì. Đầu gậy nham nhở đang lao
thẳng vào bụng Langdon,
anh nhảy lùi ra sau, đầu gậy đâm vào vạt áo. Ngay lập tức cây gậy lại nhằm
thẳng vào đầu anh. Langdon
tiếp tục lùi ra sau, đến sát hàng lan can. Chắc chắn Langdon sẽ không thể
thoát được đòn tấn công tiếp theo, bởi anh đã ở thế cùng. Anh xoay người, nhoài
ra, túm lấy cây gậy. Bàn tay bị thương đau như xé nhưng mặc, anh vẫn siết chặt
tay.

Tên sát thủ không chút lúng túng. Hai đối thủ cùng lên
gân lên cốt mặt đối mặt, hơi thở hôi hám của hắn phả thẳng vào mặt Langdon. Thanh sắt bắt
đầu trượt xuống. Đối thủ của anh quá to khoẻ. Tuyệt vọng, Langdon liều lĩnh soài chân, chấp nhận mất
thế cân bằng, định đạp vào bàn chân bị thương của hắn. Nhưng tên này quả là một
sát thủ lão luyện, hắn tránh đòn một cách dễ dàng.

Langdon đã chơi hết quân bài cuối cùng, và anh đã thua.

Tên sát thủ vung cao cánh tay, đẩy Langdon ra sau. Hàng lan
can chỉ thấp đến bắp đùi Langdon,
và tít bên dưới, cách khoảng 30 mét là khoảng sân rộng của toà lâu đài. Kẻ giết
người vặn thanh sắt, dồn đầu gậy thẳng vào giữa ngực Langdon. Anh ngửa người ra sau để tránh,
lưng uốn cong trên hàng lan can ngăn cách anh với vực thẳm chết chóc bên dưới.

- Tạm biệt ông bạn, - tên sát thủ cười khẩy.

Ánh mắt lóe lên hiểm ác, kẻ giết người ra đòn lần
cuối. Mất điểm tựa, hai chân Langdon
không còn trụ vững được nữa, anh chới với rồi ngã nhào. Langdon chìa tay túm lấy
tay vịn, nhưng tay trái bị lỡ trớn, chỉ có tay phải bám được vào một thanh trụ
đá. Kết quả là anh bị treo lơ lửng ở tư thế lộn ngược, một tay và một chân vẫn
cố níu lấy tia hi vọng cuối cùng.

Đứng lù lù ngay sát anh, tên sát thủ vung cao cây gậy, sắp sửa xuống
tay. Đúng lúc thanh chấn song bằng sắt chuẩn bị giáng mạnh xuống, Langdon bất thần trông
thấy… Có thể đấy chỉ là một linh tính hay ảo giác gì đó trong lúc cận kề cái
chết, nhưng anh chợt thấy một vầng sáng bao quanh kẻ giết người. Sau lưng hắn
chợt xuất hiện quầng sáng chói loà… hệt như một quả cầu lửa.

Đang ra sức giáng mạnh cây gậy sắt, tên sát thủ đột
ngột buông tay ra, miệng rú lên đau đớn. Cây gậy sắt sượt qua người Langdon, rơi xuống dưới.
Kẻ giết người lập tức quay lưng lại, vừa đủ để anh nhìn thấy ngọn đuốc đang
cháy trên lưng hắn. Đu người trèo lên lan can, Langdon thấy Vittoria đang mặt đối mặt với hung thủ, mắt rực
lửa căm thù.

Cô gái đang cầm ngọn đuốc trên tay, lửa đuốc bập bùng
soi sáng khuôn mặt đầy nộ khí. Giờ không phải là lúc hỏi xem cô gái đã tự giải
thoát bằng cách nào. Langdon
đu người qua tay vịn.

Cuộc vật lộn chẳng kéo dài lâu, Vittoria không thể chống
chọi được với gã đàn ông lực lưỡng này. Hắn gầm lên tức tối, lao thẳng vào cô
gái. Vittoria kháng
cự, nhưng bị hắn hất ngã gần như ngay lập tức. Hắn đang cố giằng lấy ngọn đuốc.
Không bỏ phí một giây, Langdon
nhảy ngay vào, giơ cao nắm đấm, thụi thật mạnh vào đúng vết bỏng trên
lưng hắn.

Tiếng rú của hắn vang tận sang Vatican.

Tên sát thủ đờ ra mất một lúc vì đau đớn, bàn tay cầm
đuốc rời ra. Ngay lập tức, Vittoria
lia thẳng ngọn đuốc vào mặt hắn.

Có tiếng thịt cháy xèo xèo, hình như bên mắt trái của
hắn đã bị bỏng. Hắn lại rú lên lần nữa, đưa tay lên che mặt.

- Mắt đổi mắt. - Vittoria gằn giọng.

Lần này cô gái quật mạnh cây đuốc khiến cho hắn ngã
dụi xuống ngay sát hàng lan can bằng đá. Cả Vittoria lẫn Langdon cùng đồng thời xông vào, ráng sức đẩy thật
mạnh. Thân hình to lớn của kẻ giết người lăn qua hàng lan can, rơi vào khoảng
không tối đen sâu hun hút bên ngoài. Không thấy có tiếng thét kinh hoàng. Chỉ
nghe tiếng xương sống gãy đánh rắc một cái khi hắn rơi đúng vào đống đạn súng
thần công bên dưới.

Langdon bàng hoàng, quay sang nhìn Vittoria. Sợi dây trói vẫn còn mắc trên
người và trên cánh tay, hai mắt cô gái rực lên giận dữ.

- Houdini
có tập Yoga.


Mục lục

5,996 từ

Truyện được đọc nhiều

Đệ Nhất Kiếm ThầnĐang ra
Đệ Nhất Kiếm Thần

Thanh Phong

11778 chương6.5
Thần Y Trở LạiĐang ra
Thần Y Trở Lại

Tiểu Tinh

6863 chương6.4
Thiên Đạo Đồ Thư QuánĐang ra
Thiên Đạo Đồ Thư Quán

Hoành Tảo Thiên Nhai

3577 chương7.1
Phong Thần ChâuĐang ra
Phong Thần Châu

Oa Ngưu Cuồng Bôn

10919 chương7.2