TruyenVip

Thiên thần và ác quỷ

Thiên thần và ác quỷ - Chương 10 - 11 - 12 - 13

Mục lục

Chương 10

Trong con hẻm hẹp và vắng vẻ, tên sát thủ sải những
bước dài, đôi mắt đen của hắn sáng quắc lên những tia hy vọng. Khi gần đến
đích, những lời nói của Janus
lúc chia tay vang lên trong tâm trí hắn. Giai đoạn hai sẽ sớm bắt đầu thôi. Nghỉ
ngơi đi đã.

Tên sát thủ cười khẩy. Hắn đã thức cả đêm rồi, nhưng giấc ngủ vẫn
là thứ xa vời trong tâm trí hắn. Giấc ngủ chỉ làm hắn yếu đi. Hắn là một chiến
binh, như tổ tiên của hắn và người dân của hắn không bao giờ ngủ một khi cuộc
chiến đã nổ ra. Trận chiến này thực sự đã bắt đầu và hắn có vinh hạnh được ra
tay đầu tiên. Còn bây giờ hắn có hai tiếng đồng hồ ăn mừng chiến thắng trước
khi công việc tiếp theo bắt đầu.

Ngủ ư? Còn nhiều cách hay hơn để thư giãn…

Niềm đam mê khoái lạc là thứ mà tổ tiên đã gieo trồng
con người hắn. Những bậc tiền bối của hắn đắm chìm trong chất gây nghiện hashish, còn
hắn thì lại thích một phần thưởng khác. Hắn tự hào về cơ thể mình - một cỗ máy
giết người được phối hợp nhịp nhàng mà hắn không bao giờ để nó bị nhiễm ma tuý.
Hắn nghiện một thứ còn bổ dưỡng hơn thuốc phiện… một phần thưởng lành mạnh và
thoả mãn hơn nhiều.

Một cảm giác đê mê quen thuộc trỗi lên trong người
hắn. Tên sát thủ rảo bước về phía cuối con hẻm. Hắn đến bên một cánh cửa được
ngụy trang và ấn chuông. Ô cửa con quan sát hé mở, một đôi mắt màu nâu nhạt
quan sát hắn một cách kỹ lưỡng. Rồi cánh cửa lớn mở ra.

- Mời vào, - người phụ nữ ăn mặc cầu kỳ lên tiếng. Bà
ta dẫn hắn đến một phòng khách bày biện hoàn hảo dưới ánh đèn mờ mờ. Không gian
tràn ngập mùi nước hoa và xạ hương.

- Bất cứ khi nào ngài sẵn sàng. - Bà ta đưa cho hắn
một tập ảnh. - Hãy gọi cho tôi khi ngài đã chọn lựa xong. - Rồi bà ta biến mất.

Tên sát thủ mỉm cười.

Ngồi trên chiếc đi-văng sang trọng, đặt cuốn album lên đùi, tên sát
thủ thấy cơn đói nhục dục đang trỗi dậy khắp cơ thể. Dù dân tộc hắn không có lễ
Giáng sinh nhưng hắn vẫn có cảm giác của một đứa trẻ Công giáo ngồi trước đống
quà Giáng sinh, háo hức khám phá điều thần kỳ ở bên trong. Hắn mở quyển album và xem xét kỹ các
bức ảnh. Niềm đam mê dục vọng ánh lên trong mắt hắn.

Marisa. Nữ thần Italia. Thân hình bốc lửa. Một Sophia Loren trẻ.

Sachiko. Một Geisha Nhật Bản. Cơ thể mềm mại. Cực kỳ điêu luyện.

Kanara. Hình bóng sững sờ của Châu Phi. Dáng người cơ bắp.
Vẻ đẹp kì lạ.

Hắn xem xét kỹ cuốn album hai lần, chọn lựa rồi đưa tay ấn nút trên
bàn. Một phút sau, người phụ nữ ban đầu xuất hiện.

Hắn chỉ cô gái hắn chọn. Bà ta mỉm cười:

- Đi theo tôi.

