TruyenVip

Thẻ Bài Mật Thất

Chương 506: Mê cung Quỷ thành – 35: Bạc

Mục lục

Thiệu Thanh Cách nghĩ tới việc dùng bạc để truyền lại manh mối, thứ nhất vì bạc là tiền tệ lưu thông phổ biến thời xưa. Thứ hai là vì tuy bạc trắng cũng bị oxi hóa theo thời gian, nhưng chỉ cần không có người cố tình phá hoại, thì chữ khắc trên bạc có thể giữ nguyên vẹn sau 20 năm không thành vấn đề. Thứ ba, cách ông Thiệu mua két sắt trong ngân hàng, dùng tinh tệ để lại mật mã Morse ở cửa Q đã gợi ý cho Thiệu Thanh Cách phương pháp này.

Diệp Kỳ nghi ngờ nói: "Loạn lạc thế này, anh kiếm đâu ra nhiều bạc thế?"

Thiệu Thanh Cách suy nghĩ chút rồi lấy thẻ ATM ra, cười nói: "Trước giờ tôi luôn cảm thấy cái thẻ ATM này hơi vô dụng với cấp S của nó, bây giờ mới phát hiện ra là nó rất hữu ích. Chẳng những có thể rút tiền ở bất cứ đâu, mà nó còn căn cứ vào bối cảnh của mật thất để chuyển đổi thành tiền tệ tương ứng nữa."

Hai mắt Diệp Kỳ sáng lên: "Em nhớ mật thất trước, anh có thể rút được tinh tệ luôn, bây giờ có phải sẽ rút được bạc luôn đúng không? Nhưng mà bạc to như thế, làm sao mà máy nó nhè ra được?"

Thiệu Thanh Cách nói: "Thẻ S này có thể thay đổi vẻ ngoài tùy theo thế giới mà. Ví dụ như bây giờ, tôi muốn rút bạc ở thế giới này thì miệng máy sẽ tự động phóng to ra. Đây nhé, sau khi nhập con số vào, máy sẽ trả ra bạc nén."

Diệp Kỳ: "......"

Không uổng là thẻ S, có thẻ bài này thì đi đâu cũng không lo thiếu tiền.

Số dư trong thẻ của Thiệu Thanh Cách là siêu nhiều, đổi sang bạc nén cũng không hề ít. Y liếc nhìn số dư trên máy một cái rồi lấy ra mấy trăm lượng bạc trắng sáng loáng.

Y nói với Diệp Kỳ trong đầu: "Tôi định sẽ khắc những manh mối chúng ta tìm được lên bạc, sau đó cất vào hòm gỗ, chôn ở nơi mấy người Tiêu Lâu có thể phát hiện ra được."

Diệp Kỳ không nhịn được mà hỏi: "Nhưng mà hai mươi năm lận, nhỡ đâu có người tìm thấy chỗ bạc mà anh chôn, cướp làm của riêng thì sao?"

Thiệu Thanh Cách cũng lo lắng chuyện này. Y tự hỏi một lát rồi nói: "Chúng ta nhớ kỹ lại xem, trong Tần Phong này 20 năm sau có chỗ nào dân chúng rất ít khi lui tới, nhưng mà đám Tiêu Lâu thì nhất định phải tới điều tra?"

Diệp Kỳ thốt: "Nhà họ Triệu và nhà họ Trần ạ? Mấy người thầy Tiêu nhất định sẽ tới hai chỗ này điều tra, mà những cư dân khác trong trấn thì lại nghĩ hai nhà này có ma, có quỷ đòi mạng vì cả hai nhà đều mất tích một cách kỳ lạ, cho nên bình thường sẽ không lui tới?"

Thiệu Thanh Cách đưa ra một vấn đề: "Nhưng mà, lời đồn nhà họ Triệu và nhà họ Trần có ma phải tới mười bảy năm sau mới có, cũng là 3 năm trước nếu tính theo mốc thời gian của đám Tiêu Lâu. Suốt mười bảy năm này, người trong hai nhà này cũng không mất tích, nhất là nhà họ Triệu kia vẫn luôn có người ở. Nếu bọn họ muốn sửa nhà, đào móng, lợp mái mới rồi lại đào ra được manh mối mà chúng ta giấu thì chẳng phải uổng công mình sao?"

Diệp Kỳ ngẩn ra, lúc này mới nghĩ ra vấn đề có thể phát sinh giữa hai thời điểm.

Giả sử thế giới chỗ Tiêu Lâu là điểm 0, vụ án xảy ra ba năm trước ở -3, chỗ của cậu và Thiệu Thanh Cách là 20 năm trước là -20, vậy thì từ -20 tới -3 là 17 năm ròng rã. Suốt 17 năm này, nhà họ Trần, họ Triệu kia cũng không xảy ra chuyện lạ gì, manh mối đương nhiên không thể để lại nhà họ.

