Thẻ Bài Mật Thất
Chương 539: Vụ án ở Đại học Y – 03: Mối nghi lớn nhất
Đội trưởng đội bảo vệ trực đêm đó và giáo viên giám sát, cùng với giáo viên phụ đạo của Ninh Tuyết nhận được điện thoại của cảnh sát thì nhanh chóng tới bên hồ. Ngu Hàn Giang lần lượt hỏi thăm bọn họ.
Bảo vệ nói, khi cái xác được phát hiện thì họ đang tuần tra ở sân vận động. Vì tối nay có cuộc thi ca sĩ mỗi năm một lần, họ lo lắng có chuyện bất trắc nên đã điều phần lớn nhân lực qua hiện trường thi đấu. Bởi vậy mà không ai chú ý tới khu vực bên hồ, cũng không phát hiện có người khả nghi.
Giáo viên phụ đạo họ Trương không thể tin nổi, cô trợn trừng mắt nhìn thi thể dưới chân, nói: "Ninh Tuyết tính tình hoạt bát, hát múa đều rất xuất chúng, còn biết chơi dương cầm, đa tài đa nghệ lắm. Quan hệ của cô bé với bạn bè xung quanh đều rất tốt, tôi không nghe nói cô bé có ân oán với ai, cũng không nghe nói gần đây cô bé có gặp khó khăn gì... Sao đột nhiên lại chết rồi?"
Ngu Hàn Giang hỏi: "Cô có biết hoàn cảnh gia đình cô ấy không?"
Cô Trương suy nghĩ rồi đáp: "Bố cô bé là bác sĩ, mẹ là y tá, đều đang làm việc ở Bệnh viện Nhân dân trong thành phố."
Ngu Hàn Giang nói: "Cho tôi thông tin liên lạc của bố mẹ cô ấy."
Cô Trương nói: "Được, nhưng tôi phải tới văn phòng tìm, thông tin của học sinh đều lưu trong máy tính."
Ngu Hàn Giang gật đầu một cái: "Tìm được thì đóng dấu một phần cho tôi."
Một lát sau, cô Trương mang theo một tập tài liệu có đóng dấu nhà trường tới, giao cho Ngu Hàn Giang.
Bây giờ đã tới 9 rưỡi tối, người chủ trì trong sân vận động phấn khích nói: "Nào, xin mời Quán quân của cuộc thi hôm nay, bạn học Diệp Kỳ lên sân khấu!"
Giọng của MC được phóng đại, vang vọng tới bên tai mọi người. Ngay sau đó là tiếng vỗ tay, tiếng reo hò inh tai nhức óc. Vô số người đang cùng nhau hô lớn tên của Diệp Kỳ.
Tiếng vỗ tay và hô hoán inh tai từ trong vọng ra, lãnh đạo nhà trường ở bên ngoài mặt mày khó coi, tới gần Ngu Hàn Giang nói: "Cảnh sát Ngu này, cuộc thi hôm nay có tới hơn một ngàn sinh viên tới xem, lát nữa họ về thì đều phải đi ngang qua chiếc hồ này. Nếu như nhìn thấy thi thể, biết trong hồ có người chết thì sinh viên trong trường nhất định sẽ rơi vào khủng hoảng. Hơn nữa, chuyện này cũng tạo ra hình ảnh không tốt cho nhà trường, anh xem, liệu chuyện này có thể..."
Ngu Hàn Giang dứt khoát nói: "Tôi hiểu, pháp y của chúng tôi sẽ nhanh chóng mang thi thể đi. Chuyện phát hiện ra thi thể trong hồ đêm nay, phiền các vị tạm thời giữ bí mật, không cần thông báo ra bên ngoài. Trước khi cảnh sát đưa ra đáp án cuối cùng, mong các vị cũng không cần suy đoán quá nhiều."
Lãnh đạo nhà trường lập tức gật đầu: "Được. Chúng tôi nhất định sẽ hết sức phối hợp điều tra."
Ngu Hàn Giang phất tay về phía sau, lập tức có hai trợ lý pháp y chạy tới, nâng thi thể lên xe chở xác, kéo cửa xe lại. Xe chở xác nhanh chóng rời khỏi khuôn viên nhà trường. Ngu Hàn Giang lại mang những người này về đội cảnh sát để lấy lời khai chi tiết.