Sau khi thoả thuận về tiền bạc, người phụ nữ im lặng
nhấc máy. Bà ta chờ vài phút rồi dẫn hắn leo lên những bậc cầu thang đá hoa
cương uốn lượn dẫn đến một hành lang sang trọng.

- Cánh cửa màu vàng ở cuối dãy. - Bà ta nói - Ngài quả
là người sành sỏi.

Xứng đáng chứ, hắn nghĩ. Ta là kẻ sành sỏi mà.

Tên sát thủ nhẹ bước hết chiều dài hành lang như một
con báo đã phải đợi bữa ăn quá lâu. Đến gần cánh cửa, hắn tự mỉm cười.

Cửa mở hé… đón chào hắn bước vào. Hắn đẩy nhẹ và cánh
cửa mở ra không một tiếng động.

Nhìn thấy sự chọn lựa của mình, hắn biết là đã không nhầm.

Cô ta chính là người hắn yêu cầu… trần truồng, nằm
ngửa, hai tay bị trói vào cột giường bằng dây vải nhung.

Hắn tiến vào phòng và đưa tay lên vuốt ve thân hình
ngọc ngà của cô ta. Đêm
qua ta đã giết người, hắn
nghĩ. Cô em là
phần thưởng của ta.

Chương 11

Quỷ Sa-tăng? - Kohler lau miệng và khó chịu đổi tư thế. - đây là
biểu tượng của nghi lễ sùng bái quỷ Sa-tăng à?

Langdon đi đi lại lại trong phòng cho ấm người.

- Hội Illuminati sùng bái Sa-tăng. Nhưng không phải theo quan niệm
hiện tại.

Langdon nhanh chóng giải thích tại sao đa số mọi người hình
dung tôn giáo thờ quỷ Sa-tăng là hội thờ quỷ dữ mặc dù trong quá khứ, hội
Sa-tăng đều là những người có học nhưng chống lại nhà thờ. Shaitan. Lời đồn đại về
lễ hiến tế các động vật mang tính tà thuật và ngôi sao năm cánh chỉ là những
điều dối trá mà nhà thờ tuyên truyền nhằm chống lại những kẻ đối nghịch. Qua
thời gian, những kẻ chống lại nhà thờ muốn ganh đua với Illuminati nên bắt đầu tin vào lời nói dối
đó và thực thi các nghi lễ này. Vì vậy trò thờ cúng quỷ Sa-tăng kiểu hiện đại
ra đời.

Kohler đột nhiên làu bàu:

- Đây chỉ là lịch sử xa xưa. Tôi muốn biết làm sao
biểu tượng này lại ở đây.

Langdon thở dài:

- Biểu tượng này được một nghệ sĩ vô danh của hội Illuminati tạo ra để tôn
vinh niềm say mê của Galileo
đối với cấu trúc đối xứng - một biểu tượng thiêng liêng của Illuminati. Hội kín này
giữ bí mật thiết kế của mình. Người ta cho rằng họ chỉ để lộ ra khi đã có đủ
sức mạnh để trỗi dậy từ trong bóng tối và thực hiện mục tiêu tối thượng.

Kohler hoang mang:

- Vậy dấu hiệu này cho thấy hội Illuminati đang sống dậy?

Langdon nhíu mày:

- Không thể nào. Còn một chương trong lịch sử Illuminati tôi vẫn chưa
giải thích hết.

Giọng Kohler đầy vẻ van lơn:

- Khai sáng cho tôi đi nào.

Langdon xoa hai bàn tay vào nhau, trong đầu đang lựa chọn từ
hàng trăm nguồn tài liệu anh đã từng đọc hoặc viết về Illuminati.

- Những thành viên còn sống sót của Illuminati, - anh giải
thích, chạy trốn khỏi Rome,
đi khắp châu Âu, rồi tìm nơi an toàn để nhóm họp lại. Họ được một hội bí mật
khác thu nhận… hội thợ thủ công khắc đá Bavanan giàu có hay còn gọi là hội Tam Điểm.

Kohler giật mình:

- Hội Tam Điểm?