Huống chi, phần lớn nhà cửa ở trấn Thanh Phong đều xập xệ tiêu điều, giữa trấn chưa có hồ Túy Nguyệt, cũng không có Khách đ**m Phúc Lai, không thể so sánh với trấn Thanh Phong 20 năm sau được. Nói cách khác, rất nhiều kiến trúc là nhiều năm sau mới được xây dựng, trong đó nói không chừng có cả nhà họ Triệu, họ Trần.

Diệp Kỳ gãi đầu một cái: "Vậy phải làm sao bây giờ ạ? Còn chỗ nào mà người ngoài không tới, mà thầy Tiêu nhất định phải đi đây?"

Trong đầu cậu bắt đầu cẩn thận xem xét lại một lượt các địa điểm mà họ đã đặt chân tới kể từ khi bước vào mật thất. Đột nhiên, hai mắt cậu sáng lên: "Em nghĩ tới chỗ này, anh xem có được không!"

Thấy nơi mà Diệp Kỳ vừa nghĩ tới trong đầu, Thiệu Thanh Cách khẽ cười, bảo: "Tôi biết phải làm gì rồi."

Thế giới ba năm trước.

Đường Từ và Lục Cửu Xuyên phát hiện người dâu trưởng nhà họ Triệu — Tần Vũ Nhu và con trai của thị trong nhà họ Triệu, chứng minh linh đường nhà họ là do người phụ nữ này bố trí.

Trên thực tế, điều này Tiêu Lâu và Ngu Hàn Giang đã phân tích ra rồi. Vì trong linh đường chỉ có bài vị của ông bà, bố mẹ và bốn anh em Triệu Trạch Bình, Triệu Trạch An, Triệu Trạch Thuận, Triệu Trạch Toại, nhưng lại không có bài vị của vợ con Triệu Trạch Bình.

Nếu như người nhà họ Triệu đều chết cả, vậy thì đã không có người chuẩn bị bài vị và cúng bái cho họ. Đã có người bài trí linh đường, vậy thì nhất định đã có người sống sót trong vụ án diệt môn đó.

Tần Vũ Nhu mang theo con trai rời khỏi nhà họ Triệu. Đường Từ và Lục Cửu Xuyên liếc nhau, hai người tiếp tục điều tra căn nhà này.

Cả hai bất ngờ phát hiện trong phòng của người con trai trưởng — Triệu Trạch Bình — cũng không hề có chiếc trống bỏi kia.

"Khi vụ án xảy ra vào ba năm trước, nhà họ Triệu không có trống bỏi. Nhưng khi Tiêu Lâu và Ngu Hàn Giang tới điều tra thì lại tìm thấy một chiếc trống bỏi vẽ hình con hổ..." — Đường Từ im lặng một lát rồi nhẹ giọng phân tích: "Nếu như chiếc trống kia được hung thủ để lại sau khi gây án thì chúng ta cũng phải tìm thấy mới đúng. Thế như khi vụ án xảy ra thì chúng ta không thấy, mà phải tới ba năm sau, Tiêu Lâu mới tìm thấy nó. Như vậy, phải sau khi người nhà họ Triệu mất tích, có người cố tình để lại chiếc trống bỏi này."

Lục Cửu Xuyên nhíu mày, nói: "Hung thủ đi rồi còn quay lại, gây án xong một thời gian sau mới để lại trống? Hay là nó không phải do hung thủ để lại, mà là một người hoàn toàn khác?"

Đường Từ suy nghĩ một lúc, nói: "Khả năng cao là một người hoàn toàn khác. Chúng ta cứ tiếp tục dùng Máy bay không người lái theo dõi động tĩnh bên này."

Lục Cửu Xuyên nói: "Nếu như trống bỏi là do một người khác để lại nhà họ Triệu, vậy thì chiếc ở nhà họ Trần kia có thể cũng là do người nọ đặt vào? Không bằng, chúng ta cũng tới nhà họ Trần kia điều tra thêm xem sao."

Đường Từ gật đầu, theo Lục Cửu Xuyên rời khỏi nhà họ Triệu.

Ánh trăng bạc dịu dàng phủ lên trấn Thanh Phong, trên đường phố không có bóng dáng người đi đường.

Hai người nhảy lên mái nhà mà đi, nhanh chóng tới được nhà họ Trần. Lúc này, nhà họ Trần đã trống rỗng, bên trong tối om. Đường Từ vừa muốn vào trong, Lục Cửu Xuyên đã đột nhiên khẽ kéo lấy tay anh, thấp giọng ghé vào tai anh nói: "Bên trong có người."