Tiêu Lâu và Lưu Kiều cũng ở trong đó.
Sau khi đến đội cảnh sát, có một cảnh sát trẻ dẫn họ tới phòng thẩm vấn lấy lời khai. Tiêu Lâu và Lưu Kiều cũng rất hợp tác, miêu tả lại toàn bộ tình cảnh mà mình đã gặp.
Ngu Hàn Giang không xuất hiện nữa, Tiêu Lâu lòng như lửa đốt mà chẳng có cách nào. Dù sao thì Ngu Hàn Giang bây giờ cũng không phải đồng đội của anh, càng không biết anh và Lưu Kiều còn có một câu đố cần phải phá giải.
Sau khi ra khỏi đội cảnh sát, Lưu Kiều cau mày nói: "Thầy Tiêu, tiếp theo mình phải làm gì bây giờ? Đội trưởng Ngu sẽ không chủ động nói cho mình manh mối liên quan tới vụ án đâu, mình có hỏi thẳng cũng không được trả lời ấy."
Đây cũng là điều khiến Tiêu Lâu đau đầu.
Nếu Ngu Hàn Giang là đồng đội thì dễ rồi, cứ mời hắn ra ngoài ăn cơm là được. Ngu Hàn Giang sẽ nói toàn bộ manh mối và những phân tích của mình về vụ án cho Tiêu Lâu, hơn nữa còn thảo luận với anh nữa.
Nhưng bây giờ thì khác, Tiêu Lâu và Lưu Kiều là người qua đường phát hiện ra thi thể, Ngu Hàn Giang lại là Đội trưởng Đội cảnh sát hình sự...
Khi phá án, cảnh sát phải giữ bí mật tuyệt đối. Ngu Hàn Giang không thể chủ động nói cho họ những thông tin mật này. Cho dù là cưỡng ép hay là dụ dỗ thì đều khó mà cạy được miệng Ngu Hàn Giang để mà hỏi được manh mối từ chỗ hắn. Mà phần lớn vật chứng của vụ án đều nằm trong tay cảnh sát, Tiêu Lâu muốn biết, chỉ còn một cách mà thôi —— trộm.
Anh bất đắc dĩ quay lại nhìn cánh cửa vào đội cảnh sát, ghé tai Lưu Kiều nói: "Xem ra chúng ta chỉ có thể đi làm trộm một lần rồi. Đợi đến đêm, mình lẻn vào trong đội cảnh sát, trộm tài liệu vụ án này đi vậy."
Lưu Kiều suy nghĩ, nói: "Hay là em thu nhỏ lại, trốn vào trong túi đội trưởng Ngu nhé?"
"Ngu Hàn Giang cảnh giác lắm, trốn trong người anh ấy rất dễ bị phát hiện, không thì..." — Tiêu Lâu nhìn qua, vừa hay thấy cậu cảnh sát trẻ vừa đi theo Ngu Hàn Giang đang dẫn theo hai người nam nữ đi vào trong đội cảnh sát.
Tiêu Lâu nhìn Lưu Kiều nói: "Em thu nhỏ anh lại, bỏ vào túi cậu cảnh sát kia đi. Cậu này là thực tập sinh đang đi theo Ngu Hàn Giang, nhất định sẽ được tham dự quá trình phá án."
"Dạ." — Lưu Kiều hiểu ý, lập tức trốn vào góc, thu nhỏ Tiêu Lâu lại. Sau đó, cô bé đi qua bên kia, giả vờ "không cẩn thận" mà va phải cảnh sát thực tập kia, thuận tay nhét Tiêu Lâu tí hon vào trong túi áo cậu ta.
Cậu cảnh sát trẻ tự nhiên bị người ta đụng phải, quay sang nghi hoặc nhìn cô bé trước mắt.
Lưu Kiều mặt mày đầy vẻ xin lỗi, cúi người: "Em... em xin lỗi, vừa rồi em không tập trung, không nhìn đường..."
Cậu cảnh sát nhận ra cô bé, cười nói: "Không sao đâu, em về nhà bình tĩnh lại nhé. Nếu như nhớ tới gì đó đã bỏ sót, hoặc là nghĩ tới manh mối nào thì lập tức liên lạc với chúng tôi nhé."
Lưu Kiều gật đầu, xoay người rời đi.