Langdon gật đầu, không hề ngạc nhiên khi thấy Kohler đã từng nghe nói
đến nhóm người đó. Hội Tam Điểm hiện có hơn 5 triệu thành viên trên khắp thế
giới, một nửa đang cư trú tại Mỹ và trên 1 triệu người ở châu Âu.

- Có một điều chắc chắn: hội Tam Điểm không phải là
nhóm tôn thờ Sa-tăng. - Kohler
tuyên bố, dù không giấu nổi vẻ hoài nghi.

- Chắc chắn là không. Hội Tam Điểm là nạn nhân của
chính lòng từ bi của họ. Sau khi giang tay đón tiếp những nhà khoa học đang bỏ
chạy ở thế kỷ XVIII, hội này đã vô tình trở thành lá chắn cho Illuminati. Dưới sự che
chở của hội Tam Điểm, Illuminati
dần phát triển và từ từ thay thế quyền lực của những người lãnh đạo
trong hội. Những người này âm thầm gây dựng lại hội Illuminati trong lòng Tam Điểm - một hội bí
mật tồn tại trong một hội bí mật khác. Rồi các thành viên của Illuminati sử dụng những
chi nhánh của hội Tam Điểm trên toàn thế giới để truyền bá ảnh hưởng của họ.

Langdon hít một hơi dài trước khi tiếp tục.

- Xoá sổ Cơ đốc giáo là lời thề của các thành viên hội
Illuminati. Tín
điều của hội này là nhà thờ là kẻ thù không đội trời chung của loài người. Họ
sợ rằng nếu nhà thờ tiếp tục tuyên truyền các truyền thuyết tôn giáo như những
chân lí và đà phát triển khoa học bị chặn lại thì con người sẽ rơi vào một
tương lai u tối với những cuộc chiến tranh tôn giáo vô nghĩa.

- Giống như những gì chúng ta thấy ngày nay!

Langdon nhíu mày. Kohler nói đúng. Chiến tranh tôn giáo vẫn trở thành tiêu đề lớn
trên các báo. Chúa
của ta tốt đẹp hơn Chúa của các người. Dường như luôn có mối liên hệ giữa các
tín đồ cuồng tín và số lượng các xác chết.

- Tiếp tục đi, - Kohler nói.

Langdon tập trung suy nghĩ và tiếp tục câu chuyện. - Illuminati ngày càng lớn
mạnh ở châu Âu là bắt đầu hướng tới nước Mỹ, nơi có nhiều nhà lãnh đạo chính
phủ là người của Tam Điểm - George Washington, Ben Franklin - những con chiên ngoan đạo không
thể ngờ Illuminati lại
thao túng hội Tam Điểm đến mức độ ấy.

Illuminati biết cách thâm nhập và thiết lập các ngân hàng, trường
đại học, các ngành công nghiệp nhằm cung cấp tài chính cho mục đích tối cao của
họ. - Langdon ngừng
lại. - Tạo ra một thế giới không nhất phi tôn giáo - một trật tự thế giới mới
trên thế gian.

Kohler không nhúc nhích.

- Một trật tự thế giới mới, - Langdon lặp lại, dựa trên công cuộc khai
sáng khoa học. Họ gọi nó là Học thuyết Ma Vương. Nhà thờ cho rằng Ma Vương có
liên hệ tới quỷ dữ, nhưng hội kín này khăng khăng khẳng định trong tiếng Latinh
nó có nghĩa là người
đem lại ánh sáng -
hay Illuminator.

Kohler thở dài, giọng ông ta đột ngột trở nên trịnh trọng.

- Ông Langdon, xin mời ngồi.

Langdon dè dặt ngồi lên chiếc ghế lạnh giá.

Kohler lăn chiếc xe tới gần hơn.

Tôi không chắc tôi hiểu những gì ông vừa nói, nhưng
tôi biết rõ điều này. Leonardo
Vetra là một trong những tài sản quý giá nhất của CERN. Ông ta còn là một
người bạn. Ông hãy giúp tôi tìm Illuminati.

Langdon không biết phải trả lời ra sao.

"Tìm Illuminati?" Ông ta đùa đấy à?