Đường Từ hoàn toàn không hề chú ý tới tình hình trong nhà, nhưng phản ứng của Lục Cửu Xuyên rất nhạy, liếc mắt một cái là đã thấy được một bóng đen giấu mình trong một góc tối tăm. Y kéo Đường Từ tránh vào sau một cái cây. Hai người nín thở, không dám thở mạnh, chỉ nhìn chằm chặp vào cửa nhà họ Trần.

Một người áo đen rảo bước ra từ trong nhà họ Trần, xoay người đi về phía cuối hẻm nhỏ. Màn đêm tối tù mù, đối phương lại mặc đồ đen từ đầu tới chân. Hai người không thấy rõ mặt người nọ, đành phải lẳng lặng theo sau.

Người mặc áo choàng đen đi rất nhanh, hiển nhiên là rất quen thuộc với đường đi trong trấn. Sau khi qua mấy ngã tư liên tục, hắn biến mất ở cuối hẻm Tú Thủy, cũng chính là nơi ở của Tần Phong.

Lục Cửu Xuyên nhìn về phía Đường Từ, hơi nhíu mày: "Kẻ mặc đồ đen vừa rồi là Tần Phong à?"

Đường Từ nghi hoặc trong lòng: "Hắn tới nhà họ Trần làm gì? Chẳng lẽ... trống bỏi là do hắn để lại?"

Lục Cửu Xuyên nói: "Quay lại nhìn xem."

Hai người quay lại nhà họ Trần, đi vào phòng của hai vợ chồng Trần Ngự. Trần phu nhân vừa sinh con, trong phòng ngủ có một cái nôi, bên cạnh còn đặt không ít quần áo trẻ con. Lục Cửu Xuyên giơ Dạ minh châu lên soi sáng, tới gần quan sát. Nương theo ánh sáng yếu ớt của Dạ minh châu, hai người đột ngột phát hiện một chiếc trống bỏi trong nôi.

—— Trống bỏi vẽ hình con hổ.

Ba năm sau, khi Lưu Kiều và lão Mạc lần đầu tiên bước vào nhà họ Trần, Lưu Kiều đã tìm thấy chiếc trống này.

Thì ra chiếc trống này không phải do hung thủ để lại, mà là Tần Phong.

Hai người tạm thời rời khỏi nhà họ Trần, quay về khách đ**m.

Sở Hoa Anh và Quy Viễn Chương cũng chưa đi ngủ, bốn người tập hợp lại các manh mối đã tìm thấy hôm nay để phân tích.

Lục Cửu Xuyên vuốt cằm nói: "Hành động của Tần Phong thật kỳ lạ. Hắn chân trước tới tìm Hàn Ngưng Sương chất vấn, sau đó về nhà đổi sang quần áo màu đen, bí mật đến nhà họ Trần, để lại một chiếc trống bỏi hình con hổ vào cái nôi của đứa trẻ mới sinh của nhà đó."

Đường Từ nói: "Đứa trẻ nhà họ Trần cũng không phải tuổi Hổ, Tần Phong để lại chiếc trống bỏi hình con hổ này giống như đang nhắc nhở gì đó?"

Quy Viễn Chương nói: "Bây giờ có thể xác định, Hàn Ngưng Sương biết hung thủ là ai. Cô ta thả con diều màu trắng kia vào đêm xảy ra vụ án để tạo lời đồn 'quỷ đòi mạng'. Điều này chắc chắn không phải trùng hợp, mà là cô ta và hung thủ đã thương lượng với nhau. Lúc đó, hung thủ ở bên ngoài trấn, dùng một chiếc trống bỏi đặc biệt để dẫn người nhà họ Trần, họ Triệu tới bãi tha ma. Hàn Ngưng Sương ở lại trong trấn, thả diều để ngụy tạo lời đồn."

Sở Hoa Anh bình tĩnh nói: "Năm ấy bà cụ kia phải nhận nuôi vài đứa trẻ, bọn họ nhất định đã liên thủ báo thù. Tần Phong không tham dự vào việc báo thù này, nhưng rõ ràng hắn đã đoán được hung thủ là ai, đồng thời biết được đối tượng mà hung thủ muốn báo thù. Như vậy, cho nên mấy năm nay hắn mới ghi vào danh sách tên những người đã bị giết, cùng với những người có thể sẽ bị giết, nhưng không ngăn cản."

Câu nói này Sở Hoa Anh khiến Đường Từ đột nhiên có một mạch suy nghĩ mới.

