TruyenVip

Thập Niên 80: Em Gái Của Nam Chủ Trong Niên Đại Văn Đã Trở Lại

Chương 14: Chương 14

Mục lục


Lúc nãy cậu nghe em gái nói đứa nhỏ này tên là Chi Chi, vô thức nghĩ rằng đây cũng là một bé gái.

Ai ngờ lại là bé trai.
Kiểu dáng quần áo của cậu bé này không giống như ở đây.

Cậu lại nhìn đôi giày da nhỏ bé trên chân cậu bé, càng khẳng định suy đoán của bản thân.
Gia đình cậu bé này chắc chắn rất khá giả.
Nghĩ rằng cậu bé sẽ không thể tỉnh dậy ngay được, Ôn Độ chào tạm biệt bác sĩ, quay người bước ra khỏi trạm y tế, đi thẳng đến đồn cảnh sát đối diện.
Trước khi chết ở kiếp trước, cậu mới biết tin em gái đã qua đời.

Tiếc là hai kẻ buôn người khốn kiếp, một kẻ vẫn còn trốn chạy ngoài vòng pháp luật.
Bây giờ cơ hội đã bày ra trước mắt, cậu tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho hai kẻ buôn người khốn kiếp kia.

Ôn Độ âm trầm băng qua đường cái, trong lòng căm phẫn nghĩ, nhất định phải bắt được những kẻ buôn người táng tận lương tâm, không hề có nhân tính kia.
“Chú Triệu, em gái cháu về rồi!” Đến đồn cảnh sát, Ôn Độ đi thẳng đến gặp trưởng đồn Triệu Đại Hà.
“Thật sao?”
Triệu Đại Hà với lấy chiếc mũ rộng vành đội lên đầu, rồi bước ra ngoài: “Nhanh lên, dẫn chú về nhà gặp em gái cháu.

Hỏi xem cô bé đã về nhà bằng cách nào.

Còn bọn buôn người thì sao?”
Triệu Đại Hà đi xe đạp ở phía trước, Ôn Độ cũng nhanh chóng đuổi theo bằng xe đạp của cậu.
Lúc hai người đến nhà họ Ôn.
Ôn Oanh đã tắm xong, mặc chiếc áo len mà Ôn Độ từng mặc khi còn nhỏ, đang ngồi trên giường đất ăn canh trứng.
Khuôn mặt trắng nõn nà một chút thịt cũng không có, chiếc cằm nhọn nhọn, đôi mắt to tròn như sắp rơi ra ngoài, trông thật đáng thương.
“Bác gái, cháu đến hỏi Oanh Oanh một số chuyện.” Triệu Đại Hà vào nhà, nói rõ tình hình với bà Ôn trước.

Bà Ôn không phải là một bà lão bình thường, trước đây nhà bọn họ là địa chủ giàu có.

Chồng bà mua 100 mẫu đất ở nơi khác và còn có một căn nhà lớn, dự định đón bà và con gái đến đó.
Ai ngờ khi trở về thì bị bệnh nặng và qua đời.
Những thứ đã mua ở bên ngoài, cũng không lấy lại được.
Bà Ôn, một góa phụ mang một bụng bầu lớn, cùng đứa con gái nhỏ sống qua ngày.
Trong mắt người ngoài, nhà bọn họ chẳng khác gì nhà những người nông dân nghèo.

Nhưng khi nạn đói xảy ra, bà Ôn không hề để hai đứa nhỏ phải nhịn đói.
Bà Ôn nuôi dạy con trai như một cậu ấm.

Con nhà người ta ăn mặc luộm thuộm, nhưng con trai bà lúc nào cũng ăn mặc lịch sự.

Quần áo luôn sạch sẽ, tươm tất, ăn uống cũng rất cầu kỳ.
Dù mặc áo len hay áo bông, bên trong cổ áo luôn có một chiếc cổ áo giả trắng tinh.
“Chú muốn hỏi gì cứ hỏi, sớm bắt được bọn buôn người để chúng không hãm hại người khác nữa.” Bà Ôn cầm ấm nước, pha một bình trà nóng hổi.



Mục lục

548 từ

Truyện được đọc nhiều

Đệ Nhất Kiếm ThầnĐang ra
Đệ Nhất Kiếm Thần

Thanh Phong

11778 chương6.5
Phong Thần ChâuĐang ra
Phong Thần Châu

Oa Ngưu Cuồng Bôn

10919 chương7.2
Vô Thượng Thần ĐếĐang ra
Vô Thượng Thần Đế

Oa Ngưu Cuồng Bôn

6340 chương7.4
Thần Y Trở LạiĐang ra
Thần Y Trở Lại

Tiểu Tinh

6863 chương6.4
Thiên Đạo Đồ Thư QuánĐang ra
Thiên Đạo Đồ Thư Quán

Hoành Tảo Thiên Nhai

3577 chương7.1