- Thưa ông, tôi e rằng điều đó hoàn toàn không thể
được.

Kohler nhíu mày.

- Ý ông là gì? Ông không…

- Ông Kohler, - Langdon
hướng người về phía chủ nhà, không biết giải thích thế nào cho ông ta
hiểu những gì anh sắp nói -Tôi vẫn chưa nói xong câu chuyện. Mặc dù dấu nung
này xuất hiện ở đây nhưng không thể chắc rằng đây là hành động của hội Illuminati. Không còn
bằng chứng nào về sự tồn tại của hội này trong hơn nửa thế kỷ qua, đại đa số
các học giả đều cho rằng hội Illuminati
đã bị diệt vong từ nhiều năm nay rồi.

Những lời nói ấy rơi vào im lặng. Kohler nhìn đâu đó trong
màn sương mù trước mắt với vẻ thảng thốt pha lẫn tức giận.

- Làm thế quái nào mà ông dám nói với tôi nhóm người
này đã biến mất trong khi tên của họ được khắc lên người Vetra!

Langdon đã tự hỏi mình câu hỏi đó cả buổi sáng nay rồi. Sự
xuất hiện của biểu tượng hai chiều đối xứng Illuminati thật kỳ lạ. Các nhà biểu tượng học trên
khắp thế giới hẳn phải sững sờ kinh ngạc. Nhưng kiến thức học thuật của Langdon mách bảo anh rằng
sự xuất hiện trở lại của dấu nung này không hề liên quan đến Illuminati.

- Biểu tượng này, - Langdon nói, - không hề khẳng định sự hiện diện
của người tạo ra nó.

- Điều đó có nghĩa gì?

- Nó có nghĩa là một khi những tổ chức như Illuminati không còn tồn
tại, biểu tượng của nó có thể bị… nhóm khác sử dụng. Đó là hiện tượng chuyển giao.
Trong ngành biểu tượng học, chuyện này cực kỳ phổ biến. Phát-xít Đức lấy hình
chữ thập ngoặc của người Hindu,
người Thiên Chúa giáo lấy biểu tượng thập giá của Ai Cập, người…

- Sáng nay, - Kohler nói giọng thách thức, - khi tôi gõ chữ
"Illuminati"
trong máy tính, nó cho ra hàng ngàn trang web tham khảo. Rõ ràng có rất nhiều
người nghĩ rằng nhóm này vẫn còn hoạt động.

- Đúng là những câu chuyện giật gân, - Langdon đáp. Anh thấy khó
chịu với sự tràn ngập của các biện pháp câu khách trong nền văn hoá đại chúng
hiện đại. Các phương tiện truyền thông tranh nhau đưa những tiêu đề về ngày tận
thế, tự cho mình là những "chuyên gia văn hoá" tìm cách kiếm chác
bằng cách thổi phồng trước công chúng những câu chuyện thêu dệt rằng Illuminati còn tồn tại và
đang chuẩn bị tổ chức lại trật tự thế giới mới. Gần đây, Thời báo New York còn
đưa tin hội Tam Điểm kỳ quái có mối liên hệ với vô số nhân vật nổi tiếng - Sir Arthur Conan Doyle, Quận công xứ Kent,
Peter Sellers,
Irving Berlin, Hoàng tử Phillip,
Louis Armstrong cũng
như lăng tẩm của những trùm tư bản nổi tiếng trong các lĩnh vực ngân hàng và
công nghiệp hiện đại.

Kohler giận dữ chỉ vào xác Vetra:

- Nếu nhìn vào bằng chứng này, tôi thấy những câu
chuyện giật gân câu khách đó là đúng.

- Tôi hiểu nó xuất hiện thế nào, - Langdon nói với cung cách
của một nhà ngoại giao. - Nhưng cũng còn có một giả thuyết khả thi hơn rằng các
tổ chức khác đang kiểm soát dấu nung của Illuminati và sử dụng cho mục đích riêng của họ.

- Mục đích nào? Vụ giết người này chứng minh được điều
gì?