Danh sách của Tần Phong quả thực đã ghi lại tên của rất nhiều người, một số đã bị giết, nhưng vẫn có những người còn sống.

Hắn biết hung thủ là ai, hơn nữa còn biết đối tượng mà hung thủ muốn trả thù, cho nên mới sửa danh sách. Đây là suy đoán khá hợp lý.

Đường Từ cẩn thận sắp xếp lại toàn bộ sự kiện cho mạch lạc, nói: "Trong nạn đói 20 năm trước, bà cụ nuôi dưỡng bọn họ bị ngược đãi đến chết. Những kẻ kia chặt tay chân của bà cụ để ăn, khiến bọn trẻ bị ám ảnh vô cùng nghiêm trọng. Sau khi lớn lên, Hàn Ngưng Sương và những người khác quay lại báo thù. Nhiều năm trước, Tần Phong và Hàn Ngưng Sương thất lạc, cho nên không biết chuyện này."

Anh dừng một chút, tiếp tục phân tích: "Tuy nhiên, khi cả nhà họ Triệu và họ Trần mất tích, cùng với lỗ hổng trong lời chứng, người đầu tiên Tần Phong nghĩ tới là Hàn Ngưng Sương. Vì vậy, hắn đi tìm Hàn Ngưng Sương chứng thực. Hàn Ngưng Sương nhận toàn bộ hành vi phạm tội của mình ngay trước mặt Tần Phong, nhưng Tần Phong không tin chuyện này là do một mình cô ta làm. Bây giờ xem ra, Tần Phong đã biết hung thủ là ai."

Lục Cửu Xuyên đồng ý: "Trong vòng ba năm nữa, trong trấn vẫn luôn có người mất tích, chứng minh đám người này vẫn đang tiếp tục thanh trừng đời sau của những kẻ đã làm hại bà cụ. Tần Phong biết chuyện, nhưng không ra tay ngăn cản. Có lẽ tâm trạng của hắn rất mâu thuẫn, từ cuộc đối thoại của hắn và Hàn Ngưng Sương có thể thấy, cá nhân hắn không tán đồng cách trả thù cực đoan là giết sạch cả nhà; song hắn cũng không thể buông bỏ cái chết của bà cụ. Chính vì vậy, khi anh em trong nhà báo thù cho bà cụ, hắn không có lập trường ngăn cản, cho nên hắn mới làm ra chuyện tự mâu thuẫn bản thân này?"

Đường Từ nhìn y, nói: "Không sai. Dù sao thì Tần Phong cũng được bà cụ nuôi lớn. Hắn không thể ngăn cản anh em báo thù cho bà cụ, nhưng hắn cũng không muốn người trong trấn Tần Phong bị giết sạch cả nhà như thế. Cho nên, hắn mới để lại manh mối 'trống bỏi' này trong nhà họ Trần, họ Triệu. Có lẽ, hắn mong một ngày nào đó, có người có thể tìm ra hung thủ của vụ án diệt môn, ngăn cản sự trả thù điên cuồng của những người này."

Bản thân không tiện ra mặt ngăn cản, nhưng cũng không đành lòng thấy vô số đứa trẻ vô tội trong trấn bị tàn sát, cho nên mới để lại manh mối ở hiện trường vụ án. Như vậy, hành vi kỳ lạ của Tần Phong có thể được giải thích.

Lục Cửu Xuyên nói: "Rốt cuộc bà cụ đã nuôi bao nhiêu đứa trẻ? Chúng ta phải theo dõi Hàn Ngưng Sương. Cô ta nhất định biết hung thủ là ai. Bây giờ Tần Phong đã kinh động cô ta, nói không chừng cô ta sẽ tìm hung thủ để thương lượng kế hoạch tiếp theo."

Sở Hoa Anh bình tĩnh đứng lên nói: "Chuyện theo dõi này cứ để cho tôi. Đêm nay tôi không ngủ, đi theo dõi cô ta."

Lục Cửu Xuyên nói: "Được. Hoa Anh, cô cẩn thận nhé."


Mục lục

2,630 từ

Truyện được đọc nhiều

Đệ Nhất Kiếm ThầnĐang ra
Đệ Nhất Kiếm Thần

Thanh Phong

11778 chương6.5
Phong Thần ChâuĐang ra
Phong Thần Châu

Oa Ngưu Cuồng Bôn

10919 chương7.2
Thần Y Trở LạiĐang ra
Thần Y Trở Lại

Tiểu Tinh

6863 chương6.4
Thiên Đạo Đồ Thư QuánĐang ra
Thiên Đạo Đồ Thư Quán

Hoành Tảo Thiên Nhai

3577 chương7.1