Tiêu Lâu trốn trong túi áo cậu ta, theo ba người họ vào trong tòa nhà. Cậu cảnh sát gõ cửa văn phòng Ngu Hàn Giang, thấp giọng nói: "Đội trưởng Ngu, hai vị này chính là cha mẹ của Ninh Tuyết. Họ tới nhận thi thể."
Ngu Hàn Giang đứng lên: "Mời hai vị qua đây."
Hắn tự mình dẫn hai người qua cửa sau ra ngoài, đi tới một tòa nhà khác.
Hành lang dài dằng dặc, đèn dây tóc trên đỉnh đầu tỏa ra thứ ánh sáng lạnh băng. Ngu Hàn Giang lạnh lùng nghiêm túc, còn sắc mặt đôi vợ chồng phía sau đã tái nhợt như giấy trắng. Người phụ nữ đi đường mà hai chân run rẩy.
Ngu Hàn Giang đẩy cửa ra, pháp y trong phòng nhìn thấy hắn liền xốc tấm vải trắng che thi thể lên.
Hai chân người phụ nữ mềm nhũn, bà nhào qua quỳ rạp bên cạnh thi thể, đau đớn mà khóc rống lên: "Ôi con tôi, con gái của tôi... Chuyện này là sao? Tại sao con gái tôi lại chết!"
Người đàn ông mặt mày tái xanh, vừa nhẹ nhàng vỗ lưng an ủi vợ, vừa hỏi: "Đồng chí cảnh sát, tìm được thi thể của con gái tôi trong hồ sao? Rốt cuộc là ai đã giết con bé?"
Ngu Hàn Giang nói: "Chúng tôi vẫn chưa giải phẫu thi thể, chưa thể phán đoán nguyên nhân tử vong cụ thể."
Người đàn ông ngẩn người, nhíu mày nói: "Không phải chết đuối sao?"
Ngu Hàn Giang nói: "Mặt ngoài nhìn thì đúng là chết đuối. Nhưng trước khi rơi vào hồ, cô ấy có hít phải thuốc mê, hoặc là bị người ta đánh ngất rồi ném vào trong hồ hay không thì vẫn cần giải phẫu kỹ càng mới có thể đưa ra kết luận. Trước khi pháp y giải phẫu, cần người nhà đồng ý ký tên."
Người đàn ông cắn chặt răng, nói: "Tôi ký! Con gái của tôi không thể vô duyên vô cớ chết đi như thế, mong cảnh sát nhất định tìm ra hung thủ hại chết con bé, lấy lại công bằng cho nó!"
Ngu Hàn Giang thấp giọng hỏi: "Vì sao anh lại chắc chắn rằng Ninh Tuyết không tự sát?"
Người đàn ông phẫn nộ siết chặt hai tay: "Từ nhỏ Tiểu Tuyết nhà chúng tôi đã hoạt bát vui vẻ, mấy hôm trước về nhà ăn cơm vẫn còn cười nói với chúng tôi. Con bé sao có thể bỗng nhiên tự sát được?!"
Người phụ nữ lúc này cũng đã ngừng khóc. Bà vừa lau nước mắt vừa nghẹn ngào nói: "Đúng vậy. Con gái tôi nhất định không thể tự sát được. Tôi xin cậu, cậu cảnh sát, các cậu nhất định phải điều tra xem là thứ khốn nạn nào đã giết con gái chúng tôi!"
Thấy cảm xúc của người nhà kích động, Ngu Hàn Giang liền an ủi họ vài câu, sau đó bảo cậu cảnh sát thực tập đưa hai người rời khỏi đây.
Tiêu Lâu ở trong túi của cậu cảnh sát Tiểu Ngô này, đành phải theo cậu ta hành động. Đợi khi Tiểu Ngô quay lại phòng giải phẫu, pháp y đã đưa ra kết quả. Ngu Hàn Giang cũng đang ở đó, thấp giọng thảo luận với pháp y.
Nữ pháp y nói: "Từ kết quả khám nghiệm mà nói, nạn nhân hít phải rất nhiều nước trong hồ. Sâu trong khoang mũi và trong phổi đều tìm thấy thành phần trùng khớp với nước hồ, chứng tỏ cô ấy không phải bị ném vào hồ sau khi chết, mà là bị ném xuống khi còn sống."