Câu hỏi hay lắm, Langdon nghĩ. Anh không thể tưởng tượng ra ai đó
lại có thể lôi ra dấu nung Illuminati
sau 400 năm cất giữ.

- Tất cả những gì tôi có thể nói với ông lúc này là
nếu Illuminati còn
hoạt động cho đến ngày nay, điều này tôi chắc chắn là không thể, thì hội này
cũng không liên quan đến cái chết của Leonardo Vetra.

- Không ư?

- Không. Người ta cho rằng Illuminati có ý muốn xoá bỏ Thiên Chúa
giáo, nhưng họ thường sử dụng sức mạnh chính trị và tài chính, không phải bằng
biện pháp khủng bố. Hơn nữa, Illuminati
có một quy định đạo đức ngặt nghèo về những người mà họ xem là kẻ thù.
Thành viên của hội này thường là những người làm khoa học ở đẳng cấp cao nhất.
Chẳng có lí gì mà họ lại sát hại một nhà khoa học, đồng nghiệp của họ, như Leonardo Vetra.

Ánh mắt Kohler vô cùng lạnh lẽo.

- Có lẽ tôi chưa đề cập đến một chuyện, Leonardo Vetra không phải
là một nhà nghiên cứu khoa học thuần tuý.

Langdon cố giữ kiên nhẫn.

- Ông Kohler, tôi chắc Leonardo Vetra xuất sắc trong nhiều lĩnh vực nhưng sự thật vẫn
là…

Kohler đột ngột quay xe đi ra khỏi phòng khách, để lại một
khoảng sương mù phảng phất khi ông ta biến mất vào lối sảnh.

Vì lòng kính Chúa! Langdon rên rỉ. Anh bước theo. Kohler đang đợi anh ở một
góc tường nhỏ phía cuối sảnh.

- Đây là phòng nghiên cứu của Leonardo, - Kohler nói và chỉ tay vào cánh cửa kéo. - Có lẽ
anh nên xem đi thì sẽ hiểu mọi chuyện khác thôi. - Vẻ khó xử, Kohler đẩy cửa mở ra.

Langdon nhìn một lượt căn phòng làm việc và ngay lập tức nổi
da gà. Đức Mẹ
của Chúa Giê-su,
anh tự nhủ.

Chương 12

Ở một đất nước khác, một người lính gác trẻ đang ngồi
kiên nhẫn trước hàng loạt màn hình video giám sát. Anh quan sát những hình ảnh lập lòe trước mắt -
hình ảnh trực tiếp được truyền về từ hàng trăm chiếc camera không dây theo dõi trong cả khu tổ
hợp rộng lớn. Những hình ảnh xuất hiện tưởng chừng vô tận.

Một đại sảnh trang trí đẹp mắt.

Một phòng làm việc riêng.

Một bếp ăn rộng.

Vừa nhìn những hình ảnh trước mắt, người lính vừa cố
cưỡng lại cơn buồn ngủ. Cũng gần hết phiên gác rồi, nhưng vẫn cần phải hết sức
cẩn thận. Được phụng sự nơi đây là một vinh hạnh. Một ngày nào đó, anh sẽ nhận
được phần thưởng xứng đáng.

Khi những dòng suy nghĩ ấy lướt qua trong tâm trí
người lính, một hình ảnh phát tín hiệu báo động. Giật mình, anh đưa tay ấn nút
trên bảng điều khiển. Màn hình trước mặt đứng lại.

Đầu ù đi anh nhoài người về phía màn hình để nhìn cho
rõ.

Thông số trên màn hình cho biết hình ảnh này đang được
truyền đi từ camera số
86 - chuyên giám sát một sảnh ra vào.

Nhưng hình ảnh trước mắt chắc chắn không phải sảnh ra vào.

Chương 13

Đứng trước phòng làm việc, Langdon ngơ ngác:

- Đây là nơi nào? - Dù có luồng không khí ấm thổi vào
mặt, anh vẫn run rẩy khi bước qua cửa.

Kohler không nói gì, chỉ đi theo Langdon vào trong.

