
Giới thiệu
Văn án:
Bên ngoài phòng làm việc của Triệu Khải Bình có một cây hoa quế. Làn gió dịu dàng như nước, ánh nắng vàng óng, lúc rảnh rỗi ngẩng đầu lên nhìn ra ngoài cửa sổ, nhìn thấy những đóa hoa nhỏ đã úa vàng lác đác như mưa, đến lúc này mới nhận ra mùa thu đã đến rồi.
Vì vậy Triệu Khải Bình lại không nhịn được nhớ đến Hàng Châu, nhớ đến Tây Hồ, tự hỏi khi nào mới có thể dành chút thời gian tận hưởng mùa hoa rực rỡ này. Sau khi tiễn bệnh nhân cuối cùng ra về, cậu tiện tay lật lịch ra xem, tháng này đã xếp lịch kín mít rồi, muốn nghỉ ngơi chỉ có thể đợi đến lễ Quốc khánh.
Trước đây cha Triệu đã từng phản đối việc cậu học y, ông từng cố gắng khuyên bảo cậu hết lời: “Bình Bình à, sinh tử là chuyện lớn, vô cùng hao tổn tâm trí.” Nhưng Triệu Khải Bình lại không đồng ý, trái tim trẻ tuổi còn non nớt, chưa trải qua những thất bại lớn, đương nhiên sẽ không hiểu được ý nghĩa thực sự của bốn chữ “sinh tử mệt mỏi”. Đợi đến khi cậu làm bác sĩ nhiều năm, trải qua sinh lão bệnh tử, thỉnh thoảng lại nghĩ đến lời khuyên nhủ của cha, nhưng cũng chỉ có thể mỉm cười. Cuộc đời vốn là chuyến hành trình có đi mà không có về, chẳng phải có một câu hát “Mãi mãi không tránh khỏi nỗi buồn” đấy sao, cũng không thể trách nghề bác sĩ này, có ngành nghề nào không khó khăn, ngay cả làm hoàng đế mà cũng có người muốn từ chức đấy thôi.
Bên ngoài phòng làm việc của Triệu Khải Bình có một cây hoa quế. Làn gió dịu dàng như nước, ánh nắng vàng óng, lúc rảnh rỗi ngẩng đầu lên nhìn ra ngoài cửa sổ, nhìn thấy những đóa hoa nhỏ đã úa vàng lác đác như mưa, đến lúc này mới nhận ra mùa thu đã đến rồi.
Vì vậy Triệu Khải Bình lại không nhịn được nhớ đến Hàng Châu, nhớ đến Tây Hồ, tự hỏi khi nào mới có thể dành chút thời gian tận hưởng mùa hoa rực rỡ này. Sau khi tiễn bệnh nhân cuối cùng ra về, cậu tiện tay lật lịch ra xem, tháng này đã xếp lịch kín mít rồi, muốn nghỉ ngơi chỉ có thể đợi đến lễ Quốc khánh.
Trước đây cha Triệu đã từng phản đối việc cậu học y, ông từng cố gắng khuyên bảo cậu hết lời: “Bình Bình à, sinh tử là chuyện lớn, vô cùng hao tổn tâm trí.” Nhưng Triệu Khải Bình lại không đồng ý, trái tim trẻ tuổi còn non nớt, chưa trải qua những thất bại lớn, đương nhiên sẽ không hiểu được ý nghĩa thực sự của bốn chữ “sinh tử mệt mỏi”. Đợi đến khi cậu làm bác sĩ nhiều năm, trải qua sinh lão bệnh tử, thỉnh thoảng lại nghĩ đến lời khuyên nhủ của cha, nhưng cũng chỉ có thể mỉm cười. Cuộc đời vốn là chuyến hành trình có đi mà không có về, chẳng phải có một câu hát “Mãi mãi không tránh khỏi nỗi buồn” đấy sao, cũng không thể trách nghề bác sĩ này, có ngành nghề nào không khó khăn, ngay cả làm hoàng đế mà cũng có người muốn từ chức đấy thôi.
Danh sách chương (34)
Chương 1: Đường Nam Sơn Bắc SơnChương 2: Kiếp trước kiếp này của một bát canh gàChương 3: Nỗi nhớ đến như Yến lượnChương 4: Người vui vẻ hát những bài ca vui vẻChương 5: Bản giao hưởng mùa thuChương 6: Tiếng cây ngô đồngChương 7: Khoảnh khắc tự do ngắn ngủi nàyChương 8: Vẫn cảm nhận được nhịp tim là một điều nhẹ nhõmChương 9: Bàn tay của tôi xuyên qua mái tóc đen của anhChương 10: NataliaChương 11: Chèo thuyền giữa dòngChương 12: Đêm xa hoa trụy lạcChương 13: Đêm vui vẻChương 14: Người không hiểu rõChương 15: Nhớ quân tửChương 16: Nguyên hữu chỉ hề lễ hữu lanChương 17: Gió thổiChương 18: MobiusChương 19: Người tuyếtChương 20: Ho một nụ hôn nữaChương 21: Chủ nghĩa độc tàiChương 22: Đi dạo trong gió đêmChương 23: Bác sĩChương 24: Tự do như một chú chimChương 25: Người yêu khó có đượcChương 26: Nhân gian rất đáng giáChương 27: Tình yêu quan trọng nhấtChương 28: Dư chấnChương 29: Cổ Long và phong lanChương 30: Đều là người trở về vào ban đêmChương 31: Hoa dạiChương 32: Ode to JoyChương 33: Lời cầu nguyệnChương 34: Cùng thuyền