Cô lấy một phần báo cáo ra, nói: "Trong máu cô ấy có hàm lượng cồn rất cao, chứng minh khi còn sống, cô ấy đã từng uống rất nhiều rượu. Ngoại trừ điều này, trong máu không phát hiện dấu hiệu của thuốc hay chất độc nào khác. Trong dạ dày tìm thấy khá nhiều thịt bò chưa tiêu hóa hết, cô ấy vừa mới ăn tối trước khi chết khoảng một giờ."
Ngu Hàn Giang nhíu mày nhìn thi thể trên bàn: "Sinh hoạt t*nh d*c thì sao?"
Nữ pháp y nói: "Có dấu hiệu sinh hoạt t*nh d*c trong vòng hai ngày gần đây. Từ các dấu hiệu thì không có tính ép buộc, t* c*ng cũng không có dấu hiệu giải phẫu hay sinh non, có lẽ cô ấy có bạn lữ cố định."
Ngu Hàn Giang hỏi: "Trên người không có vết thương nào khác sao?"
Nữ pháp y lắc đầu: "Tôi đã kiểm tra cẩn thận rồi, không có vết thương bên ngoài, nội tạng cũng không tổn hại."
Cảnh sát thực tập Tiểu Ngô vẫn luôn nghiêm túc ghi chép lại, vừa hay khiến Tiêu Lâu có thể nghe được đoạn hội thoại này rõ ràng.
Chợt, Ngu Hàn Giang quay sang nhìn cậu ta: "Tiểu Ngô, cậu có ý kiến gì không?"
Đột nhiên bị hỏi khiến cậu thực tập sinh rõ ràng hơi căng thẳng. Cậu ta dựng thẳng sống lưng, gãi đầu gãi tai rồi chậm rì rì đáp: "Cha mẹ, giáo viên và bạn học của nạn nhân đều nói cô ấy tính tình hoạt bát, quan hệ với mọi người cũng không tệ, không thể đột nhiên tự sát, cũng không có khả năng bị giết. Từ kết quả khám nghiệm tử thi mà nói, trên người nạn nhân không có vết thương bên ngoài, cũng không có tổn thương nội tạng. Phần nước trong xoang mũi và phổi của nạn nhân đều có thể chứng minh cô ấy chết đuối."
Thực tập sinh càng nói càng cảm thấy suy đoán của mình có lý, cậu ta dừng một chút rồi phân tích: "Trước khi chết, nạn nhân đã uống rất nhiều rượu. Hơn nữa, bên hồ chỉ phát hiện dấu chân của một mình nạn nhân, rõ ràng là cũng hơi hỗn loạn. Em cho rằng, khả năng lớn nhất là nạn nhân uống rượu quá liều, say rượu sinh ảo giác, vô ý rơi vào trong hồ khi đi ngang qua đó nên chết đuối."
Sự im lặng bao phủ căn phòng suốt 5 giây liên tục.
Trong lúc Tiểu Ngô lo sợ bất an, Ngu Hàn Giang nhìn chằm chằm cậu ta hỏi: "Cậu có học môn Giám định dấu vết trong trường cảnh sát không?"
Tiểu Ngô nghiêm túc gật đầu: "Em có!"
Ngu Hàn Giang nhướng mày: "Cậu khoanh bừa môn này thế nào mà đủ điểm qua môn thế?"
Tiểu Ngô nhận ra đội trưởng Ngu đang mắng mình, lập tức đỏ mặt, cúi đầu nói: "Em... em vừa nói gì sai ạ?"
Ngu Hàn Giang lạnh lùng đáp: "Dấu chân, còn có hàng chữ khắc trên thân cây kia nữa. Manh mối rõ ràng như thế mà cậu không phát hiện ra sao?"
Cậu thực tập sinh mặt mày ngơ ngác.
Ngu Hàn Giang cố gắng kiên nhẫn giải thích: "Chú ý độ sâu của dấu chân. Cân nặng của nạn nhân chỉ khoảng 45kg. Một cô gái nặng chưa tới 50kg, đi giày đế bằng, thì dấu chân để lại trên nền đất mềm không nên sâu như thế. Nói cách khác..."
Hắn dừng một chút, ánh mắt chợt sắc bén vô cùng: "Lúc ấy ở bên hồ đã có hai người. Đây là một vụ án giết người được lên kế hoạch một cách tỉ mỉ."
2,448 từ