Langdon đảo mắt nhìn khắp phòng, hoàn toàn không hiểu gì. Căn
phòng chứa đầy những bảo vật kỳ lạ nhất mà anh từng chứng kiến. Ở phía góc
tường chiếm hầu hết không gian trang trí là một cây thánh giá bằng gỗ lớn mà Langdon nghĩ phải từ thế
kỷ XIV ở Tây Ban Nha. Phía trên cây thánh giá, một mô hình các hành tinh chuyển
động quay quanh quỹ đạo bằng kim loại đang treo lơ lửng sát trần nhà. Bên trái
là một bức tranh sơn dầu Đức Mẹ đồng trinh Maria, còn bên cạnh đó có gắn bảng
các nguyên tố tuần hoàn. Trên giường, hình hai cây thánh giá bằng đồng treo kèm
hai bên bức ảnh Albert Anhxtanh
cùng với câu trích nổi tiếng của nhà bác học lừng danh này: CHÚA KHÔNG
ĐÁNH CƯỢC VỚI VŨ
TRỤ.

Langdon bước vào bên trong, kinh ngạc nhìn quanh. Một cuốn
Kinh thánh bìa bọc da được đặt trên bàn của Vetra, bên cạnh mô hình nguyên tử của Bohr và một phiên bản thu
nhỏ bức tượng thần Moses của Michelangelo.

Tư tưởng khoáng đạt, Langdon thầm nghĩ. Ở đây dù rất ấm, nhưng không
hiểu sao lối bài trí này khiến anh thấy ớn lạnh khắp người. Anh cảm giác mình
đang được chứng kiến sự va chạm của hai triết lý khống lồ… của những lực lượng
đối lập. Anh nhìn tiêu đề trên giá sách:

Hạt nhân của Chúa

Lí thuyết của Đạo trong Vật lí.

Bằng chứng của Chúa trời

Một trong những giá kê sách có khắc câu nói:

KHOA HỌC THỰC SỰ KHÁM PHÁ CHÚA TRỜI

CÂU TRẢ LỜI NẰM SAU MỖI CÁNH CỬA

GIÁO HOÀNG PIUS XII

- Leonardo
là một linh mục Cơ đốc giáo, - Kohler nói.

Langdon quay lại.

- Một linh mục? Tôi tưởng ông nói ông ấy là nhà vật
lí?

- Là cả hai. Người của cả khoa học và tôn giáo không
phải không có tiền lệ trong lịch sử. Leonardo là một trong số họ. Ông ấy quan niệm vật lí như
"quy luật tự nhiên của Chúa", rằng kinh thánh có thể nhìn thấy ở
những quy luật thiên nhiên xung quanh chúng ta. Thông qua khoa học, ông ấy muốn
chứng minh sự hiện diện của Chúa trong hàng loạt những nghi ngờ của con người. Leonardo coi mình là một
nhà vật lí lí thuyết!

Nhà vật lí lí thuyết? Langdon thấy chuyện này không có gì mâu thuẫn cả.

- Lĩnh vực vật lí hạt, - Kohler nói, - gần đây có rất nhiều phát minh gây
chấn động - những phát hiện có liên quan đến tôn giáo. Leonardo đã khám phá ra rất nhiều trong số
đó.

Langdon quan sát ông giám đốc của CERN, cố gắng hiểu những điều kỳ lạ đó.

"Tôn giáo và vật lí?" - Langdon từng dành nhiều năm nghiên cứu lịch sử tôn
giáo, nhưng cứ theo chu kỳ tuần hoàn, từ thuở xa xưa, tôn giáo và khoa học vẫn
luôn như nước với lửa… hai kẻ thù không đội trời chung… không thể nào hoà hợp.

- Vetra
đang tiến gần đến nghiên cứu vật lí hạt, - Kohler nói -Ông ấy muốn hợp nhất khoa học và tôn
giáo… muốn chứng minh rằng chúng bổ trợ cho nhau theo một cách không ai ngờ tới.
Ông ấy gọi lĩnh vực này là Vật
lí mới - Kohler lôi từ giá sách ra
một cuốn và đưa cho Langdon.

Langdon nhìn bìa ngoài cuốn sách. Chúa trời, Phép màu và Vật lí mới - tác giả Leonardo Vetra.

Đây chỉ là một lĩnh vực nhỏ, - Kohler nói tiếp, - Chúng nó mang lại câu
trả lời mới cho một số vấn đề cũ - câu hỏi về nguồn gốc vũ trụ và lực liên kết
giữa chúng ta. Leonardo tin
rằng nghiên cứu của ông ấy sẽ giáo hoá cho hàng triệu người. Năm ngoái, ông ấy
đã khẳng định một cách chắc chắn về sự tồn tại của một trường năng lượng thống
nhất tất cả mọi người chúng ta. Ông ấy còn chứng minh rằng chúng ta đều có mối
liên hệ vật lí… rằng các phân tử trong cơ thể anh luôn thu hút các phân tử
trong cơ thể tôi… rằng có một đơn lực nào đó chuyển động xung quanh tất cả
chúng ta.

Langdon thấy rối trí. Và sức mạnh của Chúa thống trị chúng ta. Ông Vetra thực sự đã tìm ra cách chứng minh các hạt có liên kết với nhau?

- Kết luận rõ ràng. Một bài báo gần đây trên tờ Khoa học Mỹ đã ca ngợi Vật lí mới như một con
đường chắc chắn tiến tới Chúa trời chứ không phải tôn giáo.

Lời bình luận thuyết phục. Langdon đột nhiên nghĩ đến hội kín bài tôn
giáo Illuminati.
Anh miễn cưỡng nghĩ đến việc hớt tay trên của một thành tựu tri thức. Nếu thực
sự hội Illuminati còn
sống, liệu họ có giết Leonardo
chỉ vì sợ ông đưa thông điệp về tôn giáo này tới dân chúng? Rồi anh gạt
bỏ ngay suy nghĩ đó. Thật
ngớ ngẩn! Illuminati chỉ
là lịch sử xa xưa! Học giả nào mà chẳng biết điều đó!

- Vetra có vô khối kẻ thù trong giới khoa học, - Kohler nói tiếp -Nhiều
nhà khoa học thuần tuý ghen ghét ông ta, kể cả ngay tại CERN này. Họ cho rằng sử dụng Vật lí phân
tích để hậu thuẫn cho các nguyên lí tôn giáo là phản bội lại khoa học.

- Nhưng chẳng phải các nhà khoa học ngày nay ít bảo
thủ hơn nhà thờ sao?

Kohler càu nhàu vẻ ghê tởm:

- Tại sao chúng ta lại phải như vậy? Nhà thờ không còn
thiêu sống các nhà khoa học nữa rồi, nhưng nếu ông nghĩ họ không còn thống trị
khoa học, cứ tự hỏi mình xem tại sao một nửa số trường học ở đất nước các ông
không cho phép dạy về thuyết tiến hoá. Hãy tự hỏi mình tại sao Nghiệp đoàn Công
giáo lại có ảnh hưởng mạnh mẽ nhất lên những tiến bộ khoa học trên thế giới.
Trận chiến giữa khoa học và tôn giáo vẫn còn đang dữ dội lắm, ông Langdon ạ. Nó chuyển từ
chiến trường sang giảng đường, nhưng vẫn còn rất quyết liệt.

Langdon phải công nhận Kohler nói đúng. Chỉ cách đây có một tuần, khoa
Thần học của trường đại học Harvard
còn diễu binh qua toà nhà của khoa Sinh vật, phản đối môn kỹ thuật gen được đưa vào chương
trình đại học. - trưởng khoa Sinh vật, Richard Aaronian, một người nổi tiếng chuyên nghiên cứu về
các loài chim, đã bảo vệ chương trình giảng dạy bằng cách treo một tấm băng rôn to tướng trên cửa sổ
văn phòng ông ta. Tấm băng rôn
vẽ hình một con cá Thiên Chúa giáo bị sửa thành cá bốn chân - mà theo Aaronian, là sự mô tả
tiến hoá của những con cá thở bằng phối ở châu Phi khi di chuyển lên mặt đất.
Phía dưới con cá, thay vì chữ "Giê-su" người ta đề chữ "DARWIN".

Một tiếng bíp sắc gọn vang lên và Langdon ngước mắt nhìn.

Kohler đưa tay với xuống hệ thống điện tử cài bên xe lăn. Ông
ta lôi chiếc máy nhắn tin ra và đọc dòng chữ trên đó.

- Tốt lắm. Con gái của Leonardo Vetra. Cô Vetra sắp đến bãi đỗ trực thăng ngay bây giờ.
Chúng ta sẽ gặp cô gái này ở đó. Tôi nghĩ tốt hơn hết không nên để cô ấy đến
đây và nhìn thấy cha mình trong tình cảnh này.

Langdon đồng ý. Đây sẽ là một cú sốc mà không một người con nào muốn chứng kiến.

- Tôi sẽ đề nghị cô Vetra giải thích về dự án mà hai cha con họ đang
tiến hành… có lẽ sẽ hé lộ ra vài manh mối tại sao ông ấy bị giết hại.

- Ông nghĩ rằng công trình nghiên cứu của Vetra khiến ông ấy bị
giết à?

- Có thể lắm chứ. Leonardo nói với tôi ông ấy đang tìm ra một thứ
gây chấn động. Đó là tất cả những gì ông ấy nói. Ông ấy giữ bí mật dự án. Vetra có phòng thí nghiệm
riêng và yêu cầu được bảo mật, tôi dành cho ông ấy những quyền đó vì ông ấy là
một nhà bác học thực sự lỗi lạc. Gần đây, công trình này tiêu tốn rất nhiều
năng lượng điện nhưng tôi chưa muốn hỏi lý do. - Kohler quay về phía cửa phòng làm việc. -Tuy
nhiên, còn một việc tôi muốn ông biết trước khi rời khỏi đây.

Langdon không chắc mình còn muốn nghe thêm nữa hay không.

- Kẻ giết người đã lấy đi một thứ của Vetra.

- Một thứ?

- Đi theo tôi.

Vị giám đốc chuyển bánh xe lăn vào phòng khách đang mù
mịt sương khói. Langdon đi
theo, không hiểu còn chuyện gì nữa.

Kohler tiến gần đến xác của Vetra và dừng lại. Ông ta ra hiệu Langdon cùng đến. Langdon miễn cưỡng đi đến
gần hơn, cổ họng muốn nôn mửa vì mùi nước tiểu đông cứng của nạn nhân.

- Nhìn vào mặt ông ta đi! - Kohler nói.

Nhìn vào mặt ông ta? Langdon nghĩ thầm. Tôi tưởng ông bảo chúng
đánh cắp một vật gì cơ mà.

Langdon e ngại quỳ gối. Anh cố gắng nhìn khuôn mặt Vetra nhưng cái đầu đã bị
vặn ngược 180 độ ra sau, mặt cắm xuống thảm.

Vất vả với thân hình què quặt, Kohler cúi xuống cẩn thận lật cái đầu đông
cứng của Vetra lên.
Khuôn mặt xác chết quay lại nghe kêu răng rắc, méo mó đau đớn. Kohler giữ nó trên tay
một lát.

- Lạy Chúa tôi! - Langdon kêu lên sợ hãi, lập cập suýt ngã. Mặt Vetra đầy máu. Một con
mắt màu lam nhạt vô hồn đang nhìn anh chằm chặp. Hốc mắt bên kia bị xé rách và
trống trơn. - Chúng đã lấy đi con
mắt của ông ấy
sao?


Mục lục

4,730 từ

Truyện được đọc nhiều

Đệ Nhất Kiếm ThầnĐang ra
Đệ Nhất Kiếm Thần

Thanh Phong

11778 chương6.5
Thần Y Trở LạiĐang ra
Thần Y Trở Lại

Tiểu Tinh

6863 chương6.4
Thiên Đạo Đồ Thư QuánĐang ra
Thiên Đạo Đồ Thư Quán

Hoành Tảo Thiên Nhai

3577 chương7.1